Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 61: Dùng chổi quét ma khí**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:46:40 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 61: DÙNG CHỔI QUÉT MA KHÍ**

Trong bóng đêm thâm trầm của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng gào thét từ dưới Thái Cổ Ma Khe không còn là những âm thanh mơ hồ nữa. Nó giống như tiếng hàng vạn dã thú đang cào cấu vào lồng sắt, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, để lại những vết nứt hắc ám giữa hư không.

Ma khí tràn ra từ khe nứt mang theo mùi vị của sự mục rữa và oán hận tích tụ qua vạn cổ. Chúng không đơn thuần là khói đen, mà là những "Ma Niệm" cụ hiện hóa. Mỗi một sợi khói đều chứa đựng ký ức về những cuộc tàn sát, những tiếng khóc than của một thời đại đã mất. Chúng tụ lại thành hình, hóa thành những bóng ma không mặt, tay chân vặn vẹo dài ngoằng, lao đi điên cuồng về phía trung tâm nghĩa trang.

Lâm Thanh Diệp đứng bên trong Thập Nhị Kim Trụ Trận, sắc mặt nàng trắng bệch. Dù nàng đã bước vào con đường tu luyện và được Cố Trường An chỉ điểm, nhưng trước sức áp tàn bạo của thứ ma khí viễn cổ này, nàng vẫn cảm thấy linh hồn mình như muốn nứt vỡ. Đôi tay nàng run rẩy khi kết thủ ấn, cố gắng duy trì sự ổn định của trận pháp, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng đơn bạc của nam nhân đang đứng trước khe nứt ấy.

"Sư tôn…" Nàng khẽ lẩm bẩm, thanh âm lạc đi giữa tiếng gào của gió rít.

Cố Trường An vẫn đứng đó. Tà áo xám cũ kỹ của hắn bay phất phơ trong gió ma, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm không gợn sóng. Hắn khẽ cúi đầu nhìn cây chổi trong tay mình.

Cây chổi này tên là Trần Hiêu. Nó nhìn chẳng khác gì một món đồ của một lão bộc phàm trần ở một thị trấn nhỏ nào đó. Cán gỗ đã mòn nhẵn, hơi có vết nứt do năm tháng, những sợi rơm làm từ cỏ u minh cũng chẳng có lấy nửa phân linh quang rực rỡ. Thế nhưng, mười vạn năm qua, hằng ngày Cố Trường An đều dùng nó để quét dọn nghĩa trang. Mười vạn năm quét dọn, mười vạn năm chạm vào bụi bặm của các vị Đế, Ma, Thần, cây chổi này từ lâu đã không còn là vật phàm.

Bụi trên đời này chia làm hai loại: bụi hữu hình trên mặt đất và "trần hiêu" vô hình trong lòng người.

"Mười vạn năm quét dọn bụi trần, rốt cuộc cũng chỉ để đối phó với đám tạp chất này sao?"

Cố Trường An thở dài một tiếng, âm thanh cực nhỏ nhưng lại lấn át được cả tiếng gào thét của Ma Khe. Hắn nâng cánh tay lên, động tác chậm rãi đến mức một người bình thường cũng có thể nhìn thấu. Hắn cầm cán chổi, đặt chổi xuống mặt đất rồi khẽ hất ngang một cái.

"Xoẹt…"

Một âm thanh quét dọn khô khốc vang lên.

Ngay khoảnh khắc đầu chổi chạm đất và quét một vòng bán nguyệt, một luồng sức mạnh kỳ dị bắt đầu lan tỏa. Đó không phải là linh khí, cũng chẳng phải ma khí, mà là một loại quy luật thâm thúy — Quy luật của sự "Thanh Tịnh".

Cú quét này trông có vẻ hời hợt, nhưng khi luồng sức mạnh kia chạm vào những bóng ma đen không mặt, một cảnh tượng kinh hãi diễn ra. Những thực thể ma khí vốn có thể xé nát cả một tu sĩ Nguyên Anh trong chớp mắt, ngay khi chạm phải tầm ảnh hưởng của cây chổi, chúng bỗng chốc đứng khựng lại. Toàn thân chúng run rẩy, giống như bị ném vào một chảo nước sôi khổng lồ.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng hào nhoáng. Những bóng ma ấy dưới tác động của nhát chổi liền giống như những vũng bùn bị một dòng nước mát sạch sẽ dội qua. Chúng tan rã thành những hạt bụi lờ mờ, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không.

Dưới Ma Khe, thực thể đang ngủ say dường như cảm nhận được sự sỉ nhục. Khói đen phun trào càng dữ dội hơn, hình thành nên một bàn tay ma khổng lồ đầy vảy ngược, to bằng cả một tòa núi nhỏ, đè ép không gian mà vỗ thẳng xuống đầu Cố Trường An. Áp lực của bàn tay ấy khiến mặt đất xung quanh những ngôi mộ bắt đầu lún xuống, cỏ linh thảo héo rũ trong tích tắc.

Cố Trường An không ngẩng đầu. Hắn bước lên một bước, tư thế vô cùng vững vàng. Lần này, hắn không quét ngang, mà cầm chổi hướng lên trên, khẽ "phẩy" một cái, giống như người ta phẩy đi tơ nhện vướng trên trần nhà.

"Cút đi."

Hắn nhàn nhạt thốt ra hai chữ.

Trần Hiêu Chổi vung lên, những sợi rơm cũ kỹ đột nhiên phát ra những âm thanh như vạn vạn tiếng chuông chùa vang vọng từ viễn cổ. Một dải sáng mờ mịt, mang màu sắc của hoàng hôn và tuế nguyệt, từ đầu chổi bắn ra. Dải sáng này mỏng như giấy, nhưng khi nó va chạm với bàn tay ma khổng lồ, nó liền chém đôi bàn tay ấy như chém qua một khối đậu phụ mềm.

Ma huyết đen ngòm phun ra, nhưng chưa kịp rơi xuống mặt đất nghĩa trang thì đã bị quy luật thanh tịnh của cây chổi tiêu hủy sạch sẽ. Bàn tay ma khổng lồ rên rỉ, co rút lại thành khói xám rồi biến mất.

Phía xa, Lâm Thanh Diệp nhìn đến ngây dại. Nàng biết sư tôn rất mạnh, nhưng nàng chưa từng tưởng tượng ra cái "mạnh" này lại vượt xa nhận thức của nàng đến mức này. Công pháp nàng tu luyện là nhặt từ trong mộ, được xưng là chí cao vô thượng ở tu tiên giới bên ngoài, nhưng so với cái động tác quét rác bình thường kia, nàng cảm thấy toàn bộ đạo pháp của thế gian này dường như đều trở nên vô nghĩa.

Cố Trường An vẫn không dừng lại. Hắn bắt đầu bước đi quanh khe nứt. Cứ mỗi bước đi, hắn lại thực hiện một động tác quét dọn khác nhau: khi thì hất bụi, khi thì quét dồn vào một góc, khi thì cầm chổi gõ nhẹ vào vách đá.

Đây là "Trần Hiêu Thập Bát Thức" mà hắn tự ngộ ra trong mười vạn năm thủ mộ. Không có chiêu nào sát phạt, tất cả đều chỉ có một mục đích duy nhất: Quét sạch sự không tinh khiết.

Ma khí vốn dĩ là thứ cứng đầu và khó tiêu diệt nhất trên đời, cho dù là đại năng Hóa Thần dùng chân hỏa cũng khó lòng đốt sạch được căn nguyên của nó. Nhưng dưới nhát chổi của Cố Trường An, chúng ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Ma khí cuồn cuộn từ Ma Khe trào ra bao nhiêu, liền bị Cố Trường An quét dạt sang một bên, ép chặt vào nhau rồi tiêu tán thành hư không bấy nhiêu.

"Grào…!"

Dưới đáy khe nứt vang lên một tiếng gầm đầy phẫn nộ và sợ hãi. Ma khí vốn đang hung hãn chợt bắt đầu có dấu hiệu co rụt lại, như muốn trốn sâu vào lòng đất để tránh né cây chổi kinh tởm kia.

"Đến rồi thì ở lại đi, dọn dẹp một lần cho sạch, đỡ tốn công sau này."

Cố Trường An nói xong, đột nhiên cầm ngược cán chổi. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng bỗng trở nên sắc lẹm. Hắn dùng toàn lực, cắm mạnh đuôi cán chổi xuống đất, ngay bên cạnh mép khe nứt Ma Khe.

"Oanh!"

Một vòng tròn gợn sóng màu hoàng kim từ điểm cắm lan tỏa ra toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang. Không gian vốn đang chấn động bỗng chốc vững như bàn thạch. Cây chổi Trần Hiêu giờ đây giống như một cột chống trời, trấn áp toàn bộ tà niệm bên dưới.

Một lượng lớn ma khí đen đặc kẹt giữa khe nứt không kịp rút về bị sức mạnh của cây chổi "vò" lại thành một quả cầu nhỏ. Cố Trường An thong dong bước tới, khẽ vẩy đầu chổi một cái. Quả cầu ma khí đen ngòm kia lập tức nổ tung, nhưng không phải nổ thành mảnh vụn hắc ám, mà hóa thành hàng triệu hạt bụi lấp lánh như lân quang rồi tan biến vào lòng đất, biến thành một loại phân bón vô hại cho những ngôi mộ.

Cơn bão ma khí tan đi nhanh chóng như khi nó xuất hiện. Ánh trăng từ trên cao xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù vốn bị che khuất, đổ xuống nghĩa trang một màu bạc thanh khiết.

Cố Trường An nhấc cây chổi lên, vỗ vỗ vào cán gỗ cho bớt bụi, rồi lại trở về với dáng vẻ lão quản gia già nua, lười biếng. Hắn nhìn khe nứt đã bắt đầu khép lại dưới sức mạnh trận pháp và nhát chổi của mình, khẽ tặc lưỡi.

"Uổng cho ta một bát trà xanh vừa mới pha, phí phạm, thật là phí phạm."

Hắn quay đầu lại nhìn về phía túp lều cỏ, thấy Lâm Thanh Diệp vẫn còn đứng như trời trồng ở đó, liền cất tiếng gọi:

"Thanh Diệp, đừng đứng đần thối ra đó nữa. Qua đây dọn bớt mấy cành cây gãy đi, ngày mai còn phải đón khách."

Lâm Thanh Diệp giật mình, lúc này nàng mới cảm thấy áp lực đè nặng trên vai nãy giờ đã hoàn toàn biến mất. Nàng hít một hơi thật sâu, không khí trong nghĩa trang lúc này dường như còn trong lành hơn cả trước khi Ma Khe thức tỉnh. Đó là nhờ cú quét của sư tôn, nó đã mang toàn bộ uế khí tích tụ bấy lâu nay dọn dẹp sạch sẽ.

Nàng lật đật chạy lại, nhìn sư tôn mình với ánh mắt đầy sùng bái xen lẫn thắc mắc:

"Sư tôn… cây chổi đó… thực sự chỉ là chổi thôi sao?"

Cố Trường An đưa tay xoa nhẹ đầu cây chổi, những sợi rơm khô khẽ chạm vào lòng bàn tay hắn, mang theo hơi ấm của mười vạn năm bầu bạn.

"Chổi thì là chổi thôi. Nó có thể là thần binh khai thiên lập địa, cũng có thể là vật bỏ đi ven đường. Quan trọng là người cầm nó muốn quét cái gì."

Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào màn đêm nơi cuối con đường dẫn vào nghĩa trang, rồi nói thêm:

"Trên thế giới này, kẻ muốn xây dựng thì nhiều, kẻ muốn tranh đoạt thì không thiếu, nhưng kẻ tình nguyện cầm chổi để quét đi những vết dơ của thời đại… thì lại quá ít."

Nói xong, hắn lại lững thững bước về phía ghế bành của mình, bóng lưng hắn lồng lộng trong ánh trăng nhưng cũng cô tịch vô cùng. Trần Hiêu Chổi lại được dựa vào vách ván gỗ của túp lều cỏ, im lìm như chưa từng tạo nên một kỳ tích trấn áp ma đạo nào cả.

Lâm Thanh Diệp đứng đó, nhìn cây chổi cũ kỹ, trong đầu nàng chợt nảy ra một ý niệm. Nàng không còn thấy nghĩa trang này là nơi chết chóc đáng sợ nữa, mà nó giống như một cõi tịnh thổ duy nhất giữa thế gian hỗn loạn này. Mà người đàn ông đang nằm trên ghế bành kia, chính là người duy nhất nắm giữ sự bình yên ấy bằng một nhành cỏ quét trần.

Đêm đã về khuya, tiếng Ma Khe đã hoàn toàn im bặt. Chỉ còn tiếng lá rơi xào xạc và hơi thở đều đặn của người thủ mộ. Sự kiện chấn động vừa rồi dường như chẳng hề để lại một dấu vết nào trong tâm trí Cố Trường An, ngoại trừ việc hắn lại lẩm bẩm trong giấc ngủ về việc giá lá trà dạo này hình như hơi tăng cao.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma khí dưới Ma Khe đã nhận ra có một sự hiện diện không thể xâm phạm đang ở trên đầu chúng. Và những kẻ ở tu tiên giới bên ngoài, có lẽ cũng bắt đầu cảm nhận được chấn động từ vùng đất bị lãng quên này.

Cố Trường An khẽ cựa mình trên ghế, Trần Hiêu Chổi đột nhiên khẽ rung nhẹ, như thể đang hưởng ứng ý nghĩ của chủ nhân. Ngày mai, có lẽ hắn lại phải quét thêm một nhát nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8