Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 97: \”Ngươi thủ mộ, ta thủ thiên hạ\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:17:45 | Lượt xem: 2

**Chương 97: Ngươi thủ mộ, ta thủ thiên hạ**

Gió đêm lồng lộng thổi qua những tán thông già trên sườn núi U Minh, mang theo hơi lạnh thấu xương của tử khí tích tụ vạn năm. Cố Trường An đứng tựa cửa lều cỏ, bàn tay gầy guộc thon dài khẽ vuốt ve miếng ngọc giản lạnh buốt mà vị khách vừa để lại. Phía xa, bóng dáng còng rạp của lão giả kia đã hoàn toàn tan biến vào bóng tối mịt mùng của dãy Trường Đồ, chỉ còn lại dư âm của một hơi thở hào hùng nhưng cũng đầy tang thương.

Lão Hắc, con rùa đen với chiếc mai chi chít những phù văn cổ xưa, chậm chạp bò đến cạnh chân hắn. Nó nghển cái cổ dài, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tinh quái thường ngày giờ đây lại nhuốm một chút trầm tư.

"Trường An, miếng ngọc giản đó… là 'Thiên Địa Khí Vận' đấy." Lão Hắc khàn giọng nói, âm thanh như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau. "Lão già kia đã thực sự đem thứ cuối cùng để trấn giữ mệnh mạch của nhân gian giao cho ngươi. Ngươi nhận nó, nghĩa là nhận một đoạn nhân quả nặng ngàn cân."

Cố Trường An lặng lẽ thu ngọc giản vào trong vạt áo bào xám tro đơn bạc. Hắn nhấc cây U Minh Đăng treo trên vách lều, bước xuống thềm đá, hướng về phía những ngôi mộ sâu trong nghĩa trang. Mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ vững chãi, giống như hắn không phải đang đi trên mặt đất, mà đang bước đi trên dòng chảy của thời gian.

"Nhân quả?" Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng. "Ta ở đây mười vạn năm, những thứ chôn dưới đất kia, kẻ nào chẳng mang trong mình nhân quả long trời lở đất? Kiếm Tiên mượn kiếm của trời, Ma Tôn mượn máu của đất, kẻ thọ tám trăm năm, kẻ thọ mười vạn năm… Cuối cùng, chẳng phải cũng chỉ cần ta quét cho họ một nhát chổi sạch bụi trần đó sao?"

Hắn dừng lại trước một ngôi mộ khuyết danh, nơi lớp cỏ dại vừa được hắn nhổ sạch chiều nay. Ánh đèn xanh ma quái từ cây đăng chiếu rọi lên gương mặt bình thản của hắn, tạo nên những mảng sáng tối âm u.

"Lão Bất Tử kia nói đúng. Hắn có con đường của hắn, ta có bổn phận của ta."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: "Hắn muốn làm người hùng cứu thế, muốn đem cái mạng già ấy đi lấp cái hang ma nơi cực bắc. Hắn bảo ngươi thủ mộ, hắn thủ thiên hạ… Thật là một cái phân công không công bằng chút nào. Ngươi thì nhàn nhã uống trà, hắn thì đi chịu chết."

Cố Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đến mức gần như không thể nhận ra. Hắn ngồi bệt xuống bên cạnh ngôi mộ, chẳng ngại tử khí nồng nặc bao quanh.

"Lão Hắc, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?"

"Lâu đến mức ta quên mất mình vốn là một con rùa hay là một tảng đá bị hóa tinh." Lão Hắc rúc đầu vào mai, nằm phục xuống bên cạnh hắn.

"Vạn cổ trôi qua, ta thấy quá nhiều người muốn thủ thiên hạ." Cố Trường An nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí đang bắt đầu trở nên hỗn loạn. "Nhưng thiên hạ này quá lớn, lòng người lại quá nhỏ. Ai cũng muốn cứu vãn vương triều của mình, tông môn của mình, nhưng họ quên mất rằng, thiên hạ vốn dĩ không cần ai cứu cả. Thứ cần cứu, chính là lòng trung kiên của họ trước cái chết."

Vừa dứt lời, từ phía cổng nghĩa trang truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Tiếng kim loại va chạm với sương đá nghe lanh lảnh, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.

Một bóng người thanh mảnh, trên người khoác chiến giáp rách rưới, máu tươi vẫn còn vương trên vạt áo lụa, vội vã lao vào. Đó là Lâm Thanh Diệp. Nàng hơi thở dốc, mái tóc rối bời, nhưng đôi mắt lại rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt.

Thấy Cố Trường An đang ngồi lặng lẽ bên mộ, nàng quỳ sụp xuống, đầu gối đập mạnh xuống đất: "Sư tôn! Cửa biển phía Đông đã vỡ, quân đoàn của Tà Ma Thần Chủ đang tràn vào. Ba đại vương triều đồng loạt phát lệnh triệu tập, các bậc ẩn thế tông môn đều đã xuất trận. Lão tiền bối Bất Tử Công… ngài ấy vừa ghé qua đây đúng không?"

Cố Trường An không quay đầu lại, tay vẫn nhẹ nhàng nhặt một chiếc lá khô vướng trên bia đá: "Hắn đi rồi."

"Ngài ấy đi hướng nào?" Lâm Thanh Diệp gấp gáp hỏi, giọng nói lạc đi. "Con nghe nói ngài ấy định dùng 'Đan Tâm Tịch Diệt' để phong ấn Ma Khe. Đó là cấm thuật tự bạo tu vi và hồn phách! Sư tôn, ngài mạnh như vậy, tại sao ngài không ra tay? Tại sao ngài chỉ ở đây quét rác mười vạn năm?"

Câu hỏi của Lâm Thanh Diệp như một tia sét rạch ngang đêm tối. Nàng vốn là đệ tử được hắn chỉ điểm, cũng là "đôi mắt" của hắn ngoài thế giới. Nàng đã thấy hắn dùng một nhát chổi quét tan sương mù nhân quả, thấy hắn dùng một bát trà trị khỏi thương thế tuyệt vọng của nàng. Trong mắt nàng, Cố Trường An là thần, là tiên, là đấng tối cao. Vậy mà, tại sao hắn vẫn cứ đứng nhìn thế gian chìm vào bể máu?

Cố Trường An lúc này mới chậm rãi quay lại. Ánh mắt hắn sâu thẳm như đại dương, bình lặng đến mức khiến lòng người phải run rẩy.

"Thanh Diệp, ngươi cho rằng thiên hạ nằm ở ngoài kia sao?"

Lâm Thanh Diệp sững người, chưa kịp phản ứng.

Cố Trường An chỉ tay về phía rừng mộ đá san sát đằng sau lưng mình: "Trong mười vạn năm qua, có tám ngàn sáu trăm vị 'thủ hộ giả thiên hạ' nằm ở đây. Người bảo vệ biên thùy mười đời, người cứu đói vạn dân, người trấn áp đại ma… Tất cả họ khi đi đều nói một câu giống như lão già kia: 'Thiên hạ này cần ta'."

Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt nàng, giọng nói trở nên trang nghiêm: "Kết quả thì sao? Thiên hạ vẫn là thiên hạ, nhưng họ đã thành nắm cát bụi này. Nếu ta cũng đi cứu thiên hạ như họ, thì ai sẽ là người giữ cho linh hồn họ được yên nghỉ? Ai sẽ là người ngăn không cho những anh linh này bị tà ma lợi dụng để quay lại cắn nát thế gian?"

Lâm Thanh Diệp cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay: "Nhưng… nhưng cứ để lão tiền bối chết như thế sao? Ngài ấy vốn có thể sống tiếp."

Cố Trường An nhìn nàng, ánh mắt có chút xót thương: "Hắn không phải đi chịu chết, hắn là đi hoàn thành đạo của mình. Hắn chọn 'thủ thiên hạ', đó là cái chí hào hùng của kẻ nhìn về phía trước. Ta chọn 'thủ mộ', đó là cái đạo của kẻ canh giữ cội nguồn."

Hắn bước tới chỗ tảng đá lớn bên hông lều cỏ, cầm lấy cây chổi tre cũ kỹ.

"Ngươi thấy thế giới bên ngoài đang sụp đổ, là vì ngươi nhìn bằng mắt của kẻ phàm nhân. Còn ta thấy mười vạn năm này đều như một hơi thở. Ngươi thủ mộ, chính là đang thủ hộ hy vọng cuối cùng của nhân gian khi tất cả đều sụp đổ."

Nói rồi, Cố Trường An vung tay. Miếng ngọc giản khí vận bay lên không trung, tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim nhu hòa, bao trùm lấy toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang. Những ngôi mộ vốn u ám bỗng chốc phát ra những tiếng ngân nga như tiếng chuông đại hồng chung.

Lão Hắc đột nhiên đứng thẳng dậy, mai rùa của nó bùng nổ hào quang, từng đạo phù văn cổ xưa bay lơ lửng, tạo thành một đại trận che phủ cả một vùng trời.

"Lão Bất Tử bảo ta thủ mộ, không phải vì hắn xem thường ta, mà vì hắn biết, chỉ cần Vạn Cổ Nghĩa Trang còn tồn tại, thì ngọn lửa của văn minh tu tiên sẽ không bao giờ tắt. Dù hôm nay thiên hạ có diệt vong, ngày mai từ trong nấm mộ này, ta vẫn có thể đào ra một kỷ nguyên mới."

Giọng nói của Cố Trường An vang vọng giữa sương mù, khí thế bỗng nhiên tăng vọt, không còn là lão quét rác già yếu, mà giống như một vị thần nắm giữ sinh sát trong tay.

Hắn đưa tay về phía Lâm Thanh Diệp, trong lòng bàn tay hiện ra một hạt mầm xanh biếc tỏa hương thanh khiết: "Cầm lấy hạt 'Bỉ Ngạn Sinh Cơ' này, đi theo Bất Tử Công. Hắn muốn dùng mạng lấp Ma Khe, ngươi hãy dùng hạt giống này gieo xuống nơi hắn ngã xuống. Hắn thủ thiên hạ cho người sống, ngươi thủ đạo tâm cho người chết."

Lâm Thanh Diệp bàng hoàng nhận lấy hạt mầm, nàng cảm nhận được một nguồn sinh mệnh lực khổng lồ lao vào tứ chi bách hài, chữa lành mọi vết thương và nâng tu vi của nàng lên một tầm cao mới. Nàng hiểu ra, Sư tôn không hề thờ ơ, ngài chỉ đang làm theo cách mà một kẻ trường sinh vẫn làm: nhìn xa hơn cả một kiếp người.

"Đi đi." Cố Trường An phất tay áo, một luồng gió lớn nổi lên, cuốn lấy Lâm Thanh Diệp và đưa nàng ra khỏi cấm địa nghĩa trang trong chớp mắt.

Không gian trở lại vẻ tĩnh mịch. Cố Trường An đứng đó, bóng dáng lẻ loi dưới tán cây cổ thụ.

Lão Hắc thu lại phù văn, thở dài một tiếng: "Ngươi lại ra tay rồi. Lần này tiêu hao không ít 'Thủ Mộ Công Đức' đâu nhỉ? Có lẽ lại phải mất thêm vạn năm tu luyện để bù vào."

Cố Trường An cúi xuống, tiếp tục nhịp quét dọn quen thuộc: "Vạn năm… so với mười vạn năm đã qua, cũng chỉ như một cái chớp mắt thôi. Lão già đó đã hào phóng như vậy, ta cũng không thể để chén trà cuối cùng của hắn nguội lạnh quá nhanh."

Bên ngoài nghĩa trang, sấm chớp đùng đoàng, tà khí cuộn dâng như muốn nuốt chửng cả thế gian. Nhưng bên trong lớp hàng rào đá rêu phong này, bụi trần không thể bám, tà ma không dám bén mảng.

Cố Trường An quét đi nhát chổi cuối cùng của đêm nay. Trên những bia mộ lạnh lẽo, sương đêm đọng lại như những giọt nước mắt của thời gian.

Hắn thầm nhủ trong lòng: *Ngươi dùng xương máu để thủ hộ sự sống, ta dùng cô tịch để thủ hộ cái chết. Thế gian này dù đổi thay nghìn vạn lần, vẫn cần một nơi để trở về. Ta ở đây, thiên hạ sẽ vẫn còn đường lui.*

Cây U Minh Đăng le lói sáng, soi bóng vị thủ mộ nhân mười vạn năm lặng lẽ bước về phía lều cỏ. Cuộc chiến ngoài kia mới chỉ bắt đầu, nhưng cuộc đời của Cố Trường An, dường như đã thấy được hồi kết của vạn vật – đó chính là sự bình yên mà chỉ những người nằm dưới mộ mới thấu hiểu.

"Lão Hắc, mai nhớ nhắc ta ra bìa rừng trồng thêm ít rau. Khách đến thì nhiều mà lương thực sắp cạn rồi…"

"Đúng là đồ bủn xỉn…" Lão Hắc lầm bầm, bò vào bóng tối.

Nghĩa trang mười vạn năm, một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu, giữa lúc thế gian bên ngoài đang rên rỉ trong loạn lạc. Một người, một chổi, một盏 đèn, canh giữ bí mật lớn nhất của toàn bộ lục địa này. Đó là lời hứa từ thượng cổ, cũng là gông xiềng mà Cố Trường An tự nguyện mang lên vai suốt kiếp trường sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8