Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 72: Xây dựng \”Ngoại Nghĩa Trang\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:59:37 | Lượt xem: 2

Tiếng sương sớm rơi trên những tàu lá chuối dại bên rìa Vạn Cổ Nghĩa Trang nghe thanh thúy như tiếng ngọc vỡ. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tiếng sạt… sạt… của hàng ngàn cây chổi tre quét trên mặt đất tạo nên một nhịp điệu đều đặn đến lạ lùng.

Nơi đây vốn là cấm địa u minh, nơi mà sương mù xám xịt quanh năm bao phủ, nơi mà ngay cả những tu sĩ Hóa Thần cũng chẳng dám bén mảng vì sợ tử khí ăn mòn sinh cơ. Thế nhưng hiện tại, ngay tại ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, một viễn cảnh kỳ lạ đang diễn ra.

Từng nhóm người, có lão già râu tóc bạc phơ cầm cuốc tre, có thiếu niên mặt mũi lấm lem nhưng ánh mắt kiên định, lại có cả những binh sĩ đã cởi bỏ giáp trụ, ai nấy đều lặng lẽ làm việc. Họ đang dọn dẹp, không phải dọn nhà, mà là dọn rác, dọn lá rụng, và phát quang những bụi gai khô héo bao quanh rìa ngoài của nghĩa trang.

Từ trên cao nhìn xuống, Vạn Cổ Nghĩa Trang giống như một con quái thú khổng lồ đang say ngủ, mà đám người này chính là những sinh linh bé nhỏ đang trú ngụ dưới cái bóng của nó để tìm kiếm sự bình yên.

Trong lán cỏ đơn sơ, Cố Trường An nằm nghiêng trên chiếc ghế bành cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan rách, đôi mắt híp lại như đang ngủ mà cũng như đang nhìn thấu vạn vật.

Lão Hắc – con hắc cẩu có đôi mắt sáng quắc như lân tinh – đang nằm cuộn tròn dưới chân hắn, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng. Nó hừ lạnh một tiếng bằng giọng người khàn đục:
“Cố Trường An, ngươi càng ngày càng quá đáng. Nghĩa trang là nơi tĩnh tu, giờ ngươi lại cho đám ‘vật sống’ này đến đây gây ồn ào. Không sợ mấy vị lão tổ dưới mộ tức giận mà bật nắp quan tài dậy bóp chết ngươi sao?”

Cố Trường An không mở mắt, chỉ thong thả phe phẩy quạt:
“Lão Hắc, ngươi thì biết cái gì? Người chết cần yên tĩnh, nhưng cũng cần người thắp hương. Mười vạn năm qua, ta quét mộ một mình, lâu dần các lão tổ cũng chán cái bản mặt của ta rồi. Giờ có thêm chút hơi thở nhân gian, có khi bọn họ lại thấy vui.”

Hắn dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà loãng rồi tiếp tục:
“Hơn nữa, tu tiên giới bên ngoài đã loạn thành một đoàn. Kẻ mạnh tranh đoạt khí vận, kẻ yếu bị nghiền nát thành tro bụi. Nếu ta không cho họ một chỗ cắm dùi, sớm muộn gì họ cũng trở thành những xác khô vật vờ quanh đây. Thay vì để họ làm quỷ đói quấy rầy, chi bằng bắt họ làm ‘thủ hộ nhân’ vòng ngoài cho ta.”

Đúng lúc này, Lâm Thanh Diệp từ phía ngoài đi vào. Nàng mặc một bộ đồ vải thô đơn giản, tóc búi cao, trông không còn vẻ kiêu sa của một công chúa đế quốc nhưng lại thêm phần thanh thoát của một người tu hành đã nhìn thấu hồng trần.

“Sư tôn, mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa.” Lâm Thanh Diệp chắp tay cung kính báo cáo. “Có tổng cộng tám trăm ba mươi hai hộ gia đình, khoảng ba ngàn người đã định cư tại khu vực chân núi phía Đông. Theo lệnh người, con đã chia họ thành các đội: Đội Canh Tác trồng Linh Cốc trường sinh, Đội Tần Tảo lo việc dọn dẹp vệ sinh khu vực đệm, và Đội Thủ Hộ bao gồm các tu sĩ tàn tật đảm nhiệm việc tuần tra.”

Cố Trường An lúc này mới mở mắt, khẽ gật đầu:
“Tốt. Nhưng hãy nhớ kỹ, ranh giới là ranh giới. Khu vực đó từ nay gọi là ‘Ngoại Nghĩa Trang’. Kẻ nào dám bước qua lằn ranh u minh để vào khu mộ chính mà không có lệnh của ta, hậu quả tự gánh.”

“Con đã ban bố Tam Quy.” Lâm Thanh Diệp nghiêm giọng nói. “Một, không được tranh đấu sát sinh trong phạm vi mười dặm quanh nghĩa trang. Hai, mỗi ngày phải dành hai canh giờ quét dọn hướng về phía mộ tổ. Ba, tuyệt đối không được gọi tên của Tiền bối, chỉ được gọi là Mộ Chủ.”

Cố Trường An cười nhạt. Hắn chẳng quan tâm người ta gọi mình là gì. Hắn chỉ quan tâm đến nhân quả. Mười vạn năm sống ẩn dật đã dạy hắn rằng, cách tốt nhất để không bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu là tạo ra một trật tự của riêng mình.

Việc hình thành Ngoại Nghĩa Trang này, đối với hắn, chính là một bước đi trong “Cẩu đạo”. Thay vì một mình đơn độc chống lại cả thế giới khi đại nạn đến, hắn dùng những người này làm một lớp vỏ bọc nhân văn. Kẻ thù muốn đánh vào, trước hết phải đối mặt với “nhân đạo”. Mà trên đời này, thứ khó phá nhất không phải là đại trận cường hãn, mà chính là nhân quả của hàng vạn sinh linh.

Bỗng nhiên, từ phía xa có tiếng ồn ào phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Lão Hắc bật dậy, lông cổ dựng đứng lên:
“Có ruồi nhặng tới rồi.”

Ở phía lối vào Ngoại Nghĩa Trang, một đám tu sĩ cưỡi phi kiếm đang lơ lửng trên không trung. Bọn chúng mặc đạo bào màu tím sẫm của Tử Vân Tông – một thế lực đang lên ở vùng Bát Hoang. Kẻ cầm đầu là một tên trưởng lão trung niên, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn.

“Hừ, đám sâu kiến phàm trần này lại dám xây dựng làng mạc ở cạnh vùng đất cấm? Các ngươi có biết đây là lãnh địa của Tử Vân Tông chúng ta không?” Tên trưởng lão quát lớn, giọng nói mang theo linh lực làm chấn động màng nhĩ của những người dân đang làm việc bên dưới.

Một lão già, vốn là một tướng quân về hưu, bước ra run rẩy:
“Thưa tiên sư, chúng tôi chỉ là những kẻ tị nạn không nơi nương tựa. Mộ Chủ nhân từ đã cho phép chúng tôi tá túc ở đây…”

“Mộ Chủ cái gì? Một lão giữ mộ mà cũng dám xưng chủ?” Tên trưởng lão cười khẩy, ánh mắt tham lam quét qua những cánh đồng Linh Cốc vàng óng. “Linh Cốc này chứa linh khí dồi dào, chắc chắn là do hấp thụ long mạch của nghĩa trang. Tất cả nộp ra đây, sau đó cút khỏi chỗ này!”

Dân chúng run rẩy, uất ức nhưng không ai dám phản kháng. Sức mạnh của tu sĩ đối với họ là thiên uy không thể chạm tới.

Trong lán cỏ, Cố Trường An thở dài:
“Lão Hắc, đi tiễn khách đi. Nhẹ tay một chút, đừng để máu làm bẩn chỗ đất mới quét.”

Lão Hắc nghe lệnh, lười biếng vươn vai một cái, sau đó thân hình hắc cẩu biến mất trong hư không.

Chỉ chớp mắt sau, tại hiện trường Ngoại Nghĩa Trang, một tiếng “Gâu!” vang dội như tiếng sấm nổ ngay sát tai đám tu sĩ Tử Vân Tông.

Tên trưởng lão chưa kịp định thần thì đã thấy một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời. Một cái tát bằng vuốt chó đầy lông lá vỗ thẳng từ trên xuống.

“Ầm!”

Cả đám tu sĩ cùng với phi kiếm của chúng bị đập lún sâu vào lòng đất, tạo thành một cái hố hình dấu chân chó khổng lồ. Điều kỳ quái là, xương cốt bọn chúng đều gãy lìa, linh lực bị tán sạch, nhưng lại không có ai chết. Bọn chúng nằm la liệt dưới hố, rên rỉ như những con sâu bò lổm ngổm.

Một giọng nói âm trầm vang lên từ hư không, mang theo uy áp khủng khiếp của một tồn tại cổ xưa:
“Mộ Chủ có lệnh: Ngoại Nghĩa Trang là nơi tịnh tu. Kẻ nào lớn tiếng, cắt lưỡi. Kẻ nào ra tay, chặt tay. Cút!”

Đám tu sĩ Tử Vân Tông hồn bay phách lạc, kẻ nào còn lết được thì cõng kẻ không lết được, chạy trối chết về phía chân trời, không dám ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Dân chúng chứng kiến cảnh tượng đó, ban đầu là im lặng sững sờ, sau đó tất cả đồng loạt quỳ xuống hướng về phía lán cỏ sâu trong sương mù mà dập đầu:
“Tạ Mộ Chủ cứu mạng! Tạ Mộ Chủ ban ơn!”

Từ ngày hôm đó, trật tự tại Ngoại Nghĩa Trang càng trở nên nghiêm cẩn. Những người tị nạn không còn chỉ là quét rác cho xong chuyện, họ làm việc với một lòng thành kính sâu sắc. Họ bắt đầu dựng lên một bức tượng gỗ đơn sơ ở cổng làng – hình ảnh một người đàn ông cầm chổi tre, bình thản nhìn thế gian.

Trong lòng Cố Trường An, hắn chẳng cảm thấy mình vĩ đại gì cho cam. Hắn chỉ đang tính toán một bàn cờ dài hơi. Mười vạn năm thủ mộ, hắn đã thấy quá nhiều đế chế sụp đổ, quá nhiều anh hùng hóa cát bụi.

Hắn biết rằng, Ngoại Nghĩa Trang chính là “lá phổi” để Vạn Cổ Nghĩa Trang hít thở. Thông qua những con người này, danh tiếng về một nơi “trốn tránh nhân quả” sẽ lan truyền. Những thiên tài bị truy sát, những cường giả hết thời, những bậc trí giả muốn tìm nơi quy ẩn… tất cả sẽ đổ về đây.

Và khi họ đến, họ sẽ mang theo những bí mật, những công pháp, những tàn hồn mà thiên hạ hâm mộ. Tất cả cuối cùng cũng sẽ trở thành “phân bón” cho sự trường sinh của hắn.

Đêm đó, dưới ánh trăng nhạt nhòa, Cố Trường An bước ra khỏi lán, đứng trên đỉnh một ngôi mộ đá cổ xưa. Hắn nhìn ra phía Ngoại Nghĩa Trang, nơi những đốm lửa bập bùng từ các nếp nhà bình yên tỏa khói.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, khẽ hỏi:
“Sư tôn, người đang nghĩ gì?”

Cố Trường An thu lại ánh mắt, cười nhẹ:
“Ta đang nghĩ, nếu một ngày kia Thiên Đạo muốn tiêu diệt nghĩa trang này, liệu tiếng quét rác của ba ngàn người này có thể khiến nó phải phân tâm hay không.”

Hắn phất tay, một dải ngân hà tử khí từ trong nghĩa trang tuôn ra, bao bọc lấy toàn bộ Ngoại Nghĩa Trang thành một tầng bảo vệ mờ ảo.

Ngoại Nghĩa Trang, chính thức thành hình.

Nó không phải là một giáo phái, không phải là một quốc gia. Nó là một vùng đệm kỳ quái giữa cõi âm và cõi dương, là cái phanh kìm hãm vòng quay điên cuồng của tu tiên giới. Và ở tâm điểm của vòng xoáy đó, Cố Trường An vẫn lặng lẽ cầm cây chổi tre của mình, chuẩn bị quét đi những hạt bụi đầu tiên của một thời đại sắp lụi tàn.

“Ngủ đi thôi.” Hắn lẩm bẩm. “Ngày mai lại có nhiều rác phải quét rồi.”

Bóng tối bao trùm, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe đá và hơi thở bình ổn của những sinh linh đang tìm thấy hy vọng trong nơi chôn cất những nỗi đau vạn cổ.

Câu chuyện về Mộ Tiên và khu vườn của những người quét mộ, lúc này mới thực sự bắt đầu bước vào chương huy hoàng nhất. Một thế lực âm thầm, lặng lẽ nhưng vững chãi như bàn thạch, đang mọc rễ sâu vào lòng đất mẹ, sẵn sàng thách thức bất cứ cơn bão tố nào của vận mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8