Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 99: Dùng quan tài hứng thiên thạch**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:19:43 | Lượt xem: 1

Đêm vắng, u minh bao phủ vạn dặm.

Trên bầu trời vốn dĩ chỉ có ánh trăng tà yếu ớt của U Minh Cấm Địa, nay bỗng dưng xuất hiện một vệt hồng rực rỡ, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Vệt sáng ấy mang theo cái nóng hừng hực, đốt cháy không khí xung quanh đến mức méo mó. Tiếng gào thét của gió bị xé nát nghe như tiếng rồng ngâm hổ gầm, vang dội khắp bốn phương tám hướng.

Tại một góc của Vạn Cổ Nghĩa Trang, dưới mái hiên tranh rách nát, Cố Trường An vẫn thong thả rót trà. Làn khói trà mỏng manh bay lên, đan xen với không khí rực lửa phía trên, tạo nên một cảnh tượng tương phản kỳ dị.

“Trường An, nó đến rồi kìa! Ngươi còn ngồi đó uống trà được sao?”

Lão Hắc – con rùa đen với lớp mai bóng loáng như hắc thạch – đang dùng bốn chân ngắn ngủn chạy lạch bạch xung quanh chiếc ghế tựa của Cố Trường An. Đôi mắt ti hí của nó dán chặt vào khối cầu lửa đang khổng lồ dần trên đỉnh đầu. Khối thiên thạch ấy không hề nhỏ, đường kính ít nhất cũng phải dặm dài, nếu để nó rơi tự do xuống đây, chỉ sợ phân nửa khu mộ ngoại vi sẽ biến thành tro bụi.

Cố Trường An hơi nheo mắt, nhìn lên thiên thạch rồi lại nhìn xuống mấy chén trà đặt trên bàn. Hắn thầm tính toán: “Quỹ đạo hơi lệch về hướng Đông Bắc bảy trượng, góc rơi khoảng sáu mươi độ. Nếu va chạm, dư chấn sẽ phá hỏng ba mươi ngôi mộ cổ, trong đó có mộ của Vô danh đạo nhân và Linh Hoa tiên tử. Phiền phức, quả thực phiền phức.”

Hắn khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà đắng rồi đặt chén xuống.

“Lão Hắc, đừng chạy nữa, chóng mặt lắm.”

“Ngươi định để nó tông thẳng xuống đầu chúng ta à? Mười vạn năm rồi, ta chưa muốn đổi nơi ở mới đâu, nhất là khi nơi này đã được bón phân… khụ, ý ta là phong thủy đang rất tốt!” Lão Hắc gào lên, cái đuôi rùa quẫy lia lịa vì sốt ruột.

Cố Trường An không vội vã. Hắn đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vô hình trên tà áo bào màu xám tro cũ kỹ. Trong tâm thức của hắn, âm thanh từ hệ thống **“Thiên Mộ Trường Sinh Khảo”** vang lên một cách khô khốc:

*【Cảnh báo: Thiên ngoại vẫn thạch (Mảnh vỡ tinh cầu) sắp va chạm vùng cấm địa. Mục tiêu mang theo hỏa độc và tà khí cấp cao. Nhiệm vụ: Bảo vệ sự tĩnh lặng của nghĩa trang. Phần thưởng: Tuế Nguyệt Chi Tinh hoặc Bàn Cổ Thần Thiết.】*

“Bàn Cổ Thần Thiết?” Ánh mắt Cố Trường An khẽ động. Thứ này là nguyên liệu tuyệt hảo để hắn đúc lại chiếc chổi quét mộ vốn đã mòn vẹt. Tuy nhiên, nếu dùng vũ lực trấn áp thiên thạch ngay giữa không trung, chắc chắn sẽ tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Lúc đó, đám cường giả của các đại tông môn ở bên ngoài U Minh Cấm Địa vốn đang rình mò như hổ đói chắc chắn sẽ đổ xô tới xem xét.

Mười vạn năm qua, tôn chỉ của Cố Trường An chỉ có một chữ: **Cẩu**.

Càng ít người chú ý đến hắn càng tốt. Càng ít biến động càng trường sinh. Đánh đánh giết giết chẳng qua chỉ là hạ sách của những kẻ nóng nảy. Kẻ trí phải biết cách biến sóng dữ thành mặt hồ phẳng lặng.

“Dùng kiếm chém thì quá lộ liễu, dùng trận pháp chặn thì quá hao linh thạch…” Cố Trường An lẩm bẩm, rồi ánh mắt hắn dừng lại ở khu vực nghĩa trang cũ bên trái.

Ở đó có một gian nhà kho ọp ẹp, nơi chứa hàng vạn bộ quan tài gỗ đen mà hắn tự tay đục đẽo suốt mấy ngàn năm qua để làm “dự phòng” cho các khách hàng tiềm năng.

Cố Trường An chậm rãi tiến tới, lôi từ trong góc ra một chiếc quan tài nhìn vô cùng bình thường, không hoa văn, không linh khí dao động. Nó chỉ được làm từ gỗ Bách già lâu năm, ám mùi tử khí trầm mặc.

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Lão Hắc đứng khựng lại, nghếch cổ nhìn. “Ngươi định dùng quan tài để mai táng chính mình trước khi thiên thạch rơi xuống sao? Trường An, tuy ngươi nhát gan thật nhưng cũng đừng tuyệt vọng thế chứ!”

Cố Trường An lườm lão rùa một cái: “Cái mồm thối nhà ngươi nên ngậm lại đi. Ta là đang tiếp khách.”

Hắn khẽ vung tay, chiếc quan tài đen lập tức bay lên không trung, phóng to dần. Trong chốc lát, nó đã biến thành một bóng đen khổng lồ, che lấp một khoảng trời. Điều kỳ lạ là, dù nó to lớn đến đâu, những người ở bên ngoài U Minh Cấm Địa nhìn vào cũng chỉ thấy một làn sương mù mờ mịt, hoàn toàn không thấy được bóng dáng chiếc quan tài.

Đây là pháp tắc **“Tẩy Trần”** mà Cố Trường An đã lĩnh ngộ được sau mấy vạn năm quét mộ. Tất cả những gì thuộc về nghĩa trang đều có thể ẩn mình vào hư vô.

Lúc này, thiên thạch đã rơi xuống tới độ cao vạn trượng. Áp lực khổng lồ khiến đất đá xung quanh nghĩa trang bắt đầu rạn nứt, những tán cây cổ thụ bị đốt cháy khô héo trong tích tắc.

“Mở!”

Cố Trường An quát nhẹ một tiếng, đầu ngón tay khẽ xoay.

Nắp quan tài gỗ đen đột nhiên mở ra. Phía bên trong quan tài không phải là một lòng trũng bằng gỗ bình thường, mà là một xoáy nước đen ngòm, sâu thẳm không thấy đáy, phát ra lực hút vô tận. Đây không phải là quan tài, mà là một lỗ hổng không gian được Cố Trường An dùng **“U Minh Công”** cùng sức mạnh của mười vạn mộ phần trấn giữ mà thành.

Thiên thạch hung hãn lao xuống, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một tòa thành trì hạng nhất, nhưng khi nó vừa chạm vào miệng quan tài, toàn bộ uy thế cuồng bạo bỗng chốc biến mất một cách quỷ dị.

*Vèo!*

Giống như một hòn sỏi rơi vào giếng sâu, không có tiếng nổ, không có khói bụi, thậm chí một tia lửa cũng không kịp bắn ra ngoài. Toàn bộ khối thiên thạch khổng lồ bị chiếc quan tài nuốt chửng hoàn toàn.

Màn đêm lại trở nên yên tĩnh. Vệt sáng đỏ rực lúc nãy cứ như một ảo ảnh chưa từng tồn tại.

Cố Trường An thu tay lại, chiếc quan tài nhỏ dần rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất, nằm gọn ghẽ ngay cạnh cái hố mà hắn vừa đào dở buổi chiều. Nắp quan tài tự động đậy lại, một tiếng “kịch” khô khốc vang lên, như thể một vị khách phương xa đã tìm được nơi an nghỉ cuối cùng.

Lão Hắc há hốc mồm, chiếc cổ rùa rụt vào rồi lại thò ra liên tục: “Hứng… hứng được rồi? Một khối thiên thạch lớn như thế, ngươi cứ vậy mà… nhốt vào quan tài?”

Cố Trường An phủi tay, bình thản đáp: “Nó từ trời cao rơi xuống, đi qua vạn dặm cô độc, mệt mỏi rồi, nên cho nó một cái nhà để nằm. Đó chính là sự nhân từ của kẻ giữ mộ.”

Lão Hắc trợn mắt: “Ngươi bớt lừa gạt ta đi! Nhân từ cái gì, ngươi rõ ràng là thèm khát vật liệu bên trong nó. Cái quan tài kia là 'Cửu U táng thiên trận', ngươi dám dùng cả vạn năm công lực của trận pháp nghĩa trang để hứng lấy một mảnh đá, ngươi thật là điên rồi.”

Cố Trường An mỉm cười không đáp. Hắn tiến lại gần chiếc quan tài, bàn tay chạm nhẹ lên lớp gỗ. Hệ thống lập tức thông báo thành công.

*【Đã chôn cất thành công: Thiên Ngoại Uẩn Linh Thạch. Đánh giá: Khách không mời mà đến. Nhận được: Bàn Cổ Thần Thiết một khối, Thiên Hỏa tinh túy mười giọt. Thọ nguyên tăng thêm ba trăm năm (Tạm thời tích trữ).】*

Cảm giác ấm áp từ thọ nguyên truyền vào tứ chi bách hài làm Cố Trường An thư thái lạ thường. Ba trăm năm thọ nguyên đối với kẻ sống mười vạn năm như hắn chẳng qua chỉ là một hạt cát giữa sa mạc, nhưng điểm mấu chốt là số vật liệu kia.

Tuy nhiên, Cố Trường An chưa kịp hưởng thụ giây phút tĩnh lặng thì lỗ tai hắn khẽ giật.

Ở bên ngoài rìa U Minh Cấm Địa, cách nghĩa trang khoảng trăm dặm, mấy luồng độn quang mạnh mẽ đang điên cuồng lao tới. Tiếng xé gió và uy áp của cường giả Nguyên Anh cảnh làm rung chuyển cả những linh hồn đang ngủ say dưới lòng đất.

“Kẻ nào to gan dám chạm vào chí bảo của Huyền Dương tông chúng ta?”

“Vừa rồi rõ ràng thấy thiên thạch rơi vào hướng này, tại sao linh khí hỏa hệ bỗng dưng biến mất?”

Tiếng quát tháo của một lão giả râu tóc bạc phơ truyền đến. Theo sau lão là một đám đệ tử mặc trường bào thêu hình mặt trời, ai nấy đều hừng hực khí thế, mắt sáng quắc như đèn pha.

Lão Hắc run lên một cái: “Đấy, ta bảo mà! Đám kiến hôi này kiểu gì cũng kéo đến. Trường An, làm sao bây giờ? Đánh đuổi chúng đi hay là…?”

Cố Trường An nhàn nhạt nhìn về hướng tiếng nói, đôi mắt vốn dĩ bình thường bỗng chốc sâu thẳm như đại dương: “Đánh đuổi? Như thế chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Ta đã nói rồi, làm nghề giữ mộ phải biết chiều lòng người sống lẫn người chết.”

Nói xong, Cố Trường An lại cầm lấy chiếc chổi tre của mình, bắt đầu nhịp nhàng quét những lá bàng khô rụng xuống mặt mộ. Hắn thu lại toàn bộ hơi thở, trông chẳng khác gì một phàm nhân già nua, lụ khụ đang làm công việc bần hàn nhất thế gian.

Mười hơi thở sau, nhóm tu sĩ của Huyền Dương tông đã đáp xuống ngay trước cổng chính của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Lão giả cầm đầu là một trưởng lão Nguyên Anh sơ kỳ, tên là Minh Dương chân nhân. Lão ta nhìn chằm chằm vào tấm bia đá loang lổ vết rêu khắc chữ “Vạn Cổ Nghĩa Trang”, trong mắt hiện lên vẻ kiêng dè cực độ. Nhưng khi nghĩ đến món “Thiên ngoại thần thiết” có thể giúp lão đột phá cảnh giới, sự tham lam đã lấn át nỗi sợ.

“Tiền bối… à không, kẻ kia!” Minh Dương chân nhân thấy Cố Trường An đang cúi đầu quét rác, liền cao giọng hỏi: “Vừa rồi có một khối thiên hỏa rơi xuống vùng này, ngươi có thấy nó biến đi đâu không? Khai thật ra, bằng không ta sẽ san bằng cái nơi xui xẻo này!”

Cố Trường An dừng chổi, run rẩy ngẩng đầu lên, khuôn mặt giả tạo ra vẻ kinh hoàng, lắp bắp: “Tiên… Tiên sư đại nhân… tiểu nhân không biết thiên hỏa là gì. Chỉ thấy… chỉ thấy một quả cầu lửa khổng lồ lao xuống, rồi bỗng nhiên nổ tung giữa chừng thành tro bụi… Khói bụi mịt mù lắm, tiểu nhân sợ quá nên chui vào quan tài trốn, giờ mới dám ra quét dọn…”

Nói rồi, hắn chỉ chỉ vào đống bụi xám xịt mà hắn vừa quét lại thành một đống nhỏ. Đó thực ra là tro bụi của mấy ngôi mộ cũ được hắn dùng pháp lực biến hóa ra, tỏa ra hơi nóng mờ nhạt.

Minh Dương chân nhân bay xuống, kiểm tra đống tro bụi đó. Lão cau mày: “Quả nhiên có khí tức hỏa độc, nhưng tại sao lại yếu thế này? Chẳng lẽ thiên thạch bị trận pháp của cấm địa nghiền nát ngay khi chạm đất sao?”

Một tên đệ tử trẻ tuổi lên tiếng: “Sư phụ, nơi này tử khí nặng nề, lại nằm trong U Minh Cấm Địa nổi tiếng quái dị. Có lẽ lời tên già này nói là thật. Thiên thạch lao vào vùng không gian loạn lưu, nổ nát cũng không có gì lạ.”

Minh Dương chân nhân không cam lòng, lão liếc mắt nhìn quanh nghĩa trang một lượt. Khi nhìn thấy chiếc quan tài gỗ đen mới đặt cạnh hố đất, lão nhíu mày: “Chiếc quan tài này… tại sao lại nằm ở đây?”

Tim Lão Hắc như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nó lén lút thụt đầu vào trong mai, không dám thở mạnh.

Cố Trường An giả vờ lau nước mắt: “Bẩm tiên sư, đó là một khách hàng xấu số… bị dư chấn của quả cầu lửa dọa chết tươi khi đang đi ngang qua đây. Tiểu nhân thấy họ tội nghiệp, nên vừa mới bỏ vào quan tài định đem chôn… Tiên sư chẳng lẽ muốn nhìn người chết?”

Minh Dương chân nhân vốn dĩ định mở quan tài ra xem, nhưng vừa nghe đến hai chữ “người chết” kèm theo một luồng tử khí u ám mà Cố Trường An cố tình phóng ra, lão liền cảm thấy ghê tởm. Tu sĩ chính đạo vốn ghét nhất là chạm vào thi thể hủ bại và tử khí của những kẻ chết tức tưởi trong cấm địa, vì nó rất dễ gây nhiễu loạn đạo tâm.

“Xúi quẩy! Một đám phàm nhân rác rưởi chết ở đây cũng muốn phiền đến ta.” Minh Dương chân nhân phẩy tay, vẻ mặt chán ghét. “Chúng ta đi, tìm kiếm xung quanh thêm chút nữa, không thể nào mất dấu nhanh như vậy được.”

Nhóm người của Huyền Dương tông lại hóa thành những vệt sáng vút đi, mang theo sự kiêu ngạo của những kẻ đứng đầu thế tục.

Cố Trường An đứng lặng yên nhìn theo hướng họ biến mất cho đến khi linh khí hoàn toàn tan biến mới thẳng lưng dậy. Vẻ run rẩy, sợ hãi trên mặt biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là một sự bình thản đến lạnh lùng.

“Đúng là một đám hài tử dễ lừa.” Lão Hắc từ trong bụi cỏ bò ra, hậm hực nói. “Suýt chút nữa chúng nó đã làm hỏng ấm trà mới pha của ta.”

“Đừng coi thường họ. Nếu không có lớp ngụy trang mười vạn năm này, chỉ một tên đệ tử Trúc Cơ thôi cũng đủ gây ra rắc rối.” Cố Trường An bình thản nói, tay hắn nhẹ nhàng đặt lên nắp chiếc quan tài chứa thiên thạch.

“Bây giờ, hãy xem trong 'quan tài khách nhân' này thực sự có gì.”

Cố Trường An vỗ nhẹ, nắp quan tài mở ra lần nữa. Lần này, không còn lực hút hố đen nữa mà là một luồng sáng vàng óng ánh chiếu rọi cả một góc nghĩa trang. Giữa lòng quan tài, khối thiên thạch đã bị lực ép không gian gọt giũa, lộ ra lõi bên trong.

Đó là một khối kim loại màu đen xám, bề mặt lấm tấm những tinh hoa lấp lánh như ngàn vạn vì sao. Một hơi thở thượng cổ, mang theo sự thô sơ và cứng cỏi của thuở sơ khai thiên địa tràn ngập không gian.

“Bàn Cổ Thần Thiết… quả thực là danh bất hư truyền.” Cố Trường An cầm lấy khối thần thiết. Nó nặng nghìn cân nhưng trong tay hắn lại nhẹ như lông hồng. “Có thứ này, ta có thể luyện chế một chiếc chổi mới, vừa có thể quét rác, vừa có thể quét… nhân quả.”

“Vậy còn đống lửa đỏ lòm kia thì sao?” Lão Hắc chỉ vào mười giọt chất lỏng màu đỏ sậm đang trôi nổi trong không khí. Mỗi giọt đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt nóng bỏng.

“Thiên Hỏa tinh túy, đối với tu sĩ hỏa hệ thì là bảo vật trời ban, nhưng đối với ta…” Cố Trường An nhìn quanh, rồi hắn nhún vai, tiện tay vảy một giọt vào hố đất nơi chiếc quan tài chuẩn bị được chôn xuống.

*Xèo xèo xèo…*

Hơi nóng từ giọt hỏa tinh ngay lập tức làm khô ráo mảnh đất vốn dĩ ẩm ướt và đầy tử khí.

“…dùng để sấy đất trước khi chôn người, cũng coi như là một công năng không tệ.”

Lão Hắc nghe xong suýt chút nữa ngất xỉu vì đau lòng thay cho thiên địa: “Ngươi… ngươi cái đồ bại gia tử! Bảo vật dùng để rèn thần binh, ngươi đem đi sấy đất mộ? Ta thề, nếu thiên đạo biết được, chắc chắn sẽ giáng sấm sét đánh chết ngươi!”

“Nó đang bận sầu muộn vì bị rụng mất một mảnh da trên người kìa, rảnh đâu mà quản ta.” Cố Trường An chỉ tay lên trời, nơi vệt rách lúc nãy đang từ từ khép lại.

Đêm hôm đó, Cố Trường An không đi ngủ ngay. Hắn ngồi dưới ánh đèn dầu u minh leo lắt, lấy ra mười giọt Thiên Hỏa còn lại để nhóm bếp, rồi mang khối Bàn Cổ Thần Thiết ra bắt đầu tỉ mỉ mài giũa thành những chiếc lông chổi mới.

Công việc của một người thủ mộ luôn tỉ mỉ và nhàm chán như thế.

Hàng vạn năm qua, những kẻ vĩ đại thường tìm cách để cả thế giới biết tên mình. Nhưng Cố Trường An lại dành hàng vạn năm để xóa đi tên tuổi, ẩn nấp trong nghĩa trang này, âm thầm làm người tiễn đưa cho cả thế gian.

Hắn dùng quan tài để hứng lấy một mảnh thiên thạch rơi xuống, cũng giống như hắn đã dùng chính cuộc đời này để hứng lấy sự vắng lặng của thời gian.

Ngày mai, trời lại sáng. Những đệ tử của Huyền Dương tông sẽ trở về trắng tay với nỗi bực dọc. Các đại lão của tu tiên giới sẽ lại bàn tán về một dị tượng không có kết quả. Còn Cố Trường An sẽ lại vác chiếc chổi mới làm xong, bước từng bước đều đặn trên những lối mòn cũ kỹ của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Dưới lòng đất, mười vạn anh linh như cảm nhận được hơi thở của Bàn Cổ Thần Thiết, dường như cũng đang xì xào bàn tán về "ông chủ" của mình. Có lẽ họ đang cười nhạo những kẻ ở ngoài kia, hoặc có lẽ họ đang cảm ơn sự tĩnh lặng mà người đàn ông kia đã mang lại.

Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ không bia, hắn vẩy chút trà còn thừa xuống đất.

“Ngủ ngon đi. Ngày mai, có lẽ sẽ lại là một ngày dài không ai quấy rầy.”

Gió lạnh rít qua kẽ lá, thổi bay vài sợi tóc bạc của hắn. Mười vạn năm đã qua, mười vạn năm sắp tới, thế giới này có thay đổi bao nhiêu, thì Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn chỉ cần một người giữ mộ không màng thế sự như hắn là đủ.

Chương 99 khép lại với hình bóng một người đàn ông quét rác, cái bóng dài dằng dặc dưới ánh trăng, hòa quyện vào vạn cổ trường an.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8