Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 60: Sự thức tỉnh của Thái Cổ Ma Khe (Phần 1)**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:45:19 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 60: SỰ THỨC TỈNH CỦA THÁI CỔ MA KHE (PHẦN 1)

Gió ở Vạn Cổ Nghĩa Trang bao năm qua vẫn vậy, mang theo cái lạnh lẽo của âm ty và mùi nồng đượm của đất cũ bị xới lên. Nhưng hôm nay, ngọn gió dường như nặng nề hơn. Nó không còn thổi bay được những làn sương xám bao phủ quanh các rặng cây khô héo, mà lại khiến chúng đặc quánh lại như mực tàu đổ vào nước.

Cố Trường An đứng trước túp lều cỏ, tay cầm chiếc chổi tre đã mòn vẹt cán. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, lúc này hơi nheo lại, nhìn về phía khu vực Tây Bắc của nghĩa trang – nơi được gọi là Ma Tòng Mộ. Đó là nơi chôn cất những đại ma đầu của kỷ nguyên trước, những kẻ ngay cả khi chết đi, oán khí vẫn có thể hóa hình thành quỷ mị quấy nhiễu nhân gian.

"Lão Hắc, ngươi thấy gì không?" Cố Trường An khẽ hỏi, giọng nói thản nhiên như đang hỏi về thời tiết.

Dưới gốc cây liễu già trụi lá, một con rùa đen lớn bằng cái nong đang rụt cổ vào trong mai. Nghe thấy tiếng Cố Trường An, nó khó khăn lắm mới thò cái đầu nhăn nheo ra, đôi mắt ti hí tràn đầy vẻ cảnh giác xen lẫn lười biếng. Nó ngửi ngửi vào không trung, rồi đột ngột run lên một cái, cái mai cứng như linh kim phát ra tiếng kêu "răng rắc" trầm đục.

"Đại nhân… có mùi vị không lành." Lão Hắc run giọng, thanh âm khàn khàn như hai miếng đá cọ vào nhau. "Thứ mùi này… già cỗi hơn cả lão rùa này, thối rữa hơn cả những cái xác vạn năm dưới kia. Là thứ ở dưới sâu nhất… đang bò lên."

Cố Trường An không đáp. Hắn lẳng lặng bước đi. Mỗi bước chân của hắn đạp trên lá khô đều không phát ra tiếng động, tà áo xám cũ kỹ bay nhẹ trong gió, trông hắn chẳng khác gì một phàm nhân đang đi dạo. Nhưng nếu có vị đại năng nào ở đây, hẳn sẽ kinh hãi nhận thấy mỗi dấu chân của Cố Trường An đều lưu lại một tia đạo vận nhàn nhạt, trấn áp tử khí xung quanh không cho phép chúng bộc phát.

Tại một góc của Ma Tòng Mộ, ngay cạnh bia mộ không chữ của một vị Ma Đế từng tung hoành ngang dọc mười vạn năm trước, mặt đất bắt đầu có những biến đổi dị thường. Đất đá không hề bị hất tung lên, mà lại như đang "tan chảy".

Một luồng khí đen sền sệt, đặc quánh như nhựa đường bắt đầu rò rỉ ra từ những khe nứt li ti trên mặt đất. Nó không bay lên cao mà bò sát mặt đất, đi đến đâu, cỏ khô bỗng chốc hóa thành tro bụi đen kịt, ngay cả những viên đá cứng cũng bị ăn mòn thành những vũng nước vàng khè, hôi thối.

"Sư tôn!"

Một bóng dáng thanh mảnh từ xa lướt tới, đáp xuống bên cạnh Cố Trường An. Lâm Thanh Diệp nắm chặt chuôi kiếm, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ kinh hãi. Thanh kiếm trong tay nàng cảm nhận được luồng khí đen kia thì run rẩy kịch liệt, vang lên những tiếng "ong ong" như muốn cảnh báo về một thảm họa tột cùng.

"Đừng tiến lại gần." Cố Trường An giơ tay ngăn lại.

"Thứ đó là gì vậy sư tôn? Tại sao tử khí ở đây lại đáng sợ như thế? Đệ tử cảm thấy linh lực trong người như bị đóng băng vậy." Lâm Thanh Diệp lùi lại vài bước, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Nàng đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh, ở bên ngoài cũng được coi là một phương cường giả, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến trước miệng vực sâu.

Cố Trường An nhìn chằm chằm vào luồng khói đen đang ngày càng lan rộng, nhẹ giọng giải thích: "Đó không phải tử khí bình thường. Đó là Ma di khí từ Thái Cổ Ma Khe. Mười vạn năm trước, khi trận chiến Thần Ma kết thúc, kẻ thắng cuộc đã phong ấn một phần hơi thở của Ma thần dưới đáy của nghĩa trang này. Nghĩa trang của chúng ta không chỉ để chôn cất, mà còn là một cái nút thắt nhân quả để trấn giữ thứ này."

Hắn dừng lại một chút, cầm chổi tre gõ nhẹ xuống đất ba cái.

"Răng rắc!"

Một đạo gợn sóng màu vàng kim lấy Cố Trường An làm tâm, nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh. Khi gợn sóng chạm vào luồng khói đen, âm thanh như nước lạnh đổ vào lò than đỏ rực vang lên: "Xèo xèo!"

Khói đen bị đẩy lùi, nhưng không tan biến. Chúng co cụm lại, dường như đang tích tụ sức mạnh để bộc phát mạnh mẽ hơn. Từ sâu dưới lòng đất, một tiếng động trầm đục vọng lên, tựa như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh sau giấc ngủ vĩnh hằng. Mỗi nhịp đập là một lần mặt đất rung chuyển nhẹ, khiến những ngôi mộ xung quanh bắt đầu lung lay.

"Nó… nó đang bò lên sao sư tôn?" Lâm Thanh Diệp lắp bắp.

Cố Trường An thở dài một tiếng: "Thiên địa linh khí cạn kiệt, phong ấn của vạn cổ cũng đến lúc lỏng lẻo. Thái Cổ Ma Khe này giống như một cái miệng đói khát, nó muốn nuốt chửng linh hồn của mười vạn anh linh trong mộ để tái tạo lại ma khu."

Nói đoạn, Cố Trường An chậm rãi đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc túi đựng trà nhỏ, đổ một ít lá trà khô xuống chỗ khe nứt đang rò rỉ khói đen. Thật kỳ lạ, những lá trà bình thường kia khi chạm vào khói đen liền phát ra ánh sáng thanh khiết, tạm thời bịt kín khe nứt lại như dùng sáp trám vào lỗ hổng.

"Thanh Diệp, ngươi lui về túp lều cỏ, lấy ra mười hai lá bùa trấn trạch trong ngăn kéo thứ ba, dán lên mười hai hướng của nghĩa trang. Nhớ kỹ, không được thiếu dù chỉ một vị trí."

"Vâng, sư tôn! Còn người?"

"Ta?" Cố Trường An nhìn chiếc chổi tre trong tay, khóe môi khẽ cong lên một độ cong gần như không thể thấy. "Ta phải đi hỏi thăm một chút vị 'láng giềng' khó tính này. Sống chung mười vạn năm rồi, giờ hắn muốn phá nhà thì cũng phải hỏi ý kiến của người quét rác này chứ."

Lâm Thanh Diệp không dám chậm trễ, vội vàng thi triển thân pháp rời đi. Nàng biết, những lúc sư tôn dùng giọng điệu thản nhiên nhất chính là lúc sự việc nghiêm trọng nhất.

Sau khi Lâm Thanh Diệp đi khuất, Cố Trường An mới thu lại vẻ nhàn hạ. Hắn khoanh chân ngồi xuống ngay trên dòng khói đen đang bị trà xanh trấn áp. Hắn nhắm mắt lại, ý niệm bắt đầu lặn sâu xuống lòng đất.

Trong ý thức của hắn, bóng tối bao trùm lấy tất cả. Xuyên qua lớp đất đá dày đặc, xuyên qua tầng tầng lớp lớp linh hồn đang ngủ say, hắn nhìn thấy một vết nứt khổng lồ không thấy đáy, dài vô tận như một vết thương chưa bao giờ lành trên thân thể của đại địa. Bên trong vết nứt ấy là một biển khói đen đang cuộn trào, những cánh tay quỷ dị cấu thành từ ma khí đang cào cấu vào bức màn ánh sáng mỏng manh còn sót lại của phong ấn cũ.

Ở chính giữa vực sâu ấy, một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra.

Con mắt ấy không có con ngươi, chỉ có một màu đỏ sẫm như máu đặc. Nó nhìn thẳng vào ý niệm của Cố Trường An, mang theo sự thù hận, đói khát và một uy áp có thể khiến một vị Tiên Đế phải tâm thần bất ổn.

"Mười vạn năm…" Một thanh âm cổ quái, như hàng vạn tiếng rên rỉ gộp lại, vang lên trong đầu Cố Trường An. "Thủ mộ nhân… ngươi đã già… phong ấn đã mục… ngày của ta đã đến…"

Cố Trường An không hề dao động, hắn dùng ý niệm đáp lại bằng một giọng bình thản đến cực điểm: "Ngươi nói đúng, phong ấn quả thực đã mục. Nhưng nghĩa trang này vẫn còn ta. Chỉ cần ta còn một ngày cầm chổi, ngươi đừng hòng mang theo một mảnh vụn linh hồn nào ra khỏi đây."

"Chỉ dựa vào ngươi? Một kẻ tham sống sợ chết, trốn tránh thiên đạo mười vạn năm trong xó xỉnh này?" Con mắt khổng lồ chớp động, ma khí bỗng dưng bùng phát dữ dội hơn, va đập mạnh vào lớp phòng thủ của Cố Trường An.

"Phải, ta tham sống sợ chết." Cố Trường An thản nhiên thừa nhận. "Vì ta sợ chết, nên ta sẽ không để ngươi bước ra làm loạn thế gian này, rồi khiến thiên đạo chú ý đến nơi ở của ta. Ngươi ngoan ngoãn nằm xuống, ta sẽ thắp cho ngươi một nén hương tốt. Bằng không…"

Hắn dừng lại, chiếc chổi tre đặt trên đùi bỗng phát ra một luồng khí tức thanh cao, thoát tục, gột rửa đi mọi sự ô uế.

"Bằng không, ta sẽ dùng tro cốt của ngươi để bón hoa bỉ ngạn."

Khói đen dưới khe nứt gầm thét dữ dội. Trên mặt đất, toàn bộ Ma Tòng Mộ bắt đầu chấn động. Những tiếng rên rỉ, gào thét vang lên từ dưới mộ phần. Những cái xác của các ma tu đã chết từ lâu bị ma khí kích thích, bắt đầu có dấu hiệu "trỗi dậy". Những bàn tay khô héo, móng tay sắc lẹm đâm thủng lớp đất đá, cố gắng bò ra ngoài.

Cố Trường An mở mắt, hơi thở của hắn vẫn đều đặn. Hắn đứng dậy, nắm chặt cán chổi.

"Lại phải làm thêm giờ rồi."

Hắn lẩm bẩm một câu, rồi nhấc chổi lên. Lần này, hắn không quét xuống đất, mà là quét vào không trung. Mỗi nhát chổi đi qua, không gian như bị đông cứng lại. Những cái xác đang bò lên bỗng chốc cứng đờ, rồi như bị một sức mạnh vô hình nhấn xuống, lại chui tọt trở về quan tài.

Khói đen rò rỉ từ khe nứt bắt đầu co rút lại, hình thành nên những thực thể nhỏ giống như những bóng ma đen không có mặt mũi, gầm gừ lao về phía Cố Trường An.

Lúc này, từ phía túp lều cỏ, mười hai cột sáng màu vàng vọt lên trời cao, nối liền với nhau thành một tòa trận pháp khổng lồ hình lồng chim, bao trùm lấy toàn bộ nghĩa trang. Lâm Thanh Diệp đã hoàn thành nhiệm vụ.

"Trấn!" Cố Trường An khẽ quát một tiếng.

Toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang rung lên một cái "đùng", sau đó chìm vào một sự im lặng chết chóc. Luồng khói đen bị ép trở lại khe nứt, nhưng Cố Trường An biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Ma Khe đã thức tỉnh, phong ấn vạn năm chỉ còn là một lớp giấy mỏng.

Gió lại thổi, nhưng lần này mang theo một hơi thở lạnh lẽo đến thấu xương. Cố Trường An nhìn xuống vũng trà xanh đã bị hóa đen hoàn toàn, đôi mày thanh mảnh hơi nhíu lại.

"Thời gian… thật sự không còn nhiều nữa."

Hắn đứng đó, cô độc giữa nghĩa trang rộng lớn, bóng đổ dài trên những ngôi mộ cổ. Trong bóng tối của màn đêm đang dần buông xuống, sự thức tỉnh của Thái Cổ Ma Khe như một dấu chấm hết cho sự yên bình dài dằng dặc mười vạn năm qua. Một chương mới, đẫm máu và hỗn loạn hơn, đang dần mở ra ngay dưới bàn chân của người thủ mộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8