Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 92: Thay đổi trận pháp nghĩa trang, ẩn mình vào hư không**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:14:03 | Lượt xem: 2

Sương mù đêm nay ở Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như đặc hơn mọi khi, nó không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của tử khí mà còn phảng phất một chút ưu tư không tên. Cố Trường An ngồi trước túp lều rách, bên cạnh là một đống linh thạch cấp thấp mà đám đệ tử Thanh Vân Tông để lại. Lão không nhìn chúng, ánh mắt lão đang lướt qua những đường chỉ tay già nua, nơi mà dường như có một sợi tơ hồng của nhân quả vừa mới chớm hình thành.

Đối với một kẻ theo Cẩu đạo, nhân quả chính là liều thuốc độc chí tử. Một khi dây dưa với thế sự, sự bình yên sẽ tan vỡ.

"Tiếng lành đồn xa… nhưng đối với ta, tiếng lành chẳng khác nào tiếng gọi của Diêm Vương." Cố Trường An lẩm bẩm, âm thanh khàn khàn tan biến trong gió.

Lão đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre cũ kỹ. Lão Hắc, con chó đen to lớn với đôi mắt xanh biếc u uẩn, từ trong bóng tối của lều cỏ bò ra, nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn.

"Gâu… Ngươi lại tính dọn nhà sao?" Lão Hắc vậy mà lại mở miệng nói tiếng người, giọng điệu mỉa mai rõ rệt. "Mười vạn năm rồi, đây là lần thứ chín trăm tám mươi mốt ngươi định sửa trận pháp. Có cần phải cẩn thận đến thế không? Một lũ kiến hôi tu vi chưa tới Kim Đan mà cũng khiến ngươi bất an?"

Cố Trường An không liếc nhìn nó, lão lẳng lặng quét đi một chiếc lá khô vừa rơi trên mộ bia của một vị vô danh cường giả. "Kiến hôi tuy nhỏ, nhưng nếu chúng mang theo mồi ngon, sớm muộn gì cũng kéo cả tổ kiến đến. Thế gian này không có kẻ nào ngu xuẩn mãi mãi, bọn chúng sẽ sớm nhận ra nghĩa trang này không chỉ có một lão quét rác bình thường. Lão Hắc, ngươi nên biết, cái chết không đáng sợ, đáng sợ là không được yên ổn mà chết."

Nói đoạn, Cố Trường An vươn tay ra hư không. Từ trong túi trữ vật cũ nát đeo bên hông, lão lấy ra tám khối "Thiên Không Thạch" tỏa ra hào quang nhạt nhòa cùng một tấm bản đồ trận pháp loang lổ vết thời gian. Đây là di vật của "Thiên Trận Tử" – vị đại năng được lão chôn cất từ bảy vạn năm trước ở góc phía Đông nghĩa trang.

"Thay vì dời đi, ta sẽ khiến nơi này biến mất hoàn toàn." Ánh mắt Cố Trường An trở nên thâm thúy. "Cửu Thiên Thập Địa Trấn Ma Trận hiện tại quá nặng về phòng thủ, nó có uy lực lớn nhưng lại giống như một ngọn đèn trong đêm tối, quá dễ bị phát hiện bởi những kẻ có tâm. Ta cần một thứ gì đó… trống rỗng."

Lão Hắc ngồi xổm xuống, gãi tai: "Ngươi muốn thi triển 'Thái Sơ Hư Vô Đại Trận'? Lão già Thiên Trận Tử kia lúc sống cũng chỉ mới nghiên cứu được phân nửa, ngươi thật sự muốn thử? Nếu thất bại, toàn bộ nghĩa trang sẽ bị cuốn vào loạn lưu không gian, ngay cả tro cốt của đám đại năng kia cũng không còn."

Cố Trường An nhàn nhạt đáp: "Thất bại còn hơn là bị làm phiền. Với lại, lão Thiên Trận Tử trước khi chết đã truyền cho ta tâm đắc cả đời để đổi lấy một hố mộ có hướng nhìn ra sông Minh Hà. Hắn chưa hoàn thiện, nhưng ta có mười vạn năm để bổ sung."

Cố Trường An bắt đầu hành động. Lão không bay vút lên trời như những tiên nhân thoát tục, mà chậm rãi bước đi trên mặt đất, từng bước một như một lão nông đi khảo sát ruộng vườn. Tại tám phương vị: Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài, lão đào xuống tám cái hố nhỏ bằng tay không.

Mỗi khi đào một hố, lão lại đặt vào đó một món bảo vật: một mảnh vảy rồng đen, một giọt tinh huyết của Phượng Hoàng héo úa, một thanh kiếm gãy chứa đựng ý niệm của Kiếm Tiên… Tất cả đều là những thứ lão "nhặt" được hoặc được người chết "tặng" cho trong mười vạn năm qua.

Những thứ này, nếu đưa ra thế giới bên ngoài, bất kỳ một món nào cũng đủ để khởi động một cuộc chiến diệt môn. Nhưng ở đây, dưới tay Cố Trường An, chúng chỉ là những "đinh trận" để gia cố cho sự ẩn nấp của lão.

Khi đến vị trí trung tâm – nơi đặt túp lều cỏ và chiếc quan tài bằng gỗ lim mà lão tự chuẩn bị cho mình, Cố Trường An dừng lại. Lão lấy ra "U Minh Đăng", ngọn đèn dầu cũ kỹ tỏa ra ánh lửa xanh leo lét. Lão đặt ngọn đèn lên đỉnh đầu của một bức tượng đá vỡ nát gần đó.

"Khởi."

Cố Trường An khẽ quát một tiếng. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ nghìn trượng. Thay vào đó, một luồng sóng gợn trong suốt bắt đầu lan tỏa từ U Minh Đăng, đi qua mười vạn ngôi mộ, chạm đến tám vị trí trận nhãn mà lão vừa đặt bảo vật.

Một cảnh tượng kỳ dị xảy ra. Không khí xung quanh nghĩa trang bắt đầu méo mó. Cảnh vật vẫn như cũ, nhưng dường như nó đang bị phủ một lớp màng lọc của thời gian. Những ngôi mộ đá dần trở nên mờ ảo, giống như một bức tranh mực tàu bị nhúng vào nước, nhạt nhòa dần.

Cùng lúc đó, tại biên giới phía ngoài của nghĩa trang, nơi con đường mòn dẫn vào từ Thanh Vân Tông, địa hình bắt đầu thay đổi một cách quỷ dị. Những gốc cây cổ thụ tự dịch chuyển, sương mù vốn là màu xám bỗng chốc chuyển thành một màu đen đặc quánh, giống như nuốt chửng mọi ánh sáng lọt vào.

"Hư thực tương sinh, vô trung sinh hữu." Cố Trường An cầm cây chổi quét một nhịp lên hư không.

Bỗng nhiên, toàn bộ mười vạn ngôi mộ cùng rung động nhẹ. Linh hồn của các vị đại năng đã mất, dù chỉ còn là những tàn niệm mỏng manh, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi. Một tiếng thở dài sâu thẳm vang vọng từ lòng đất, giống như lời chào tạm biệt với thế giới thực tại.

Lúc này, tại một vách núi cách đó mười dặm, hai gã tu sĩ đang lén lút quan sát. Chúng là thám tử của một thế lực khác, bị thu hút bởi danh tiếng của "Mộ Tiên" mà đến đây thám thính.

"Này, ngươi có thấy gì không?" Một gã dụi mắt hỏi đồng bọn.

"Kỳ lạ thật, ban nãy ta còn thấy làn sương trắng và bóng dáng của túp lều cỏ, sao bây giờ chỉ còn là một vùng thung lũng đá vôi khô khốc?" Gã còn lại kinh ngạc vạn phần.

Hai kẻ này vội vàng phi hành xuống, nhưng khi chúng đáp chân xuống vị trí vốn là cổng vào nghĩa trang, chúng chỉ thấy trước mặt là một bức tường đá dựng đứng, không có lối vào, không có linh khí, càng không có bóng dáng bất kỳ ai. Chúng lấy ra pháp bảo dò tìm, nhưng pháp bảo chỉ quay mòng mòng như thể đã mất phương hướng hoàn toàn.

Chúng không biết rằng, chúng đang đứng ngay tại nơi Cố Trường An đứng, nhưng ở một chiều không gian song song bị cô lập hoàn toàn. Cố Trường An chỉ cần đưa tay ra là có thể đâm xuyên tim chúng, nhưng lão chỉ đứng đó, bình thản nhìn hai kẻ đó như nhìn hai con ruồi đang lạc lối.

"Từ hôm nay, Vạn Cổ Nghĩa Trang không còn nằm trong Ngũ Hành, không còn thuộc về Bát Hoang." Cố Trường An nhìn Lão Hắc, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong hiếm thấy. "Thái Sơ Hư Vô Trận đã thành. Ngay cả Tiên Đế có dùng thần thức quét ngang qua đây, cũng chỉ thấy đây là một vùng đất hoang vu không người, một khe hở nhỏ của hư không mà thôi."

Lão Hắc lắc đầu: "Ngươi thật sự là kẻ điên nhất mà ta từng thấy trong mười vạn năm qua. Ngươi dùng tám món Thánh bảo chỉ để xây một cái 'vỏ rùa'?"

"Cái vỏ rùa này chắc chắn nhất." Cố Trường An thu lại cây chổi. "Ít ra, ta không cần phải mỗi ngày đều chuẩn bị thêm hố để chôn những kẻ tò mò."

Lão ngồi xuống ghế bành, cầm ấm trà đã nguội lạnh lên nhấp một ngụm. Cảm giác an toàn tuyệt đối bao trùm lấy lão. Bây giờ, nghĩa trang đã thực sự trở thành một thế giới riêng biệt, một ốc đảo yên lặng giữa dòng đời xô bồ.

Tuy nhiên, khi trận pháp vừa ổn định, hệ thống trong đầu lão – thứ mà lão gọi là "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" – bỗng nhiên vang lên một âm thanh thanh thúy:

[Keng! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Vạn Cổ Độc Tự'. Độ che giấu của nghĩa trang đạt mức tối đa. Phần thưởng: Tuế Nguyệt Trường Hà Phân Thân Chi Pháp (Cấp bậc: Vô Thượng).]

Cố Trường An hơi khựng lại. Phân thân chi pháp? Lão vốn ghét việc rời khỏi đây, nhưng nếu có một phân thân có thể đi ra ngoài thu thập thi thể hoặc dò xét tin tức mà bản thể vẫn an toàn trong vỏ rùa, thì dường như đây là một món hời lớn.

Lão khép mắt lại, bắt đầu cảm ngộ công pháp mới. Gió vẫn thổi, sương vẫn bay, nhưng thế gian ngoài kia đã mất đi tọa độ của một huyền thoại. Ở nơi sâu thẳm của hư không, lão già quét rác lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ yên bình, chờ đợi một cái chết tự nhiên mà có lẽ sẽ không bao giờ đến.

Trên bản đồ của những đại tông môn, từ ngày hôm đó, vùng đất cấm địa "U Minh" đã bị gạch tên, trở thành một dấu chấm hỏi bí ẩn mà hàng nghìn năm sau cũng không ai giải mã nổi. Còn Cố Trường An, lão chỉ muốn một bát cháo nóng vào sáng mai, và mong rằng Lão Hắc sẽ không sủa quá to làm phiền những vị lân gia dưới lòng đất của lão.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8