Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 122: Nghĩa trang là hy vọng cuối cùng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:39:55 | Lượt xem: 2

Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên lán cỏ vẫn "đinh đang" từng hồi đều đặn, thanh âm thanh thúy ấy như thể lạc lõng giữa bầu không khí đặc quánh tử khí của U Minh cấm địa.

Thế nhưng, vào lúc này, tiếng chuông ấy đối với những kẻ đang đứng ngoài cổng đá rêu phong mà nói, lại giống như tiếng vọng từ thiên đường.

Pháp Diệt Kỷ đã thực sự giáng lâm.

Bên ngoài U Minh cấm địa, bầu trời không còn màu xanh hay những áng mây lành, mà bị thay thế bởi một mảng xám xịt như tro tàn của một lò thiêu khổng lồ. Linh khí thiên địa từng là cội nguồn của mọi sức mạnh, nay lại biến thành thứ kịch độc bào mòn tu vi. Những vị trưởng lão vốn có thọ nguyên nghìn năm, chỉ trong một đêm tóc trắng đã xóa sạch, da thịt nhăn nheo, khí huyết khô héo như rơm rạ.

Trước cổng đá "Vạn Cổ Nghĩa Trang", từng đoàn dài tu sĩ đang quỳ rạp. Họ không còn vẻ tiêu sái của những bậc tiên phong đạo cốt, không còn sự kiêu ngạo của những kẻ nắm giữ vận mệnh phàm nhân. Lúc này, họ chỉ là những kẻ sắp chết đang khát khao hơi thở của sự sống.

"Đệ tử Thiên Tiên Môn, cầu kiến tiền bối thủ mộ! Cầu xin tiền bối từ bi, mở cửa nghĩa trang, cho tông môn chúng ta một con đường sống!"

"Thái Thượng trưởng lão Vạn Kiếm Tông nguyện hiến dâng tất cả thần binh, chỉ cầu tiền bối cho phép một vài mầm non tinh anh được vào trong tị nạn!"

Tiếng khóc than, tiếng van nài vang vọng cả một vùng bình nguyên khô cằn.

Cố Trường An đứng bên trong cánh cổng đá, tay vẫn cầm chiếc chổi Trần Hiêu cũ kỹ. Hắn bình thản quét những mảnh lá khô vừa rụng xuống từ cây cổ thụ không tên. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng, nhìn qua khe cửa hẹp thấy hàng nghìn con người đang dập đầu đến chảy máu đầu.

"Sư tôn…"

Lâm Thanh Diệp đứng sau lưng hắn, giọng nói run rẩy. Nàng nhìn thấy trong đám người kia có không ít gương mặt quen thuộc, thậm chí có cả những vị sư bá từng chỉ điểm cho nàng khi xưa. Chứng kiến cảnh những vị đại năng từng lấp biển dời non nay lại hèn mọn như bụi trần, lòng nàng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.

"Ngươi thấy họ đáng thương sao?" Cố Trường An không dừng tay, chiếc chổi lướt trên mặt đất tạo ra những âm thanh sột soạt có nhịp điệu.

Lâm Thanh Diệp cúi đầu, cắn môi đáp: "Đệ tử biết mình không nên có lòng trắc ẩn mù quáng, nhưng Pháp Diệt Kỷ tàn khốc quá… Bọn họ cũng chỉ là muốn sống thôi."

Lão Hắc từ trong bóng tối bò ra, cái đầu rùa già nua ngẩng lên, phát ra giọng nói ồm ồm khàn đặc: "Sống? Nghĩa trang này từ bao giờ trở thành nơi để sống? Nhóc con, ngươi đi theo tiểu tử họ Cố này bao lâu rồi mà vẫn chưa thông? Vào đây, tức là chết. Nơi này chỉ chứa người chết, không chứa người sống."

Cố Trường An dừng chổi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang sụp đổ phía xa. Hắn có thể cảm nhận được quy tắc đạo pháp đang rạn nứt như những mảnh sành.

"Thanh Diệp, nhìn kỹ đi." Cố Trường An chỉ tay về phía một lão già đang quỳ ở hàng đầu. Đó là Thái Thượng trưởng lão của Linh Nhất Tông, một tu sĩ Hóa Thần kỳ đỉnh phong, từng nổi danh với bản tính bá đạo. "Lão ta mang theo mười tám đệ tử ưu tú nhất, nhưng mỗi đệ tử đó đều mang theo một khối 'Hóa Linh Thạch'. Nếu ta mở cửa, linh khí hỗn loạn trong cơ thể họ sẽ xung đột với tử khí thanh tịnh của nghĩa trang. Chỉ trong vòng ba hơi thở, cả nghĩa trang này sẽ nổ tung."

Lâm Thanh Diệp bàng hoàng: "Họ… họ định đoạt lấy nơi này sao?"

Cố Trường An khẽ thở dài: "Bản năng của con người khi đối diện với cái chết không phải là cầu xin, mà là sinh tồn bằng mọi giá. Họ quỳ đó vì họ không còn lựa chọn, nhưng nếu có cơ hội, họ sẽ giết chết ta, giết chết ngươi, để biến nghĩa trang này thành mảnh vườn riêng của họ."

Tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội.

"Mở cửa! Thủ mộ nhân, ngươi cũng là tu sĩ nhân tộc, chẳng lẽ trơ mắt nhìn truyền thừa của chúng ta bị tiêu diệt sao?" Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm truyền vào, chứa đựng cả một tia chân nguyên cuối cùng.

Cố Trường An bước tới trước cổng đá. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại truyền đi rõ ràng trong tâm thức của từng kẻ đứng ngoài kia.

"Vạn Cổ Nghĩa Trang có quy tắc của nghĩa trang. Kẻ sống muốn vào, phải phế bỏ tu vi, đoạn tuyệt nhân quả, ký vào sổ sinh tử, từ nay về sau chỉ có thân phận 'người chờ chết'. Các vị… ai làm được?"

Đám đông bên ngoài bỗng chốc lặng im. Phế bỏ tu vi? Đối với tu sĩ mà nói, đó còn đau đớn hơn cả cái chết.

"Ngươi nói dối!" Vị trưởng lão Linh Nhất Tông gào lên. "Tại sao nữ tử bên cạnh ngươi vẫn giữ được tu vi? Tại sao con linh thú kia vẫn còn linh lực? Ngươi rõ ràng muốn độc chiếm mảnh tịnh thổ này!"

Cố Trường An khẽ lắc đầu. "Thanh Diệp là đệ tử của ta, nàng thủ mộ cho ta. Lão Hắc là thần thú trấn mộ, hắn là một phần của nơi này. Còn các vị, là khách, mà là những vị khách mang theo mầm mống của sự hủy diệt."

Lúc này, Thiên Đạo bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Một tia sét màu tím đen, chứa đựng ý chí tận thế của vũ trụ, giáng thẳng xuống ngay phía trên U Minh cấm địa. Luồng dư chấn kinh hoàng khiến hàng trăm tu sĩ cấp thấp đứng ngoài cổng lập tức hóa thành tro bụi mà không kịp thét lên một tiếng.

Sợ hãi cực độ đã làm sụp đổ chút lý trí cuối cùng.

"Xông vào! Hắn chỉ có một mình! Phá vỡ đại trận này, chúng ta sẽ được cứu!"

Hàng nghìn tu sĩ điên cuồng dốc hết vốn liếng cuối cùng, đủ loại thần thông pháp thuật, linh bảo chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời, oanh tạc vào bức tường sương mù bao quanh nghĩa trang.

Cố Trường An đứng đó, bóng dáng gầy gò của hắn dưới ánh lửa bỗng trở nên vô cùng cao lớn. Hắn thở dài, ánh mắt đượm buồn.

"Lão Hắc, canh giữ khu mộ số ba, đừng để linh hồn các vị tiền bối bị đánh động."

"Được thôi, nhưng phí lao động hôm nay phải là ba viên đan dược thượng hạng đấy nhé!" Lão Hắc lẩm bẩm rồi cơ thể bỗng chốc phình to, hóa thành một tòa sơn nhạc đen ngòm, chắn ngang trục đường chính vào nội khu.

Cố Trường An cầm chiếc chổi Trần Hiêu, không phải để quét lá nữa, mà là để quét đi bụi trần.

"Nhân quả không dính thân, tử khí hộ ta chân. Quét một nhát, bụi về bụi, đất về đất."

Hắn nhẹ nhàng vung chổi. Một luồng sóng âm màu xám nhạt, mang theo khí tức của mười vạn năm thời gian, lặng lẽ lan tỏa từ tâm nghĩa trang ra ngoài cổng đá.

Mọi chiêu thức hào nhoáng, mọi món linh bảo rực rỡ khi chạm vào luồng sóng xám kia đều giống như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng tan rã, mục nát rồi biến thành sắt vụn. Những tu sĩ đang lao tới bỗng thấy bước chân mình trở nên nặng nề như đeo nghìn cân sắt. Da thịt họ sụp xuống, sinh mệnh lực bị rút cạn với tốc độ kinh hồn.

"Trường sinh… vốn không phải là tranh đoạt." Cố Trường An khẽ nói.

Đám người phía trước ngã xuống như rạ. Không có máu chảy thành sông, cũng không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người của sự kết thúc. Những kẻ từng tự phụ là thiên tài, là tổ sư, nay đều nằm rạp dưới chân cổng đá, mắt trừng lớn nhưng đã mất đi thần sắc.

Cố Trường An thu chổi lại. Bão tố bên ngoài vẫn gào thét, nhưng xung quanh nghĩa trang bỗng nhiên xuất hiện một vòng tròn chân không kỳ lạ, nơi Pháp Diệt lực không thể xâm lấn.

Trong đám người tàn héo, một đứa bé khoảng bảy tám tuổi, toàn thân rách nát, bò ra từ dưới xác của một nam tử trung niên. Đứa bé không khóc, đôi mắt to tròn nhìn vào Cố Trường An qua khe cổng đá, run rẩy đưa tay ra.

"Ông ơi… cứu cháu…"

Cố Trường An khựng lại. Hắn đã nhìn qua hàng vạn cái chết, chứng kiến hàng nghìn tông môn diệt vong. Lòng hắn tưởng chừng đã cứng như đá của ngôi mộ cổ. Nhưng đôi mắt đứa bé kia, thanh khiết đến kỳ lạ giữa vũng bùn tăm tối, bỗng khiến tâm cảnh hắn dao động một tia rất nhỏ.

Lâm Thanh Diệp không kìm được nữa, quỳ sụp xuống: "Sư tôn! Đứa bé đó không có tu vi, nó không mang theo linh khí loạn lạc! Nó… nó chỉ là một phứa trẻ!"

Cố Trường An nhìn đứa bé, rồi nhìn vào sổ sinh tử trên tay mình. Tên của đứa bé không có trong sổ. Điều đó có nghĩa là nó không có tên trong định mệnh của cái chết ngày hôm nay.

"Thanh Diệp, mở cổng ngách. Đưa đứa bé vào."

Hắn quay lưng lại, giọng nói mang theo sự mệt mỏi chưa từng có.

"Nhưng chỉ một mình nó thôi. Những kẻ khác… hãy để họ đi hết con đường của mình."

Lâm Thanh Diệp mừng rỡ lao ra. Đứa bé được đưa vào bên trong, hơi ấm của nghĩa trang – thứ hơi ấm của tử khí đối nghịch lại cái lạnh của sự hư vô – bao bọc lấy nó. Đứa bé run rẩy bám lấy vạt áo của Lâm Thanh Diệp, quay đầu lại nhìn thi thể người cha đang dần bị tro tàn che lấp.

Cố Trường An đi tới bên cạnh một ngôi mộ cổ không có bia. Hắn vỗ nhẹ vào khối đá rêu phong.

"Lão già, xem ra hôm nay ta lại phạm vào đại kỵ của 'Cẩu đạo' rồi. Nhận một người sống vào đây, chính là nhận lấy một nhân quả mới."

Bên trong ngôi mộ dường như phát ra một tiếng thở dài trầm mặc của một vị đại năng từ vạn năm trước, nhưng rồi lại im bặt.

Pháp Diệt Kỷ càng về sau càng tàn khốc. Suốt cả ngày hôm đó, tiếng kêu cứu thưa dần, rồi mất hẳn. Không gian bên ngoài nghĩa trang chìm vào bóng tối tuyệt đối. Những gì còn sót lại của một thời đại rực rỡ, của hàng nghìn tông môn và hàng triệu tu sĩ, lúc này chỉ là những đống tro xám xịt phủ đầy lối vào U Minh cấm địa.

Cố Trường An lại cầm chổi lên. Hắn bắt đầu quét.

Lần này, hắn không quét lá khô. Hắn quét đi dấu vết của cả một kỷ nguyên đã qua.

Mỗi nhát chổi đi qua, một cái xác lại biến mất, hóa thành một nấm mồ đất nhỏ vô danh ven đường vào nghĩa trang. Đây là sự tôn trọng cuối cùng của kẻ thủ mộ dành cho người quá cố.

"Bất kể khi sống các vị là ai, Đế vương hay ăn mày, Thiên tài hay phế vật. Đến nơi này, đều chỉ là một phần của đại địa."

Cố Trường An lẩm bẩm. Một thông báo từ hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vang lên trong đầu hắn:

【 Chôn cất 3,241 tu sĩ bị đào thải bởi Pháp Diệt Kỷ. Nhận được: Pháp Diệt Tùy Tâm Kiếm (Phế phẩm của quy tắc). 】
【 Nhận được: Đạo vận mười vạn năm gia cường. 】
【 Cảnh giới ẩn giấu tiến hóa: Nửa bước tới 'Trần Ai Tiên'. 】

Cảm giác sức mạnh tuôn trào trong huyết quản không làm Cố Trường An vui mừng. Hắn chỉ thấy gánh nặng trên vai mình càng nặng thêm.

Hắn nhìn đứa bé đang ngủ lịm đi trong lòng Lâm Thanh Diệp dưới mái lán. Nó là hy vọng duy nhất còn sót lại của nhân loại ở thế giới này. Nghĩa trang này, vốn là nơi kết thúc của vạn vật, nay vô tình lại trở thành hạt giống duy nhất chờ đợi một mùa xuân mới sau mùa đông mạt pháp kéo dài mười vạn năm.

"Lão Hắc," Cố Trường An khẽ gọi.

"Gì?" Con rùa đen lười biếng đáp.

"Từ ngày mai, bắt đầu mở rộng khu vực trồng linh thảo trường sinh. Chúng ta… cần nuôi sống một phàm nhân."

Lão Hắc ngẩn ra, rồi cười khặc khặc: "Thủ mộ mười vạn năm, bây giờ lại đi làm bảo mẫu. Cố Trường An, ngươi quả nhiên là kẻ quái đản nhất mà ta từng gặp."

Cố Trường An không đáp, hắn đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, nhìn về phía chân trời mù mịt.

Pháp Diệt đã đến, nhưng hơi thở của mười vạn anh linh trong mộ phần dường như đang hòa quyện cùng hắn, tạo thành một lá chắn kiên cố không thể phá vỡ.

Thế giới có thể hủy diệt, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng Vạn Cổ Nghĩa Trang sẽ mãi trường tồn. Vì nơi đây có hắn – người thủ mộ chưa bao giờ quên nhiệm vụ của mình.

Đêm hôm đó, Cố Trường An ghi vào trang nhật ký cuối chương của kỷ nguyên cũ:

"Kỷ nguyên Pháp Diệt, ngày thứ nhất. Thế gian vạn vật về với đất. Nghĩa trang thu nạp một hạt mầm. Nhân quả… chính thức bắt đầu chuyển động."

Hắn thổi tắt ngọn U Minh Đăng, nhưng ánh sáng từ những ngôi mộ cổ lại âm thầm thắp sáng cả một vùng trời tăm tối. Nghĩa trang, vào lúc tuyệt vọng nhất, thực sự đã trở thành hy vọng cuối cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8