Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 62: Một cuộc trò chuyện với linh hồn tổ sư Thanh Vân Môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:47:36 | Lượt xem: 1

Gió đêm tại Vạn Cổ Nghĩa Trang mang theo cái lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của tử khí tích tụ qua mười vạn năm. Sương mù màu xám nhạt như những dải lụa mỏng, quấn quýt quanh những bia mộ sứt sẹo, lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng mờ đục.

Cố Trường An khoác lên mình chiếc áo bào thô bằng vải gai, tay xách chiếc đèn lồng U Minh. Ánh lửa xanh lét trong lồng đèn không lay động trước gió, âm thầm xua tan bóng tối đậm đặc xung quanh bước chân hắn. Lão Hắc — con rùa đen to bằng cái mâm đồng — hôm nay không ngủ nướng, nó lạch bạch bò theo sau, cái đầu nhỏ cứ ngó nghiêng xung quanh, thỉnh thoảng lại tặc lưỡi:

"Cố tiểu tử, ngươi thật sự muốn đánh thức lão già kia sao? Ngôi mộ đó đã không có động tĩnh suốt tám vạn năm rồi. Ta e rằng chân linh của lão đã mục nát đến mức chẳng còn lấy một mảnh ký ức."

Cố Trường An không quay đầu, giọng nói bình thản như mặt nước hồ thu: "Thanh Vân Môn là tông môn đứng đầu Thanh Châu vạn năm trước. Tổ sư của họ, Thanh Vân Tử, là người duy nhất từng bước chân vào nửa bước Tiên Đế trong kỷ nguyên đó. Ma Khe bên dưới đang xao động, ta cần biết năm đó bọn họ đã dùng thứ gì để trấn áp cốt lõi của nó."

Hắn dừng lại trước một ngôi mộ nằm ở góc đông bắc của nghĩa trang. So với những ngôi mộ nguy nga của các vị Kiếm Tiên hay Ma Vương khác, ngôi mộ này trông có phần hiu quạnh. Bia mộ bằng thạch anh đã bị thời gian gặm nhấm, chỉ còn lờ mờ ba chữ lớn: *Thanh Vân Tử*.

Cố Trường An đặt đèn lồng xuống đất, lẳng lặng rút ra ba nén "Vấn Đạo Hương". Đây là loại hương được hắn tinh chế từ trầm hương vạn năm trộn với bụi vàng rớt ra từ những mảnh vỡ thần binh. Hắn không dùng bật lửa, chỉ khẽ búng ngón tay, một ngọn lửa trắng nhạt bùng lên trên đầu hương.

Làn khói không bay tản mác mà cuộn tròn lại thành một vòng xoáy, từ từ thẩm thấu vào trong lòng mộ.

"Hỡi anh linh đã khuất, dùng một nén hương thơm, mượn một lời hồi đáp."

Cố Trường An lầm rầm khấn niệm. Một lúc sau, mặt đất quanh ngôi mộ khẽ rung chuyển. Những mảnh cỏ dại úa tàn đột ngột dựng đứng lên, một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng trang nghiêm tỏa ra. Từ trong làn khói hương, một bóng người già nua, mặc trường bào vẽ hoa văn mây trôi bắt đầu hiện rõ.

Linh hồn kia mờ nhạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Đôi mắt lão đục ngầu, đầy vẻ mông lung của kẻ vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài vô tận. Lão nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên người Cố Trường An.

Một thoáng kinh ngạc, rồi là run rẩy, linh hồn Thanh Vân Tử thốt lên bằng giọng nói khàn đặc như tiếng hai hòn đá cọ vào nhau:

"Vẫn là ngươi? Thủ mộ nhân… ngươi vẫn còn sống sao?"

Cố Trường An cúi người chào theo lễ của hậu bối, dù trên thực tế, tuổi thọ của hắn có lẽ còn lớn hơn cả dòng lịch sử của Thanh Vân Môn: "Tiền bối còn nhớ vãn bối, xem ra thần trí vẫn còn minh mẫn."

Thanh Vân Tử cười khổ, nụ cười đầy vẻ thê lương: "Muốn quên cũng khó. Mười vạn năm trước, khi ta còn là một đệ tử nhập môn, sư tôn ta đã chỉ vào bóng lưng ngươi mà bảo rằng: Kẻ kia là người cô độc nhất thế gian, cũng là người đáng sợ nhất thế gian. Lúc ta lâm chung, tự mình bò đến đây cầu ngươi một chỗ nằm, ngươi vẫn là dáng vẻ này… Bây giờ ta đã thành nắm đất vàng, ngươi vẫn không hề thay đổi."

Lão Hắc bên cạnh khịt mũi một cái: "Hắn là quái vật, lão già đừng so sánh làm gì cho đau lòng."

Cố Trường An không để tâm đến lời trêu chọc của Lão Hắc, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Tiền bối, Ma Khe dưới đáy nghĩa trang đang nứt ra. Vết nứt nằm ngay bên dưới khu mộ của Thanh Vân Môn vạn năm trước. Ta muốn biết, 'Thanh Vân Trấn Ma Đỉnh' hiện đang ở đâu?"

Nghe đến bốn chữ này, linh hồn Thanh Vân Tử chợt rung động mạnh mẽ, hình thể của lão vốn đã mờ nhạt nay lại càng thêm chao đảo. Lão thở dài, nhìn sâu xuống lòng đất, nơi mà bóng tối dường như đang nuốt chửng mọi thứ.

"Ngươi quả nhiên đã nhận ra. Nhưng Cố Trường An, ngươi có biết tại sao Thanh Vân Môn chúng ta, một tông môn có chín vị Đại Thừa, ba vị Độ Kiếp, lại sụp đổ chỉ sau một đêm không?"

Cố Trường An nheo mắt: "Sách sử ghi rằng do nội loạn, sau đó là bị tà ma ngoại đạo vây hãm."

"Sai rồi! Hoàn toàn sai rồi!" Thanh Vân Tử đột nhiên cười lớn, tiếng cười mang theo sự uất hận thấu trời. "Nội loạn cái gì? Tà ma nào có thể diệt được Thanh Vân? Sự thật là… Thiên Đạo không cho phép chúng ta sống nữa."

Ánh mắt Cố Trường An hơi trầm xuống. "Thiên Đạo?"

"Đúng! Vạn Cổ Nghĩa Trang này không phải chỉ là nơi chôn xác." Thanh Vân Tử hạ thấp giọng, linh hồn lão áp sát vào Cố Trường An, hơi lạnh thấu tận tâm can. "Năm đó, ta phát hiện ra một bí mật động trời dưới Ma Khe. Ma Khe đó… không phải thông đến địa ngục, mà nó chính là một cái 'miệng'. Thiên Đạo của thế giới này đã già cỗi, nó không còn khả năng tự sinh ra linh khí đủ để cung cấp cho hàng vạn tu sĩ nữa. Vì vậy, nó cần 'thu hoạch'. Mỗi một thời đại, nó sẽ để một thực thể tà ác sinh ra từ Ma Khe để thanh trừng thế gian. Những tu sĩ chết đi, tu vi của họ, khí vận của họ sẽ theo Ma Khe quay về bổ sung cho Thiên Đạo."

Cố Trường An im lặng. Những gì Thanh Vân Tử nói trùng khớp với những suy đoán mà hắn đã ấp ủ suốt mười vạn năm qua. Hắn thủ hộ nơi này, chứng kiến không biết bao nhiêu vị đại năng ngã xuống, mỗi khi có một cường giả chết đi, đất đai nghĩa trang lại trở nên phì nhiêu lạ thường, linh khí dồi dào nhưng lại mang theo một mùi vị của sự mục nát.

Thanh Vân Tử tiếp tục, giọng nói run rẩy: "Thanh Vân Trấn Ma Đỉnh không phải dùng để trấn ma. Nó là cái nắp đậy của cái miệng đó! Chúng ta muốn ngăn cản quá trình thu hoạch của Thiên Đạo, chúng ta muốn giữ lại hy vọng cho nhân gian. Kết quả… Thiên Đạo giáng xuống trừng phạt. Sét đánh mười ngày mười đêm, tông môn tan nát, đỉnh thần bị vỡ làm chín mảnh. Ta đã dùng chút tàn lực cuối cùng để mang một mảnh vỡ cốt lõi chôn theo xuống đây."

Nói đoạn, bóng mờ của lão chỉ tay vào tấm bia mộ vỡ vụn. "Dưới quan tài của ta, có một ngăn bí mật. Đó là mảnh vỡ của 'Tâm Đỉnh'. Chỉ có nó mới có thể tạm thời vá lại kẽ hở của Ma Khe."

Lão Hắc kinh ngạc kêu lên: "Vậy là bao lâu nay chúng ta sống trên một cái dạ dày của ông trời sao? Mẹ kiếp, hèn gì ta cứ thấy lạnh sống lưng!"

Cố Trường An tiến lại gần ngôi mộ, hắn thở phào một hơi. Hắn đã thủ ở đây mười vạn năm, tôn chỉ là không tham gia vào tranh đấu nhân gian, nhưng nếu Thiên Đạo muốn "thu hoạch" luôn cả chỗ ở của hắn, thì đó lại là chuyện khác.

"Tiền bối, việc ông tiết lộ thiên cơ thế này, linh hồn sẽ không thể luân hồi, chỉ có thể tan biến vào hư không." Cố Trường An nhìn lão già, trong ánh mắt lần đầu tiên có chút gợn sóng.

Thanh Vân Tử mỉm cười thanh thản, bóng dáng lão bắt đầu tan ra thành những đốm sáng nhỏ: "Luân hồi để làm gì? Để lại trở thành món mồi ngon cho cái gọi là Thiên Đạo kia sao? Cố Trường An… ngươi sống lâu hơn tất cả chúng ta, ngươi có sức mạnh mà chúng ta không thể tưởng tượng được. Đừng chỉ quét rác nữa… Có những vết bẩn, phải dùng máu mới quét sạch được."

Bóng dáng vị tổ sư lẫy lừng một thời hoàn toàn biến mất. Ba nén hương cũng cháy đến gốc, tro hương rơi rụng trên nền đất lạnh lẽo.

Cố Trường An đứng lặng người hồi lâu. Hắn vươn tay ra, một lực lượng huyền bí bao trùm lấy ngôi mộ. Mặt đất tách ra, lộ ra một chiếc quan tài bằng gỗ lim đã mủn nát. Đúng như lời kể, bên dưới quan tài là một chiếc hộp đồng nhỏ, tỏa ra hơi thở chính khí lẫm liệt, đối lập hoàn toàn với tử khí xung quanh.

Hắn nhặt chiếc hộp lên, mở ra. Bên trong là một miếng mảnh vỡ kim loại màu xanh sẫm, hoa văn mây trôi như đang sống động luân chuyển. Đây chính là 'Tâm Đỉnh' của Thanh Vân Trấn Ma Đỉnh.

"Cẩu mười vạn năm, cuối cùng cũng có kẻ bắt ta phải động thủ sao?" Cố Trường An khẽ lẩm bẩm.

Hắn quay người, nhìn về phía lán cỏ của mình. Lâm Thanh Diệp đang ngồi đó thắt lại dây giày, dường như nàng vừa tập luyện xong. Nàng không hề biết rằng, sư tôn mà nàng luôn coi là "ông lão quét rác nhát chết" vừa nhận được một thứ có thể làm thay đổi vận mệnh của cả thế giới này.

"Sư tôn! Người lại đi thắp hương trộm sao?" Lâm Thanh Diệp chạy đến, lau mồ hôi trên trán, cười rạng rỡ. "Người xem, hôm nay con đã cảm nhận được khí cảm rõ ràng hơn rồi!"

Cố Trường An giấu chiếc hộp đồng vào trong tay áo rộng lùng bùng, vẻ mặt lại trở về sự thờ ơ thường ngày: "Ừ, chăm chỉ là tốt. Nhưng nhớ kỹ, đừng có chạy ra khỏi cổng nghĩa trang. Thế giới bên ngoài… không an toàn bằng chỗ của người chết đâu."

Hắn bước đi, bóng lưng in dài trên con đường mòn. Lão Hắc vội vàng bò theo, miệng vẫn lầm bầm về việc Thiên Đạo là một lão già tham ăn.

Đêm đó, Cố Trường An không ngủ. Hắn ngồi trên ghế bành, tay cầm miếng mảnh vỡ Thanh Vân Đỉnh, mắt nhìn chằm chằm vào màn sương đen đang dày đặc dần ở phía cuối nghĩa trang — nơi Ma Khe đang âm thầm há miệng.

Một trận phong ba bão táp sắp ập tới, nhưng trước hết, hắn cần phải pha thêm một ấm trà đã. Nhân quả vạn cổ, chung quy cũng không bằng một ngụm trà nóng đêm đông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8