Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 120: Chuẩn bị cho kỷ nguyên \”Pháp Diệt\”**
CHƯƠNG 120: CHUẨN BỊ CHO KỶ NGUYÊN "PHÁP DIỆT"
Gió ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, tiếng gió mang theo một mùi vị rất lạ — mùi của sự khô héo, của sự tàn lụi không thể cứu vãn. Đó không phải là mùi của cái chết sinh học, mà là mùi của "Đạo" đang rạn nứt.
Cố Trường An đứng ở rìa khu mộ phía Đông, tay cầm Trần Hiêu Chổi, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía chân trời xa tắp. Ở đó, vòm trời vốn xanh thẳm nay đã chuyển sang một màu xám đục ngầu như mắt của một người già bị đục thủy tinh thể. Linh khí, thứ dưỡng chất vốn dồi dào chảy trôi trong huyết mạch của thế gian này suốt hàng triệu năm, giờ đây đang mỏng manh dần, giống như một vũng nước dưới nắng gắt, bốc hơi từng chút một.
"Pháp Diệt…" Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn tan biến vào hư không.
Hắn đã thủ mộ ở đây mười vạn năm. Hắn đã thấy những đế quốc trỗi dậy rồi sụp đổ như những tòa lâu đài cát, thấy những thiên tài kinh tài tuyệt diễm bước vào cổng nghĩa trang với dáng vẻ kiêu hùng rồi cuối cùng chỉ còn là một nắm tro tàn trong hố đất. Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn thực sự cảm nhận được hơi thở của "Thời đại kết thúc".
[Đinh! Kỷ nguyên Pháp Diệt đang đếm ngược. Linh khí toàn cầu sẽ biến mất trong vòng 365 ngày. Vạn Cổ Nghĩa Trang sắp tiến vào trạng thái "Cấm Linh Vực".]
[Nhiệm vụ: Duy trì sự tôn nghiêm của nghĩa trang trong thời kỳ vô linh. Phần thưởng: Một hạt giống "Tiên Thiên Mộc", có khả năng tự sản sinh linh khí tinh thuần trong phạm vi 10 mét.]
Dòng chữ vàng hiện lên trước mắt rồi tan đi, Cố Trường An không có bao nhiêu vui mừng. Mười vạn năm cẩu đạo khiến hắn hiểu rằng, mọi phần thưởng đều đi kèm với rủi ro tương ứng. Pháp Diệt không chỉ là cái chết của tu tiên giới, nó là sự điên cuồng cuối cùng của tất cả những kẻ đang nắm giữ sức mạnh.
"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Ra làm việc đi."
Cố Trường An đá nhẹ vào một phiến đá đen sần sùi cạnh lối đi. Phiến đá rung rinh, rồi một cái đầu rùa già nua, nhăn nheo thò ra, đôi mắt lim dim nhìn chủ nhân của mình với vẻ đầy oán trách.
"Trường An tiểu tử, ngươi không thấy ta đang cảm ngộ thiên địa sao? Cảm nhận linh khí mất đi cũng là một loại tu luyện, ngươi thật là phá hỏng hứng thú của ta." Lão Hắc ngáp một cái dài, cái mai rùa đen kịt tỏa ra một tầng u quang mờ nhạt.
"Cảm ngộ hay là đang ngủ đông sớm?" Cố Trường An không nể tình bóc mẽ. "Trong vòng một năm tới, linh khí sẽ biến mất hoàn toàn. Đám tu sĩ ngoài kia sẽ phát điên. Họ sẽ làm mọi cách để tìm kiếm những mảnh đất còn sót lại linh khí, hoặc những nơi chứa bí bảo có thể duy trì tu vi. Vạn Cổ Nghĩa Trang của chúng ta, tuy mang tiếng là vùng đất chết, nhưng trong mắt những kẻ sắp chết đuối thì đây chính là cọng rơm cứu mạng."
Lão Hắc nghe vậy, vẻ mặt cũng dần trở nên nghiêm túc. Nó lết thân hình nặng nề dậy, nhìn quanh một vòng những ngôi mộ nằm im lìm trong sương mù.
"Ý ngươi là… sẽ có kẻ dám quật mộ để tìm 'Tiên Nguyên' còn sót lại?"
"Không phải là 'sẽ có', mà là 'chắc chắn'." Cố Trường An cầm chổi quét nhẹ một vòng, đẩy đống lá rụng sang một bên. "Pháp Thoái chỉ là đau đớn, nhưng Pháp Diệt là tuyệt vọng. Khi con người ta tuyệt vọng, họ sẽ không còn kính sợ tổ tiên, không còn sợ hãi nhân quả nữa. Họ sẽ hóa thành dã thú."
Hắn quay người đi về phía lán cỏ, bắt đầu lục tìm trong kho chứa đồ những vật dụng đã lâu không dùng đến. Một cuộn trận đồ bằng da thú cũ kỹ, mười tám viên linh thạch cực phẩm vốn được tích cóp từ mấy ngàn năm trước, và một hũ dầu linh vĩnh cửu.
Cố Trường An không thích chiến đấu, càng không thích dính dáng đến nhân quả bên ngoài, nhưng bảo vệ nghĩa trang là chức trách cũng là con đường trường sinh của hắn. Nếu nghĩa trang bị phá, hệ thống sẽ sụp đổ, và cái thọ nguyên vô tận kia cũng sẽ tan thành mây khói. Đó là giới hạn cuối cùng của hắn.
"Ta cần gia cố trận pháp. Không phải một lớp, mà là một trăm lớp." Cố Trường An vừa nói vừa bắt đầu vẽ những phù văn phức tạp lên mặt đất. "Lão Hắc, ngươi xuống Minh Hà, đánh thức những oán linh ở tầng nông lên. Bảo họ, ai muốn được 'hóa giải' hoàn toàn sau kỷ nguyên này thì hiện tại phải ra sức giữ cửa."
Lão Hắc rùng mình một cái: "Ngươi thật ác độc, ngay cả người chết cũng không tha. Nhưng mà… ta thích."
Đúng lúc đó, từ phía cổng đá cũ nát của nghĩa trang, một bóng người loạng choạng bước vào. Đó là một nữ tử mặc y phục cung đình đã rách nát, mái tóc dài rối bời, hơi thở hổn hển như người đang kiệt sức. Lâm Thanh Diệp.
Năm vạn năm trước, nàng từng là đệ tử quét rác bên cạnh Cố Trường An. Sau đó nàng rời đi, thành lập nên Thanh Diệp Tiên Triều, uy chấn bát phương. Nhưng giờ đây, khí chất Tiên Đế của nàng đã tan biến đâu mất, chỉ còn lại sự tàn tạ và nỗi sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Sư tôn… cứu con…" Nàng ngã quỵ xuống dưới chân Cố Trường An, bàn tay trắng bệch bấu chặt lấy gấu áo vải thô của hắn.
Cố Trường An không cúi xuống nhìn, hắn vẫn chăm chú hoàn thành nét vẽ của phù văn thứ bảy mươi chín. Giọng nói của hắn lạnh nhạt như băng truyền tới tai nàng: "Thanh Diệp, năm đó khi ngươi đi, ta đã nói thế gian này là một bể khổ, không có bến bờ. Ngươi đã hưởng thụ vinh hoa phú quý, đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, giờ đây Pháp Diệt kéo đến, ngươi lại muốn trốn về chốn bình lặng này sao?"
Lâm Thanh Diệp bật khóc, nước mắt làm lem nhem những vết máu khô trên má. "Sư tôn, Tiên triều sụp đổ rồi. Các hoàng thúc, các tướng lĩnh… họ đã phát điên. Họ giết lẫn nhau để tranh đoạt những giọt Linh dịch cuối cùng trong kho bảo khố. Họ muốn lấy 'Tiên cốt' trong người con để luyện đan… Thế giới bên ngoài… đã là địa ngục."
Cố Trường An cuối cùng cũng ngừng tay. Hắn nhìn đứa học trò từng một thời ngây ngô quét lá, giờ đã trở thành một đống đổ nát của thời đại. Hắn thở dài, ánh mắt hiện lên một chút gợn sóng rồi nhanh chóng trở lại vẻ tịch mịch thường thấy.
"Vạn Cổ Nghĩa Trang không thu nhận người sống." Hắn nói, giọng nói nhỏ nhưng nặng tựa ngàn cân. "Nhưng… ở góc phía Tây Bắc, có một cái hố ta vừa đào chưa có chủ. Ngươi vào đó ngồi đi, tự mình phong ấn linh lực, tự mình đi vào 'giả chết'. Nếu ngươi có thể chịu đựng được cảnh cô tịch và bóng tối trong vạn năm tới, ngươi có cơ hội thấy được kỷ nguyên mới. Nếu không, nơi đó sẽ là mộ thật của ngươi."
Lâm Thanh Diệp như được đại xá, dập đầu liên tiếp: "Tạ Sư tôn! Tạ Sư tôn!"
Nàng lảo đảo bò về phía Tây Bắc, nơi đó thực sự có một huyệt mộ trống không, bốc lên mùi đất ẩm nồng nặc. Đó là cách cứu mạng duy nhất mà Cố Trường An dành cho nàng — "Cẩu" theo đúng nghĩa đen.
Khi bóng dáng Thanh Diệp khuất sau những rặng hoa bỉ ngạn tím sẫm, Lão Hắc lết lại gần, tặc lưỡi: "Ngươi lại mềm lòng rồi. Để một người sống ở lại nghĩa trang trong kỷ nguyên Pháp Diệt, nhân quả của nàng sẽ bị tính lên đầu ngươi đấy."
Cố Trường An cầm lấy cây chổi, lại bắt đầu quét lá. Những bước chân của hắn trên nền đất tạo ra những nhịp điệu đều đặn, kỳ ảo.
"Một người là bao nhiêu nhân quả? Thế giới này sắp không còn tu sĩ nữa rồi, đạo lý cũng không còn, quy tắc cũng sẽ bị xóa nhòa. Lúc đó, ai sẽ đi tính toán nhân quả với ta?"
Hắn ngước nhìn cây đại thụ già nua giữa trung tâm nghĩa trang — cây Linh Hồn. Tán lá của nó giờ đã rụng gần hết, những quả "ký ức" lủng lẳng trên cành đang héo quắt lại. Cố Trường An biết, khi kỷ nguyên Pháp Diệt chính thức bắt đầu, những linh hồn đại năng trong các ngôi mộ sẽ rơi vào trạng thái ngủ say vĩnh cửu hoặc biến chất thành những ác niệm kinh khủng.
Để chuẩn bị, hắn phải quét sạch mọi "bụi bẩn" tâm linh trong khu mộ. Mỗi một nhát chổi quét qua, Cố Trường An đều đổ vào đó một chút linh lực cuối cùng của mình, hòa quyện với tử khí để tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình.
[Đinh! Bạn đã dọn dẹp mộ của "Vô Cực Kiếm Tôn". Nhận được: Kiếm Ý Bạt Trần (Một kiếm quét sạch vạn pháp vô dụng).]
[Đinh! Bạn đã dọn dẹp mộ của "Dược Thần Tử". Nhận được: Bách Thảo Tịch Tĩnh Đan (Giúp duy trì sự sống trong trạng thái vô linh khí trong 10.000 năm).]
Hệ thống liên tục vang lên những âm báo. Cố Trường An chẳng buồn nhìn, hắn cứ miệt mài quét. Từ ngôi mộ số 1 đến ngôi mộ số 10.000, rồi 20.000… Mồ hôi thấm đẫm vai áo gấm của một kẻ đã sống mười vạn năm. Trong thời khắc vĩ đại nhất của sự sụp đổ, gã thủ mộ nhân vẫn chọn cách bình dị nhất để đối diện.
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ phía xa, những tiếng nổ vang trời xé toạc không gian. Đó là các tông môn lớn đang cưỡng ép mở ra các tiểu thế giới bí mật để lẩn trốn, nhưng không khí quá loãng khiến các không gian đó sụp đổ, nuốt chửng hàng vạn tu sĩ vào hư vô.
Những đốm lửa đỏ rực cháy lên trên bầu trời như những giọt máu chảy dài. Một con thuyền rồng khổng lồ của một phương cường giả nào đó đang lao điên cuồng về phía U Minh Cấm Địa, khói lửa mịt mù. Họ định tìm kiếm con đường sống cuối cùng trong cái chết.
"Đến rồi." Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn thẳng vào phi thuyền đang lao tới.
"Lão Hắc, dẫn Lâm Thanh Diệp xuống sâu thêm ba thước nữa, đắp đất cho kỹ vào."
Cố Trường An cầm U Minh Đăng lên, ngọn lửa xanh lét bên trong đèn đột ngột bùng phát, chiếu sáng cả một vùng rộng lớn. Ánh sáng này không ấm áp, nó lạnh thấu xương tủy, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình.
Phi thuyền rồng lớn dừng lại cách rào dậu của nghĩa trang không xa. Hàng trăm tu sĩ từ trên thuyền nhảy xuống, trang phục của họ đều thêu hình bát quái — là người của Thái Cực Môn, một trong những đại tông môn từng danh trấn thiên hạ.
Kẻ cầm đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt lại vẩn đục sự cuồng loạn. Lão cầm một cây trượng dài, gào lên: "Thủ mộ nhân! Ta biết ngươi ở đó! Mau mở cổng trận! Giao ra Tiên Nguyên của những vị cường giả vạn cổ, nếu không chúng ta sẽ san phẳng cái nghĩa trang chết tiệt này!"
Cố Trường An đứng im lặng giữa màn sương, thân hình hắn mảnh khảnh như một cành cây khô, nhưng lại mang một khí thế bất động như núi cao.
"Hóa Thần kỳ?" Cố Trường An khẽ thở dài. "Nếu là một ngàn năm trước, ngươi chỉ cần ho một tiếng là cả vùng này rung chuyển. Nhưng hiện tại… ngươi nhìn xem, ngay cả cái trượng của ngươi cũng không còn tỏa sáng được nữa rồi."
Quả nhiên, vì linh khí quá mỏng, pháp bảo trên tay lão giả kia đang nứt vỡ dần. Tu vi của lão cũng đang tụt dốc thảm hại, từ Hóa Thần rơi xuống Nguyên Anh, rồi Kim Đan…
"Ta không cần đạo lý! Ta cần sống!" Lão giả điên cuồng lao tới, phía sau lão là đám đệ tử cũng mắt đỏ ngầu như thú dữ.
Cố Trường An không lùi, cũng không dùng thần thông hoa mỹ. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cây Trần Hiêu Chổi lên. Một nhát quét đơn giản, bình thường như thể hắn đang dọn đi đống rác thải ngoài cửa.
"Xoạt!"
Một luồng kình khí không chứa linh lực, mà chứa đựng sự tịch mịch của mười vạn năm và sức nặng của vạn ngôi mộ, bùng nổ. Toàn bộ đám người của Thái Cực Môn bị hất văng ngược trở lại phi thuyền như những con búp bê vải. Những kẻ yếu hơn lập tức tan biến thành bụi phấn.
"Đây là đất của người chết." Giọng Cố Trường An vang lên, không cao nhưng lại át cả tiếng sấm rền. "Người sống vào đây, chính là khinh rẻ quy luật của sự tĩnh lặng. Ta cho các ngươi mười hơi thở để rời đi, nếu không… chỗ này vẫn còn đủ đất để chôn tất cả các ngươi."
Đám tu sĩ nhìn nhau trong kinh hãi. Họ chưa từng thấy loại sức mạnh nào không cần linh khí mà vẫn đáng sợ đến thế. Sự áp chế đó không đến từ cảnh giới, nó đến từ "Tuế nguyệt" — thời gian. Kẻ đã đứng ngoài vòng quay của thời gian quá lâu, bản thân hắn chính là một loại quy tắc.
Lão giả cầm đầu run rẩy, nhìn xuống cây trượng đã vỡ nát trên tay, rồi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ chết của Cố Trường An. Lão đột nhiên quỳ xuống, không phải để xin chết, mà là để xin được chôn.
"Tiền bối… thế gian này chết rồi. Xin tiền bối thương xót… cho lão phu một chỗ nằm. Lão phu không muốn bị tan biến ngoài kia như rác rưởi."
Cố Trường An nhìn lão già, rồi nhìn đám đệ tử đang tuyệt vọng phía sau. Hắn không nói gì, chỉ quay lưng bước đi về phía lán cỏ.
"Tự tìm lấy một phiến đá, tự khắc tên mình, rồi tự mình nằm xuống dưới chân núi kia. Đừng chạm vào những ngôi mộ cổ, nếu không các ngươi sẽ không bao giờ được đầu thai."
Nghĩa trang mười vạn năm, trong ngày đầu tiên của thời kỳ chuẩn bị cho Pháp Diệt, bỗng nhiên đón thêm nhiều "cư dân" nhất từ trước đến nay. Nhưng đó không phải là niềm vui, đó là một buổi hoàng hôn buồn thảm của cả một văn minh tu tiên.
Cố Trường An vào lại lán cỏ, rót một chén trà đã nguội lạnh.
Lão Hắc thò đầu vào: "Ngươi định thu nhận hết bọn họ sao?"
"Không. Ta chỉ đang làm công việc của một người thủ mộ." Cố Trường An bình thản uống trà. "Thế giới này cần được dọn dẹp. Pháp Diệt là một cái chổi lớn nhất, nó sẽ quét sạch mọi sự mục nát, chỉ để lại những gì chân thật nhất. Ta đứng đây mười vạn năm, cũng chỉ là để đợi lúc này thôi."
Đêm đó, bầu trời chính thức mất đi những ánh sao linh lực cuối cùng. Một màu đen đặc quánh như mực bao trùm lên toàn bộ thế giới.
Cố Trường An thắp lên một ngọn U Minh Đăng, treo nó ở trước cổng nghĩa trang. Ánh lửa lập lòe xanh biếc duy nhất trong cả một đại lục bóng tối. Hắn đóng chặt cửa lán, ngồi xếp bằng, bắt đầu vận chuyển "Cửu U Trường Sinh Quyết" phiên bản đặc biệt dành cho vô linh kỷ nguyên.
"Mười vạn năm thanh tịnh, giờ bắt đầu mười vạn năm cô tịch thật sự."
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi. Không phải tuyết trắng, mà là tuyết đen — tro tàn của những quy tắc cũ đang sụp đổ. Pháp Diệt kỷ nguyên, chính thức bắt đầu.