Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 113: Lâm Thanh Diệp bị thương nặng, cần Tiên dược cứu mạng**
Chương 113: Một Bước Khỏi Ranh Giới, Chấn Động Mười Phương
Sương mù của U Minh Cấm Địa vào buổi hoàng hôn thường có màu tím sẫm, đặc quánh như máu khô. Trong sự tĩnh lặng đến rợn người của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh của Cố Trường An vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp thở của chính thời gian.
"Xào xạc… xào xạc…"
Cố Trường An hơi dừng tay, ánh mắt già nua vốn thủy chung như mặt hồ tĩnh lặng chợt gợn sóng. Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía ranh giới phía Đông, nơi trận pháp che giấu thiên cơ của nghĩa trang đang rung động nhè nhẹ. Đó không phải là sự tấn công của kẻ thù, mà là một luồng khí tức quen thuộc đang lụn bại tới cực điểm.
"Lão Hắc, đừng ngủ nữa." Cố Trường An khẽ nói, giọng nói không vang nhưng lại khiến con hắc quy đang nằm phục dưới chân bia mộ của một vị Ma Tôn giật mình tỉnh giấc.
Lão Hắc vươn cái cổ dài ngoẵng, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng xám xịt, lẩm bẩm: "Tiểu nha đầu kia… nhân quả đứt đoạn, sinh cơ khô kiệt. Chậc chậc, lần này tiểu tử ngươi sắp có thêm một ngôi mộ mới để quét rồi."
Cố Trường An không đáp, hắn buông cây chổi xuống, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa đã ở ngay cổng lớn của nghĩa trang.
Từ trong làn sương mù tím đậm, một bóng dáng nhỏ bé đang lảo đảo bước tới. Lâm Thanh Diệp – vị nữ cường nhân từng làm mưa làm gió ở ngoại giới, vị công chúa mang trên vai nợ máu của một triều đại, lúc này trông chẳng khác nào một chiếc lá héo rũ trước cơn bão lớn.
Nàng mặc một bộ chiến bào bạc đã nát bấy, những mảnh kim loại găm sâu vào da thịt. Máu, không phải màu đỏ tươi mà là màu đen kịt pha lẫn vàng kim, đang rỉ ra từ ngực nàng. Trên trán nàng, một cái ấn ký hình đoản kiếm tỏa ra khí tức hủy diệt, không ngừng nghiền nát kinh mạch và linh căn.
"Tiền bối…"
Lâm Thanh Diệp nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Cố Trường An, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy, rồi ngã gục xuống. Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, nàng cảm nhận được một bàn tay thô ráp, ấm áp đỡ lấy mình. Một luồng hơi thở thanh lương tràn vào cơ thể, tạm thời ngăn chặn sự tàn phá của cái ấn ký kinh tởm kia.
Cố Trường An bế nàng đặt lên chiếc phản gỗ bên trong túp lều cỏ. Hắn dùng ngón tay khô gầy bắt mạch cho nàng, lông mày nhíu chặt lại.
"Thiên Tru Ấn?" Lão Hắc lúc này đã bò vào đến nơi, kinh ngạc thốt lên: "Đây là thủ đoạn của lũ khốn trên Cửu Tiêu Thiên. Chúng dùng linh hồn của vạn dân làm vật tế để rèn ra một kiếm phá hủy đạo cơ. Nha đầu này rốt cuộc đã làm gì để đám tự xưng là Thiên Đạo kia phải trả cái giá lớn như vậy để sát hại?"
"Nàng đã cứu mười vạn sinh linh tại biên cảnh, những người vốn dĩ phải nằm xuống để Thiên Đạo hoàn thiện một vòng luân hồi." Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, trong giọng nói ẩn chứa một tia lạnh lẽo mà vạn năm qua chưa từng xuất hiện.
Hắn khẽ phất tay, một đạo lục quang từ "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" tràn ra, bao phủ lấy vết thương trên ngực Lâm Thanh Diệp. Thế nhưng, lục quang vừa chạm vào đạo kiếm ấn kia liền bị đánh bật trở lại. Những vết thương vốn đã khép miệng đột nhiên toác ra, máu chảy đầm đìa hơn.
"Vô dụng thôi." Lão Hắc thở dài: "Thiên Tru Ấn mang quy tắc của Thiên Đạo hiện tại. Tiểu tử ngươi mạnh thật, nhưng quy tắc của ngươi thuộc về kỷ nguyên cũ. Trừ khi ngươi có được 'U Minh Thánh Tâm Quả' mọc ở Vách Đá Tuyệt Diệt bên ngoài, bằng không chỉ có thể nhìn nàng tan biến trong vòng ba canh giờ."
Vách Đá Tuyệt Diệt.
Cố Trường An im lặng. Vách đá đó chỉ cách cổng nghĩa trang chưa đầy mười dặm, nhưng đối với hắn, đó là mười dặm nằm ngoài ranh giới "Bất Diệt".
Suốt mười vạn năm qua, Cố Trường An chưa từng rời khỏi nghĩa trang một bước thực sự bằng bản thể. Hắn là Thủ Mộ Nhân, là kẻ bị gạt ra ngoài vòng nhân quả chừng nào còn ở trong khu mộ này. Bước ra ngoài, đồng nghĩa với việc hắn sẽ bị hơi thở của thế giới mới phát hiện, sẽ bị quy tắc thiên đạo già cỗi kia dập tắt, và quan trọng nhất, "Cẩu đạo" của hắn sẽ sụp đổ.
"Bình tĩnh, lão Cố. Chỉ là một đệ tử quét rác thôi mà." Lão Hắc dường như nhìn thấu tâm tư của hắn: "Ngươi ở đây mười vạn năm, nhẫn nhịn mười vạn năm, chỉ vì một đứa nhỏ mà mạo hiểm bản thể sao? Không giống phong cách của ngươi."
Cố Trường An nhìn Lâm Thanh Diệp. Khuôn mặt nàng trong cơn hôn mê vẫn hiện rõ vẻ đau đớn nhưng đầy kiên cường. Tay nàng vẫn nắm chặt lấy một mảnh phù lục đã cháy đen – đó là phù lục che giấu thiên cơ mà hắn tặng nàng năm xưa. Đến phút cuối cùng, nàng vẫn cố lết về đây, không phải vì mong được cứu mạng, mà có lẽ vì coi nơi nghĩa trang u ám này là ngôi nhà duy nhất trên thế gian.
Hắn chợt nhớ về mười vạn năm trước, khi vị sư tôn đã khuất của mình chỉ vào những ngôi mộ mà bảo: *"Trường An, chúng ta là kẻ canh mộ, không phải kẻ máu lạnh. Chúng ta giữ cho người chết được yên, nhưng cũng phải giữ cho lòng mình được sạch."*
Cố Trường An đứng dậy, chậm rãi phủi lớp bụi trần trên tà áo thô sơ. Hắn vươn tay cầm lấy cây Trần Hiêu Chổi đang dựng bên góc tường, sau đó đeo lên chiếc U Minh Đăng.
"Ngươi… ngươi thực sự định ra ngoài?" Lão Hắc trợn mắt, toàn thân run rẩy.
"Ta không ra ngoài." Cố Trường An bình thản đáp, ánh mắt đột ngột hóa thành màu vàng kim nhạt: "Ta chỉ đi quét dọn một chút rác bẩn đang chắn đường phía trước thôi."
Dứt lời, hắn bước chân qua ngưỡng cửa nghĩa trang.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp cả khu vực U Minh Cấm Địa. Bầu trời vốn đang tối sẫm đột ngột bị xé toạc bởi hàng nghìn tia sét màu máu. Thiên địa rên rỉ, không gian bắt đầu vặn xoắn dữ dội.
Lần đầu tiên sau mười vạn năm, bản thể của Cố Trường An chân chính tiếp xúc với không khí của ngoại giới. Toàn bộ sương mù trong vòng trăm dặm bị một luồng khí tức vĩ đại thổi quét, tan biến sạch sành sanh.
Lúc này, ở vùng ngoại vi Vách Đá Tuyệt Diệt, ba vị cường giả cấp bậc Hóa Thần đỉnh phong từ Cửu Tiêu Thiên đang tọa trấn. Họ được lệnh canh giữ Tiên dược, đồng thời chờ đợi để dập tắt bất kỳ hy vọng sống sót nào của Lâm Thanh Diệp.
"Sư huynh, cái ấn Thiên Tru kia chắc chắn đã lấy mạng con khốn đó rồi." Một vị lão giả mặt gầy gò đắc ý nói: "Không ngờ nàng ta lại chạy vào hướng U Minh Cấm Địa, thực sự là tìm chỗ chết nhanh hơn."
"U Minh Cấm Địa là nơi rác rưởi bị nguyền rủa, nghe nói bên trong có một lão già giữ mộ sống lâu lắm." Vị sư huynh đứng đầu hừ lạnh: "Chỉ là một kẻ nhát gan trốn tránh tuế nguyệt mà thôi. Nếu hắn dám xuất hiện, ta sẽ tiện tay nghiền nát luôn…"
Chưa nói dứt câu, lão giả đột ngột sững lại.
Đất trời phía sau họ dường như sụp đổ. Một áp lực nặng nề đến mức khiến ngay cả linh hồn cũng phải run rẩy đang từ hướng nghĩa trang tràn tới.
Trong tầm mắt của họ, một lão nhân gầy gò, tay cầm một cây chổi tre bình thường, chân đi đôi giày vải sờn cũ, đang bước đi thong dong trên không trung. Mỗi bước chân lão hạ xuống, dưới chân lại nở rộ một đóa sen đen huyền ảo, xóa sạch mọi dấu vết nhân quả.
"Ai?!" Cả ba vị Hóa Thần đại năng đồng loạt đứng bật dậy, pháp bảo trong tay tỏa sáng rực rỡ, nhưng lòng bàn tay họ đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Cố Trường An không nhìn họ. Ánh mắt hắn khóa chặt vào một bông hoa nhỏ màu huyết dụ mọc trên vách đá cao nhất.
"Kẻ xâm phạm lãnh địa Cửu Tiêu Thiên, chết!" Vị sư huynh hét lớn, vung tay tung ra một tấm trận đồ bao phủ vạn trượng không gian.
Cố Trường An khẽ thở dài, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lại át đi cả tiếng sấm rền của thiên kiếp trên đầu: "Quá ồn ào."
Hắn nhẹ nhàng vung cây Trần Hiêu Chổi trong tay lên.
Không có linh lực dạt dào, không có thần thông hoa mỹ. Chỉ đơn giản là một nhát quét ngang. Thế nhưng, vào giây phút đó, dường như toàn bộ không gian xung quanh ba vị Hóa Thần đều bị biến thành một "ngôi mộ" khổng lồ.
Mọi quy tắc, mọi sinh mệnh, mọi pháp bảo… tất cả đều bị một nhát chổi ấy quét sạch sành sanh như rác bụi trên nền đất. Tấm trận đồ kiêu ngạo của vị Hóa Thần đỉnh phong trong chớp mắt hóa thành tro bụi. Ba vị đại năng thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng đau đớn, cơ thể đã tan rã thành những hạt cát li ti, bị gió thổi bay đi mất.
Dấu vết của ba vị cường giả đã tồn tại hàng nghìn năm trên thế gian, cứ thế biến mất như thể chưa từng xuất hiện.
Cố Trường An bước tới vách đá, hái đóa U Minh Thánh Tâm Quả bỏ vào ống tay áo. Ngay lập tức, thiên kiếp trên bầu trời như phát điên, tụ lại thành một con mắt khổng lồ đầy giận dữ – Thiên Đạo Chi Nhãn.
Nó dường như phát hiện ra một sự tồn tại không nên có trong trật tự của mình.
Cố Trường An ngước nhìn con mắt ấy, tay trái khẽ nhấc U Minh Đăng lên cao. Ngọn lửa xanh leo lét bên trong đột ngột bùng cháy, biến thành một luồng ánh sáng u tối bao phủ lấy thân hình hắn, khiến cho Thiên Đạo Chi Nhãn đột ngột mất đi mục tiêu, điên cuồng xoay chuyển rồi dần dần tan biến một cách ấm ức.
Toàn bộ quá trình chưa đầy mười nhịp thở.
Cố Trường An thu chổi, xoay người, một bước quay trở lại bên trong ranh giới nghĩa trang. Khi gót chân hắn vừa chạm vào vùng đất tĩnh lặng, mọi dị tượng biến mất, tiếng sét ngừng lại, bầu trời trở lại vẻ xám xịt im lìm như cũ.
"Ngươi… ngươi giết ba tên Hóa Thần chỉ bằng một nhát quét?" Lão Hắc ngây người ra như phỗng, dù đã sống hàng vạn năm bên cạnh Cố Trường An, nó vẫn chưa từng thấy hắn thật sự "làm việc".
"Ta không giết họ." Cố Trường An đi vào túp lều cỏ, lấy ra một chiếc bát sứ cũ kỹ, bắt đầu nghiền nát đóa tiên dược: "Ta chỉ quét sạch chút bụi trần chắn đường mình đi thôi."
Hắn cẩn thận mớm phần dịch dược vào môi Lâm Thanh Diệp. Ngay khi linh dược vào miệng, một luồng sức mạnh hồi sinh mạnh mẽ trào dâng, va chạm quyết liệt với cái Thiên Tru Ấn kia.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Cố Trường An. Hắn không nghỉ ngơi, tay phải liên tục kết ấn, mượn sức mạnh của mười vạn anh linh trong nghĩa trang để trợ giúp Lâm Thanh Diệp tiêu hóa dược lực.
Ba canh giờ sau.
Ấn ký hình kiếm đen ngòm trên ngực nàng cuối cùng cũng vỡ tan. Sắc mặt nàng từ trắng bệch dần chuyển sang hồng nhuận, nhịp thở cũng đã ổn định lại. Tuy đạo cơ có phần bị tổn thương, nhưng tính mạng đã giữ vững, hơn nữa sau đại nạn này, tu vi của nàng chắc chắn sẽ tiến bộ vượt bậc nhờ được rèn luyện trong khí tức của kỷ nguyên cũ.
Cố Trường An buông tay, cảm giác mệt mỏi từ linh hồn bủa vây lấy hắn. Một bước bước ra ngoài kia đã tiêu tốn của hắn tích lũy đạo vận hàng nghìn năm.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi lều, cầm cây chổi lên, lại bắt đầu quét những chiếc lá vừa rụng xuống.
"Tiểu tử, ngươi đã lộ mặt." Lão Hắc bò đến bên cạnh, giọng lo lắng: "Thiên Đạo hiện tại dù già cỗi nhưng không ngốc. Nó đã nhìn thấy một phần khí tức của ngươi. Thế giới ngoài kia sẽ không để yên đâu."
Cố Trường An vẫn điềm nhiên quét rác, bóng lưng gầy guộc chao nghiêng dưới ánh trăng.
"Mười vạn năm trước, ta bắt đầu giữ mộ. Mười vạn năm sau, ta vẫn ở đây." Hắn bình thản nói, ánh mắt nhìn sâu vào bóng tối: "Nếu chúng muốn tìm ta, cứ việc tìm. Nghĩa trang của ta tuy chật, nhưng nếu chỉ là để chôn cất thêm vài vị thiên tài hay đại đế của cái Thiên Đạo mục nát này, thì vẫn còn nhiều chỗ trống lắm."
Tiếng chổi "xào xạc" lại vang lên giữa nghĩa trang cô độc. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa bỉ ngạn nồng đậm.
Ngày hôm đó, tu tiên giới rung động. Ba vị Hóa Thần của Cửu Tiêu Thiên hồn phi phách tán không một dấu vết. Vị thế lực thần bí đứng sau bảo vệ Lâm Thanh Diệp trở thành nỗi khiếp đảm tột độ bao trùm lên khắp các đại tông môn.
Nhưng kẻ gây ra cơn địa chấn đó lúc này chỉ đang cẩn thận nhổ một ngọn cỏ dại trên mộ một vị kiếm khách vô danh, rồi lại nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nguội, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cuộc sống "Cẩu đạo" vẫn tiếp diễn, nhưng bánh xe của một thời đại mới đã bắt đầu lăn bánh, hướng về phía nghĩa trang lặng lẽ giữa vùng cấm địa mịt mùng.