Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 70: Thiên hạ đại loạn, nghĩa trang là tịnh thổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:58:11 | Lượt xem: 2

Trời đất mờ mịt, ánh hoàng hôn phủ xuống rặng núi quanh U Minh Cấm Địa một màu đỏ bầm như máu loãng. Gió lùa qua những tán cây héo úa, mang theo mùi hăng nồng của khói lửa và vị rỉ sắt của huyết tinh từ phương xa bay lại.

Đã ba tháng kể từ khi trận đại hạn hán kết hợp với cuộc nội chiến giữa ba vương triều phương Nam bùng nổ. Thiên hạ đại loạn, pháp tắc sụp đổ, dân chúng lầm than. Khói lửa chiến tranh như một con quái thú khổng lồ nuốt chửng từng ngôi làng, từng thành quách, đẩy hàng vạn con người vào cảnh lầm than, lưu lạc.

Giữa thế gian tràn ngập oán khí ấy, Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn im lìm như một ốc đảo chết chóc, nhưng cũng là nơi tĩnh lặng nhất thiên địa.

Tại cổng nghĩa trang, dưới tán cây già cỗi chỉ còn vài chiếc lá vàng úa, Cố Trường An đang chậm rãi nhấp một ngụm trà loãng. Sương mù xám xịt từ sâu trong nghĩa trang tràn ra, quanh quẩn dưới chân hắn, tạo nên một khung cảnh quỷ mị. Bên cạnh hắn, Lâm Thanh Diệp – đứa bé có đôi mắt trong veo như mặt hồ thu – đang cặm cụi cầm cây chổi nhỏ, nhịp nhàng quét đi những cánh hoa bỉ ngạn rụng rời.

Đứa bé này dường như đã dần quen với không khí của nghĩa trang. Nàng không còn sợ hãi những tiếng rên rỉ vô hình từ dưới lòng đất, cũng không còn giật mình trước những đốm lân tinh xanh lè bay lơ lửng giữa ban ngày.

"Trường An, ngươi ngửi thấy gì không?"

Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm – lười biếng ngóc đầu ra khỏi cái mai đen bóng, mũi thun lại như đang cảm thụ không khí.

Cố Trường An không ngước mắt, nhàn nhạt đáp: "Mùi của kẻ chết sắp đến, và mùi của kẻ sống đang tuyệt vọng."

Lão Hắc thở dài, một luồng khí đen từ mũi nó phun ra: "Mười vạn năm qua, ta đã thấy cảnh này không biết bao nhiêu lần. Cứ hễ bên ngoài đánh nhau đến mức long trời lở đất, là những kẻ này lại tìm đến đây. Họ tưởng rằng nơi tử khí nồng đậm nhất chính là nơi an toàn nhất. Thật nực cười."

"Họ không nực cười." Cố Trường An đặt chén trà xuống, ánh mắt xuyên qua lớp sương mù nhìn về con đường độc đạo dẫn vào cấm địa. "Họ chỉ muốn sống. Khi cái chết đã kề cổ, người ta thường tìm đến những nơi đáng sợ nhất để mong đổi lấy một hơi tàn."

Đúng lúc này, tiếng xì xào khóc lóc vọng tới.

Từ phía chân núi, một đoàn người tả tơi hiện ra. Đó là một nhóm dân tị nạn chừng vài trăm người. Áo quần họ rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu khô. Người già nương tựa vào thanh củi, người trẻ bế theo con thơ đang khát sữa lả người đi. Dẫn đầu đoàn người là một vài binh lính đào ngũ, khí giới sứt mẻ, trên mặt chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.

Họ dừng bước trước ranh giới của U Minh Cấm Địa – nơi có những phiến đá rêu phong khắc ghi bốn chữ: **"Kẻ sống chớ vào"**.

Phía sau họ, tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng la hét xé tai của quân truy đuổi đang áp sát. Một toán kỵ binh mang giáp đen, tay cầm đao dài rướm máu đang hăm hở xông tới. Đó là "Hắc Kỵ Quân" nổi danh tàn bạo của Đại Minh Vương Triều, những kẻ coi mạng dân đen như cỏ rác.

"Trời ơi! Phía trước là cấm địa… là nghĩa trang vạn cổ!" Một lão già ngã quỵ xuống đất, than khóc. "Tiến vào là chết, ở lại cũng là chết! Ông trời ơi, ngài không cho chúng con con đường sống sao?"

Đám người tị nạn hoảng loạn, tiếng khóc than vang động cả một góc rừng. Lâm Thanh Diệp dừng chổi, đôi tay nhỏ bé run lên, nàng ngước nhìn Cố Trường An với ánh mắt cầu khẩn, nhưng lại không dám nói lời nào. Nàng biết sư tôn của mình luôn đề cao hai chữ "Nhân quả" và "Cẩu đạo", chưa bao giờ hắn ra tay cứu người vô tội vạ.

Cố Trường An nhìn chằm chằm vào đoàn người, trong đầu hắn, hệ thống **"Thiên Mộ Trường Sinh Khảo"** khẽ rung lên.

*【Thông báo: Có một lượng lớn khí tức tử vong sắp hình thành ngay cổng nghĩa trang. Chủ nhân có thể lựa chọn:】*
*【1. Không làm gì cả, thu nhặt xác chết sau khi họ bị thảm sát. Phần thưởng: Tu vi 100 năm.】*
*【2. Bảo vệ ranh giới nghĩa trang, duy trì sự tĩnh lặng. Phần thưởng: Pháp trận "Mê Hồn Tru Tiên" (Cấp bậc thấp).】*

Cố Trường An nheo mắt. Hắn không phải thánh nhân, hắn không muốn cứu tất cả bọn họ. Cứu người nghĩa là gánh lấy nhân quả, mà nhân quả là thứ đáng sợ nhất đối với một kẻ tu hành cẩu đạo. Tuy nhiên, nếu để máu người tươi rói nhuộm đỏ trước cổng nghĩa trang, tịnh thổ của hắn sẽ bị vấy bẩn, linh hồn của mười vạn anh linh dưới kia sẽ bị khuấy động bởi oán khí tân hồn. Điều đó còn phiền phức hơn nhiều.

"Lão Hắc, canh chừng tiểu Diệp."

Cố Trường An chậm rãi đứng dậy, cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi* rách rưới.

Lão Hắc cười khà khà: "Ngươi rốt cuộc cũng không chịu được bẩn sao? Được thôi, nhưng đừng có để lộ diện, kẻo thiên hạ biết ở đây có một tên quái vật mười vạn tuổi thì nghĩa trang này sẽ không còn ngày nào yên bình đâu."

Cố Trường An không đáp, hắn bước một bước, hình bóng bỗng chốc trở nên nhạt nhòa, tan biến vào trong màn sương mù dày đặc.

Bên ngoài ranh giới, quân kỵ binh giáp đen đã đuổi kịp. Gã thủ lĩnh cầm đầu với vết sẹo vắt ngang mặt, cười gằn nâng cao thanh đại đao: "Lũ kiến hôi, chạy vào cấm địa sao? Đám tàn binh các ngươi có chui xuống đất cũng phải lôi xác lên! Giết hết cho ta!"

Thanh đao vung lên, một luồng đao mang sắc lạnh chém xuống hướng về phía người phụ nữ đang ôm con nhỏ. Tiếng thét thất thanh của nàng vừa cất lên nửa chừng bỗng khựng lại.

"Vù…"

Một cơn gió lạ lùng từ trong nghĩa trang thổi ra. Nó không mang theo cát bụi, mà mang theo một cái lạnh thấu xương tủy. Thanh đao của tên thủ lĩnh cách đỉnh đầu người phụ nữ chỉ một thốn bỗng dưng đứng khựng lại giữa không trung, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Một âm thanh khàn khàn, trầm thấp như từ chín tầng địa ngục vọng lại, vang lên trong tai mỗi tên binh lính:

"Chốn an nghỉ của vạn cổ… kẻ sống làm ồn, người chết không vui."

Đám binh lính kinh hoàng nhìn quanh. Giữa màn sương mù xám xịt, họ thấy một bóng người mờ ảo đang chậm rãi cầm chổi quét lá. Mỗi một nhát chổi quét qua, lớp sương mù lại biến hóa thành những hình thù quái dị: khi là bộ xương khổng lồ cầm kiếm, khi là ác quỷ nanh dài trợn mắt.

"Quỷ… quỷ kìa!" Một tên binh lính rụng rời tay chân, đánh rơi vũ khí.

"Bình tĩnh! Chỉ là chướng mắt pháp thôi!" Tên thủ lĩnh hét lên, nhưng đôi tay hắn cũng đang run lẩy bẩy. Hắn gồng mình vận chuyển linh lực trong cơ thể, định thần lại và nhìn vào bóng người trong sương. "Kẻ nào giả thần giả quỷ? Ra đây cho lão tử!"

Đáp lại hắn là một cái vẫy chổi nhẹ tênh của Cố Trường An từ xa.

"Cút."

Chỉ một chữ, nhưng trong tai lũ binh lính, nó giống như một tiếng sấm nổ ngay trong thức hải. Những tên ngựa chiến hí vang một tiếng kinh hoàng rồi đồng loạt khuỵu chân ngã quỵ. Đám binh lính Hắc Kỵ bị chấn động đến mức hộc máu mồm, tai mắt chảy ra máu tươi, nằm la liệt dưới đất.

Trận pháp của nghĩa trang – một phần nhỏ mà Cố Trường An vừa kích hoạt – đã bắt đầu vận hành. Trong mắt bọn binh lính, không gian xung quanh bỗng chốc thay đổi. Con đường đất bằng phẳng biến thành một đầm lầy chứa đầy những cánh tay mục nát trồi lên níu kéo lấy chân họ. Những tiếng khóc than vang lên từ hư vô, quấn quýt lấy linh hồn khiến họ phát điên.

"Ma! Thật sự có ma! Chạy… chạy mau!"

Đám binh lính giẫm đạp lên nhau mà chạy trốn, gã thủ lĩnh cũng không ngoại lệ, hắn bỏ cả đại đao, loạng choạng bò dậy chạy về phía ngược lại như kẻ mất hồn.

Bên này ranh giới, đoàn người tị nạn sững sờ. Họ nhìn màn sương mù dày đặc che khuất bóng dáng Cố Trường An, nhìn những tên kỵ binh hung hãn bỗng dưng phát điên rồi bỏ chạy.

Sự tĩnh lặng đáng sợ lại bao trùm lấy không gian. Chỉ còn tiếng sột soạt của chổi quét trên lá khô.

"Đa tạ tiên nhân cứu mạng! Đa tạ tiên nhân!"

Người phụ nữ bế con quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục. Hàng trăm người khác cũng nối đuôi nhau quỳ xuống theo, tiếng tung hô "Thần tiên hiện linh" vang động một vùng. Họ muốn bước qua ranh giới để được vào sâu trong nơi "an toàn" này, nhưng khi chân vừa chạm vào vạch đá vôi, một áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống làm họ không tài nào nhích thêm một phân.

Bóng dáng mờ ảo của Cố Trường An hiện ra sát mép sương mù, giọng nói nhàn nhạt:

"Nơi này là mộ phần, không phải gia đường. Kẻ chết vào, kẻ sống lùi."

Lão già dẫn đầu run rẩy lên tiếng: "Tiên nhân, xin ngài từ bi! Bên ngoài đã không còn mảnh đất nào yên ổn, xin cho chúng con được nương tựa ở cổng nghĩa trang… Chúng con nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài."

Cố Trường An dừng nhát chổi. Hắn nhìn hàng trăm khuôn mặt tiều tụy, rồi nhìn đứa bé Lâm Thanh Diệp đang đứng sau mình. Hắn biết, nếu hắn cứ thế đuổi họ đi, họ sẽ chết trong vòng vài ngày tới vì đói khát hoặc vì loạn binh quay lại. Nhưng nếu nhận họ, nhân quả sẽ bắt đầu đan xen vào vận mệnh của hắn.

Tuy nhiên, nhìn sâu vào thiên cơ qua Luân Hồi Nhãn, Cố Trường An chợt nhận ra điều gì đó. Thế đạo bên ngoài đang thanh trừng linh khí, vương triều sụp đổ cũng là lúc đạo thống mới nảy mầm. Những con người này, nếu sống sót, họ chính là những hạt mầm gieo rắc sự ảnh hưởng của "Vạn Cổ Nghĩa Trang" ra khắp nhân gian trong kỷ nguyên tới.

Hắn khẽ thở dài, rồi dùng cán chổi vẽ một vòng tròn lớn trước cổng nghĩa trang, bao quanh khu đất trống rộng vài mẫu.

"Ngoài vòng này, sinh tử tùy trời. Trong vòng này, người sống được tạm lánh, kẻ ác không được xâm phạm."

Hắn dừng lại một chút, rồi chỉ vào đống vũ khí mà quân kỵ binh để lại: "Dùng vũ khí đó đổi lấy công cụ làm nhà, tự lực cánh sinh. Không được ồn ào, không được bước sâu vào trong. Kẻ nào phạm quy, chính tay ta sẽ chôn người đó."

Nói xong, bóng dáng hắn lại tan biến hoàn toàn vào màn sương, để lại một đoàn người đang khóc ròng vì vui sướng.

Trong căn chòi nhỏ giữa nghĩa trang, Cố Trường An ngồi lại vào ghế bành, Lão Hắc lườm hắn một cái: "Ngươi phá vỡ quy tắc rồi nhé. Nhận nuôi một tiểu hài tử chưa đủ, giờ còn thu nhận cả một bộ lạc người phàm."

"Không sao." Cố Trường An nhìn vào lòng bàn tay, nơi một luồng "Công đức chi khí" vàng óng ánh đang âm thầm tích tụ. Đây là lần đầu tiên trong mười vạn năm hắn nhận được thứ này thay vì tử khí hay đạo vận từ mộ. "Họ sống bên ngoài, giống như những người bảo vệ tự nhiên cho vòng ngoài nghĩa trang. Sau này ta sẽ có ít 'khách làm phiền' hơn."

Hắn quay sang nhìn Lâm Thanh Diệp đang đứng cạnh đó với vẻ mặt đầy sùng bái.

"Tiểu Diệp, lại đây."

Đứa bé ngoan ngoãn đi tới. Cố Trường An lấy từ trong ống tay áo ra một hạt mầm xanh biếc – thứ hắn nhận được khi quét mộ một vị Thần Nông cổ đại vài trăm năm trước.

"Giao cho ngươi một nhiệm vụ. Hãy dạy họ cách trồng thứ này ở khu vực bên ngoài vòng tròn. Đây là Linh Cốc trường sinh, chỉ cần một hạt là đủ cứu cả nghìn người khỏi chết đói. Nhưng nhớ kỹ, chỉ dạy cách trồng, không được để họ biết ta là ai."

Lâm Thanh Diệp gật đầu lia lịa, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng vì được giúp đỡ người khác. Nàng cầm hạt mầm, nhanh chân chạy về phía cổng nghĩa trang.

Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của đệ tử, Cố Trường An lại nằm xuống, nhìn lên trần nhà tăm tối của căn lán.

Bên ngoài, thiên hạ đang sụp đổ, núi sông vỡ nát, máu chảy thành sông. Nhưng ở đây, trong nghĩa trang lạnh lẽo này, một chút hơi ấm nhân gian bắt đầu len lỏi. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa tiến vào trạng thái nhập định sâu thẳm.

Trong cơn hỗn mang của thời đại, hắn chỉ cần sống lâu hơn tất cả mọi người. Mười vạn năm qua đi, mười vạn năm nữa lại tới. Thiên hạ dù loạn, chỉ cần nghĩa trang này vẫn còn một người cầm chổi, thì nơi đây chính là mảnh tịnh thổ vĩnh hằng giữa cõi nhân gian mệt mỏi.

*【Thông báo hệ thống: Bạn đã bảo vệ sự thanh tịnh của nghĩa trang và gieo mầm nhân quả mới. Thọ nguyên tăng thêm 500 năm. Nhận được đạo vận "Vạn Dân Triều Thánh" (Dạng tiềm ẩn).】*

Cố Trường An khóe miệng khẽ nhếch. Sống thọ chính là mục đích, còn cứu người? Đó chẳng qua là một loại đầu tư dài hạn mà thôi.

Trăng lên, ánh bạc mờ ảo chiếu lên những nấm mộ nhấp nhô. Phía ngoài cổng, tiếng reo hò của những người tị nạn khi tìm thấy nguồn nước ngầm từ vết chổi của Cố Trường An vạch xuống, vang vọng như một khúc nhạc giao hưởng lạ lùng của sự sống ngay trên vùng đất của cái chết.

Một kỷ nguyên mới, dường như đã bắt đầu từ nhát chổi này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8