Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 121: Linh khí cạn kiệt, tu sĩ điên cuồng**
Chương 121: Linh khí cạn kiệt, tu sĩ điên cuồng
Gió trên đỉnh U Minh Cấm Địa rít lên từng hồi thê lương, mang theo mùi vị của sự mục nát và khô héo. Bầu trời vốn dĩ xanh trong của giới tu tiên, nay bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, đặc quánh như chì. Những đám mây linh khí vốn cuồn cuộn như sóng đại dương giờ đây tan tác, mỏng manh đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy chúng đang bị những vết nứt hư không nuốt chửng từng chút một.
Pháp Diệt Kỷ Nguyên đã không còn là lời tiên tri nằm trên những trang giấy cũ nát nữa. Nó đã đến, thực tế và tàn nhẫn hơn bất cứ thảm họa nào trong mười vạn năm qua.
Trong mảnh đất Vạn Cổ Nghĩa Trang, Cố Trường An vẫn cầm cây Trần Hiêu Chổi, chậm rãi đưa từng nhát quét qua những phiến đá rêu phong. Tiếng lá khô sột soạt hòa cùng nhịp thở đều đặn của hắn tạo nên một sự tương phản lạ lùng với sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài kia.
Tu vi của hắn đã đạt đến mức độ mà linh khí thiên địa đối với hắn chỉ còn là một lớp vỏ trang trí. "Cửu U Trường Sinh Quyết" của hắn hấp thụ tử khí và đạo vận từ mười vạn ngôi mộ cổ, nên trong khi cả thế giới đang gào thét vì đói khát linh năng, hắn vẫn bình thản như một hồ nước không đáy.
"Khẹc khẹc… Cố tiểu tử, ngươi xem, cái đám tự xưng là thần tiên ngoài kia bắt đầu hóa điên rồi đấy."
Lão Hắc thò cái đầu rùa già nua ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ đếch nhìn về phía cổng nghĩa trang, nơi có những luồng ánh sáng loạn xạ của pháp thuật đang va đập.
Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn ra xa. Ở ranh giới của U Minh Cấm Địa, khói lửa bốc lên ngùn ngụt. Hắn khẽ thở dài: "Con người khi đứng trước cái chết thì sợ hãi, nhưng khi đứng trước việc mất đi sức mạnh, họ còn điên cuồng hơn cả cái chết."
Vừa dứt lời, một đạo độn quang yếu ớt từ trên trời lao xuống, đập mạnh vào tấm bia đá ngay cổng chính. Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân.
Vị lão tu sĩ thường ngày vẫn ung dung tự tại, đi khắp nơi buôn tin bán xác, nay trông thật thảm hại. Đạo bào rách nát, một cánh tay đã bị chém mất, máu chảy đầm đìa nhưng điều đáng sợ hơn cả là hơi thở của lão. Linh hải trong người lão đang khô cạn nhanh chóng, khiến các vết thương không những không thể khép lại mà còn có dấu hiệu bị thối rữa do tử khí xâm nhập.
"Cố… Cố đạo hữu… cứu… cứu ta!" Thanh Huyền Đạo Nhân run rẩy vươn bàn tay còn lại về phía Cố Trường An.
Cố Trường An bước tới, một cái vẫy tay, một làn gió xanh biếc nhẹ nhàng bao bọc lấy lão già, kéo lão vào bên trong phạm vi của nghĩa trang. Vừa bước qua ranh giới, Thanh Huyền Đạo Nhân như người sắp chết đuối vớ được cọc, lão há mồm hít lấy hít để bầu không khí còn sót lại chút ít đạo vận của nghĩa trang.
"Bình tĩnh lại." Cố Trường An lạnh nhạt nói, ngón tay điểm nhẹ vào trán lão, truyền vào một tia tử khí đã được thuần hóa để trấn áp sự hỗn loạn trong kinh mạch của lão.
Mất một lúc lâu, Thanh Huyền Đạo Nhân mới lấy lại được chút thần sắc. Lão run rẩy kể lại: "Hỏng rồi… Loạn thật rồi! Thiên địa linh khí đột nhiên sụt giảm xuống mức một phần mười chỉ trong ba ngày. Các đại tông môn vốn đã bí mật tích lũy linh thạch, nay bắt đầu phái quân đi đánh chiếm tất cả những mỏ linh thạch còn sót lại. Không chỉ thế, ngay cả đệ tử trong nội môn cũng bắt đầu tàn sát lẫn nhau để cướp đoạt túi trữ vật."
Lão ho sặc sụa, trong ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng: "Linh thú sơn mạch đã biến thành địa ngục. Tu sĩ không có linh thạch để duy trì tu vi đã bắt đầu săn đuổi linh thú để uống máu, ăn thịt sống nhằm hấp thụ chút linh lực còn vương lại. Ngay cả phàm nhân vương triều cũng không thoát khỏi. Các vị kim đan lão tổ mà chúng ta hằng tôn kính, giờ đây lại giống như những kẻ ăn mày điên cuồng, xông vào cung điện phàm trần để tìm kiếm những mảnh ngọc thạch có chứa chút linh khí mọn."
Cố Trường An im lặng. Hắn hình dung ra một thế giới mà trật tự mười vạn năm qua bị sụp đổ chỉ trong nháy mắt. Khi "hơi thở" của tu tiên giới là linh khí bị cắt đứt, bản tính tăm tối nhất của con người sẽ trỗi dậy.
"Tại sao ngươi lại bị thương?" Cố Trường An hỏi.
"Ta… ta chỉ định bán mấy miếng bùa chú lấy ít tích cốt đan… nhưng lũ khốn đó… chúng nói giờ bùa chú là giấy lộn, chỉ có máu thịt của người có tu vi mới là thuốc bổ." Thanh Huyền Đạo Nhân rùng mình. "Chúng định tế sống ta!"
Đúng lúc này, từ bên ngoài U Minh Cấm Địa vang lên những tiếng gào thét đinh tai nhức óc. Một nhóm tu sĩ, khoảng chừng vài trăm người, đang rầm rộ lao về phía nghĩa trang. Kẻ cầm đầu là một trung niên nam tử khoác áo bào đỏ rách rưới, mắt đỏ ngầu, tu vi cỡ Nguyên Anh kỳ nhưng khí tức vô cùng rối loạn.
"Cái nghĩa trang kia! Ta ngửi thấy rồi! Trong đó có linh khí! Có Đạo vận trường sinh!"
"Xông vào! Giết sạch những kẻ bên trong, chiếm lấy mảnh tịnh thổ cuối cùng này!"
"Thủ mộ nhân kia, mau cút ra đây! Giao ra phương pháp trường sinh, nếu không chúng ta sẽ băm vằn ngươi!"
Đám đông đó bao gồm đủ mọi thành phần: từ những lão giả tóc trắng xóa sắp xuống lỗ đến những thanh niên tu tài với gương mặt vặn vẹo vì tham vọng. Họ không còn là tu sĩ thanh cao, mà là một đàn thú dữ bị dồn vào đường cùng.
Lão Hắc bò ra, phun một bãi nước bọt: "Một lũ kiến hôi không biết sống chết. Để lão phu ra nghiền nát bọn chúng."
"Đợi đã." Cố Trường An ngăn lão lại. Hắn nhìn đám người đang điên cuồng tấn công vào hộ trận ngoài rìa, đôi mắt không có một chút gợn sóng. "Họ chỉ là những kẻ tội nghiệp bị thời đại bỏ rơi. Để ta."
Cố Trường An cầm chổi bước ra cổng nghĩa trang. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đều tạo ra một vòng sóng gợn âm thầm, khiến sương mù tử khí xung quanh tụ lại.
"Vạn Cổ Nghĩa Trang, người sống chớ vào." Giọng nói của hắn không vang dội, nhưng lại như đâm xuyên qua linh hồn của mỗi kẻ đứng đó.
"Bớt lời vô nghĩa đi!" Tên Nguyên Anh cầm đầu hét lên, hắn vung một thanh đại đao rực lửa, chém mạnh xuống không trung. "Ngươi chỉ là một tên quét mộ hèn mọn,凭 gì sở hữu nơi này? Chết đi!"
Đao mang xé toạc không khí, mang theo tất cả chút linh lực cuối cùng mà tên Nguyên Anh này có thể ép ra từ thọ nguyên của mình. Tuy nhiên, khi luồng sáng ấy chạm đến cách Cố Trường An ba thước, nó bỗng dưng đứng khựng lại, rồi như một vệt khói bị gió thổi, tan biến không còn dấu tích.
Cố Trường An vẫn đứng đó, chổi vẫn cầm tay.
"Các ngươi muốn linh khí? Thế gian đã không còn linh khí cho các ngươi nữa rồi."
Hắn khẽ khua cây chổi một nhịp. Một luồng uy áp mênh mông như biển cả, cổ xưa như chính đất trời này đột nhiên giáng xuống. Đó không phải là áp lực của tu vi bình thường, mà là áp lực của "Tuế Nguyệt".
Hàng trăm tu sĩ đang lao tới bỗng thấy bước chân mình nặng nề như đeo nghìn quả núi. Da dẻ họ bắt đầu nhăn nheo với tốc độ mắt thường có thể thấy, tóc họ bạc trắng, răng rụng rơi.
"Chuyện gì thế này? Tuổi thọ của ta… Tuổi thọ của ta đang biến mất!"
"Linh lực của ta không những không tăng lên mà còn bị hút ra ngoài!"
Đám tu sĩ hoảng loạn. Họ nhận ra rằng, cái gọi là "tịnh thổ" mà họ thèm khát, thực chất là một lò luyện thời gian khổng lồ.
Cố Trường An lãnh đạm nhìn bọn họ: "Nghĩa trang này mười vạn năm qua thu nạp không biết bao nhiêu vị đại năng. Các ngươi muốn vào đây, nghĩa là muốn trở thành một phần của nơi này. Đã muốn là 'người trong mộ', thì phải trả giá bằng sự sống."
Tên Nguyên Anh cầm đầu giờ đây đã biến thành một lão già lụ khụ, thanh đại đao của hắn rỉ sét rồi vỡ vụn. Hắn quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đờ đẫn: "Tại sao… tại sao ông trời lại đối xử với chúng ta như vậy? Chúng ta khổ tu trăm năm, ngàn năm… cuối cùng lại trở thành rác rưởi không bằng phàm nhân?"
Hắn bật cười điên dại, rồi đột ngột tự bạo linh hải. Nhưng cú tự bạo của một Nguyên Anh kỳ vốn có thể san bằng một ngọn núi, giờ đây chỉ tạo ra một tiếng nổ nhỏ yếu ớt như pháo tép. Linh khí thoát ra ngay lập tức bị mặt đất nghĩa trang nuốt chửng.
Những kẻ còn lại sợ hãi cực độ, bắt đầu lùi bước, bò lê bò trườn chạy trốn khỏi vùng cấm địa. Cố Trường An không đuổi theo, hắn biết rằng ngoài kia, không có linh lực, không có thuốc men, họ cũng chẳng sống được bao lâu trong cảnh loạn lạc này.
Phía sau, một bóng dáng thanh mảnh từ trong màn sương bước ra. Lâm Thanh Diệp, lúc này đã là một đại tu sĩ danh chấn một phương, gương mặt xinh đẹp nay hằn lên vẻ mệt mỏi và đau xót.
"Sư tôn… bên ngoài thực sự đã trở thành luyện ngục." Nàng quỳ xuống sau lưng Cố Trường An. "Vương triều của con… chỉ trong một đêm, những vị hoàng thúc, lão tổ vì muốn tranh đoạt mấy viên linh thạch hạ phẩm mà giết hại lẫn nhau. Con đã cố gắng ngăn cản, nhưng…"
Nàng cúi đầu, hai vai run rẩy. Nàng vừa trở về sau khi chứng kiến cảnh những đệ tử chính đạo mà nàng hằng ngưỡng mộ đang cướp đoạt ngay cả miếng cơm manh áo của những phàm nhân khốn khổ để đổi lấy một mẩu phù thạch linh tính.
Cố Trường An quay người lại, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu nàng.
"Thanh Diệp, con phải hiểu một điều. Linh khí đối với tu sĩ giống như nước đối với cá. Khi nước cạn, cá sẽ không còn nhìn nhau bằng ánh mắt đồng loại nữa, chúng sẽ cắn xé nhau để chiếm lấy những giọt nước cuối cùng đọng lại trong bùn."
"Nhưng sư tôn… lẽ nào chúng ta cứ đứng nhìn thế giới này diệt vong?"
Cố Trường An nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một vài vì sao mờ nhạt cuối cùng đang tắt ngấm.
"Sự diệt vong của kỷ nguyên này là để gieo mầm cho kỷ nguyên khác. Ta đã ở đây mười vạn năm, thấy biết bao nhiêu tông môn hùng mạnh trở thành đống đất vàng. Thời đại này đã quá mục nát, các tu sĩ đã quên đi bản tâm của việc cầu đạo, họ chỉ biết tranh đoạt và tàn sát."
Hắn chỉ tay về phía những ngôi mộ cổ: "Ở đây, có những vị đại năng từng dùng cả đời để cứu nhân độ thế, cũng có những kẻ ác ma vạn cổ. Nhưng cuối cùng, họ đều nằm lại dưới lòng đất. Ta thủ hộ nơi này, không phải để cứu thế giới, mà để giữ lại cái 'gốc' cho nhân loại."
"Hãy nhìn kia."
Dưới chân một ngôi mộ nhỏ vừa được lập của một tán tu vô danh, một mầm non nhỏ bé, màu trắng nhạt đang từ từ nhú lên từ đống tro tàn của sự hỗn loạn. Nó không hấp thụ linh khí, mà dường như đang thở theo nhịp điệu của tử khí xung quanh.
"Đó là gì vậy sư tôn?" Lâm Thanh Diệp kinh ngạc hỏi.
"Đó là mầm mống của Đạo pháp mới. Trong sự chết chóc, sự sống sẽ học cách thích nghi. Linh khí mất đi, nhưng một loại năng lượng khác sẽ được sinh ra. Thời gian sẽ thanh lọc tất cả."
Cố Trường An xoay người, tiếp tục quét tì tì những chiếc lá rụng từ các tán cây cổ thụ không còn sức sống.
"Thanh Huyền, ngươi nếu muốn sống thì hãy ở lại đây làm một cái cây bù nhìn, mỗi ngày lo việc thắp hương. Thanh Diệp, con hãy đóng cổng nghĩa trang lại. Kể từ hôm nay, Vạn Cổ Nghĩa Trang nội bất xuất, ngoại bất nhập. Bất luận là Tiên Đế hay Ma Thần, nếu muốn xông vào, cứ việc để họ trở thành phân bón cho cây cối trong này."
Giọng hắn bình thản nhưng lại mang theo một loại sát ý lạnh thấu xương.
Đêm đó, linh khí hoàn toàn cạn kiệt. Trên toàn đại lục, những tiếng gào khóc tuyệt vọng của hàng triệu tu sĩ vang lên, hòa cùng tiếng sấm sét khô khốc của thiên đạo đang thay đổi quy tắc. Các đại trận bảo hộ tông môn sụp đổ hàng loạt vì thiếu nguồn cung năng lượng. Những hòn đảo lơ lửng trên không rơi xuống đất như những vì sao rụng, đè nát các kinh đô sầm uất.
Cố Trường An đứng trên gò đất cao nhất của nghĩa trang, tay cầm U Minh Đăng. Ánh sáng xanh biếc từ đèn tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ vùng cấm địa, ngăn cách nó hoàn toàn với thế giới điên cuồng bên ngoài.
Lão Hắc nằm bên cạnh, ngáp một cái dài: "Cẩu mười vạn năm, rốt cuộc cũng đợi được đến ngày thiên hạ thái bình theo kiểu này."
"Thái bình?" Cố Trường An khẽ cười khổ. "Chỉ là một loại khởi đầu đau đớn hơn mà thôi."
Bỗng nhiên, hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo khô khốc, vốn đã im lìm suốt vài ngàn năm qua:
【 Ký chủ đã chứng kiến sự khởi đầu của Pháp Diệt Kỷ Nguyên, tâm cảnh đạt đến 'Vạn Cổ Trường Không'. Phần thưởng: Nhất sợi Thái Sơ Nguyên Khí. 】
【 Lưu ý: Thái Sơ Nguyên Khí là gốc rễ của mọi loại năng lượng, có thể giúp ký chủ kiến tạo một tiểu thế giới hoàn toàn mới bên trong nghĩa trang. 】
Cố Trường An cảm nhận được một tia khí tức cổ xưa, ấm áp đang len lỏi trong đan điền mình. Nó tinh khiết hơn linh khí vạn lần, mạnh mẽ hơn tử khí trăm lần. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn ra bóng tối đặc quánh bên ngoài cổng.
Lòng tham của tu sĩ đã khiến họ đánh mất đi tất cả. Còn hắn, kẻ bị coi là "người quét mộ hèn mọn", giờ đây lại nắm giữ chiếc chìa khóa duy nhất để cứu vớt mầm sống của vạn vật.
Thế nhưng, bản tính "Cẩu đạo" sâu sắc trong máu thịt khiến Cố Trường An chỉ hít một hơi sâu, rồi thu hồi tia nguyên khí ấy lại.
"Thanh Diệp, Lão Hắc, đi ngủ thôi. Sáng mai còn nhiều mộ phải dọn lắm."
Hắn bước về phía lán cỏ, bóng lưng gầy guộc nhưng vững chãi như một ngọn núi cổ đại. Mặc cho thế giới ngoài kia đang máu chảy thành sông, mặc cho các bậc vĩ nhân đang điên cuồng gào thét, ở nơi này, thời gian vẫn cứ thế trôi, và người giữ mộ vẫn cứ thế quét.
Sự điên cuồng của tu sĩ thực chất chỉ là một cái chớp mắt của lịch sử. Trong vòng xoáy của tuế nguyệt, chỉ có những kẻ biết ẩn nhẫn, biết tôn trọng cái chết mới có thể chạm tay vào sự trường sinh thực sự.
Dưới chân núi U Minh, một tu sĩ già, vốn là thái thượng trưởng lão của một môn phái lớn, bò đến trước cổng đá, dùng những ngón tay gầy guộc của mình khắc lên đá dòng chữ: "Tu tiên cả đời, cuối cùng chỉ cầu được làm ma nghĩa trang."
Lão gục xuống, hơi thở cuối cùng tan biến.
Cố Trường An trong lán cỏ khẽ thở dài, hắn lại cầm lấy sổ tay tử vong, ghi thêm một dòng: "Ngày thứ nhất kỷ nguyên Pháp Diệt, thu nạp một tu sĩ hóa thần tâm tử, đặt tại khu mộ số chín phía Tây."
Đó là công việc của hắn. Mười vạn năm trước như vậy, mười vạn năm sau vẫn thế. Chỉ là, bắt đầu từ hôm nay, danh sách này sẽ dài ra rất nhanh.
Tiếng chuông gió treo dưới mái lán khẽ vang lên "đinh đang", xua đi chút ít không khí ngột ngạt của đêm mạt pháp. Một chương mới của thế giới đã mở ra, trong máu và nước mắt, nhưng ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, mọi thứ vẫn chỉ mới bắt đầu.