Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 111: Dùng nhân quả làm xích, khóa chặt Ma Khe**
Sương mù của U Minh Cấm Địa không bao giờ tan, nhưng đêm nay, nó dày đặc đến mức dường như có thể đông cứng lại thành dịch thể.
Cố Trường An đứng chắp tay sau lưng, tà áo thô sờn nhẹ rung lên trong gió lạnh. Trước mặt hắn, một vệt nứt dài hơn mười dặm đang rỉ ra thứ ma khí đen ngòm, đặc quánh như máu của ác quỷ. Đó chính là Thái Cổ Ma Khe – vết sẹo xấu xí nhất của Thánh Di Khư Giới, nơi giam giữ những tà niệm không thể hóa giải từ kỷ nguyên trước.
Sau khi vị đại năng Đại Thừa kỳ ban nãy bị "tiễn" vào quan tài, sự cân bằng mỏng manh của nghĩa trang đã bị phá vỡ. Những rung động từ trận chiến đã vô tình đánh thức thứ sinh vật đang say ngủ dưới lòng đất sâu.
"Lão già, ngươi chơi hơi quá tay rồi."
Tiếng nói phát ra từ gầm bàn đá. Lão Hắc – con hắc quy to bằng cái mâm – lười biếng bò ra, cái đầu rùa vươn dài, đôi mắt ti hí nhìn về phía vết nứt đang không ngừng mở rộng. Nó thở dài một hơi, làn khói đen phun ra từ mũi: "Ma Khe mười vạn năm không động, nay lại vì một tên tu sĩ tép riu mà rục rịch. Ngươi định thế nào đây? Nếu để cái 'miệng' này mở ra, mười vạn ngôi mộ xung quanh đây sẽ trở thành đồ nhắm cho nó đấy."
Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, thanh kiếm trong tay nàng run rẩy không ngừng. Không phải nàng sợ hãi, mà là do áp lực từ Ma Khe quá lớn, khiến linh khí trong cơ thể nàng bị đóng băng, bản năng sinh tồn đang thét gào đòi chạy trốn.
"Sư tôn… khí tức này…" Nàng khó khăn thốt ra vài chữ, sắc mặt trắng bệch.
Cố Trường An không quay đầu lại, giọng nói của hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Đây là tà niệm của chúng sinh tích tụ qua mười vạn năm. Nó không có hình thể, không thể giết sạch, chỉ có thể trấn áp. Thanh Diệp, con lui lại mười dặm, đứng ngoài vòng tròn nhân quả, đừng để một sợi ma khí nào chạm vào người. Nếu không, cả đời này con không thoát khỏi ma chướng đâu."
Lâm Thanh Diệp không dám chậm trễ, nàng thi triển thân pháp nhanh như chớp, lùi sâu vào bóng tối của nghĩa trang.
Lúc này, chỉ còn lại Cố Trường An và Lão Hắc đối diện với bóng tối vô tận đang trào dâng. Ma Khe bỗng nhiên phát ra một tiếng gầm vang trời lở đất, một cánh tay khổng lồ cấu thành từ ma khí đen kịt vươn lên, cố gắng bám vào thành đá để kéo thân hình khổng lồ bên dưới lên trên. Mỗi nơi nó chạm vào, cây cỏ héo úa, gạch đá hóa thành tro bụi.
"Lão Hắc, mượn ngươi một ít 'Tuế Nguyệt Khí'." Cố Trường An nhàn nhạt nói.
"Mẹ kiếp, lần nào cũng là ta chịu thiệt!" Lão Hắc mắng nhiếc một câu nhưng vẫn há miệng, một viên châu màu xám tro tỏa ra hơi thở của thời gian cổ xưa bay lơ lửng giữa không trung.
Cố Trường An cầm lấy *Trần Hiêu Chổi*. Đôi mắt hắn vốn dĩ đục ngầu như người già, lúc này đột nhiên bùng lên một luồng sáng vàng kim nhạt. Hắn không lao tới chiến đấu như một chiến thần, mà bắt đầu… quét rác.
Đúng vậy, hắn quét rác ngay trước miệng Ma Khe.
Mỗi nhát chổi đưa ra, không gian dường như bị bẻ cong. Những chiếc lá khô, bụi bặm và cả những sợi ma khí li ti bị gom lại một chỗ. Cố Trường An bước từng bước chân huyền ảo, mỗi bước đi đều lưu lại trên mặt đất một dấu chân tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo.
"Trần gian một mớ bụi mù,
Quét đi nhân quả, phủ phù tuế nguyệt."
Hắn khẽ đọc một đoạn khẩu quyết trong *Thủ Mộ Nhân Kinh*. Bỗng nhiên, từ mười vạn ngôi mộ xung quanh, mười vạn sợi tơ màu đỏ thẫm đột ngột bắn lên không trung. Những sợi tơ này không phải là tơ nhện bình thường, mà là "Nhân Quả Tuyến" của những cường giả đã nằm xuống.
Có sợi tơ của một vị Kiếm Tiên mang theo kiếm ý lăng lệ; có sợi tơ của một vị Ma Nữ mang theo tình sầu vạn kiếp; có sợi tơ của một vị Dược Thần mang theo hơi thở của linh dược.
Mười vạn sợi tơ nhân quả đan xen vào nhau, dưới bàn tay của Cố Trường An, chúng trở thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ khu vực Ma Khe.
"Hóa!"
Cố Trường An quát nhẹ một tiếng, đôi bàn tay gầy guộc kết ấn. Tấm lưới nhân quả bắt đầu co rụt lại, những sợi tơ đỏ đâm xuyên qua cánh tay ma khí, khóa chặt lấy những kẽ nứt của không gian.
Cánh tay khổng lồ gào rú đau đớn, tà khí bên trong bị nhân quả của mười vạn anh linh thiêu đốt. Đây chính là điểm đáng sợ của "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo". Những người được chôn cất ở đây đều là những kẻ đứng đầu một thời đại, nhân quả của họ nặng nề đến mức cả thiên địa cũng không thể gánh vác, nay lại bị Cố Trường An mượn để làm xiềng xích.
"Ngươi dùng nợ của người chết để khóa cái miệng của kẻ sống sao? Đúng là thâm hiểm!" Lão Hắc chép miệng, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Nó theo Cố Trường An mười vạn năm, nhưng mỗi lần thấy hắn ra tay, nó vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Kẻ này hoàn toàn không tu theo lẽ thường, hắn dùng cả thế gian này làm bàn cờ nhân quả.
Ma Khe vùng vẫy kịch liệt, ma khí bùng nổ muốn đánh tan tấm lưới đỏ. Mặt đất rung chuyển, những ngôi mộ cổ bắt đầu nứt toác.
Cố Trường An khẽ cau mày: "Vẫn còn ngoan cố? Vậy thì mượn thêm một chút 'trấn áp' vậy."
Hắn vẫy tay về phía xa, một chiếc đèn cũ kỹ treo trên túp lều rách – *U Minh Đăng* – bay tới. Hắn thổi nhẹ vào ngọn lửa leo lét màu xanh bên trong.
Ngay lập tức, ngọn lửa xanh bùng lên hóa thành một con Hỏa Long vĩ đại, mang theo hơi thở của địa phủ, quấn quanh những sợi xích nhân quả. Đỏ và Xanh đan xen, tạo thành một loại phong ấn lưỡng cực vô cùng chắc chắn.
"Nhân quả làm xích, U Minh làm khóa. Khóa chặt Ma Khe, vạn cổ trường an!"
Hắn đập mạnh cán chổi xuống đất. "ẦM!" một tiếng, toàn bộ mười vạn sợi tơ nhân quả đồng loạt rút sâu xuống lòng đất. Ma khí khổng lồ bị ép ngược trở lại vết nứt. Cánh tay của Thái Cổ Ma Khe vỡ vụn thành ngàn mảnh, những tiếng gào thét căm phẫn lịm dần dưới sự trấn áp của mười vạn anh linh.
Vết nứt trên mặt đất bắt đầu khép lại dưới tác động của tuế nguyệt khí. Chỉ trong vòng vài hơi thở, mặt đất lại trở nên bằng phẳng, dấu vết của trận đại biến vừa rồi hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại lớp sương mù u ám thường ngày.
Cố Trường An thu hồi *U Minh Đăng*, ngọn lửa xanh lại trở nên yếu ớt như sắp tắt. Hắn đưa tay lau một chút mồ hôi không có thật trên trán, hơi thở có chút dồn dập.
"Lão rồi, cử động một chút mà cũng thấy mệt." Hắn lẩm bẩm, quay sang nhìn Lão Hắc: "Lão Hắc, trả viên châu cho ngươi này, lần sau đừng có keo kiệt thế."
Lão Hắc nuốt chửng viên châu vào bụng, lầm bầm: "Ngươi vừa dùng nhân quả của mười vạn người để đánh một cái khe, sau này nhân quả đó đổ lên đầu ngươi thì đừng có kêu ta cứu."
Cố Trường An cười nhạt: "Ta vốn là kẻ giữ mộ cho bọn họ. Nhân quả của họ sớm đã dính vào chổi của ta rồi. Quét thêm vài lần nữa, sạch cả thôi."
Lâm Thanh Diệp từ xa bay lại, nàng nhìn thấy bãi đất bằng phẳng nơi Ma Khe từng tồn tại, đôi mắt tràn đầy vẻ chấn kinh không thể tin nổi. Nàng biết Ma Khe đó kinh khủng thế nào, một vị Thánh Tử của đại tông môn chỉ cần chạm vào một sợi ma khí thôi đã hóa ma, vậy mà sư tôn nàng chỉ dùng vài nhát chổi và mấy sợi dây đỏ là có thể bịt kín nó lại.
"Sư tôn… người không sao chứ?" Nàng lo lắng hỏi.
"Không sao, chỉ là tốn chút sức lực thôi." Cố Trường An nhìn nàng, ánh mắt lại trở về vẻ thâm trầm: "Thanh Diệp, con thấy gì không?"
Lâm Thanh Diệp suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đệ tử thấy sức mạnh vĩ đại của sư tôn, và thấy sự nhỏ bé của bản thân."
Cố Trường An lắc đầu, đưa tay chỉ vào mặt đất tĩnh lặng: "Con sai rồi. Con nên thấy rằng, cho dù là Thái Cổ Ma Khe hung bạo nhất, nếu chúng ta đủ thận trọng, đủ kiên nhẫn để tìm ra quy luật của nó, nó cũng chỉ là một đống rác cần được quét dọn. Trong thế giới tu tiên này, đừng bao giờ nhìn vào cái 'động' mà đánh giá kẻ mạnh. Kẻ có thể khiến cả thế gian trở nên 'tĩnh' mới là kẻ đáng sợ thực sự."
Lâm Thanh Diệp lặng người, những lời này như tiếng chuông đại hồng chung gõ mạnh vào tâm trí nàng, giúp nàng phá vỡ những xiềng xích cuối cùng của nỗi sợ hãi. Nàng cúi đầu, cung kính nói: "Đệ tử đã hiểu."
Cố Trường An cầm chổi, quay người đi về phía túp lều: "Dọn dẹp lại mấy ngôi mộ bị xê dịch đi. Đừng để khách hàng của chúng ta phàn nàn là phòng ốc không ngăn nắp. Ta đi nấu một nồi cháo, làm việc mệt quá, bụng cũng đói rồi."
Bóng dáng già nua của hắn tan dần trong sương mù.
Trong khi đó, ở sâu trong các đại tông môn của Thánh Di Khư Giới, hàng loạt bảng bài nhân quả đột ngột vỡ vụn. Các vị Thái Thượng Trưởng Lão đang bế quan bỗng dưng hộc máu, ánh mắt nhìn về phía U Minh Cấm Địa với vẻ kinh hãi tột cùng.
"Ma Khe… bị đóng lại rồi? Ai? Là kẻ nào có thể một tay che trời, khóa chặt Thái Cổ chi niệm?"
"Nhân quả biến đổi, thiên cơ bị nhiễu loạn. Có kẻ đang đứng ngoài luân hồi, nghịch chuyển vạn cổ!"
Thế giới bên ngoài bắt đầu chấn động vì hành động "quét rác" của Cố Trường An. Nhưng trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, khói bếp bắt đầu bay lên từ một túp lều cũ. Một già, một rùa và một thiếu nữ đang ngồi quanh một cái nồi gốm nhỏ, mùi cháo hành thơm nồng xua tan đi tử khí ngàn năm.
Cố Trường An múc một bát cháo cho mình, nhàn nhã húp một ngụm, thầm nghĩ trong lòng: "Hôm nay làm việc hơi quá, có lẽ phải nghỉ ngơi vài năm mới được. Cẩu đạo… quả nhiên vẫn là cách sống thoải mái nhất."
Trên bảng hệ thống mà chỉ hắn mới thấy, một dòng chữ lấp lánh xuất hiện:
*[Ký chủ thủ mộ năm thứ 100.111, thành công trấn áp Thái Cổ Ma Khe bằng Nhân Quả Thuật. Thưởng: Một sợi Tiên Linh Chi Khí nguyên chất, tăng thêm 3000 năm tuổi thọ dự trữ.]*
Cố Trường An khẽ mỉm cười. Tuổi thọ sao? Hắn không thiếu, nhưng nhiều thêm một chút cũng không hại gì. Dù sao thì, con đường trường sinh này, hắn vẫn muốn đi thật chậm, thật thong dong.
Đêm dần sâu, nghĩa trang lại trở về với sự tĩnh lặng chết chóc vốn có của nó. Nhưng bên dưới lớp đất kia, những sợi tơ đỏ vẫn đang âm thầm phát sáng, khóa chặt mọi sóng gió của nhân gian vào trong lòng đất lạnh lẽo.
Đó chính là "Thủ Mộ Nhân", kẻ canh giữ hòa bình của người chết, và cũng là kẻ đáng sợ nhất đối với người sống.