Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 90: San phẳng Ma điện bằng một nhát chổi**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:12:49 | Lượt xem: 2

Trên đỉnh núi Hắc Sát, nơi mây đen cuồn cuộn như mực tàu nhào lộn, Thiên Ma Điện sừng sững hiện ra như một con quái thú viễn cổ há miệng chực chờ nuốt chửng linh hồn của chúng sinh. Đây là thánh địa của ma đạo, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không thể xuyên thấu, chỉ có những ngọn trường minh đăng bốc lên hỏa diễm màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi tử thi thối rữa và tiếng gào thét u uất của vô vàn oan hồn bị giam cầm trong những cột đồng tế lễ.

Bên trong đại điện, Ma Chủ Thiên Ma Điện – Huyết Lệ – đang ngồi chễm chệ trên ngai vàng làm bằng xương trắng của vạn người. Hắn vừa đạt tới cảnh giới Bán Bộ Độ Kiếp, khí thế bao trùm bát hoang, mỗi hơi thở đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Dưới trướng hắn, hàng vạn ma đồ đang quỳ rạp, âm thanh tung hô "Ma chủ vạn tuế, thống nhất thiên hạ" vang động cả một vùng trời, khiến chim chóc trong vòng trăm dặm đều kinh hãi rụng cánh mà chết.

Thế nhưng, giữa những âm thanh huyên náo của vạn ma ấy, một tiếng động lạ lùng bắt đầu len lỏi vào.

*Xoẹt… xoẹt… xoẹt…*

Tiếng động ấy khô khốc, đơn điệu, dường như là tiếng của một cây chổi tre già nua đang miệt mài cọ xát trên nền đá cứng. Nó không lớn, nhưng lại có một nhịp điệu quái dị, đâm xuyên qua lớp sương mù ma khí dày đặc, đâm xuyên qua cả hộ trận vạn năm của Thiên Ma Điện, rót thẳng vào tai của từng tên ma tu.

Huyết Lệ nhíu mày, ánh mắt đỏ rực như máu quét xuống phía dưới chân núi.

Ở đó, giữa con đường mòn dẫn lên đỉnh núi đầy rẫy chông gai và độc chướng, có một bóng người già nua trong bộ y phục xám xịt, cũ kỹ đến mức nhìn không ra màu sắc nguyên thủy. Lão nhân ấy lưng hơi còng, một tay cầm cây chổi tre đen sạm, tay kia chắp sau lưng, bước từng bước chậm rãi. Theo sau lão là một thiếu nữ trẻ tuổi mang theo vẻ mặt đầy kinh hãi nhưng cũng tràn ngập sự sùng bái – Lâm Thanh Diệp.

Mỗi khi lão nhân đưa chổi quét qua một nhát, những làn khói độc đen ngòm tự động tản ra, những cái bẫy ma pháp chết người nháy mắt vỡ vụn thành bột mịn, ngay cả những tên canh cổng hung tợn của Ma điện vừa định xông lên đã thấy mình bay vút ra xa, linh hồn như bị một lực lượng vô hình quét sạch khỏi thể xác.

"Kẻ nào gan to tày trời, dám tới Thiên Ma Điện giở trò?!" Một vị trưởng lão ma đạo, tu vi Hóa Thần đỉnh phong, gầm lên một tiếng, hóa thành một đạo hắc quang lao xuống, song đao trong tay mang theo lôi hỏa rợp trời.

Cố Trường An không ngẩng đầu, ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn vào một kẽ đá nơi có phiến lá khô vừa rơi xuống. Hắn lẩm bẩm: "Nghĩa trang mười vạn năm ta còn quét được, mấy vũng bùn dơ bẩn này… thật làm tốn sức người già."

Nói đoạn, hắn tiện tay vung chổi một cái.

Một động tác hết sức bình thường, giống như một lão nông đang dọn dẹp sân nhà. Thế nhưng, trong mắt vị trưởng lão ma đạo kia, trời đất bỗng chốc đảo lộn. Hắn thấy nhát chổi ấy không phải là tre gỗ bình thường, mà là một đạo thiên hà từ thượng cổ đổ ập xuống, mang theo hơi thở của năm tháng vạn cổ, nghiền nát tất cả tu vi, phòng ngự và cả ý chí của hắn.

*Bùm!*

Vị trưởng lão Hóa Thần chưa kịp thốt lên tiếng kêu thảm thứ hai đã biến mất giữa tầng không, không để lại một hạt bụi nhỏ nào.

Cố Trường An thu chổi lại, dẫm lên bậc thang đá vừa được quét sạch bóng, nói với Lâm Thanh Diệp phía sau: "Diệp nhi, con nhìn cho kỹ. Tu hành không phải là để giết người, mà là để giữ cho tâm mình không bám bụi. Bụi trên đất dễ quét, bụi trong tâm… mới khó lau."

Lâm Thanh Diệp nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy gật đầu. Nàng biết sư tôn mạnh, nhưng nàng không ngờ rằng sư tôn lại có thể đem một tòa đại tông môn đứng đầu thế giới coi như một cái chuồng gà cần dọn dẹp.

Lúc này, Huyết Lệ trên ngai vàng đã không còn giữ được bình tĩnh. Hắn đứng phắt dậy, toàn bộ tu vi Bán Bộ Độ Kiếp bộc phát, hóa thành một cái đầu lâu ma khổng lồ che lấp cả mặt trời: "Lão già hủ lậu kia! Dù ngươi có là lão quái vật ẩn thế phương nào, hôm nay Thiên Ma Điện cũng sẽ là mộ chôn ngươi!"

Hắn kết ấn, vạn đạo ma lôi giáng xuống. Ma đạo trấn phái chi thuật "Vạn Quỷ Phệ Tâm" được triển khai, âm khí nồng đậm đến mức hóa thành chất lỏng, ăn mòn mọi sinh mệnh trong phạm vi mười dặm.

Cố Trường An cuối cùng cũng đứng trước cổng đại điện. Hắn dừng bước, nhìn cái đầu lâu ma khổng lồ đang lao tới, rồi lại nhìn vào đống đổ nát, xương trắng chất cao như núi bên trong cung điện. Một tia lạnh lẽo thoáng qua đôi mắt vốn dĩ trầm mặc như nước hồ thu của hắn.

"Ta thủ mộ mười vạn năm, tiễn đưa không biết bao nhiêu vị đại năng thực sự. Có người là Thiên Đế trấn áp một thời đại, có kẻ là Ma Tổ khai sơn phá thạch. So với họ, ngươi ngay cả tư cách để được ta đào một cái hố chôn cũng không có."

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại có sức nặng vạn quân, khiến vạn quỷ đang gào khét bỗng nhiên câm lặng, vạn đạo ma lôi đột ngột tan biến giữa chừng như nến gặp gió mạnh.

Cố Trường An chậm rãi nâng cây *Trần Hiêu Chổi* lên.

"Chỗ này… quá bẩn rồi."

Hắn nhắm mắt lại, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết đến cực điểm. Đó không phải là tiên khí, cũng không phải linh khí, mà là "Trường Sinh Khí" được tích lũy qua mười vạn năm tĩnh lặng, là sức mạnh của dòng sông thời gian không bao giờ dừng lại.

"Nhất chổi, tàn diệt."

Cố Trường An vung tay. Cây chổi tre già nua phát ra một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng của gỗ mục, nhưng một vòng sáng màu xám trắng tỏa ra từ tâm điểm của nó, giống như gợn sóng mặt hồ, lặng lẽ nhưng mang theo uy năng tuyệt đối.

Một nhát chổi này quét qua, thời gian dường như ngưng đọng.

Lâm Thanh Diệp trợn tròn mắt nhìn thấy một cảnh tượng vĩnh viễn không thể quên trong đời. Cái đầu lâu ma khổng lồ của Huyết Lệ khi chạm vào vòng sáng ấy liền tan rã như tuyết tan dưới nắng xuân. Những cột đồng khổng lồ, những bức tường đá được gia trì bởi vô số trận pháp thượng cổ, và cả tòa Thiên Ma Điện hùng vĩ kia… tất cả đều như bị một đôi tay vô hình khổng lồ dùng khăn vải lau sạch đi.

*Xoẹt…*

Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người.

Vòng sáng đi đến đâu, ma khí tiêu tan đến đó. Hàng vạn ma đồ ngay cả tư thế quỳ lạy cũng chưa kịp thay đổi đã tan biến vào hư không. Ma Chủ Huyết Lệ trố mắt nhìn cơ thể mình đang mờ nhạt dần. Hắn muốn hét lên, muốn van xin, nhưng cổ họng hắn đã trở nên trống rỗng. Tu vi Bán Bộ Độ Kiếp mà hắn hãnh diện bấy lâu, trước nhát chổi đơn giản của người canh mộ này, không khác gì một hạt cát giữa sa mạc.

Chỉ trong hơi thở ngắn ngủi, nhát chổi ấy đã đi hết toàn bộ đỉnh núi Hắc Sát.

Khi vòng sáng tan biến, tất cả mọi người đều sững sờ.

Thiên Ma Điện biến mất rồi. Đỉnh núi Hắc Sát vốn đen kịt oán khí giờ đây trơ trụi thành một mặt phẳng nhẵn nhụi, sạch sẽ đến mức không còn một mẩu xương vụn, không còn một vết máu. Ánh mặt trời lần đầu tiên sau mười vạn năm đã xuyên thấu lớp mây đen, rọi xuống đỉnh núi một luồng sáng vàng rực rỡ, ấm áp.

Trên mặt phẳng sạch bóng ấy, chỉ còn lại Cố Trường An đang bình thản thu chổi lại.

Hắn nhìn quanh một lượt, khẽ gật đầu: "Như thế này mới coi là thuận mắt một chút."

Lâm Thanh Diệp run rẩy bước tới cạnh hắn, nhìn cảnh tượng hoang tàn nhưng "sạch sẽ" đến mức đáng sợ này, nàng lắp bắp hỏi: "Sư tôn… Thiên Ma Điện… đâu rồi?"

"Quét sạch rồi." Cố Trường An thản nhiên đáp như thể vừa hoàn thành một công việc vặt hàng ngày. "Rác rưởi tích tụ quá nhiều sẽ gây mùi, ảnh hưởng đến những người đang ngủ dưới lòng đất kia. Ta đi xa nhà lâu quá rồi, phải về thôi. Sợ là mấy cây hoa bỉ ngạn đầu cổng nghĩa trang lại bị sâu ăn mất."

Lão Hắc từ đâu chui ra, con chó đen này ngáp một cái thật dài, liếc nhìn đỉnh núi bằng phẳng rồi sủa lên một tiếng như mỉa mai sự yếu ớt của ma đạo đương thời, rồi lại thủng thỉnh đi đầu dẫn đường.

Cố Trường An xoay người, dắt theo Lâm Thanh Diệp đi xuống núi.

Cái lưng của lão vẫn còng như cũ, bước chân vẫn chậm rãi như cũ, cây chổi tre xỉn màu vẫn vắt ngang vai. Không ai có thể ngờ rằng, lão già dường như chỉ còn vài năm thọ nguyên này vừa mới ra tay quét sạch một thế lực đứng đầu thế gian ra khỏi bản đồ tu tiên giới.

Tin tức Thiên Ma Điện bị san phẳng bởi một nhát chổi ngay lập tức bùng nổ như một cơn đại địa chấn lan khắp Ngũ Nhạc, Bát Hoang. Các vị Tiên Đế, Ma Tổ ẩn thế từ lâu đều đồng loạt mở mắt, nhìn về phía U Minh Cấm Địa với vẻ mặt kinh hoàng chưa từng có. Họ nhận ra, tại góc khuất mà cả thế giới lãng quên ấy, vẫn luôn có một tồn tại đáng sợ đang canh giữ nhân quả vạn cổ.

Cố Trường An chẳng quan tâm đến những điều đó. Hắn về tới cổng nghĩa trang, việc đầu tiên làm là múc một gáo nước suối, tưới lên gốc cây cổ thụ đã già nua trước túp lều cỏ.

"Lão Hắc, sau này nếu có kẻ tới quấy nhiễu sự yên tĩnh ở đây, ngươi cứ ra sủa vài tiếng. Nếu chúng không đi… thì ta lại phải quét rác một chuyến nữa, phiền phức vô cùng."

Con hắc cẩu rên rỉ một tiếng, tìm chỗ bóng mát nằm xuống ngủ tiếp. Cố Trường An ngồi trên ghế bành, nhắm mắt lại, thưởng thức mùi hương trầm nhẹ nhàng bay lên từ những ngôi mộ. Đối với hắn, cái danh xưng "Mộ Trung Tiên" hay quyền lực thống trị thiên hạ cũng chẳng bằng một buổi chiều thanh tịnh không có lá khô rơi.

Trường sinh chính là như vậy, chứng kiến vạn vật phồn vinh rồi lại tàn lụi, duy chỉ có người cầm chổi là vẫn đứng đó, lau sạch lớp bụi của thời gian, giữ lấy một chút an yên cuối cùng cho những người đã khuất và cho chính tâm hồn mình.

Nắng chiều tà phủ lên nghĩa trang một lớp màn vàng óng ánh, tiếng chổi tre lại đều đặn vang lên trong không gian: *Xoẹt… xoẹt… xoẹt…*

Thiên hạ đại loạn cũng được, thời đại thay đổi cũng xong, Cố Trường An vẫn chỉ là một người canh mộ. Mà một người canh mộ giỏi nhất, chính là người biết khi nào cần quét sạch bụi bẩn trên thế gian này để người chết được ngủ ngon.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8