Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 118: Lâm Thanh Diệp tỉnh lại, tu vi tăng vọt**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:36:32 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 118: LÂM THANH DIỆP TỈNH LẠI, TU VI TĂNG VỌT

Trời tảng sáng, sương mù dày đặc bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang như một tấm lụa trắng khổng lồ, che lấp đi những nấm mồ cũ kỹ và những tấm bia đá đã bị xói mòn bởi dấu vết của mười vạn năm.

Ở một góc phía Đông nghĩa trang, gần nơi dòng Minh Hà chảy qua, không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng linh khí đang râm ran chuyển động. Lâm Thanh Diệp nằm tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng nhẵn, xung quanh nàng là bảy lá bùa cổ đã sờn rách được Cố Trường An tùy tiện cắm xuống đất, tạo thành một "Tiểu Diễn Trận" dùng để che giấu hơi thở.

Khuôn mặt nàng lúc này hiện lên vẻ nhợt nhạt, nhưng nơi tâm mạch lại tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh ngọc bích rực rỡ. Đó là dư lực của "Thiên Hương Tiên Thảo" – thứ linh dược mà các đại tông môn bên ngoài đã đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nay lại bị nàng hấp thụ trọn vẹn trong một giấc ngủ say kéo dài ròng rã mười ngày.

Cố Trường An ngồi cách đó không xa, tựa lưng vào một gốc cây hòe già, tay cầm cây chổi trúc quen thuộc. Hắn khẽ nheo mắt nhìn về phía Lâm Thanh Diệp, đôi mắt vốn đục ngầu do bụi trần vạn năm bỗng thoáng qua một tia tia sáng kỳ lạ.

"Gốc Tiên thảo này có dược tính quá mãnh liệt, nếu là tu sĩ bình thường, chỉ sợ đã bị bạo thể mà chết từ lâu." Cố Trường An lầm bầm, tay phải khẽ cử động, gảy nhẹ một mảnh lá khô bay về phía nàng.

Chiếc lá rơi xuống đỉnh đầu Lâm Thanh Diệp, ngay lập tức, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên trong ý thức của nàng.

Dòng linh khí vốn đang cuồng bạo xông xáo trong kinh mạch nàng đột ngột dịu lại, bắt đầu chảy theo một quỹ tích huyền ảo mà Cố Trường An đã âm thầm điều hướng. Trong thức hải của nàng, hình ảnh những vị cường giả từng nằm xuống nơi nghĩa trang này chợt hiện về như một cuốn phim quay chậm. Những chiêu thức, những đạo vận cổ xưa không ngừng bồi đắp vào căn cơ của nàng.

Lão Hắc từ trong bụi cỏ gần đó bò ra, cái đầu rùa già nua ngó nghiêng, miệng chép chép:
"Cố tiểu tử, ngươi đúng là hào phóng. Vừa giúp nàng hộ pháp, vừa mượn 'Đạo Vận Nghĩa Trang' để tẩy tủy cho nàng. Nếu lão phu không lầm, sau lần tỉnh lại này, tư chất của con bé kia sẽ lột xác hoàn toàn đấy."

Cố Trường An không quay đầu lại, thản nhiên đáp:
"Duyên phận thôi. Nàng đã quét mộ ở đây ba năm, coi như cũng có chút công lao. Vả lại, bên ngoài đang loạn, nếu nàng không đủ mạnh, sớm muộn gì cũng thành một bộ xương khô lăn lóc vào đây, lúc đó ta lại phải tốn công đào thêm một cái hố. Thà giúp nàng sống lâu một chút, để nàng đi ra ngoài làm chút chuyện cho ta."

Lão Hắc cười khà khà: "Ngươi đúng là 'cẩu' tới tận xương tủy. Sợ phiền hà nên mới ép người ta trở nên mạnh mẽ sao?"

Ngay lúc đó, không khí xung quanh Lâm Thanh Diệp bỗng nhiên rung chuyển.

"Phá!"

Một tiếng quát khẽ thoát ra từ môi Lâm Thanh Diệp. Ngay sau đó, một luồng cột sáng linh lực xanh biếc từ đỉnh đầu nàng phóng thẳng lên trời, xuyên qua lớp sương mù dày đặc nhưng lại bị "Tiểu Diễn Trận" của Cố Trường An bóp nghẹt lại trong phạm vi mười trượng.

Khí tức của nàng bắt đầu thăng tiến một cách điên cuồng.

Trúc Cơ tầng chín…
Viên mãn…
Nửa bước Kim Đan!

Vẫn chưa dừng lại. Đan điền của nàng giống như một vực sâu không đáy, điên cuồng nuốt chửng linh khí từ bốn phương tám hướng của nghĩa trang tràn về. Trên bầu trời nhỏ hẹp bên trên nàng, mây đen kéo đến, những tia sét lờ mờ xuất hiện. Đó là dấu hiệu của Kim Đan Kiếp.

Ánh mắt Cố Trường An trầm xuống: "Muốn độ kiếp ở đây sao? Không được."

Hắn khẽ phất tay, chiếc chổi trúc trong tay quét một đường vòng cung trên không trung. Một luồng lực lượng nhu hòa nhưng cực kỳ cường đại lao ra, giống như một bàn tay khổng lồ vuốt ve bầu trời. Mây đen vừa định ngưng tụ đã bị quét sạch sành sanh, sấm sét biến mất không tăm hơi.

Thiên địa lại một lần nữa tĩnh lặng.

Lâm Thanh Diệp mở bừng mắt, đôi đồng tử ánh lên sắc xanh thần bí. Nàng cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như mây, mỗi tế bào đều tràn đầy sức sống. Quan trọng nhất, bên trong đan điền, một viên Kim Đan tròn trịa, phát ra chín đạo vân rực rỡ đang lặng lẽ xoay tròn.

Cửu Vân Kim Đan! Đây là thứ tư chất mà vạn năm nay tu tiên giới chưa từng nghe thấy.

Lâm Thanh Diệp sững sờ đứng dậy, cảm nhận tu vi hiện tại của mình. Nàng nhảy vọt từ Trúc Cơ lên tận Kim Đan cảnh, mà không hề trải qua một chút thống khổ nào của lôi kiếp. Nàng kinh ngạc nhìn xuống đôi tay mình, rồi lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Cố Trường An.

"Thanh Diệp đa tạ tiền bối ban ơn tái sinh! Đại ân này, Thanh Diệp xin ghi lòng tạc dạ."

Cố Trường An nhìn nàng, vẻ mặt vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu:
"Tỉnh rồi thì đứng lên đi. Tu vi chỉ là mây khói, Kim Đan hay Trúc Cơ, cuối cùng cũng chỉ là để sống lâu hơn một chút mà thôi."

Lâm Thanh Diệp xúc động run rẩy: "Tiền bối, nếu không có người… ta đã sớm hóa thành tro bụi trong tay đám người kia rồi. Thậm chí cả lôi kiếp vừa rồi…"

"Lôi kiếp gì? Ở đây không có lôi kiếp." Cố Trường An cắt lời nàng, giọng nói có chút nghiêm khắc: "Nhớ kỹ, sau này đi ra ngoài, ai hỏi tu vi của ngươi từ đâu mà có, tuyệt đối không được nhắc đến nghĩa trang này nửa lời. Ngươi chỉ là tình cờ nhặt được tiên dược ở sơn dã, tự mình đột phá, rõ chưa?"

Lâm Thanh Diệp sửng sốt, rồi hiểu ra ý đồ ẩn nhẫn của vị tiền bối này. Nàng dập đầu: "Thanh Diệp hiểu rõ."

Cố Trường An đưa tay ra, một miếng ngọc giản cũ kỹ xuất hiện trên lòng bàn tay:
"Trong này có một môn bí pháp tên là 'Tức Thần Thuật'. Nó có thể giúp ngươi giấu đi tu vi thực sự. Hiện tại ngươi là Kim Đan, nhưng trong mắt người khác, ngươi cứ hãy biểu hiện là Trúc Cơ tầng bảy. Sống ở tu tiên giới, không sợ kẻ mạnh, chỉ sợ kẻ không biết giấu mình. Quá chói mắt, chính là mầm mống của tai họa."

Lâm Thanh Diệp nhận lấy ngọc giản, trong lòng thầm kinh hãi trước triết lý của Cố Trường An. Nàng vốn cho rằng cường đại là để tung hoành, nhưng nghe lời tiền bối, nàng mới nhận ra sự thâm sâu của việc sống ẩn dật.

"Đi đi." Cố Trường An cầm chổi lên, bắt đầu quét những mảnh vụn từ tảng đá: "Vạn Cổ Nghĩa Trang không giữ người lâu. Hiện tại thế gian đang đồn đại về việc tiên dược mất tích, Thanh Vân Tông của ngươi chắc hẳn cũng đang náo loạn. Hãy quay về, tìm ra kẻ đã hãm hại ngươi. Nhưng nhớ kỹ, đánh không lại thì chạy, chạy không được thì nhẫn, nhẫn không xong thì hãy dẫn họ tới gần biên giới nghĩa trang này… ta sẽ cho họ một nơi ở ổn định."

Lâm Thanh Diệp nghe xong, trong lòng dâng lên một luồng khí ấm áp, nhưng cũng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng trước lời nói cuối cùng của hắn. Nơi ở ổn định? Đó chẳng phải là một nấm mồ hay sao?

Nàng thu xếp lại y phục, quỳ lạy Cố Trường An ba lạy dài, rồi cũng hướng về phía Lão Hắc gật đầu chào. Khi nàng bước ra khỏi màn sương mù mờ ảo, bóng dáng nàng dần biến mất, Cố Trường An bỗng nhiên dừng tay chổi, thở dài một tiếng.

"Tiểu tử, sao lại thở dài?" Lão Hắc lười biếng hỏi.

Cố Trường An nhìn về hướng Lâm Thanh Diệp vừa đi, trầm mặc một hồi rồi mới nói:
"Tu vi tăng vọt, trong họa có phúc, trong phúc có họa. Gốc tiên thảo kia không chỉ cho nàng tu vi, mà còn để lại trên người nàng một tia khí tức của 'Thái Cổ'. Đám lão quái vật ở các đại tông môn sẽ không ngồi yên đâu. Ta lo là, phiền phức sẽ sớm tìm đến tận cửa thôi."

"Hắc, có ngươi trấn giữ ở đây, ai dám xông vào?" Lão Hắc cười khinh bỉ.

Cố Trường An khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía những ngôi mộ sâu nhất trong nghĩa trang: "Thứ ta sợ không phải là người bên ngoài… mà là những kẻ nằm dưới này sắp thức tỉnh rồi."

Lúc này, từ phía chân trời xa xôi, một vệt sáng vàng lướt qua màn mây, dường như đang hướng về phía Thanh Vân Tông.

Họa phúc khôn lường, vận mệnh của Lâm Thanh Diệp cũng giống như chiếc lá khô trên đầu chổi của Cố Trường An, bị gió cuốn đi nhưng không biết sẽ rơi vào nấm mồ nào.

Trong nghĩa trang, tiếng chổi sột soạt lại vang lên, đều đặn, tịch mịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cố Trường An lại trở về là gã thủ mộ nhân tầm thường, giữa mười vạn năm tuế nguyệt đầy bụi bặm.

Hắn khẽ khựng lại, hệ thống trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo lạnh lùng:
[Hậu bối được chỉ điểm đã đột phá đại cảnh giới, phản hồi đạo vận: Thiên cấp bí pháp – 'Vạn Cổ Quy Nguyên Thủ'. Thọ nguyên cộng thêm: Ba nghìn năm.]

Cố Trường An cười nhạt một tiếng, thu lại cảm xúc vào sâu trong đáy mắt. Ba nghìn năm thọ nguyên đối với hắn chỉ là một con số, thứ hắn cần hiện tại là làm thế nào để cái nghĩa trang này được ngủ ngon thêm vài vạn năm nữa mà không bị đánh thức bởi đám kiến hôi phiền phức bên ngoài kia.

"Lão Hắc, đun nước đi. Hôm nay ta muốn uống trà xanh."

Sương mù lại dày thêm một chút, che khuất hoàn toàn con đường cũ. Thế giới bên ngoài sắp nổi sóng gió, nhưng trong mộ, vĩnh viễn là một màu bình lặng đến đáng sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8