Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 63: Gặp lại người quen cũ sau 1000 năm**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:51:33 | Lượt xem: 1

Sương mù trên Minh Hà vốn chưa bao giờ tan hết, nó như một dải lụa xám xịt quấn lấy chân núi U Minh, ngăn cách cái náo nhiệt của hồng trần và sự tĩnh lặng đến tột cùng của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

"Rạt… rạt…"

Tiếng chổi tre già nua kéo lê trên mặt đất đầy lá bàng ép khô, thanh âm ấy đều đặn, nhịp nhàng, dường như đã hòa làm một với nhịp thở của vùng cấm địa này. Cố Trường An mặc bộ y phục bằng vải thô màu tro, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc. Khuôn mặt hắn vẫn vậy, trẻ trung nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả một dòng sông thời gian.

Mười vạn năm. Đối với người tu hành, một vạn năm đã là một đời Đại Đế, là một kỷ nguyên rực rỡ rồi lụi tàn. Nhưng đối với hắn, đó chỉ là những buổi sáng quét lá và những buổi chiều thắp hương cho những người đã nằm xuống.

"Tiền bối, Lão Hắc lại ăn trộm linh cá trong ao của người rồi!"

Tiếng gọi lanh lảnh của Lâm Thanh Diệp vang lên từ phía lán cỏ. Nàng chạy đến, hơi thở dồn dập, tà áo xanh tung bay trong gió sớm. Qua mấy năm tu luyện dưới sự chỉ điểm "hời hợt" của Cố Trường An, khí chất của vị công chúa mất nước này đã thay đổi rõ rệt, bớt đi phần mảnh mai quý tộc, thêm vào vài phần linh động của kẻ bước chân vào đạo đồ.

Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Mặc kệ nó, thứ nó ăn là nhân quả của cái ao, sau này nó sẽ phải tự đi mà trả lời với ông trời."

Bỗng nhiên, tiếng chổi tre đột ngột dừng lại.

Cố Trường An nheo mắt nhìn về phía xa, nơi Minh Hà bắt đầu dậy sóng. Lão Hắc vốn đang nằm phơi cái bụng đen sì trên một tảng đá phẳng, lúc này cũng rụt cổ lại, đôi mắt hí nhìn chòng chọc vào làn sương mù, khịt mũi một cái rồi lẩm bẩm: "Mùi này… thối thật. Là mùi của kẻ đang mục nát từ trong xương tủy, nhưng lại cố dùng linh khí để dát vàng lên mặt."

Từ trong làn sương mù xám ngoét, một chiếc kiệu hoa lệ được kéo bởi bốn con hạc trắng khổng lồ từ từ hạ xuống. Mỗi con hạc đều tỏa ra khí tức của yêu thú bậc ba, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong. Nhưng đáng chú ý nhất chính là vị lão giả ngồi trên kiệu.

Lão mặc đạo bào thêu vân mây rực rỡ bằng chỉ vàng, đầu đội vương miện ngọc, linh áp tỏa ra khiến sương mù xung quanh phải dạt sang hai bên. Sự xuất hiện của lão làm cho không gian vốn tĩnh mịch của nghĩa trang trở nên ngột ngạt.

Lâm Thanh Diệp biến sắc, nàng cảm nhận được một áp lực nghẹt thở, hai chân run rẩy định quỳ xuống. Đây là linh áp của một cường giả Hóa Thần kỳ! Ở vùng đất này, Hóa Thần chính là tồn tại đỉnh cao, là lão tổ của các đại tông môn.

Cố Trường An khẽ hừ một tiếng. Một luồng hơi ấm vô hình lan tỏa, che chắn cho Lâm Thanh Diệp, khiến áp lực kia tan biến như khói mây. Hắn nhìn vị lão giả trên kiệu, ánh mắt thoáng hiện lên một tia hồi ức.

Chiếc kiệu dừng lại trước cổng đá cũ kỹ của nghĩa trang. Vị lão giả chậm rãi bước xuống. Tuy nhìn qua thì uy nghi lẫm liệt, nhưng Cố Trường An chỉ nhìn một cái đã thấy được vầng trán ám đen, thọ nguyên sắp cạn của đối phương.

Lão giả nhìn thấy Cố Trường An, bước chân bỗng khựng lại. Lão dụi mắt, rồi lại nhìn kỹ một lần nữa, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu run rẩy.

"Ngươi… ngươi vẫn còn sống?" Giọng nói của lão khàn đặc, chứa đựng sự kinh hoàng và không thể tin nổi.

Cố Trường An bình thản dựng cây chổi vào gốc cây đại thụ gần đó, phủi bụi trên tay, khẽ mỉm cười: "Vạn Cổ Nghĩa Trang còn đó, ta làm sao có thể chết được. Phải không, Tuyết Vô Ngân?"

Nghe thấy cái tên ấy, lão giả run lên bần bật, vội vàng xua tay cho các đệ tử đi cùng lùi ra xa, sau đó một mình tiến tới, quỳ sụp xuống trước mặt kẻ trông mộ tầm thường kia.

"Đệ tử Tuyết Vô Ngân, bái kiến Tiền bối!"

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh sững sờ. Tuyết Vô Ngân? Cái tên này nàng từng nghe qua trong sử sách của vương triều mình. Một nghìn năm trước, đó là một thiên tài kiếm đạo lẫy lừng của Tuyết Sơn Tông, kẻ đã một mình một kiếm bình định loạn yêu ở phương Bắc. Một ngàn năm trôi qua, tiểu bối ấy giờ đã là Thái thượng trưởng lão trấn giữ một phương, vậy mà lại quỳ lạy sư tôn quét rác của nàng?

Cố Trường An chắp tay sau lưng, nhìn vị khách cũ: "Đứng lên đi. Đã một ngàn năm rồi, ngươi không còn là đứa trẻ bị truy sát phải trốn vào đây ăn trộm hương hỏa của người chết để sống qua ngày nữa."

Tuyết Vô Ngân hổ thẹn đứng dậy, mắt lão đỏ hoe: "Tiền bối còn nhớ chuyện năm xưa… Nếu không có bát cháo gạo linh và lời chỉ dẫn của người về hướng Tây Bắc, Tuyết mỗ đã sớm hóa thành một bộ xương khô dưới lòng Minh Hà rồi."

"Năm đó ta thấy ngươi còn chút chí khí, không nỡ để nghĩa trang lại có thêm một cái xác trẻ tuổi nên mới tùy tiện ra tay." Cố Trường An đi tới chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ngồi xuống, rồi ra hiệu cho Lâm Thanh Diệp đi pha trà. "Hôm nay ngươi mang theo đại lễ, kéo theo đồ tôn đồ tử tới đây, không phải chỉ để ôn chuyện cũ chứ?"

Tuyết Vô Ngân cúi đầu, vẻ kiêu ngạo của một tu sĩ Hóa Thần hoàn toàn biến mất. Lão chua chát nói: "Tiền bối nhãn lực như thần. Đệ tử nghìn năm qua dốc sức tu luyện, đạt tới Hóa Thần tầng thứ ba, ngỡ rằng có thể nhìn thấu thiên địa, trường sinh bất tử. Thế nhưng… thọ hạn năm ngàn năm đã sắp đến đích, thân xác này đã mục nát, tâm ma bủa vây. Đệ tử đi khắp ngũ nhạc bát hoang, tìm đủ mọi linh dược nhưng vô dụng."

Lão nhìn vào sâu trong nghĩa trang, nơi có những ngôi mộ tỏa ra đạo vận mông lung, ánh mắt hiện lên một sự khao khát điên cuồng xen lẫn sợ hãi: "Đệ tử nhớ lời đồn rằng trong Vạn Cổ Nghĩa Trang có giấu Bất Lão Tuyền, hoặc là thần đan từ kỷ nguyên trước… Cầu Tiền bối nể tình xưa, cứu đệ tử một mạng! Đệ tử nguyện dâng hiến toàn bộ bảo khố của Tuyết Sơn Tông cho người!"

Cố Trường An im lặng không nói, nhận lấy chén trà từ tay Lâm Thanh Diệp, nhấp một ngụm rồi chậm rãi đặt xuống. Hắn nhìn Tuyết Vô Ngân, ánh mắt không có sự thương hại, cũng không có sự giận dữ.

"Tuyết Vô Ngân, ngươi có biết tại sao một ngàn năm trước ngươi có thể sống sót rời khỏi đây, mà bây giờ lại cảm thấy bế tắc không?"

Tuyết Vô Ngân sững người: "Đệ tử ngu muội, xin Tiền bối chỉ điểm."

Cố Trường An chỉ tay về phía những ngôi mộ đá: "Một ngàn năm trước, lòng ngươi thanh thản, ngươi chỉ muốn sống để cầm kiếm bảo vệ người thân. Khi đó, ngươi thấy nghĩa trang này là nơi nương tựa. Nhưng một ngàn năm sau, lòng ngươi đầy rẫy tham vọng và sự sợ hãi cái chết. Ngươi nhìn những ngôi mộ này, chỉ thấy kho tàng và sự trường sinh phi lý."

Hắn đứng dậy, bước lại gần Tuyết Vô Ngân, áp lực tuy không tỏa ra nhưng lại khiến lão quái vật Hóa Thần phải lùi lại một bước: "Trong mộ chỉ có người chết. Người chết thì không cần trường sinh. Bất Lão Tuyền có thật, nhưng đó là nước rửa tội cho linh hồn, người sống uống vào chỉ có tan thành tro bụi. Thần đan có thật, nhưng đó là tụ tập tử khí của vạn người để tạo thành, ngươi có dám ăn không?"

Tuyết Vô Ngân tái mặt, đôi môi run rẩy: "Nhưng… nhưng người… Tiền bối! Một ngàn năm trước người trông như thế này, một ngàn năm sau vẫn vậy. Tại sao người có thể trường sinh, mà đệ tử lại phải chết? Tại sao?"

Câu hỏi của Tuyết Vô Ngân cũng là câu hỏi mà Lâm Thanh Diệp luôn giấu trong lòng. Nàng nhìn sư tôn, tim đập thình thịch.

Cố Trường An cười nhạt, nụ cười mang theo chút thê lương của vạn cổ: "Trường sinh? Ngươi thấy ta trường sinh, nhưng ta lại thấy mình chỉ là một bóng ma đang chờ đợi. Ngươi tranh đấu với trời, với người, với chính mình để kéo dài hơi tàn. Còn ta, ta chỉ quét rác. Ta không tranh với thiên hạ, nên thiên hạ không quan tâm đến ta. Ta không tranh với thời gian, nên thời gian lãng quên ta."

Hắn cầm cây chổi tre lên, đưa cho Tuyết Vô Ngân: "Muốn sống tiếp không? Để lại toàn bộ tu vi, ở lại đây quét mộ cùng ta. Mỗi ngày thanh tâm quả dục, quét sạch bụi trần trên những nấm mồ này. Sau mười vạn năm, có lẽ ngươi sẽ hiểu thế nào là trường sinh."

Tuyết Vô Ngân nhìn cây chổi tre cũ kỹ, lại nhìn những đệ tử đang chờ đợi mình bên ngoài, nghĩ về địa vị chí cao vô thượng, nghĩ về quyền lực vạn người mê đắm của Thái thượng trưởng lão. Gương mặt lão co rúm lại, sau cùng, lão chậm rãi lắc đầu.

"Đệ tử… không làm được. Tu vi này là cả đời đệ tử máu chảy đầu rơi mới có được… Đệ tử không thể bỏ."

Cố Trường An thở dài một tiếng, dường như hắn đã biết trước câu trả lời: "Nhân quả tự có định số. Tuyết Vô Ngân, bát cháo năm xưa coi như ta tặng không. Hôm nay ngươi đến đây, xem như đoạn tuyệt chút duyên phận cuối cùng."

Hắn quay người đi về phía lán cỏ, giọng nói vang vọng trong sương mù: "Lâm Thanh Diệp, tiễn khách. Tuyết tông chủ thọ hạn còn ba tháng, hãy về chuẩn bị hậu sự cho tốt. Nếu muốn, sau khi chết có thể bảo đồ đệ mang xác tới đây, ta sẽ chọn cho ngươi một chỗ nằm phong thủy tốt, coi như chút tình quen biết cũ."

Tuyết Vô Ngân đứng lặng giữa sương mù. Lão nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Trường An, cảm thấy kẻ trông mộ kia đột nhiên cao lớn như một tòa thiên sơn không thể vượt qua, mà bản thân lão chỉ là hạt bụi nhỏ bé dưới chân núi.

"Hóa ra… từ đầu đến cuối, người vẫn đứng ở đỉnh cao đó, chỉ có chúng ta là đang chìm đắm trong vũng bùn."

Lão cười thê lương, lạy thêm ba lạy rồi quay lưng bước lên kiệu hạc. Chiếc kiệu bay đi, sương mù Minh Hà lại che phủ mọi dấu vết.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh Cố Trường An, nhìn sư tôn đang bình thản nhấp trà, khẽ hỏi: "Sư tôn, người thực sự có thể cứu lão ta sao?"

Cố Trường An nhìn vào chén trà, mặt nước phẳng lặng không chút gợn sóng: "Cứu được thân xác nhưng không cứu được tâm. Kẻ sợ chết nhất chính là kẻ không dám thực sự sống. Ngàn năm qua, lão ta không tu Đạo, lão ta chỉ tu 'Sợ Hãi' mà thôi."

Hắn đứng dậy, lại cầm lấy cây chổi.

"Trường sinh không phải là một loại thần thông, Thanh Diệp. Nó là một loại hình phạt."

Tiếng "rạt… rạt…" lại vang lên. Tuyết Vô Ngân của ngàn năm trước đã biến mất, lão tổ Tuyết Sơn Tông của hiện tại rồi cũng sẽ hóa thành cát bụi. Chỉ có tiếng chổi tre này, có lẽ sẽ còn vang vọng đến mười vạn năm sau.

Cố Trường An cúi người nhặt một mảnh vỡ ngọc bội từ chỗ Tuyết Vô Ngân vừa quỳ. Đó là tín vật Tuyết Vô Ngân cố ý để lại. Hắn bóp nhẹ, miếng ngọc tan thành bột mịn bay theo gió.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Ra quét dọn cái đống rác mà khách quý vừa để lại đi."

Lão Hắc thò cái đầu rùa ra, lầm bầm: "Quét thì quét, nhưng lần sau đừng có đem mấy cái thứ sắp thối này về đây, hỏng cả giấc ngủ của ta."

Hoàng hôn dần buông, bóng của kẻ thủ mộ trải dài qua những bia đá vô danh, tĩnh lặng và cô độc đến vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8