Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 116: Tiện tay cứu một gia tộc nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:35:10 | Lượt xem: 2

Sương mù trên dòng Minh Hà lúc nào cũng đục ngầu, phảng phất hơi lạnh thấu xương của hàng vạn năm tích tụ. Cố Trường An ngồi trên một tảng đá xanh phủ đầy rêu phong, trong tay cầm một chiếc cần câu làm từ trúc tía, dây câu thả lửng lơ trên mặt nước không gợn sóng.

Cá ở Minh Hà không ăn mồi thường, chúng ăn linh hồn tan biến và tử khí nồng đậm. Nhưng mười vạn năm qua, Cố Trường An chưa bao giờ thực sự muốn câu một con cá nào lên cả. Hắn chỉ thích cái tĩnh lặng của việc buông cần, mặc kệ thế sự xoay vần ngoài kia.

Cách đó không xa, Lâm Thanh Diệp đang còng lưng lau chùi một tấm bia đá khổng lồ đã bị xói mòn bởi tuế nguyệt. Nàng dùng khăn lụa trắng, tỉ mỉ thấm nước suối Minh Hà để lau đi lớp bụi bặm của thời gian. Đôi bàn tay vốn ngọc ngà của một công chúa nay đã bắt đầu hiện lên những vết chai mỏng, nhưng ánh mắt nàng lại ngày càng trở nên trong trẻo, mất đi sự phù phiếm của nhân gian, thêm vào đó một chút trầm lắng của kẻ đã chạm tay vào cái chết.

"Tiền bối, mười dặm về phía Đông Nam, có linh khí ba động kịch liệt." Lâm Thanh Diệp dừng tay, hơi nghiêng đầu cảm nhận rồi khẽ nói.

Cố Trường An không nhấc mắt, giọng nói đều đều như nước chảy: "Tu tiên giới vốn là nơi sát phạt, giết người đoạt bảo là chuyện thường tình. Ngươi chỉ cần lau bia của mình cho sạch, bụi trần của họ không chạm được tới đây."

"Nhưng… khí tức này dường như đang hướng về phía ranh giới nghĩa trang." Lâm Thanh Diệp có chút chần chừ.

Lão Hắc đang nằm phơi cái bụng rùa đen kịt bên cạnh Cố Trường An, đột nhiên hé một con mắt ti hí ra, lẩm bẩm: "Là một đám ruồi bọ đang truy sát mấy con kiến hôi. Chậc, thế đạo này đúng là càng ngày càng tệ, đến một gia tộc tiểu tu bé tí tẹo mà cũng bị dồn vào đường cùng."

Cố Trường An lúc này mới chậm rãi thu cần câu lại. Hắn cảm nhận được, hơi thở của sự sống đang tiến gần. Nồng nặc mùi máu, sự tuyệt vọng và cả một chút bướng bỉnh không cam lòng.

Ngoài rìa "U Minh Cấm Địa", sương mù xám xịt như những dải lụa tử thần quấn quýt quanh những gốc cổ thụ khô héo.

"Vân ca, muội không chạy nổi nữa… Huynh đi đi, mặc kệ muội!" Tô Dao ngã quỵ xuống đất, bộ y phục màu xanh nhạt đã rách nát, máu từ vết thương trên vai thấm đẫm một mảng lớn.

Tô Vân – một thanh niên mặt mũi lấm lem nhưng ánh mắt kiên định – lập tức quay lại, ôm chặt lấy muội muội, nghiến răng nói: "Nói nhảm gì đó! Cha mẹ trước khi mất đã giao muội cho ta. Nếu phải chết, chúng ta cùng chết ở vùng đất cấm này, cũng tốt hơn rơi vào tay lũ súc sinh Thanh Lang Bang!"

Phía sau bọn họ, tiếng cười lảnh lót của lũ truy binh vang lên, kèm theo đó là tiếng gió rít của những thanh pháp kiếm xé gió lao tới.

"Chạy? Chạy vào U Minh Cấm Địa chẳng khác nào tự tìm đường chết. Tô Vân, giao ra mảnh bản đồ cổ của tổ tiên ngươi, ta có thể cho hai anh em ngươi một con đường sống!" Một gã đại hán cưỡi trên lưng con sói khổng lồ, tay cầm đại đao, vẻ mặt đầy tàn độc hiện ra từ trong màn sương.

Đây là người của Thanh Lang Bang, một thế lực ác bá chuyên đi cướp bóc các gia tộc nhỏ yếu. Gia tộc họ Tô vốn là một gia tộc tu tiên hạng ba, chỉ vì vô tình đào được một tấm bản đồ da thú cổ xưa mà bị diệt môn trong một đêm. Tô Vân và Tô Dao là hai hậu nhân duy nhất còn sống sót, chạy trốn ròng rã nửa tháng trời, cuối cùng bị dồn đến chân núi của vạn cổ nghĩa trang.

Tô Vân nhìn màn sương dày đặc phía trước, nơi được mệnh danh là "Mồ chôn của Tiên Nhân", lòng đau như cắt. Hắn biết bước vào đó là mười phần chết không có một phần sống, nhưng phía sau lại là vực thẳm nhục nhã.

"Muốn bản đồ? Xuống âm phủ mà lấy!"

Tô Vân gầm lên một tiếng, dùng chút linh lực cuối cùng, cõng Tô Dao lao thẳng vào vùng sương mù xám ngắt của U Minh Cấm Địa.

"Súc sinh! Dừng lại!" Gã đại hán cầm đầu Thanh Lang Bang biến sắc. Hắn tham lam bản đồ, nhưng hắn lại cực kỳ sợ cái nơi quỷ quái này. Truyền thuyết nói rằng, bất cứ ai bước chân vào nghĩa trang mà không có sự cho phép, linh hồn sẽ bị vĩnh viễn giam cầm trong những ngôi mộ đá.

Nhưng cơn thịnh nộ và lòng tham đã lấn át nỗi sợ. "Đuổi theo! Bọn chúng đã kiệt sức, sương mù ngoại vi này chưa chết người ngay được đâu!"

Một đám hơn mười tu sĩ luyện khí tầng cao, dẫn đầu là hai gã Trúc Cơ cảnh, hùng hổ lao vào làn sương.

Ngay khoảnh khắc bọn chúng bước qua ranh giới đá cổ, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian. Tiếng chim hót, tiếng gió thổi đều biến mất, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập và hơi thở gấp gáp của chính bọn chúng.

Bên bờ Minh Hà, Cố Trường An đứng dậy, phủi nhẹ lớp tro tàn trên vạt áo trường bào xám.

"Ồn ào quá." Hắn nói khẽ.

Hắn cầm chiếc *Trần Hiêu Chổi* lên, bước từng bước khoan thai trên những lá khô. Mỗi bước chân của hắn dường như không chạm đất, mà đạp lên một nhịp điệu kỳ bí nào đó của đại địa.

Lâm Thanh Diệp vội vàng đi theo sau: "Tiền bối, ngài muốn cứu họ?"

"Cứu?" Cố Trường An khẽ lắc đầu, "Ta chỉ là người quét mộ. Có kẻ mang tử khí đến cửa, ta phải dọn dẹp cho sạch. Nếu họ mạng lớn không chết, đó là nhân duyên của họ, không phải là lòng tốt của ta."

Ở sâu trong màn sương, hai anh em họ Tô đã hoàn toàn lạc lối. Tô Vân cảm thấy phổi mình như bị thiêu đốt bởi một thứ khí tức lạnh lẽo. Hắn gục xuống bên cạnh một ngôi mộ đá không tên, hai mắt mờ đi.

"Gặp được các ngươi rồi nhé!" Gã đại hán Thanh Lang Bang cười lạnh, thanh đại đao trong tay ánh lên linh quang rực rỡ, chém thẳng xuống đầu Tô Vân.

Ngay lúc lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu Tô Vân một tấc, một âm thanh "xoẹt, xoẹt" vang lên đều đặn từ trong màn sương.

Âm thanh đó không lớn, nhưng nó dường như vang vọng trực tiếp trong thức hải của tất cả mọi người, khiến linh lực trong cơ thể bọn chúng đột ngột đình trệ, giống như gặp phải thiên địch.

Gã đại hán đứng khựng lại, lưỡi đao không tài nào hạ xuống được. Hắn kinh hãi nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Từ trong sương mù bước ra một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt bình thản đến cực điểm, tay cầm một cây chổi tre cũ kỹ. Theo sau là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần và một con rùa đen đang lững thững bò.

"Nghĩa trang là nơi nghỉ ngơi. Cấm lớn tiếng, cấm sát sinh, cấm quấy nhiễu vong linh." Cố Trường An dừng lại cách đám người mười bước chân, giọng nói thanh nhã nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm khiến vạn vật phải phục tùng.

"Ngươi là kẻ nào?" Gã đại hán của Thanh Lang Bang hét lên để át đi nỗi sợ hãi đang trỗi dậy, "Thoái lui ngay, bằng không Thanh Lang Bang ta sẽ san bằng nơi này!"

Lão Hắc nghe vậy liền khịt mũi: "San bằng nghĩa trang? Khà khà, đứa nhỏ này gan to gớm, ta sống chừng này tuổi rồi mới nghe thấy một câu khôi hài đến thế."

Cố Trường An không giận, hắn chỉ lẳng lặng vung chiếc chổi tre lên, làm một động tác như đang quét đi những lá rụng vụn vặt dưới chân.

"Bụi về với bụi, đất về với đất."

Hắn nhẹ nhàng nói.

Vừa dứt lời, sương mù xung quanh đột nhiên cuộn trào như những con rồng xám. Những tu sĩ Thanh Lang Bang còn chưa kịp kêu lên một tiếng, cơ thể bọn chúng đã bắt đầu khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Linh lực của chúng bị hút sạch vào mặt đất, da thịt nhăn nheo, cuối cùng hóa thành những hạt bụi lờ mờ tan biến trong gió.

Không có tiếng máu chảy, không có tiếng gào thét thảm khốc, chỉ có sự biến mất lặng lẽ như thể bọn chúng chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Chỉ còn lại một mình gã đại hán dẫn đầu. Hắn sợ đến mức tè cả ra quần, đại đao rơi leng keng xuống đất. Hắn nhìn Cố Trường An như nhìn thấy một vị thần chết cổ xưa.

"Tiền… tiền bối tha mạng! Ta chỉ… ta chỉ…"

"Ngươi muốn san bằng nơi này?" Cố Trường An hỏi lại, ánh mắt tĩnh lặng như nước giếng cổ.

"Không dám! Vãn bối không dám!" Gã đại hán dập đầu như tế sao, máu chảy ròng ròng trên trán.

"Cút đi. Đừng để ta thấy bụi bặm của ngươi ở đây lần thứ hai." Cố Trường An xoay người, lười biếng nhìn thêm một cái.

Một luồng gió âm thổi tới, hất văng gã đại hán ra khỏi phạm vi mười dặm của nghĩa trang, như thể vứt đi một túi rác không giá trị.

Lâm Thanh Diệp đứng nhìn cảnh đó, tâm thần rung động. Nàng biết tiền bối rất mạnh, nhưng cách hắn giết người mà không dùng đến nửa phần sát cơ, cứ như thể đang thực hiện một nghi lễ dọn dẹp thường nhật, mới là điều khiến người ta run rẩy nhất.

Lúc này, Tô Vân và Tô Dao vẫn nằm đó, hơi thở thoi thóp.

"Tiền bối, họ…" Lâm Thanh Diệp nhìn về phía hai anh em họ Tô, trong lòng thoáng chút thương cảm.

Cố Trường An đi đến trước mặt hai người họ. Hắn nhìn thấy tấm bản đồ da thú cũ kỹ rơi ra từ tay Tô Vân. Một tia ánh sáng lạ lướt qua mắt hắn. Mảnh da thú này có hơi thở của một vị "cố nhân" mười vạn năm trước.

"Nhân duyên sao…" Cố Trường An thở dài.

Hắn vươn tay ra, một giọt nước tinh khiết từ Minh Hà – thứ nước đã được hắn gạn đục khơi trong qua nhiều năm – rơi vào giữa trán của hai anh em họ.

Một luồng sinh cơ mãnh liệt bung tỏa, những vết thương chí mạng trên người Tô Vân và Tô Dao khép lại với tốc độ thần kỳ. Khí sắc bọn họ nhanh chóng hồng hào trở lại.

Tô Vân lờ mờ tỉnh dậy, nhìn thấy bóng lưng xám xịt đang rời đi, hắn chỉ kịp nhìn thấy tà áo của Cố Trường An biến mất vào sương mù. Hắn cảm nhận được cơ thể mình không những bình phục mà tu vi Luyện Khí tầng năm vốn đang đình trệ của hắn nay lại dạt dào như sóng biển, dường như chỉ cần một ý niệm là có thể đột phá Trúc Cơ.

"Cảm tạ tiền bối cứu mạng! Tô Vân đời đời kiếp kiếp không quên đại ân!" Tô Vân vội vàng dập đầu về hướng sương mù.

Từ trong không trung vang vọng lại giọng nói lãnh đạm của Cố Trường An:

"Mang theo muội muội ngươi rời khỏi đây. Bản đồ đó… nó không mang lại vận may cho ngươi, nhưng nếu ngươi có thể tìm thấy 'Vô Cực Điện' ở phía Nam thiên hạ, hãy đưa nó cho kẻ giữ cửa ở đó, hắn sẽ cho ngươi một chỗ nương thân."

"Đi đi, nơi này không dành cho người sống."

Tô Vân ngẩn người, rồi run rẩy thu hồi mảnh da thú. Hắn biết mình vừa gặp được một tồn tại nghịch thiên thoát tục. Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa, vội vàng cõng Tô Dao, hướng về phía lối ra mà đi. Hắn thề với lòng, nếu sau này đại thành, nhất định sẽ quay lại đây để phụng sự vị tiền bối này.

Nhưng hắn không biết rằng, đối với Cố Trường An, hắn chỉ là một hạt bụi nhỏ vô tình vướng vào chổi.

Trở lại túp lều tranh, Cố Trường An lại cầm cần câu lên.

Lão Hắc bò đến cạnh, hỏi: "Này Cố tiểu tử, mảnh da thú đó có dấu vết của Vô Cực lão nhân. Sao ngươi không giữ lại? Đó là bí mật về một tòa tiên phủ đấy."

Cố Trường An khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt thanh tú: "Ta đã sống mười vạn năm, những gì cần thấy đã thấy, những gì cần có đã có. Một tòa tiên phủ đối với ta chỉ là thêm một tấm bia đá phải lau mà thôi."

Hắn nhìn sang Lâm Thanh Diệp đang lặng lẽ đi tới, ra lệnh: "Thanh Diệp, ngày mai lau sạch thêm một vạn tấm bia ở phía Tây. Ngươi vừa động lòng trắc ẩn, tâm cảnh không tĩnh, phải dùng lao động mà mài giũa."

Lâm Thanh Diệp cúi đầu, nhẹ giọng đáp: "Thanh Diệp tuân mệnh."

Sương mù lại phủ kín Vạn Cổ Nghĩa Trang. Không gian trở lại vẻ tịch mịch thường ngày. Ở ngoài kia, gia tộc họ Tô có thể sẽ trỗi dậy, Thanh Lang Bang có thể sẽ bị xóa sổ, và tu tiên giới sẽ lại có thêm những truyền kỳ mới. Nhưng ở đây, chỉ có một người thủ mộ nhân đang lặng lẽ đếm thời gian trôi qua, từng ngày, từng năm, từng vạn năm…

Mười vạn năm đã qua, mười vạn năm tới, liệu có gì khác biệt?

Cố Trường An khép hờ mắt, hơi thở của hắn hòa nhịp với mạch đập của lòng đất, bảo vệ giấc ngủ ngàn thu của những linh hồn dưới mộ. Gieo rắc một chút nhân duyên, chẳng qua cũng chỉ là một cách để hắn cảm nhận mình vẫn còn đang "sống" giữa vùng đất của người chết mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8