Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 65: Bí thuật \”Giả Chết\” cấp độ tối cao**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:54:17 | Lượt xem: 1

**Chương 65: Bí thuật "Giả Chết" cấp độ tối cao**

U Minh Cấm Địa sáng nay chìm trong một màn sương mù dày đặc lạ thường. Lớp sương này không giống với làn chướng khí âm hàn thường ngày vốn tỏa ra từ các hốc mộ cổ, mà nó mang theo một chút mùi vị của sự mục nát lẫn với hương vị của sấm sét xa xôi.

Cố Trường An đứng ở cửa lán cỏ, tay cầm chiếc chổi tre già đã mòn vẹt đầu, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời mù mịt. Một kẻ đã sống qua mười vạn năm như hắn, đối với biến hóa của thiên địa sớm đã đạt đến mức độ nhạy cảm tới từng sợi lông tơ. Hắn ngửi thấy một mùi vị không lành. Đó là "Thiên Cơ Đang Dò Xét".

Có vẻ như nhát kiếm "Tẩy Trần" mà phân thân của hắn thi triển cách đây không lâu để dẹp loạn đám tạp nham ngoài cổng nghĩa trang đã để lại một chút dấu vết nhỏ nhoi. Dù hắn đã xóa sạch nhân quả, che giấu khí cơ, nhưng cái gọi là "Thiên Đạo" vốn dĩ là một con mắt mù quáng nhưng cực kỳ chấp nhất. Nó không cần biết ngươi là ai, nó chỉ biết nơi này vừa có một biến số không nằm trong quy luật, và nó sẽ tìm.

"Phiền phức thật." Cố Trường An khẽ thở dài, âm thanh tan biến vào hư không. "Sống càng lâu, cái đuôi càng dễ lộ ra. Xem ra mười vạn năm vẫn chưa đủ để học được chữ 'tĩnh'."

Lão Hắc đang nằm phủ phục bên cạnh gốc cây Bỉ Ngạn đen ngòm, một đôi mắt rùa lim dim lười biếng mở ra, giọng nói khàn khàn vọng lên:
"Tiểu tử, ngươi lại bắt đầu lo hươu lo vượn rồi đấy à? Với cái quy củ 'Cẩu đạo' của ngươi, ngay cả một con kiến bò qua mộ cũng phải bị ngươi xóa sạch ký ức, Thiên Đạo muốn tìm được ngươi chẳng khác nào mò kim đáy bể. Có gì mà phải xoắn xuýt?"

Cố Trường An liếc nhìn con rùa đen, nhàn nhạt đáp:
"Cẩn tắc vô áy náy. Thiên Đạo không đáng sợ, đáng sợ là sự ngẫu nhiên. Nếu một ngày kia có kẻ nào đó mang theo khí vận chi tử đột nhập vào đây, hoặc Thiên Đạo giáng xuống một đạo lôi kiếp thử thăm dò, chẳng lẽ ta lại vác kiếm ra chém ông trời? Như thế khác gì tự bóc trần bản thân."

Hắn khua nhẹ chiếc chổi tre, quét đi một lớp lá khô đã chuyển sang màu tím sậm. Mỗi động tác của hắn đều nhẹ nhàng như lông hồng, không tạo ra một chút dao động linh khí nào.

"Mấy ngày trước, lúc chôn cất lão tổ của Quy Tịch Tông, ta nhặt được một chút tàn dư ký ức của hắn về 'Quy Tức Đại Pháp'. Kết hợp với 'Táng Thiên Quyết' mà ta tu luyện mười vạn năm qua, ta vừa ngộ ra một chiêu mới."

Lão Hắc nghe vậy, cái đầu rùa rụt lại một chút, vẻ mặt lộ ra sự khinh bỉ pha lẫn tò mò:
"Lại là thuật trốn chạy hay là che giấu? Ngươi suốt ngày chỉ biết nghiên cứu mấy thứ này. Người ta tu tiên là để phi thăng, ngươi tu tiên là để biến mình thành không khí."

Cố Trường An mỉm cười, nụ cười bình thản như mặt nước hồ thu không gợn sóng:
"Cái đó gọi là bài tẩy. Hiện tại ta đã có 36 phương án giả chết, nhưng tất cả vẫn chưa đủ hoàn hảo. Đa số chỉ là ngăn chặn hơi thở, nhịp tim hoặc dao động thần hồn. Nhưng kẻ mạnh thực thụ nhìn người không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng 'nhân quả' và 'vận mệnh'. Nếu ngươi chết về mặt vật lý nhưng sợi dây nhân quả với thế gian vẫn còn, ngươi vẫn chưa chết thật."

Nói đoạn, Cố Trường An buông chiếc chổi tre. Hắn bước chậm rãi về phía một khoảng đất trống nằm giữa ba ngôi mộ cổ của ba vị Đế vương thời kỳ Thái Cổ. Nơi này là điểm tụ sát khí mạnh nhất, cũng là nơi thiên cơ khó lòng nhìn thấu nhất.

Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, nhắm mắt lại.

"Hôm nay, ta sẽ hoàn thiện bài tẩy thứ 37: **Táng Thiên Giả Tử Quyết – Cấp độ Luân Hồi**."

Lão Hắc lần này thực sự kinh ngạc, nó bò hẳn dậy, lẩm bẩm: "Luân hồi? Ngươi điên rồi, định tự chôn vùi cả linh hồn sao?"

Cố Trường An không đáp. Trong thức hải của hắn, cuốn sách thần bí mang tên "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đang tự động lật mở đến một trang trắng tinh. Những dòng phù văn màu đen thẫm bắt đầu hiện ra, tỏa ra hơi thở của sự mục nát, hoang tàn nhưng lại tràn đầy một loại sức mạnh sống còn mãnh liệt.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp.

Khác với các tu sĩ bình thường khi đột phá thường tạo ra dị tượng thiên địa, lôi điện rền vang, linh khí cuồn cuộn; Cố Trường An lại đi ngược lại. Toàn bộ linh khí xung quanh hắn bắt đầu bị hút vào một cái phễu vô hình, nhưng không phải bị hắn hấp thụ, mà là bị hắn "tiêu hóa" và biến thành tử khí.

Cơ bắp của Cố Trường An bắt đầu teo lại, làn da vốn dĩ óng ánh như ngọc giờ đây trở nên khô héo, xám xịt như lớp vỏ cây già. Hơi thở của hắn yếu dần, rồi hoàn toàn biến mất. Nhịp tim ngừng đập. Các dòng kinh mạch trong cơ thể hắn bắt đầu vỡ vụn, rồi tự hàn gắn lại theo một trật tự quái dị – không phải để lưu thông khí huyết, mà để lưu trữ cái chết.

Thần hồn của hắn cũng bắt đầu tự giải thể. Từng mảnh vỡ ý thức chìm sâu vào tâm linh, tự phong ấn trong những "ngôi mộ" tinh thần nhỏ bé.

"Nghịch!"

Cố Trường An khẽ quát một tiếng trong lòng.

Một sợi tơ vô hình vốn dĩ kết nối hắn với nhân gian – thứ mà các cường giả gọi là Nhân Quả Tiên – bắt đầu bị một lực lượng vô hình kéo căng, rồi đột ngột bị "vùi lấp". Hắn không chặt đứt nó, vì chặt đứt sẽ gây ra chấn động. Hắn chôn nó. Hắn biến nhân quả của chính mình thành một người đã chết từ mười vạn năm trước.

Lão Hắc ở bên ngoài trố mắt nhìn. Trong cảm giác của nó, Cố Trường An trước mặt đột nhiên biến mất. Dù mắt nó vẫn nhìn thấy một cái xác khô ngồi đó, nhưng linh giác, trực giác và mọi giác quan thần bí của một yêu thú cấp đại năng đều báo cho nó biết: Nơi đó không có người.

Chỉ có một hòn đá. Một khúc gỗ mục. Hoặc một đống đất đá bình thường của nghĩa trang.

Ngay lúc này, phía trên tầng mây cao tít tắp của Thánh Di Khư Giới, một con mắt khổng lồ bằng sương mù và lôi điện đột nhiên ngưng tụ. Đó là Thiên Đạo Chi Nhãn. Nó quét một lượt qua vùng U Minh Cấm Địa, mang theo uy áp kinh khủng khiến vạn vật rung rẩy. Đám ma tu, cường giả đang lẩn trốn ở ngoại vi nghĩa trang đều kinh hãi quỳ sụp xuống, không hiểu mình đã phạm phải tội lỗi gì mà khiến ý chí của thế giới thức tỉnh.

Ánh sáng từ con mắt đó quét qua lán cỏ, quét qua gốc cây Bỉ Ngạn, và cuối cùng dừng lại ở cái xác khô của Cố Trường An.

Lão Hắc sợ tới mức rụt sạch đầu đuôi vào trong mai rùa, không dám thở mạnh. Nó cảm giác được một loại lực lượng hủy diệt đang rình rập.

Mười nhịp thở trôi qua.

Con mắt thiên đạo dường như không tìm thấy thứ mình muốn tìm. Đối với nó, nơi này chỉ là một nghĩa trang cũ nát chứa đầy tử khí của những kẻ đã qua đời từ lâu. Cái "vật thể" đang ngồi xếp bằng kia không có hơi thở, không có sinh mệnh, không có nhân quả hiện tại. Nó thuộc về quá khứ, thuộc về cát bụi.

Thiên Đạo Chi Nhãn chậm rãi khép lại, sấm sét trên không trung tan đi, sương mù lại bao phủ lấy cấm địa.

Khi sự áp bức biến mất, cái xác khô của Cố Trường An đột nhiên động đậy.

*Rắc! Rắc!*

Lớp da xám xịt bắt đầu bong tróc như rắn lột da. Những thớ thịt vốn đã héo rũ bắt đầu căng đầy trở lại dưới một lực lượng sinh mệnh còn mãnh liệt hơn trước. Đôi mắt hắn mở ra, không có ánh sáng chói lòa, chỉ có sự thâm trầm sâu thăm thẳm.

Cố Trường An thở ra một ngụm khí đục, gương mặt lại trở về vẻ trẻ trung, tiêu sái như ban đầu.

"Thành công rồi sao?" Lão Hắc lú đầu ra khỏi mai, giọng run run hỏi.

"Ừ. **Táng Thiên Giả Tử Quyết – Đệ nhất trọng: Quy Thổ**." Cố Trường An thong thả đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi tre trên mặt đất. "Hóa ra bí thuật giả chết đỉnh cao nhất không phải là che giấu sự sống, mà là khiến Thiên Đạo thực sự tin rằng ngươi là một phần của cái chết."

Hắn khẽ phủi bụi trên tay áo, sắc mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đối với hắn, vừa rồi chỉ là một lần thí nghiệm công pháp bình thường. Nhưng nếu là bất kỳ vị Tiên Đế nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị kinh hãi tới mức vỡ tan tâm đạo. Khả năng qua mặt Thiên Đạo ở khoảng cách gần như thế, đó không còn là thuật pháp nữa, đó là quy tắc.

"Nhưng chỉ một tầng này thì vẫn chưa đủ." Cố Trường An lại lầm bầm một mình, vẻ mặt lại trở nên thận trọng cực độ. "Thiên Đạo hôm nay dò xét không thấy, nhưng nếu mai sau có một kẻ nắm giữ 'Thời Gian Chi Lực' tìm ngược về quá khứ thì sao? Ta cần phải luyện tầng thứ hai: **Nghịch Lưu Giả Tử**, khiến ngay cả dòng thời gian cũng không tìm thấy sự hiện diện của mình."

Lão Hắc nghe vậy thì chỉ biết trợn trắng mắt, đầu đập xuống đất kêu *cốp* một cái:
"Ngươi thật là cái thứ gì không biết! Thiên Đạo vừa đi rồi, ngươi không lo nghỉ ngơi đi, lại định 'cẩu' thêm một cấp độ mới nữa sao? Cứ cái đà này, có khi cả thế giới này nổ tung, ngươi vẫn nằm trong quan tài mà giả vờ làm một mẩu xương mục thôi."

Cố Trường An không buồn để ý đến sự mỉa mai của lão rùa đen. Hắn bước về phía hàng mộ phần phía Tây, bắt đầu công việc quét rác của một ngày mới.

"Sống lâu nhất mới là tổ tông." Hắn khẽ hát một câu vè không đầu không cuối. "Chiến thắng lớn nhất không phải là hạ gục kẻ thù, mà là nhìn kẻ thù già chết, nhìn môn phái hắn sụp đổ, nhìn Thiên Đạo hắn tôn thờ cũng phải suy tàn, mà mình vẫn có thể đứng đây quét một nhát chổi vào nấm mồ của chúng."

Chiều tà buông xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những ngôi mộ đá rêu phong. Bóng dáng chàng thanh niên quét rác trải dài trên mặt đất, cô độc nhưng bền bỉ như chính tuế nguyệt.

Hôm nay, hắn vừa học thêm được cách để biến mất.

Trong căn phòng gỗ nhỏ, trên kệ sách đơn sơ, hắn đặt một miếng ngọc giản mới vừa được khắc chữ: "Bài tẩy số 37: Phải dùng khi bị Thiên Đạo gõ cửa. Lưu ý: Sau khi tỉnh lại cần kiểm tra nhân quả của những người xung quanh, đề phòng bị nhận nhầm là tổ sư sống lại."

Hắn luôn chuẩn bị kỹ càng như thế. Thận trọng không bao giờ là thừa thãi trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy bất trắc này.

"Thanh Diệp cũng sắp trở về rồi nhỉ?" Hắn nhìn ra cổng nghĩa trang, nơi sương mù đang khẽ dao động. "Con bé này khí vận quá mạnh, lần sau phải dạy nó thêm một chút về bí thuật che giấu khí tức. Mang theo một 'vầng hào quang' đi khắp nơi như thế, sớm muộn gì cũng mang phiền phức về nghĩa trang của ta."

Hắn khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia hiền hòa của trưởng bối. Mười vạn năm thủ hộ nghĩa trang, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy cái tĩnh lặng này bị phá vỡ bởi một chút hơi ấm nhân gian.

Nhưng cũng chính vì thế, hắn càng phải mạnh lên – hoặc nói đúng hơn, là càng phải học cách trốn kỹ hơn.

Bởi vì chỉ khi hắn không tồn tại trong mắt thế gian, những kẻ được hắn bảo vệ mới thực sự an toàn.

Màn đêm buông xuống, U Minh Đăng lại được thắp lên, ánh sáng xanh lè hiu hắt dẫn lối cho những linh hồn lạc lối, cũng là minh chứng duy nhất cho sự hiện diện của một "Tiên" trong mộ.

Hắn lại ngồi xuống, bên chén trà nhạt, lắng nghe tiếng gào thét của các ác quỷ dưới đáy mộ sâu, thản nhiên như nghe một bản nhạc quen thuộc.

Sống lâu, chính là một loại khổ hạnh. Nhưng với Cố Trường An, đó là niềm vui thanh đạm nhất của một kẻ muốn đứng ngoài vòng luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8