Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 119: Hệ thống thông báo: 15 vạn năm công đức viên mãn**
CHƯƠNG 119: 15 VẠN NĂM CÔNG ĐỨC VIÊN MÃN – NHÂN QUẢ CHỔI
Vạn Cổ Anh Linh Mộ, đêm nay tịch mịch lạ thường.
Sương mù xám xịt phủ kín những rặng bỉ ngạn đỏ rực, len lỏi qua từng kẽ đá của những ngôi mộ không tên. Ánh trăng từ trên cao dội xuống, xuyên qua tán cây cổ thụ già nua, tạo thành những vệt sáng lốm đốm như những mảnh hồn phách vỡ vụn.
Cố Trường An tay cầm cây Trần Hiêu Chổi đã cũ mòn, chậm rãi bước đi trên con đường mòn nhỏ. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như tơ hồng, không làm rung động một hạt bụi, không làm kinh nhiễu một vong linh. Mười lăm vạn năm trôi qua, thân ảnh này đã hòa quyện làm một với hơi thở của đất chết.
Cái lạnh của U Minh đối với kẻ khác là cực hình, nhưng với hắn, nó tựa như một lớp áo khoác quen thuộc.
Bỗng nhiên, đôi bàn tay gầy gũi nhưng rắn chắc của Cố Trường An khựng lại. Hắn đứng giữa trung tâm nghĩa trang, nơi bao quanh bởi mộ phần của các vị chuẩn đế, tiên nhân đã mất dấu trong dòng lịch sử.
Trong thức hải sâu thẳm, một tiếng "ầm" rung động tựa như tiếng chuông đại đạo vang lên từ cõi xa xăm, xuyên qua vách ngăn của thời gian và không gian.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành cột mốc thủ mộ: Mười lăm vạn năm.]
[Tuế nguyệt đằng đẵng, vạn vật giai hủ, duy có lòng người và mộ phần trường tồn. Ký chủ tâm tính kiên định, công đức viên mãn.]
[Đang tính toán phần thưởng…]
Cố Trường An nhắm mắt lại. Hắn có thể cảm nhận được thọ nguyên vốn dĩ đã vô tận của mình đang trải qua một sự thăng hoa kinh người. Đạo vận từ tứ phương tám hướng trong nghĩa trang bắt đầu cuộn xoáy, tụ lại trên đỉnh đầu hắn thành một đóa sen tím nhạt, rồi dần tan biến vào da thịt.
Hắn đã ở đây quá lâu. Lâu đến mức hắn không còn nhớ rõ diện mạo của những vị sư huynh, sư tỷ ở cái tông môn lụi bại mười vạn năm trước. Hắn cũng không nhớ rõ mùi vị của nhân gian phồn hoa ra sao. Trong đầu hắn bây giờ, chỉ có vị chát của trà đạo, mùi ẩm mốc của đất cũ và sự bình yên của kẻ đứng ngoài vòng tranh đấu.
[Thông báo: Phần thưởng 15 vạn năm thủ hộ đã phát ra.]
[Chúc mừng ký chủ nhận được Thần khí tối cao: Nhân Quả Chổi.]
[Chúc mừng ký chủ nhận được: Tu vi phản hồi – Đại thừa kỳ viên mãn.]
[Thọ nguyên cộng thêm: Vô tận (Đạt đến trạng thái Bất Diệt Thiên Địa).]
Luồng tu vi cuồn cuộn như đại hải đổ vào đan điền, nhưng Cố Trường An chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, đem toàn bộ khí thế đó áp súc xuống tận cùng. Hắn là kẻ đi theo Cẩu đạo, tu vi càng cao, càng phải giấu cho kỹ. Nếu để cái Thiên Đạo mục nát kia cảm nhận được một kẻ Đại Thừa Viên Mãn đang nhởn nhơ quét rác, chỉ e thiên kiếp sẽ san phẳng cái nghĩa trang này trong chớp mắt.
"Mười lăm vạn năm sao…" Cố Trường An lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn như tiếng gió lùa qua hang đá. "Thời gian thật sự là thứ rẻ mạt nhất đối với kẻ canh mộ."
Trên tay hắn, cây Trần Hiêu Chổi cũ kỹ bắt đầu biến hóa. Những sợi tre xơ xác đột ngột tỏa ra ánh sáng xám đen u uất, gỗ cầm tay chuyển sang màu đen tuyền như được tạc từ xương cốt của thần ma. Không có bất kỳ uy áp kinh thiên động địa nào tỏa ra, nhưng nếu có một vị Đại La Kim Tiên ở đây, hẳn sẽ phải kinh hãi đến rụng rời chân tay.
Cây chổi này, mỗi sợi lông của nó dường như được dệt từ vô số những sợi chỉ bạc vô hình – đó chính là Nhân Quả.
Cố Trường An vuốt nhẹ thân chổi, cảm nhận được một luồng thông tin tràn vào não bộ.
"Nhân Quả Chổi… Nhất chổi quét trần ai, nhị chổi đoạn nhân quả, tam chổi định luân hồi."
Hắn nhẹ nhàng đưa chổi quét qua một lớp lá khô dưới chân. Một nhát quét bình thường, nhưng trong tầm mắt của Cố Trường An, thực tại đã thay đổi. Hắn thấy những sợi chỉ đen tối đang quấn quanh khu mộ phía đông – nơi chôn cất một vị tà tu vừa bị diệt môn cách đây ngàn năm. Những sợi chỉ đó là sự thù hận, là những lời nguyền rủa từ những kẻ sống vẫn chưa buông tha cho kẻ chết.
Cố Trường An nhẹ xoay cổ tay, một nhát chổi lướt qua. "Xoạt."
Những sợi chỉ đen đứt đoạn, tan biến vào hư không. Ngôi mộ tà tu vốn dĩ đang phát ra những tiếng rên rỉ u uất chợt trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Linh hồn còn sót lại bên trong dường như vừa được tháo gỡ một xiềng xích nặng nề, tan thành những đốm sáng nhỏ đi vào cõi luân hồi.
"Thứ tốt." Cố Trường An gật đầu nhẹ.
Từ dưới gốc cây cổ thụ bên cạnh, một cái bóng đen kịt, tròn trịa lạch bạch bò ra. Lão Hắc – con hắc quy với đôi mắt ti hí, vẻ mặt già đời nhìn Cố Trường An, rồi lại nhìn cây chổi mới trên tay hắn. Nó hít hà cái mũi nhỏ, giọng điệu mang theo sự hoài nghi lẫn mỉa mai đặc trưng:
"Tiểu tử, ngươi lại nhặt được món đồ chơi gì lạ thế? Lão già này sống mấy kỷ nguyên rồi, mà nhìn cây chổi đó cứ thấy sởn tóc gáy là thế nào?"
Cố Trường An không quay đầu lại, tiếp tục nhịp điệu quét rác đều đặn: "Chỉ là cây chổi cũ, quét dọn sạch sẽ một chút để người dưới này được ngủ ngon thôi."
Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, cái mai rùa của nó cọ vào tảng đá nghe rào rạo: "Ngươi đừng hòng lừa ta. Vừa rồi khí tức của ngươi đột ngột biến mất, Thiên Đạo bên ngoài chắc chắn đã bị ngươi che mắt rồi. 15 vạn năm… Hừm, ngay cả tên điên năm đó sáng lập ra nơi này cũng không 'cẩu' được lâu như ngươi."
Cố Trường An mỉm cười, nụ cười nhạt nhẽo nhưng mang theo một loại phong thái xuất trần: "Sống lâu không khó, sống lâu mà không bị làm phiền mới khó. Lão Hắc, ngươi có thấy bầu trời phương Nam đêm nay không?"
Lão Hắc nheo mắt nhìn về hướng Nam, nơi mây đen đang kéo đến vần vũ, ẩn hiện những luồng lôi điện màu tím. "Lôi kiếp của nha đầu Lâm Thanh Diệp? Nàng ta vừa nhận dược lực của tiên thảo ngươi cho, đột phá Hóa Thần thì bị thiên hạ nhìn ngó là lẽ thường."
Cố Trường An nhìn chằm chằm vào những sợi chỉ nhân quả đang từ phía Nam vươn dài tới tận cổng nghĩa trang. Đó là nhân quả giữa hắn và Lâm Thanh Diệp. Nàng mang danh nghĩa là "người của nghĩa trang", khi nàng gặp họa, những kẻ truy sát nàng sẽ không ngại ngần mà lần theo dấu vết tìm đến đây.
Trong số những sợi nhân quả đó, có vài sợi màu đỏ thẫm, tỏa ra sát khí nồng đậm. Đó là của những lão quái vật cấp độ Hóa Thần, thậm chí là Luyện Hư đang thèm muốn tiên duyên trên người nàng.
"Lâm Thanh Diệp dù sao cũng đã quét rác cho ta vài năm." Cố Trường An lẩm bẩm. "Tiếng ồn ào từ phương Nam sẽ khiến các bậc tiền bối ở đây thức giấc."
Lão Hắc cười khà khà: "Ngươi định ra ngoài sao? Mười lăm vạn năm không rời cửa nửa bước, giờ định vì một nha đầu mà phá lệ?"
Cố Trường An không trả lời. Hắn bước đến sát biên giới giữa nghĩa trang và thế giới bên ngoài – một bức tường đá đổ nát phủ đầy rêu phong. Chỉ cần bước qua vạch này, hắn sẽ bước vào hồng trần. Nhưng hắn dừng lại.
Cẩu đạo chân chính, chính là giết người trong vô hình, giải quyết phiền phức từ lúc nó chưa kịp bắt đầu, và tuyệt đối… không lộ diện.
Cố Trường An cầm Nhân Quả Chổi, hướng về phía bầu trời phương Nam hư không phất lên một nhát.
"Quét sạch bụi trần."
Một cơn gió nhẹ nổi lên trong nghĩa trang. Nó bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nhưng khi cơn gió ấy thổi qua cổng nghĩa trang, nó liền biến thành một luồng sức mạnh huyền bí xuyên thấu qua các tầng quy tắc của Thiên Đạo.
Ở cách đó hàng vạn dặm, tại biên giới giữa Đại Chu Vương Triều và Thanh Vân Tông.
Lâm Thanh Diệp đang toàn thân đẫm máu, đôi mắt kiên định nhìn ba vị cường giả Hóa Thần kỳ đang bao vây mình. Nàng vừa trải qua thiên kiếp, cơ thể còn yếu ớt, mà đám người này lại mang theo bí bảo để che giấu thiên cơ, quyết tâm đoạt lấy 'tiên cơ' mà nàng mang về từ vùng cấm.
"Tiểu nha đầu, giao ra bí mật về vùng đất cấm địa đó, chúng ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Một lão giả mặc bào xám, tay cầm quạt xương, lạnh lùng lên tiếng.
Lâm Thanh Diệp ho nhẹ một ngụm máu, nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi: "Tiền bối của ta nói đúng… bên ngoài nghĩa trang, đâu đâu cũng là lũ kền kền."
"Tiền bối? Cái tên quét rác ở khu mộ mục nát đó sao?" Lão giả cười lớn đầy khinh miệt. "Để lão phu đưa ngươi về đoàn tụ với hắn dưới hố!"
Lão phu chưa kịp dứt lời, bàn tay đang vận chuyển linh lực đột ngột khựng lại. Một cơn gió thanh nhẹ chẳng biết từ đâu thổi tới, lướt qua vai lão.
Trong khoảnh khắc đó, lão giả mặc bào xám bỗng thấy trí nhớ của mình mờ nhạt đi. Mục tiêu của lão là gì? Tại sao lão lại đứng đây? Hơn thế nữa, sợi dây liên kết giữa lão và những kẻ xung quanh đột ngột đứt gãy.
Không chỉ lão, mà cả hai vị cường giả còn lại cũng đứng đần người ra giữa không trung. Những sợi nhân quả ràng buộc họ với Lâm Thanh Diệp, với cuộc truy sát này, đã bị nhát chổi của Cố Trường An xóa sạch sẽ.
Trong tâm trí họ, cái tên "Lâm Thanh Diệp" hay "Vạn Cổ Nghĩa Trang" đã trở thành một hố đen trống rỗng. Họ nhìn nàng như nhìn một người dưng qua đường, không thù không oán, không một chút ký ức về việc tại sao phải giết nàng.
"Chúng ta… đang làm gì ở đây?" Lão giả bào xám ngơ ngác hỏi.
"Không rõ. Hình như ta vừa đi ngang qua đây thấy cảnh đẹp nên dừng lại?" Một vị khác gãi đầu, tu vi Hóa Thần bỗng dưng dao động dữ dội vì nhân quả bị nhiễu loạn.
Lâm Thanh Diệp sững sờ. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc vừa lướt qua, nhẹ nhàng và tịch mịch như tiếng chổi tre mỗi sáng sớm tại nghĩa trang. Nàng quỳ sụp xuống, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi khu rừng đen kịt bao phủ lấy vùng đất cấm, dập đầu ba cái thật kêu.
"Đa tạ sư tôn cứu mạng."
…
Tại nghĩa trang.
Cố Trường An thu chổi lại. Trên mặt chổi, vài sợi tơ đỏ và đen vừa rồi đã bị xóa sạch, thay vào đó là một vẻ bóng loáng lạ thường.
"Xong rồi chứ?" Lão Hắc nằm trên đá, hỏi một câu thừa thãi.
"Tốn chút sức lực." Cố Trường An thở dài, biểu cảm như vừa hoàn thành một công việc lao động tay chân nặng nhọc. "Nhân quả của nàng ta đã được giấu đi. Trong vòng trăm năm tới, nếu nàng ta không tự mình nói ra, thế gian sẽ không ai còn nhớ nàng ta là ai, đến từ đâu."
Đây chính là sự khủng bố của Nhân Quả Chổi. Nó không trực tiếp giết người, nhưng nó xóa bỏ "nguyên nhân" của mọi hành động. Kẻ thù muốn giết bạn, nhưng khi "nguyên nhân" không còn, thù hận sẽ tan biến, sát niệm sẽ không thể hình thành.
Sống 15 vạn năm, Cố Trường An hiểu rằng giết chóc chỉ sinh ra thêm hận thù, và hận thù là loại nhân quả phiền phức nhất. Thay vì giết sạch đối phương, hãy để họ quên đi lý do để chiến đấu. Đó mới là đỉnh cao của Cẩu đạo.
Hắn quay người đi về phía gian nhà tranh nhỏ xíu của mình cạnh hàng rào.
Hệ thống lại hiện lên một dòng chữ vàng óng:
[Nhiệm vụ mới: Thủ mộ đủ 20 vạn năm. Phần thưởng: Luân Hồi Quan.]
Cố Trường An liếc mắt nhìn qua rồi tắt hẳn giao diện. Năm vạn năm tiếp theo đối với hắn chỉ là vài lần chợp mắt, vài mùa hoa bỉ ngạn nở rộ.
Hắn đặt Nhân Quả Chổi xuống góc tường, cạnh bên những bình trà bằng gốm đã sứt mẻ. Lão Hắc đã chuẩn bị sẵn nước sôi, làn khói trắng bốc lên cuộn tròn, hòa vào màn sương mù vĩnh cửu của nghĩa trang.
"Uống chén trà không?" Lão Hắc mời mọc.
"Để ta quét xong đống lá ở khu mộ của Vạn Pháp Ma Tôn đã." Cố Trường An lắc đầu. "Hôm qua hắn báo mộng nói mộ phần của hắn bị cỏ dại mọc nhiều quá, làm hắn khó chịu. Chôn người ta rồi thì phải có tâm, làm việc cho trọn vẹn mới tích được đức."
Tiếng chổi sột soạt lại vang lên đều đặn. "Xoạt… xoạt… xoạt…"
Mười lăm vạn năm đã qua, một kỷ nguyên mới lại bắt đầu ở thế giới ngoài kia. Các anh hùng trẻ tuổi sẽ lại trỗi dậy, các tông môn sẽ lại tranh đấu, máu sẽ lại đổ và người chết sẽ lại tăng lên. Nhưng dù thế gian có điên đảo thế nào, thì ở nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết này, vẫn luôn có một gã thủ mộ nhân kiên nhẫn.
Cố Trường An nhìn vào một ngôi mộ đá cổ xưa nhất ở khu trung tâm, ngôi mộ không có bia, cũng không có người biết ai nằm bên trong. Hắn đột nhiên cảm thấy, dường như mười lăm vạn năm vẫn còn quá ngắn để thấu hiểu hết sự im lặng của những người nằm xuống.
"Cẩu thêm năm vạn năm nữa thôi… rồi tính tiếp."
Ánh trăng mờ dần sau đám mây, để lại bóng dáng mảnh khảnh của Cố Trường An tan vào bóng tối của những ngôi mộ. Nghĩa trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, lạnh lẽo, thâm trầm, và hoàn toàn tách biệt khỏi dòng chảy cuồn cuộn của nhân gian.
Chỉ có cây Nhân Quả Chổi đứng tựa vách tường, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng bạc u minh, như thể đang đùa giỡn với định mệnh của vạn vật thiên hạ.