Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 117: Đạt được Tiên dược, quay về nghĩa trang**
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu rỉ ra từ kẽ mây, nhuộm rực cả một vùng bình nguyên phía xa. Tiếng gió rít qua những khe đá gồ ghề, mang theo hơi thở của một trận đại chiến vừa mới dứt điểm.
Cố Trường An đứng trên đỉnh một ngọn núi trọc, tà áo xám cũ kỹ tung bay trong gió lộng. Gương mặt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, đôi mắt đen thâm thúy như chứa đựng cả vạn cổ tuế nguyệt, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những luồng hào quang của các tu sĩ đang điên cuồng tìm kiếm dấu vết.
Trong tay hắn, một hộp ngọc làm từ vạn năm hàn băng đang tỏa ra từng đợt sương lạnh thấu xương. Bên trong hộp, một nhành dược thảo có chín lá, mỗi lá mang một màu sắc hư ảo, đang khẽ rung động như có linh tính.
"Thiên Cửu U Minh Đằng…" Cố Trường An lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp tan biến vào hư không.
Đây chính là món "Tiên dược" mà cả giới tu tiên Bắc Vực đang thèm khát đến phát cuồng. Vì nó, ba vị Hóa Thần đại năng đã đánh đến mức vỡ vụn cả một dãy núi, máu chảy thành sông, linh khí hỗn loạn. Nhưng không ai có thể ngờ rằng, kẻ cuối cùng thu hoạch lại là một gã nam tử nhìn như một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, lẻn vào giữa tâm bão, nhặt lấy bảo vật rồi lẳng lặng rời đi như một bóng ma.
"Hắc hắc, Cố tiểu tử, ngươi đúng là gan to bằng trời. Ngay dưới mũi của lũ lão quái kia mà cũng dám ra tay. Nếu bị bọn chúng bắt được, ta e rằng cái mai rùa này của lão phu cũng không đỡ nổi một chiêu của bọn chúng đâu."
Từ trong tay áo của Cố Trường An, một cái đầu rùa đen xì thò ra, đôi mắt ti hí đảo liên tục, giọng điệu vừa mỉa mai vừa có chút đắc ý. Đó chính là Lão Hắc.
Cố Trường An không thèm liếc mắt nhìn nó, chỉ khẽ đóng nắp hộp ngọc lại, nhét vào trong ngực áo rồi quay người bước đi xuống núi: "Bọn chúng bận đánh nhau để chứng tỏ ai mạnh hơn, còn ta chỉ quan tâm thứ gì hữu dụng cho nghĩa trang. Mạnh yếu là nhất thời, sống sót mới là vĩnh cửu."
"Tiền bối, chúng ta thực sự phải đi ngay sao? Phía trước là lãnh địa của Thanh Vân Tông, bọn chúng đã phong tỏa toàn bộ đường mòn rồi." Lâm Thanh Diệp đi phía sau, sắc mặt nàng hơi tái nhợt vì phải liên tục duy trì tốc độ, nhưng ánh mắt nhìn về phía tấm lưng của Cố Trường An vẫn tràn đầy vẻ sùng kính xen lẫn tò mò.
Nàng đi theo Cố Trường An ra ngoài lần này, vốn tưởng sẽ được chứng kiến một màn đại sát tứ phương của vị "tiền bối cao nhân" này. Nhưng không, Cố Trường An suốt dọc đường chỉ dạy nàng cách ẩn nấp, cách dùng bùn đất che đi khí tức, và cách nhìn hướng gió để tránh độc sương. Hắn cứ như một thợ săn già dặn, thận trọng đến mức tẻ nhạt, nhưng kết quả lại khiến nàng phải kinh hãi.
Cố Trường An khựng lại một chút, nhìn về hướng Đông Bắc, nơi sương mù xám xịt bắt đầu bao phủ: "Đi đường vòng. Đi qua đầm lầy Tử Vong."
"Đầm lầy Tử Vong? Nơi đó đầy rẫy yêu thú và chướng khí…" Lâm Thanh Diệp thảng thốt.
"Nơi đó người sống không muốn vào, nhưng đối với ta, nó chẳng khác gì sân sau cả." Cố Trường An thản nhiên đáp. "Thế gian ồn ào quá lâu rồi, ta bắt đầu nhớ mùi hương trầm và tiếng chổi tre rồi đấy."
Họ bắt đầu di chuyển. Cố Trường An bước đi không nhanh, mỗi bước chân đều nhẹ tênh như lướt trên mặt nước, không để lại bất kỳ dấu vết nào trên nền đất mềm. Lâm Thanh Diệp phải dồn hết sức bình sinh mới có thể theo kịp nhịp độ kỳ lạ ấy.
Dọc đường, họ đi ngang qua những ngôi làng bị tàn phá bởi dư chấn của cuộc chiến giữa các tu sĩ. Nhà cửa đổ nát, khói đen nghi ngút, tiếng khóc than vang vọng khắp nơi. Cố Trường An nhìn lướt qua những xác chết nằm la liệt trên mặt đất, đôi mày khẽ cau lại nhưng không dừng chân.
Lâm Thanh Diệp nhìn thấy một đứa trẻ đang ngồi khóc bên xác mẹ, lòng nàng thắt lại, bước chân định dừng bước.
"Đừng dừng lại." Giọng nói lạnh nhạt của Cố Trường An vang lên bên tai nàng. "Nhân quả của phàm trần, ngươi quản không xuể. Tu tiên giới là một cối xay thịt khổng lồ, mỗi giây mỗi phút đều có người ngã xuống. Ngươi cứu được một người, nhưng không cứu được một thời đại."
"Nhưng…" Lâm Thanh Diệp nghẹn lời.
"Nhớ kỹ, Thanh Diệp. Ngươi là người của nghĩa trang." Cố Trường An quay đầu lại, đôi mắt hắn lúc này dường như không có một chút tình cảm nhân loại nào. "Sứ mệnh duy nhất của chúng ta là thu dọn tàn cuộc khi tất cả đã kết thúc, chứ không phải là nhảy vào giữa cuộc chơi để thay đổi quân cờ. Đi thôi, nhà của chúng ta không nằm ở đây."
Nửa tháng sau.
Vùng biên thùy của U Minh Cấm Địa hiện ra trước mắt. Sương mù xám trắng đặc quánh như sữa, bao phủ lấy những rặng núi hình thù kỳ quái, ngăn cách thế gian náo nhiệt với vùng đất của sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi bước chân đầu tiên chạm vào mảnh đất khô cằn của nghĩa trang, Cố Trường An hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây mang theo mùi mục nát của gỗ xưa, mùi đất ẩm và một chút hơi lạnh đặc trưng của âm khí. Nhưng đối với hắn, đây lại là mùi hương dễ chịu nhất trên đời.
Cảm giác bất an suốt nửa tháng qua bỗng chốc tan biến. Ở ngoài kia, hắn phải luôn đề phòng Thiên Đạo, đề phòng cường giả, đề phòng nhân quả. Nhưng ở đây, hắn là chủ nhân, hắn là quy tắc.
"Về rồi! Cuối cùng cũng về rồi! Cái nơi chết chóc này thực sự khiến người ta thấy an tâm hơn hẳn cái lũ Tiên môn giả tạo kia." Lão Hắc nhảy từ tay áo xuống đất, vươn vai một cái rồi nhanh chóng bò về phía cái ao nhỏ cạnh túp lều tranh.
Lâm Thanh Diệp cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Dù nghĩa trang có vẻ âm u đáng sợ, nhưng ở cạnh những ngôi mộ này, nàng lại thấy bình yên lạ thường. Có lẽ bởi vì người chết thì không biết lừa lọc, và người chết cũng không bao giờ truy sát nàng.
Cố Trường An không nghỉ ngơi ngay. Hắn đi tới góc phía Tây của nghĩa trang, nơi có một ngôi mộ cổ không có bia đá, chỉ có một phiến đá xanh mòn vẹt theo năm tháng. Hắn lấy hộp ngọc ra, dùng tay trần bới một hố nhỏ ngay sát chân mộ.
Linh khí từ Thiên Cửu U Minh Đằng thoát ra, khiến đám cỏ dại xung quanh lập tức héo rũ, nhưng bù lại, đất đai ở nghĩa trang lại như đang khát khao nuốt chửng nguồn năng lượng ấy. Hắn cẩn thận trồng nhành tiên dược xuống, sau đó lấy từ trong không gian nhẫn ra một bình gốm nhỏ, tưới lên đó một thứ nước màu đen nhánh.
"Dùng tử khí để dưỡng tiên dược, chỉ có ngươi mới nghĩ ra được chiêu này." Lão Hắc nằm trên phiến đá gần đó, híp mắt nhìn.
"Nó vốn sinh ra ở nơi u ám, mang nó ra ánh sáng chỉ làm nó sớm lụi tàn. Ở nghĩa trang mười vạn năm, những thứ này mới là cộng sinh." Cố Trường An vỗ vỗ đôi bàn tay dính đất, đứng dậy.
Hắn nhìn quanh nghĩa trang một lượt. Những hàng bia mộ san sát nhau, lẳng lặng dưới ánh trăng mờ ảo vừa mới nhô lên. Một vài ngôi mộ có vẻ đã bám thêm chút bụi trần sau những ngày hắn vắng bóng.
Cố Trường An đi tới bên vách lều, cầm lấy chiếc chổi tre đã cũ mòn.
"Tiền bối, người vừa về, không nghỉ ngơi sao?" Lâm Thanh Diệp hỏi.
Cố Trường An khẽ lắc đầu, nương theo ánh trăng bắt đầu nhịp chổi xào xạc đầu tiên: "Đi ra ngoài một chuyến, lòng dạ có chút tạp niệm. Quét mộ không chỉ là quét bụi, mà là quét đi cái tâm xao động. Ở ngoài kia, dù có là Tiên dược, dù có là Đế vị, cuối cùng cũng chỉ là một nắm cát vàng dưới lòng đất mà thôi."
Tiếng chổi tre "xoèn xoẹt" đều đặn vang lên trong đêm tĩnh mịch, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe mộ.
Hắn nhớ lại những ánh mắt tham lam, những tiếng gào thét cuồng loạn của những vị Hóa Thần đại năng ngoài kia. Bọn họ tranh đoạt cả đời, cuối cùng cũng không bằng một khoảnh khắc yên tĩnh này của hắn.
Lâm Thanh Diệp nhìn bóng dáng gầy gò của Cố Trường An dưới trăng, dường như nàng thấy hắn đang hòa tan vào bóng tối của nghĩa trang. Hắn không phải là người sống, nhưng cũng chẳng phải người chết. Hắn là một cái gì đó nằm ở giữa, đứng nhìn thời gian trôi qua kẽ tay.
Nàng lẳng lặng đi tới, cầm lấy một chiếc khăn mềm, bắt đầu lau chùi những tấm bia đá ở dãy phía Đông.
Trong nghĩa trang, sự sống và cái chết lại một lần nữa đạt được một sự cân bằng hoàn mỹ.
Cố Trường An vừa quét vừa cảm nhận luồng khí tức ấm áp từ "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" đang vận chuyển trong cơ thể. Một thông báo mờ ảo hiện ra trong thức hải của hắn:
*[Thủ hộ nghĩa trang ngày thứ 36.525.117. Tâm cảnh bình hòa, nhận được: Vạn Cổ Tức Nhượng một vạt.]*
Hắn mỉm cười. Vạn Cổ Tức Nhượng, thứ đất thần thoại có thể tự sinh sôi không ngừng, còn quý giá hơn cả nhành tiên dược kia gấp vạn lần. Nhưng đối với hắn, phần thưởng lớn nhất chính là sự yên tĩnh này.
"Chủ nhân, có người đang tới gần cửa vào." Lão Hắc bỗng nhiên cảnh giác, cái đầu rụt lại trong mai rồi lại thò ra.
Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn về phía sương mù ngoài cổng nghĩa trang. Một luồng khí tức yếu ớt, đứt quãng đang dấn thân vào vùng cấm địa.
Hắn thở dài một tiếng: "Lại có khách tìm hố nằm rồi sao?"
Hắn thu chổi lại, chậm rãi đi về phía cổng. Chuyến đi đoạt Tiên dược đã kết thúc, nhưng câu chuyện của những kẻ tìm đến nghĩa trang thì dường như chưa bao giờ dừng lại. Ở thế giới ngoài kia, người ta tranh nhau sống. Ở nơi này, người ta cầu một cái chết bình yên.
Cố Trường An đứng dưới bóng cây hòe cổ thụ đầu cổng, bóng hắn đổ dài trên nền đất xám. Hắn thích cảm giác này, cảm giác được đón chào những linh hồn mệt mỏi về với tổ ấm cuối cùng của họ.
Bởi vì, trên đời này, thực sự không đâu bằng nhà mình. Dù căn nhà đó… là một nghĩa trang vạn cổ.