Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 64: Hắn nhận ra Cố Trường An không hề già đi**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:53:33 | Lượt xem: 1

Sương mù trên sông Minh Hà chưa bao giờ tan biến, nó giống như một dải lụa trắng xóa khổng lồ bao bọc lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang, ngăn cách nhân gian náo nhiệt với sự tĩnh lặng của cái chết. Tuyết Vô Ngân ngồi trên kiệu hạc, nhưng thực chất lão không hề rời đi ngay lập tức. Lão bảo đồ đệ dừng kiệu ở bên kia bờ sông, đôi mắt già nua đục ngầu, đầy nếp nhăn và đồi mồi của lão nhìn đăm đăm vào bóng người vẫn đang thong dong cầm chổi quét lá giữa làn sương nhạt.

Trái tim lão tổ Tuyết Sơn Tông – người từng hô phong hoán vũ, một tay che trời ở phương Bắc – giờ đây đang run rẩy một cách dữ dội. Đó không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là một sự kinh hoàng mang tính bản chất khi nhận ra một điều gì đó đi ngược lại mọi quy luật của tạo hóa.

Lão nhớ lại một ngàn năm trước.

Ngày đó, Tuyết Vô Ngân mới chỉ là một vị trưởng lão trẻ tuổi đầy triển vọng của Tuyết Sơn Tông, thân mang linh căn tuyệt đỉnh, khí vũ hiên ngang. Vì tò mò về cấm địa U Minh, lão đã một mình thâm nhập vào đây. Giữa trận pháp mờ mịt, lão đã gặp một người thanh niên trẻ tuổi mặc thanh y, tay cầm chổi tre, đang cần mẫn quét những chiếc lá bỉ ngạn rụng đầy lối đi.

Hồi đó, người thanh niên ấy nhìn lão, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Tuổi trẻ nên biết tiến biết lùi, đừng để nơi này trở thành nơi cư ngụ vĩnh viễn.”

Câu nói ấy khiến Tuyết Vô Ngân năm đó cảm thấy bị sỉ nhục, lão cho rằng kẻ trông mộ này thật cuồng vọng. Nhưng khi lão cảm nhận được luồng khí tức tịch mịch, sâu thẳm tỏa ra từ người thanh niên kia, lão đã kinh hãi rút lui. Một ngàn năm trôi qua, Tuyết Vô Ngân từ một trưởng lão thành Tông chủ, rồi trở thành Lão tổ của một tông môn hạng nhất, tu vi đã chạm đến ngưỡng cửa của Hóa Thần đỉnh phong, thọ nguyên kéo dài cả thiên niên kỷ.

Mái tóc lão từ đen hóa bạc, rồi từ bạc hóa thành trắng như tuyết sơn, da dẻ nhăn nheo, huyết khí suy kiệt, ngay cả linh hồn cũng đã bắt đầu tỏa ra mùi thối rữa của tử khí. Lão đã đi gần hết con đường của một tu sĩ.

Nhưng kẻ kia…

Tuyết Vô Ngân nheo mắt, cố gắng dùng chút nhãn lực cuối cùng của một bậc đại năng để nhìn xuyên qua sương mù.

Dưới gốc cây bỉ ngạn già nua, Cố Trường An vẫn mặc bộ thanh y thô sơ đó. Chiếc áo kia, dường như mười vạn năm không đổi, mà dung mạo của hắn…

Tuyết Vô Ngân hít một hơi lạnh buốt thấu tận tâm can.

Vẫn là gương mặt ấy. Vẫn là đôi lông mày thanh tú nhưng ẩn chứa sự lãnh đạm với vạn vật. Vẫn là ánh mắt trong veo như nước hồ thu nhưng sâu thẳm như vực thẳm vĩnh hằng. Không một nếp nhăn. Không một sợi tóc bạc. Ngay cả một chút dấu vết của “thời gian” cũng không hề tồn tại trên người hắn.

“Không… điều này là không thể nào!” Tuyết Vô Ngân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy như lá khô trong gió bão. “Mười vạn năm… mười vạn năm qua, vật đổi sao dời, các đại đế quốc sụp đổ, các tông môn hóa thành cát bụi, ngay cả thiên địa linh khí cũng đã cạn kiệt… Tại sao hắn không hề già đi?”

Sự nhận thức này giống như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào tâm đạo của lão. Trong giới tu tiên, dù là cường giả Hóa Thần, hay thậm chí là những lão quái vật Luyện Hư ẩn thế, dù có dùng đủ loại tiên đơn diệu dược để trì hoãn lão hóa, thì trên người họ vẫn luôn có một loại khí tức gọi là “Tuế nguyệt chi ngân” (Vết tích năm tháng). Càng sống lâu, khí tức này càng nặng nề, nó khiến người ta cảm thấy trầm uất và cũ kỹ.

Nhưng ở Cố Trường An, Tuyết Vô Ngân hoàn toàn không cảm nhận được điều đó. Hắn không giống như kẻ đang cố gắng trường thọ, hắn giống như chính là “Trường sinh”. Hắn đứng đó, thời gian trôi qua bên cạnh hắn nhưng không chạm được vào hắn, giống như dòng nước chảy qua một hòn đá cổ xưa dưới đáy suối, nước có thể mòn, nhưng đá thì vĩnh hằng.

Bên kia sông, Cố Trường An dường như cảm nhận được ánh nhìn soi mói của kẻ đang đứng bên rìa cái chết. Hắn khẽ ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Tuyết Vô Ngân cảm thấy đầu óc mình nổ tung. Lão thấy trong mắt Cố Trường An không phải là sự sống, cũng chẳng phải cái chết, mà là sự luân chuyển của vạn cổ. Lão thấy hình ảnh chính mình một ngàn năm trước đang quỳ lạy xin chỉ điểm, và lão thấy chính mình hiện tại đang thoi thóp trong kiệu hạc.

Cố Trường An không già đi, bởi vì đối với hắn, mười vạn năm hay một ngàn năm, cũng chỉ giống như một hơi thở giữa hư không.

“Tông chủ… ngài sao vậy?” Một vị đệ tử đứng cạnh kiệu hạc kinh hãi hỏi khi thấy Tuyết Vô Ngân đột nhiên phun ra một ngụm máu đen, khí tức vốn đã yếu ớt nay lại càng tiêu tán nhanh hơn.

Tuyết Vô Ngân run rẩy giơ tay lên, chỉ về phía nghĩa trang, miệng lắp bắp: “Trường… Trường An… không phải là người… hắn là Tiên… hắn chính là Tiên!”

Nói xong câu đó, Tuyết Vô Ngân dường như kiệt sức, ngã quỵ xuống sàn kiệu. Đám đệ tử hốt hoảng quay đầu nhìn về phía nghĩa trang, nhưng lúc này sương mù Minh Hà đã cuộn lên dữ dội, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Họ chỉ thấy một vùng trắng xóa, u ám, chẳng có bóng người nào cả.

Trong nghĩa trang, Cố Trường An cúi đầu, lại tiếp tục công việc quét lá của mình.

“Rạt… rạt…”

“Hầy, Tuyết Vô Ngân ơi Tuyết Vô Ngân, bảo ngươi về chuẩn bị hậu sự là vì nể tình xưa, vậy mà ngươi lại cố dùng thần thức để dò xét thiên cơ của ta.” Cố Trường An thở dài, giọng nói tan vào trong gió. “Bị phản phệ một chút cũng là đáng đời.”

Lão Hắc từ trong một cái mai rùa khổng lồ ở góc tường lù lù bò ra, cái đầu rùa nhăn nheo hất lên, giọng khàn khàn trêu chọc: “Chủ nhân, người ta cũng là đại năng một phương, dù sắp chết thì tôn nghiêm vẫn có. Ngài cứ trực tiếp bảo người ta đi chết đi, lại còn khoe khoang cái nhan sắc vĩnh hằng ấy ra, không làm lão ta tức chết mới lạ.”

Cố Trường An dừng chổi, sờ sờ mặt mình: “Ta khoe khoang bao giờ? Dung mạo này là Thiên Mộ Trường Sinh Khảo cưỡng ép duy trì, ta cũng muốn già đi một chút cho có vẻ cao nhân đạo mạo, nhưng hệ thống không cho phép, ta biết làm sao?”

Hắn đi tới cạnh lán cỏ, rót một chén trà đã nguội lạnh.

“Nhìn một người từ lúc thiếu niên đến lúc già nua, rồi hóa thành nắm xương tàn ngay trước mắt mình, cảm giác đó thực sự không dễ chịu chút nào.” Cố Trường An nhấp một ngụm trà đắng. “Lão Hắc, ngươi nói xem, mười vạn năm qua ta đã tiễn đi bao nhiêu người như vậy rồi?”

Lão Hắc lười biếng nằm rạp xuống đất: “Ai mà nhớ được. Mấy cái linh hồn hay càu nhàu trong mộ kia, lúc mới vào đây chẳng phải cũng đều là những thiên tài tuyệt thế, mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành sao? Cuối cùng cũng chỉ là một tấm bia đá, một nấm mồ xanh thôi. Chỉ có ta và ngài là hai kẻ rảnh rỗi nhất thiên hạ này, ngồi đếm xem bao giờ ông trời già kia mới chịu sập.”

Cố Trường An không nói gì, mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi Minh Hà đang cuộn chảy.

Hắn nhận nhiệm vụ trông giữ Vạn Cổ Anh Linh Mộ này từ mười vạn năm trước, khi đó nơi đây vẫn còn là một vùng đất hoang sơ tràn ngập tử khí của cuộc chiến Tiên Ma. Hắn chỉ là một tiểu tử may mắn (hoặc xui xẻo) nhận được sự truyền thừa của Thủ Mộ Nhân. Hệ thống gắn liền với hắn, cho hắn thọ nguyên vô tận nhưng lại xích hắn vào mảnh nghĩa trang này.

Mười vạn năm, hắn không rời đi quá mười dặm quanh khu vực mộ phần. Hắn chứng kiến linh khí từ thời đại Thái Cổ nồng đậm đến mức hóa lỏng, rồi loãng dần qua thời Thượng Cổ, đến thời Trung Cổ bắt đầu suy kiệt, và giờ đây là thời Pháp Thoái. Hắn thấy những vị thần linh kiêu ngạo gục ngã dưới chân mình, cầu xin hắn cho một chỗ chôn cất để tránh bị linh hồn phiêu dạt trong hư vô.

Cái giá của sự trường sinh mà Tuyết Vô Ngân thèm khát đến phát điên, đối với Cố Trường An, thực chất là một sự cô độc kéo dài vĩnh viễn.

“Sư tôn.”

Lâm Thanh Diệp từ phía sau bước tới, tay ôm một bó cỏ khô vừa thu dọn từ các ngôi mộ ngoại vi. Nàng đứng cách Cố Trường An ba bước chân, nhìn bóng lưng sư tôn dưới ánh hoàng hôn tà mị.

Nàng đi theo hắn đã hơn mười năm. Khi nàng mới vào, nàng là một cô gái mười sáu tuổi mang theo hận thù diệt quốc. Giờ đây nàng đã là một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, phong thái điềm tĩnh hơn xưa rất nhiều. Nhưng mỗi khi nhìn vào sư tôn, nàng vẫn luôn có một cảm giác không thực.

Hôm nay, khi chứng kiến Tuyết Vô Ngân – một huyền thoại sống – phải quỳ lạy trước sư tôn nàng, và nghe được tiếng hét thảm khốc của lão trước khi đi, nàng dường như cũng nhận ra điều gì đó.

“Có chuyện gì?” Cố Trường An không quay đầu lại.

Lâm Thanh Diệp mím môi, đánh bạo hỏi một câu mà nàng đã giấu kín trong lòng bấy lâu: “Sư tôn… người đã ở đây bao lâu rồi? Ý con là… trước khi gặp con, và trước khi gặp Tuyết lão tổ ngàn năm trước?”

Cố Trường An khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy thanh nhã như gió xuân, nhưng trong mắt Lâm Thanh Diệp, nó lại mang theo vẻ tang thương của vạn đại.

“Dài lắm. Dài đến mức ta cũng quên mất mình bắt đầu quét rác từ khi nào.” Cố Trường An chỉ tay về phía một ngôi mộ đá nhỏ khuất sau rặng tre. “Con thấy ngôi mộ đó không?”

Lâm Thanh Diệp nhìn theo, gật đầu: “Dạ thấy, đó là mộ vô danh, lúc nào cũng sạch bóng bụi trần.”

“Người nằm dưới đó là một vị hảo hữu của ta mười vạn năm trước.” Giọng Cố Trường An trầm xuống. “Hồi đó hắn là thiên tài mạnh nhất tông môn, hắn thề sẽ phi thăng, sẽ phá vỡ xiềng xích của thế giới này. Hắn bảo ta: ‘Trường An, ngươi cứ ở lại đây quét rác đi, mười năm sau ta sẽ về đón ngươi đi uống rượu tiên’. Kết quả, hắn chết sau đó một tháng trong một trận loạn chiến. Ta đã chôn hắn, rồi cứ thế quét rác cho hắn mười vạn năm.”

Lâm Thanh Diệp rùng mình. Mười vạn năm. Một con số vượt xa trí tưởng tượng của nàng.

Nàng nhìn xuống tay mình, rồi nhìn gương mặt trẻ trung như thanh niên đôi mươi của Cố Trường An. Nàng nhận ra một sự thật tàn khốc: Nếu nàng không thể đạt tới cảnh giới trường sinh thực sự, thì vài chục năm nữa, hoặc vài trăm năm nữa, nàng cũng sẽ già đi, tóc nàng sẽ trắng, da nàng sẽ nhăn, và cuối cùng nàng sẽ nằm dưới lớp đất này.

Mà khi đó, Cố Trường An có lẽ vẫn sẽ đứng đây, vẫn gương mặt ấy, vẫn chiếc áo ấy, tay cầm chổi tre quét lá trên mộ phần của nàng.

Sự đáng sợ của Cố Trường An không nằm ở tu vi hắn mạnh đến mức nào – dù nàng biết chắc chắn hắn rất mạnh – mà nằm ở chỗ hắn là một “hằng số”. Thế gian thay đổi, nhưng hắn là vĩnh cửu.

“Con sợ sao?” Cố Trường An đột nhiên quay lại nhìn nàng.

Lâm Thanh Diệp khựng lại, rồi thành thật gật đầu: “Con sợ… con sợ rằng đến một ngày, con sẽ chỉ là một kỷ niệm thoáng qua của sư tôn giữa mười vạn năm đằng đẵng.”

Cố Trường An bước tới, đặt bàn tay mát lạnh lên đầu nàng, xoa nhẹ: “Tu sĩ thuận thiên thì sống, nghịch thiên thì mạnh, nhưng muốn đi cùng thời gian thì phải có một tâm thái bình thản. Con đừng nhìn vào ta, ta không phải là con đường của con. Hãy nhìn vào những ngôi mộ này, chúng kể cho con nghe về sự hữu hạn, để con biết quý trọng cái ‘hiện tại’ mà con đang có.”

Hắn rút tay lại, ánh mắt nhìn ra xa: “Sắp có chuyện lớn xảy ra rồi. Tuyết Vô Ngân chết, Bắc Phương sẽ loạn. Tử khí của nghĩa trang bắt đầu rục rịch. Con đi chuẩn bị thêm hương nến và quan tài đi. Sắp tới sẽ có nhiều khách mới đấy.”

Lâm Thanh Diệp cúi đầu vâng lệnh, nhưng bước chân nàng có chút nặng nề. Nàng vừa bước đi vừa ngoảnh lại nhìn. Cố Trường An đã lại ngồi xuống ghế mây, Lão Hắc bò tới bên chân hắn.

Trong ánh chiều tà u ám của nghĩa trang, hình bóng của hắn trông thật đơn độc. Hắn không hề già đi, nhưng cái bóng của hắn đổ xuống mặt đất dường như chứa đựng sức nặng của cả một kỷ nguyên.

Nàng bỗng hiểu ra vì sao sư tôn luôn miệng nhắc đến “Cẩu đạo”. Sống ẩn dật không phải vì nhát chết, mà vì sau khi chứng kiến quá nhiều cái chết, con người ta mới hiểu rằng mọi cuộc tranh đoạt, hào quang, danh vọng… đều chẳng bằng một chén trà ấm và một giấc ngủ yên lành trong sương mù.

Ở phía bên kia sông Minh Hà, Tuyết Vô Ngân đã trút hơi thở cuối cùng trên kiệu hạc. Trước khi nhắm mắt, miệng lão vẫn mấp máy không ngừng hai chữ “Mộ Tiên”. Tin tức về cái chết của vị lão tổ cuối cùng của Tuyết Sơn Tông nhanh chóng lan truyền như lửa gặp rơm, chấn động cả tu tiên giới.

Những thế lực đang thèm khát địa bàn của Bắc Phương bắt đầu rục rịch. Những âm mưu quật mộ, tìm kiếm bí pháp trường sinh lại một lần nữa nổi lên. Nhưng họ không biết rằng, nơi mà họ cho là kho báu vĩ đại nhất kia, đang được bảo vệ bởi một kẻ đã nhìn thấu nhân quả mười vạn năm.

Đêm hôm đó, Cố Trường An thắp lên một ngọn đèn U Minh Đăng màu xanh thẫm.

Hắn cầm đèn đi dạo quanh các ngôi mộ cổ. Mỗi nơi hắn đi qua, một làn khói mờ lại bốc lên từ những tấm bia đá. Những tiếng thì thầm, tiếng than khóc, tiếng cười nhạo từ kỷ nguyên cũ vang lên bên tai hắn.

“Thái Cổ Kiếm Tiên, hôm nay Tuyết Vô Ngân đến xin sống, ngươi thấy thế nào?” Cố Trường An đứng trước một ngôi mộ có thanh kiếm gãy cắm bên trên.

Một giọng nói uy nghiêm nhưng hư ảo vang lên từ lòng đất: “Hừ, một kẻ hèn nhát không dám đối mặt với cái chết thì sao có thể nhìn thấy kiếm đạo? Cho hắn vào mộ hạng bét là quá ưu ái rồi.”

Cố Trường An cười cười: “Dù sao hắn cũng cung phụng cho ta không ít linh thạch và tin tức ngàn năm qua. Thôi thì dành cho hắn một góc dưới gốc liễu kia đi.”

Hắn đi tiếp tới một ngôi mộ tỏa ra ma khí ngút trời.

“Vạn Cổ Ma Nữ, nàng có đó không? Ngươi nói xem tại sao kẻ sống càng lâu càng sợ chết? Ta ở đây mười vạn năm, đôi khi cũng thấy chán ngán, nhưng chưa từng thấy sợ.”

“Đó là bởi vì ngươi vốn không thuộc về cõi người nữa rồi, Cố Trường An.” Một giọng nữ quyến rũ, ma mị nhưng cũng đầy ai oán vang lên. “Ngươi là Tiên, nhưng lại là Tiên giữ mộ. Ngươi có sự sống của Tiên, nhưng tâm ngươi đã sớm là của người chết. Kẻ như ngươi, thời gian làm gì được?”

Cố Trường An đứng lặng người trước lời nói của Ma Nữ. Hắn giơ tay ra trước ngọn đèn, ánh sáng xanh lè soi thấu lớp da thịt hoàn mỹ, cho thấy những dòng huyết mạch vẫn đang lưu chuyển bền bỉ.

“Tâm ta đã chết sao?” Hắn khẽ lẩm bẩm.

Hắn chợt nhớ tới vị sư phụ đầu tiên của mình – người quản mộ tiền nhiệm. Trước khi tan biến vào hư không, sư phụ đã nhìn hắn với ánh mắt đầy thương cảm: “Trường An, thế giới này là một cái lồng lớn, và nghĩa trang này là cái lồng nhỏ nhất, nhưng cũng là nơi tự do nhất. Khi nào ngươi nhận ra rằng việc quét lá cũng là một loại đại đạo, lúc đó ngươi sẽ thực sự bước chân vào Trường Sinh.”

Hắn lắc đầu, xua đi những ý nghĩ xa xăm.

Mười vạn năm qua, hắn vẫn chỉ là một kẻ quét rác.

Trở về lán cỏ, Cố Trường An thấy Lão Hắc đã ngáy khò khò. Hắn dập đèn, nằm xuống chiếc giường gỗ hẹp. Tiếng gió thổi qua rừng tre gần nghĩa trang tạo ra những âm thanh rên rỉ kỳ quái, nhưng đối với hắn, đó lại là bản nhạc đưa nôi quen thuộc nhất.

Hắn nhắm mắt lại, làn da trẻ trung dưới ánh trăng phản chiếu một vẻ lung linh thần bí. Ngày mai, sương mù lại lên, lá lại rụng, và hắn lại sẽ cầm chổi tre.

Không ai biết, mười vạn năm trước hắn là ai.

Cũng không ai biết, mười vạn năm sau, hắn có còn ở đó hay không.

Chỉ có sông Minh Hà vẫn chảy, và những ngôi mộ vẫn im lìm đón nhận những vị khách mới của thời đại. Còn Cố Trường An, kẻ nhận ra mình không bao giờ già đi, vẫn chọn cách sống “cẩu” nhất, nhạt nhẽo nhất, để chứng kiến hết thảy sự phù hoa của trần gian hóa thành cát bụi dưới nhát chổi của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8