Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 94: Chôn cất một vị Dược Thần**
Chương 94: Chôn cất một vị Dược Thần
Trời về sáng, sương mù tại Vạn Cổ Nghĩa Trang đặc quánh như sữa, lượn lờ bao phủ lên những bia mộ cổ xưa bằng đá xám. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt sương đọng trên lá bỉ ngạn rơi xuống mặt đất rêu phong, "tõm" một tiếng, khẽ khàng mà vọng lại tâm can.
Cố Trường An mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, mái tóc đen được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản. Hắn cầm cây *Trần Hiêu Chổi*, nhịp nhàng đưa từng đường chổi trên con đường mòn dẫn vào nghĩa trang. Mỗi nhát chổi đi qua, không chỉ bụi bặm bị gạt sang hai bên, mà ngay cả những luồng tử khí u uất cũng dường như bị một lực đạo vô hình hóa giải, trả lại sự thanh tịnh cho chốn linh thiêng này.
"Khụ khụ…"
Một chuỗi tiếng ho khan phá vỡ bầu không khí yên bình. Từ phía xa, ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc, một dáng người gầy gò, xiêu vẹo đang tiến lại gần.
Thanh Huyền Đạo Nhân – lão tu sĩ chuyên nghề "đưa khách" của nghĩa trang – hôm nay trông thê thảm hơn thường lệ. Chiếc áo đạo bào rách rưới loang lổ vết máu khô, lưng lão cõng một cỗ quan tài làm bằng *Thanh Đàn Mộc* tỏa ra mùi dược thảo thanh khiết nhưng xen lẫn cả mùi mục nảy của cái chết.
Lão dừng bước trước cổng nghĩa trang, đặt cỗ quan tài xuống đất cái "rầm", thở hổn hển như một con cá mắc cạn. Khi thấy bóng dáng thản nhiên quét rác của Cố Trường An, lão cố nặn ra một nụ cười khổ:
"Cố tiểu hữu… hôm nay lão phu lại mang đến cho ngươi một đơn hàng lớn. Có điều, khách nhân lần này… thân phận không tầm thường."
Cố Trường An dừng chổi, mắt hơi nheo lại nhìn cỗ quan tài gỗ xanh. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí nhàn nhạt nhưng vô cùng bền bỉ đang cố gắng chống chọi với tử khí bao quanh.
"Người chưa chết hẳn?" Cố Trường An bình thản hỏi.
Thanh Huyền Đạo Nhân lắc đầu, thở dài: "Chết rồi. Chỉ là vị này cả đời tu luyện Dược đạo, cơ thể đã sớm thành 'Dược thể', tinh hoa dược lực tụ trong kinh mạch không tan, tạo nên ảo giác còn sống mà thôi. Vị này… chính là tông chủ đời thứ chín của Dược Vương Cốc, người đời gọi là Đan Trần Tử."
Cố Trường An hơi khựng lại. Đan Trần Tử? Cái tên này hắn có nghe qua. Cách đây vài trăm năm, đó là vị Dược Thần danh trấn thiên hạ, tương truyền chỉ cần một hơi thở còn sót lại, ông ta cũng có thể dùng kim châm cứu về từ cửa tử.
"Sao lại đến nông nỗi này?"
"Lòng người còn độc hơn đan độc." Thanh Huyền Đạo Nhân hạ thấp giọng, ánh mắt lộ ra vẻ kiêng dè. "Đan Trần Tử luyện thành *Thiên Nguyên Trường Thọ Đan*, nhưng lại bị chính các trưởng lão trong tông môn phản bội, thông đồng với cường địch truy sát nhằm chiếm đoạt đan phương. Lão nhân gia ông ấy trước khi lâm chung đã dùng toàn bộ tu vi thiêu rụi đan phương, chỉ yêu cầu ta mang xác về đây, xin một chỗ nằm yên tĩnh ở Vạn Cổ Nghĩa Trang."
Cố Trường An đi tới, tay vỗ nhẹ lên thành quan tài. Hắn thấy bên trên có chi chít những vết kiếm ngân và vết cháy sém của lôi hỏa. Có lẽ Thanh Huyền Đạo Nhân đã phải liều mạng mới mang được cái xác này ra khỏi vòng vây.
"Tiền nong tính sau, trước hết để ông ấy nhập thổ vi an đã." Cố Trường An nhạt giọng nói.
Hắn dẫn Thanh Huyền Đạo Nhân đi về phía Đông nghĩa trang, nơi có một gò đất cao, hàng năm luôn nhận được ánh nắng sớm mai đầu tiên. Đối với một người cả đời bầu bạn với thảo dược như Đan Trần Tử, thuộc tính Mộc của hướng Đông là phù hợp nhất.
Cố Trường An bắt đầu đào hố. Từng xẻng đất lật lên, tiếng va chạm giữa kim loại và sỏi đá khô khốc vang lên đều đặn. Lão Hắc từ trong bụi rậm chui ra, nhìn thấy cỗ quan tài thì hai mắt sáng rực, khịt khịt mũi:
"Mùi dược hương thật đậm! Nhóc con họ Cố, người trong này hẳn là một kho báu di động. Ngươi xem, nếu chúng ta hầm lên chắc chắn sẽ thành một nồi canh đại bổ…"
"Câm mồm." Cố Trường An lạnh lùng lườm một cái. "Nếu ngươi còn có ý đồ với khách nhân của ta, ta sẽ dùng cái mai rùa của ngươi để làm chậu trồng hoa mười giờ đấy."
Lão Hắc rùng mình, lẩm bẩm chửi thề vài câu rồi bò sang một bên nằm phủ phục, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cỗ quan tài với vẻ thèm thuồng.
Khi huyệt mộ đã xong, Cố Trường An cùng Thanh Huyền Đạo Nhân hạ quan tài xuống.
Theo quy tắc của nghĩa trang, trước khi lấp đất, người quản mộ phải thắp một nén hương dẫn hồn. Cố Trường An lấy từ trong ống tay áo ra một nén hương màu đen, châm lửa. Làn khói hương không bay lên trời mà xoáy tròn xung quanh quan tài, chui vào bên trong qua những khe hở nhỏ nhất.
Trong thoáng chốc, một bóng hình hư ảo hiện ra trên nắp quan tài. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, ánh mắt hiền từ nhưng mang theo vẻ u sầu sâu thẳm. Lão nhân nhìn Cố Trường An, rồi nhìn khung cảnh nghĩa trang vắng lặng, khẽ cúi đầu chào theo lễ tiết của dược sư.
"Đa tạ tiểu hữu cho lão hủ một chốn nương thân." Một giọng nói thều thào vang lên trong thức hải của Cố Trường An.
Cố Trường An không nói gì, chỉ rót một chén rượu nhạt xuống đất, thản nhiên đáp: "Sống là dược, chết là bùn. Đan Trần tiền bối, một đời cứu người độ thế, giờ đây hãy cứ để cát bụi che thân, mọi nhân quả bên ngoài đều không còn liên quan gì đến ông nữa."
Bóng hình kia mỉm cười, dần dần tan biến vào làn khói hương.
[Keng! Ký chủ chôn cất thành công 'Dược Thần – Đan Trần Tử'. Kích hoạt phần thưởng từ Thiên Mộ Trường Sinh Khảo.]
[Phần thưởng 1: Truyền thừa kiến thức "Vạn Thảo Kinh" (Ghi chép toàn bộ đặc tính, phương thức trồng và phối chế của mười vạn tám nghìn loại thảo dược từ thượng cổ đến nay).]
[Phần thưởng 2: Một hạt giống Tiên dược "Thất Thải Linh Đỗ Quyên" (Mỗi khi nở một bông hoa có thể tăng thọ nguyên một năm, cánh hoa có tác dụng giải bách độc).]
Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào não bộ Cố Trường An khiến hắn hơi lảo đảo. Trong nháy mắt, vô số hình ảnh về những loại linh thảo lạ lẫm, những phương thức luyện đan huyền ảo hiện ra rõ nét như đã khắc sâu vào xương tủy hàng vạn năm. Hắn thấy mình như hóa thành một hạt mầm trong đất, cảm nhận được hơi thở của cỏ cây, biết được nơi nào đất khô, nơi nào nước đọng, biết được cây cỏ đang vui hay đang buồn.
Trong lòng bàn tay hắn, một hạt giống lấp lánh bảy sắc cầu vồng đột ngột xuất hiện, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.
Cố Trường An thu hồi hạt giống, thản nhiên tiếp tục xúc đất lấp mộ. Thanh Huyền Đạo Nhân đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn. Lão cảm thấy sau khi Cố Trường An nói mấy câu, khí chất của hắn dường như có một chút thay đổi nhẹ, giống như hắn và mặt đất bên dưới chân đã hòa làm một, thâm thúy và huyền bí hơn.
Lấp mộ xong, Cố Trường An cầm chổi quét dọn những mẩu đất vương vãi, sau đó cắm lên mộ phần một tấm bia đá nhỏ đơn sơ, chỉ khắc bốn chữ: "Đan Đạo Trần Nhân".
Thanh Huyền Đạo Nhân lúc này mới lên tiếng, vẻ mặt phức tạp: "Cố tiểu hữu, lần này ta mang Đan Trần Tử tới, e là sẽ mang đến cho ngươi không ít phiền phức. Đám người của Dược Vương Cốc và vương triều săn đuổi ông ấy có thể sẽ lần dấu tới đây."
Cố Trường An vỗ vỗ lớp bụi trên áo, ánh mắt bình lặng như mặt hồ không gợn sóng: "Ở đây chỉ có người chết, không có đan phương. Nếu họ muốn tới để làm bạn với Đan Trần tiền bối, ta không ngại đào thêm vài cái hố nữa. Đất ở nghĩa trang này… còn rộng lắm."
Lời nói bình thản nhưng lại mang theo một loại sát khí lạnh lẽo tiềm ẩn khiến Thanh Huyền Đạo Nhân sởn tóc gáy. Lão vội vàng cáo từ, để lại một túi linh thạch nhỏ xem như phí coi mộ rồi nhanh chóng biến mất trong sương mù.
Lão Hắc thấy Thanh Huyền đi khuất, liền lạch bạch bò tới chỗ ngôi mộ mới, thò mũi ngửi ngửi: "Này nhóc, ta cảm nhận được tinh hoa dược lực đang thấm xuống đất đấy. Ngươi không định đào hạt giống lúc nãy ra ăn sao? Ngửi thôi đã thấy sống thêm được vài trăm năm rồi!"
Cố Trường An không thèm nhìn lão, hắn ngồi xuống ngay bên cạnh ngôi mộ mới của Đan Trần Tử, đào một hốc nhỏ rồi cẩn thận gieo hạt giống "Thất Thải Linh Đỗ Quyên" xuống.
"Ăn vào chỉ là nhất thời. Trồng xuống mới là vĩnh cửu."
Hắn vận dụng một chút linh lực theo kiến thức từ *Vạn Thảo Kinh*, nhẹ nhàng ấn lên mặt đất. Ngay lập tức, đất xung quanh mộ phần vốn khô cằn bắt đầu trở nên màu mỡ lạ thường. Những ngọn cỏ dại vốn úa tàn nay lại xanh mởn, tỏa ra dược hương nhàn nhạt.
Trong vòng mười vạn năm qua, đây là lần đầu tiên Cố Trường An cảm thấy mình có chút "bận rộn". Trước đây hắn chỉ quét dọn và chờ người chết. Giờ đây, hắn còn phải kiêm thêm nghề làm vườn.
Mười vạn năm, mười vạn năm thủ mộ. Những anh linh nằm dưới đất này từng là những vị thần, vị thánh lẫy lừng thiên hạ, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất vàng.
Cố Trường An đứng dậy, nhìn về phía chân trời nơi ánh nắng bắt đầu xuyên thấu lớp sương mù. Hắn biết, kiến thức của "Vạn Thảo Kinh" không chỉ giúp hắn nhận biết thảo dược, mà nó còn mở ra một cách nhìn mới về "Sinh" và "Tử".
Sinh mệnh của thảo dược là sự luân hồi giữa bốn mùa. Con người cũng vậy, chẳng qua mùa xuân của họ dài hơn một chút, và mùa đông của họ lạnh lẽo hơn một chút mà thôi.
Hắn lại cầm cây chổi lên, bóng lưng đơn độc đổ dài trên nền đất.
"Lão Hắc, sau này đừng gọi ta là 'người quét rác' nữa."
"Chứ gọi là gì?" Con rùa đen lười biếng ngáp một cái.
"Gọi là… Người trồng hoa trên mộ."
Nghĩa trang một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Nhưng lần này, giữa những luồng tử khí u trầm, đã thấp thoáng hiện lên một tia sinh cơ yếu ớt nhưng tràn đầy hy vọng của một hạt giống Tiên dược đang bắt đầu nảy mầm. Một thời đại cũ đã nằm xuống, nhưng mầm mống của một huyền thoại mới, dường như đang âm thầm bắt rễ ngay chính trong lòng cái chết.