Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 98: Tai họa từ trên trời rơi xuống: Thiên thạch mang theo tà vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:18:46 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 98: TAI HỌA TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG: THIÊN THẠCH MANG THEO TÀ VẬT**

Vạn Cổ Nghĩa Trang, đêm thứ ba mươi mốt sau khi tống tiễn tàn linh cuối cùng của lão Hoàng đế một triều đại đã lụi tàn.

Bầu trời đêm tại khu vực cấm địa này luôn có một vẻ tĩnh mịch kỳ dị. Những đám mây đen đặc như chì lờ lững trôi, che khuất đi ánh trăng bạc, chỉ để lại một không gian xám xịt và u uất. Giữa rừng mộ bia san sát, có cũ có mới, một túp lều cỏ nhỏ nằm khép mình dưới tán cây cổ thụ đã héo khô quá nửa nhưng vẫn kiên cường bám rễ vào lòng đất tử khí.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín trước cửa lều. Phía trước hắn là một bếp lò nhỏ, lửa xanh lè do đốt bằng than âm mộc, đang đun một ấm trà hương bưởi nồng nàn. Hơi nước bốc lên, làm nhòe đi gương mặt bình thản, trẻ trung nhưng đôi mắt lại chứa đựng vẻ tang thương của mười vạn năm dâu bể.

Bên cạnh hắn, Lão Hắc – con chó đen to lớn với bộ lông mượt mà như sa-ten nhưng lại lười biếng đến mức chỉ thích nằm sấp – khẽ hắt hơi một cái, rồi lầm bầm bằng giọng điệu cũ kỹ:
“Trường An, trà này ngươi hái ở mộ của vị Dược Thần nào thế? Ngửi có mùi của thiên niên vạn năm, nhưng hình như hơi quá lửa rồi.”

Cố Trường An khẽ dùng nắp chén gạt bớt lá trà, bình thản đáp:
“Lấy từ gốc trà già ở sườn sau mộ của Linh Thú Tông tiền bối. Chút lửa này chỉ để đánh thức linh tính bị chôn vùi trong đất mà thôi. Sống lâu rồi, vị giác cũng dần trở nên chai lì, cần chút gì đó gắt một chút mới cảm nhận được mình vẫn còn đang tồn tại.”

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, định bụng mỉa mai thêm vài câu về tính cách “ông cụ non” của gã chủ nhân đã sống qua mười vạn mùa rụng lá, thì bỗng nhiên, bộ lông trên cổ nó dựng đứng lên như kim châm. Đôi mắt vốn lim dim của nó lập tức mở to, phản chiếu một vệt sáng đỏ rực vừa xuất hiện trên tầng mây đen kịt.

“Trường An! Có biến!”

Cố Trường An không cần Lão Hắc nhắc nhở. Ngay giây phút vệt đỏ kia xé toạc màn đêm, hắn đã đặt chén trà xuống đất một cách chuẩn xác, không làm đổ lấy một giọt.

Từ sâu trong tinh không xa thẳm, một khối cầu lửa khổng lồ đang lao xuống với tốc độ vượt quá sự tưởng tượng của tu sĩ thông thường. Nó không phải là một ngôi sao băng mang theo điều ước của phàm nhân, mà là một thiên thể chết chóc. Khi nó đi qua tầng khí quyển, tiếng nổ siêu thanh bắt đầu dội về, rung chuyển cả mặt đất của nghĩa trang vốn được gia cố bởi vô số cấm chế cổ xưa.

“Mục tiêu… là chúng ta?” Cố Trường An nheo mắt.

Hắn nhanh chóng vận hành *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*. Trong thức hải của hắn, một bản đồ hư ảo của nghĩa trang hiện ra, các điểm sáng đại diện cho các ngôi mộ cổ bắt đầu nhấp nháy báo động. Trái tim hắn đập nhanh hơn một nhịp, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ của một người đã trải qua mười vạn năm chuẩn bị cho những tình huống tồi tệ nhất.

“Lão Hắc, kích hoạt tầng phòng ngự thứ mười hai: *Minh Hà Phủ Thạch Trận*. Nhanh!”

Cố Trường An phất tay áo, chiếc *Trần Hiêu Chổi* vốn đang dựa bên vách lều cỏ tự động bay lên không trung, tỏa ra ánh sáng xám tro mù mịt. Hắn khẽ gõ cán chổi xuống đất ba cái.

*Cộp! Cộp! Cộp!*

Mỗi lần chạm đất, một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa ra toàn bộ nghĩa trang. Từ dưới lòng đất, những phiến đá mộ từ thời thượng cổ bắt đầu trồi lên, liên kết với nhau bằng những sợi dây xích màu đen tăm tối, hình thành một mạng lưới hộ thân khổng lồ bảo vệ vùng lõi của nghĩa trang.

“Ầm!!!”

Thiên thạch chưa chạm đất nhưng áp lực không khí đã ép sụp hàng loạt cây cổ thụ xung quanh cấm địa. Khối cầu lửa kia rực cháy một màu đỏ tím tà mị, mang theo một mùi hôi thối của sự mục nát từ hư không, hoàn toàn khác biệt với tử khí thuần khiết của nghĩa trang.

“Không đúng! Trong đó có thứ gì đó sống!” Lão Hắc gầm lên, cơ thể nó bỗng chốc to ra gấp ba lần, móng vuốt cắm sâu vào đá tảng để giữ vững thăng bằng.

Khối thiên thạch giáng xuống cách túp lều cỏ của Cố Trường An chỉ vỏn vẹn một nghìn trượng. Cú va chạm tạo ra một cơn đại địa chấn khiến những bia mộ nặng hàng tấn cũng phải bật khỏi mặt đất. Một cột lửa cao vút lên trời, thiêu rụi màn đêm, để lộ ra một hố sâu khổng lồ đỏ rực như máu.

Nhờ có *Minh Hà Phủ Thạch Trận* che chắn, túp lều cỏ và các ngôi mộ chính vẫn nguyên vẹn, nhưng sương mù tử khí quanh nghĩa trang bị thổi bay mất sạch.

Cố Trường An đứng giữa đống đổ nát, vạt áo bào cũ kỹ tung bay trong gió nóng. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào trung tâm cái hố.

Từ trong đám lửa rực và khói bụi, một khối đá đen xì như than, cao chừng mười trượng đang từ từ nứt vỡ. Không có nham thạch nóng chảy, mà chỉ có những làn khói đen đậm đặc, tanh nồng thoát ra từ những kẽ nứt.

*Rắc… Rắc…*

Tiếng động ấy giống như tiếng vỏ trứng vỡ ra, nhưng âm thanh lại mang theo một loại ma tính có thể khiến tâm trí tu sĩ phát điên.

“Khặc… khặc… khặc…”

Một âm thanh khô khốc, khó nghe phát ra từ bên trong khối tinh thạch. Một cái xúc tu dài dằng dặc, phủ đầy những con mắt màu vàng nhợt nhạt, chậm rãi thò ra ngoài. Theo sau đó là một cái thân xác vặn vẹo, trông giống như một khối thịt bị thối rữa từ lâu được chấp vá lại bởi những mảnh xương trắng và vảy cứng.

Con tà vật này không có khuôn mặt cố định, nó liên tục biến đổi hình dạng. Khi thì giống như một con mãnh thú ngoài hành tinh, khi lại giống như một cái xác không đầu với hàng trăm cánh tay mảnh khảnh.

“Đây là… *Hư Không Tà Linh*?” Lão Hắc nhe răng, gầm gừ một cách thận trọng. “Đã bao nhiêu kỷ nguyên rồi thứ này không xuất hiện ở Thánh Di Khư Giới? Tại sao nó lại tìm đến đây?”

Cố Trường An cầm chặt chiếc chổi trong tay, cảm nhận được hơi thở của đối phương. Con tà vật này chí ít cũng tương đương với tu vi của một tu sĩ *Luyện Hư Cảnh* đỉnh phong, thậm chí là chạm đến ngưỡng *Hợp Thể Cảnh*. Điều nguy hiểm hơn là hơi thở của nó chứa đựng sức mạnh ô nhiễm cực mạnh, có thể hủy hoại đạo cơ của tu sĩ một cách âm thầm.

“Bất kể nó là cái gì, bước vào nghĩa trang mà không có thiếp mời, đều là phạm quy.”

Cố Trường An nói nhẹ nhàng, nhưng sát khí đã ngưng tụ thành thực thể xung quanh hắn. Hắn là một kẻ cẩu, một kẻ sống ẩn dật thận trọng nhất thế gian, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép bất cứ thứ gì xúc phạm đến sự yên nghỉ của mười vạn anh linh mà hắn đang thủ hộ.

Con tà vật sau một hồi thích nghi với trọng lực của thế giới này, hàng trăm con mắt trên xúc tu đồng loạt xoay chuyển, cuối cùng tập trung vào bóng dáng lẻ loi của Cố Trường An. Đối với nó, cơ thể tràn đầy sinh mệnh lực và “Đạo vận” tích lũy mười vạn năm của hắn giống như ngọn đuốc sáng rực nhất trong đêm tối, một miếng mồi ngon lành nhất.

Nó rít lên một tiếng chói tai, sóng âm lan tỏa đến đâu, sỏi đá đều hóa thành bột mịn. Sau đó, nó phóng vọt tới, hàng trăm cánh tay sắc nhọn xé rách không gian, tạo ra những vết nứt đen ngòm.

Cố Trường An không hề né tránh. Hắn khẽ lầm bầm:
“Lá bài tẩy số mười lăm: *Vạn Cổ Trấn Ma Phù*.”

Hắn tung ra một xấp lá phù vàng sậm, trên đó viết những văn tự mà hiện tại có lẽ không còn ai trên thế gian này đọc được. Những lá phù này không bay về phía tà vật mà dán chặt vào các bia mộ xung quanh.

“Ầm!”

Ánh sáng từ mười vạn ngôi mộ cổ bỗng dưng đồng loạt bùng phát. Một luồng uy áp mênh mông như trời sập đổ xuống, trực tiếp ép con tà vật đang bay giữa không trung rơi rụng xuống đất. Mặt đất quanh nó bị đè lún sâu thêm ba thước.

Con tà vật rít gào đau đớn, các xúc tu của nó quằn quại điên cuồng, cố gắng chống lại áp lực kinh người này. Những con mắt trên người nó bắt đầu rỉ ra thứ nước vàng hôi thối, dường như đang cố gắng phun ra các luồng tà quang để ăn mòn cấm chế.

“Lão Hắc, đừng xem kịch nữa. Dùng *U Minh Phệ Hồn Hỏa* của ngươi đi.” Cố Trường An nhắc nhở.

Lão Hắc không nói nhảm nữa, nó há miệng phun ra một luồng hỏa diễm màu tím sẫm, không có nhiệt độ nhưng khi chạm vào con tà vật, nó bùng cháy dữ dội. Đây là ngọn lửa chuyên thiêu đốt linh hồn và các loại khí uế bẩn.

Cơn gào thét của con tà vật càng thêm thê lương. Nó nhận ra kẻ đang đứng trước mặt không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một sự tồn tại cổ quái còn đáng sợ hơn cả giống loài của nó. Nó quyết định thực hiện đòn liều mạng.

Cơ thể khối thịt thối rữa kia bỗng nhiên co rút lại thành một hạt nhân nhỏ xíu, sau đó nổ tung!

Một luồng năng lượng đen đặc như mực tràn ra tứ phía, đây không phải là nổ vật lý, mà là sự phát tán tinh thần và virus hư không trên diện rộng. Nếu để luồng khí này lan ra khỏi phạm vi nghĩa trang, hàng triệu sinh linh trong các triều đại phàm trần bên ngoài sẽ biến thành những cái xác không hồn trong chớp mắt.

“Quả nhiên là phiền phức.” Cố Trường An thở dài một tiếng chán ngán.

Hắn giơ chiếc chổi lên cao, lần này hắn không quét đất, mà là quét vào không trung.
“Thuần Dương Chi Phong, Vạn Cổ Tẩy Trần!”

Một luồng gió mát rượi, thanh khiết lạ kỳ khởi phát từ đôi bàn tay hắn, cuộn xoáy thành một cơn lốc xoáy khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ vùng ảnh hưởng của vụ nổ. Cơn gió đi đến đâu, tà khí bị thanh lọc đến đó. Những mảnh vụn của tà vật bị cuốn vào tâm lốc, nghiền nát thành tro bụi mịn màng nhất.

Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vài nhịp thở. Khi cơn lốc tan đi, bầu trời nghĩa trang đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có, ngoại trừ cái hố sâu hoắm vẫn còn bốc khói âm ỉ.

Cố Trường An bước tới bên cạnh cái hố, nhìn vào những mảnh vụn còn sót lại của tinh thạch thiên ngoại. Giữa đống tàn tích đen đúa, một vật thể nhỏ long lanh thu hút sự chú ý của hắn.

Hắn dùng chổi gẩy lên, đó là một mảnh kim loại bị gãy, trên đó khắc một phù hiệu kỳ lạ: Một con mắt nằm giữa một ngôi sao sáu cánh ngược.

Cặp lông mày của Cố Trường An hơi nhíu lại. Mảnh kim loại này không thuộc về tự nhiên, nó là nhân tạo.

“Đây là… dấu ấn của *Tà Tinh Giáo* ở vực ngoại? Hay là… một thứ gì đó xưa cũ hơn đã quay trở lại?” Lão Hắc bước tới, thu nhỏ hình dạng lại như ban đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Cố Trường An nhặt mảnh kim loại lên, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cất nó vào trong túi trữ vật – cái túi chứa đựng hàng vạn thứ đồ “rác rưởi” mà hắn nhặt được suốt mười vạn năm qua.

“Trường An, ngươi nghĩ sao?” Lão Hắc hỏi.

“Ta nghĩ…” Cố Trường An nhìn lên bầu trời, nơi một vệt sáng đỏ khác dường như vừa thấp thoáng hiện ra ở tận cùng đường chân trời. “Ta nghĩ ngày mai chúng ta cần phải đào thêm nhiều hố một chút. Và có lẽ, cái nghĩa trang này cần được nâng cấp hệ thống ẩn nấp rồi.”

Hắn quay người đi về phía lều cỏ, bóng lưng trông có vẻ hơi khòm xuống vì mệt mỏi, nhưng bước chân vẫn vô cùng vững chãi.

“Còn ấm trà thì sao?” Lão Hắc nhìn bếp lò đã bị tro bụi phủ đầy.

“Nấu ấm mới thôi.” Cố Trường An khẽ vung chổi, tro bụi trên bếp lò bay sạch, lửa xanh lại bùng lên. “Đêm còn dài, và thế gian… hình như lại sắp sửa trở nên náo nhiệt một cách không cần thiết rồi.”

Ở ngoài kia, tu tiên giới có lẽ đang xôn xao vì vụ rơi của thiên thạch vĩ đại. Những kẻ tham lam có lẽ đang rục rịch kéo đến hướng này để tìm kiếm bảo vật từ trời rơi xuống. Họ không biết rằng, nơi thiên thạch rơi xuống không phải là một mỏ vàng, mà là một vùng cấm địa nơi tử thần đang ngồi uống trà và chán ngán với những vị khách không mời mà đến.

Cố Trường An khẽ nhấp một ngụm trà vừa đun lại. Vị đắng chát xộc thẳng vào cuống họng, làm hắn khẽ nhếch môi cười khổ.

Mười vạn năm, hắn đã quen với việc chôn cất những gì còn sót lại của thế gian. Nhưng bây giờ, dường như cả bầu trời kia cũng muốn rơi xuống đây để chờ hắn đào hố.

“Trường sinh… quả thực là một công việc vất vả.”

Tiếng nói của hắn tan vào trong gió đêm, nhẹ nhàng như hơi khói trà, nhưng mang theo sức nặng của một vạn niên tuế nguyệt. Dưới lòng đất, mười vạn anh linh như cảm nhận được tâm tình của người quản gia này, đồng loạt vang lên những tiếng rên rỉ trầm mặc từ sâu trong mộ huyệt, rồi tất cả lại chìm vào sự tĩnh lặng vô biên.

Nghĩa trang, vẫn là nghĩa trang ấy. Chỉ có cái hố mới hiện diện như một vết sẹo trên da thịt đại địa, âm thầm nhắc nhở rằng, một thời đại hỗn loạn mới đã bắt đầu gõ cửa Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Và Cố Trường An, kẻ thủ mộ già nua nhất thế gian, đã sẵn sàng để… quét dọn thêm một lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8