Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 123: \”Muốn vào thì bỏ hết tu vi\”**
**Chương 123: Muốn vào thì bỏ hết tu vi**
Sương mù ở U Minh Cấm Địa trước nay chưa bao giờ tan hết. Nó như một tấm màn lụa xám xịt, vĩnh hằng che phủ lên vạn vật, ngăn cách hơi thở của sự sống với sự tĩnh mịch của cõi chết. Ở sâu trong làn sương ấy, Vạn Cổ Nghĩa Trang hiện ra như một vết sẹo của thời gian, cô độc và lạnh lẽo.
Tiếng chổi tre "xoẹt, xoẹt" đều đặn vang lên trên mặt đất lát đá xanh mọc đầy rêu phong. Cố Trường An hơi khom lưng, gương mặt hắn bình thản như mặt nước hồ không gợn sóng, ánh mắt thâm trầm nhìn vào đống lá rụng vàng úa. Mỗi nhát chổi quét qua không chỉ lấy đi bụi bặm, mà dường như còn gột rửa cả những sợi nhân quả hỗn loạn đang bám vẩn lên không gian này.
Lão Hắc – con rùa đen to bằng cái nong, lúc này đang nằm ườn trên một bệ đá nứt nẻ, đôi mắt hí lại nhìn Cố Trường An, giọng nói khàn khàn lười biếng phát ra:
"Cố小子, ngươi quét đống lá đó cả vạn năm rồi, không thấy chán sao? Đám ruồi nhặng bên ngoài sắp kéo đến rồi kìa, khí tức hỗn tạp đến mức ta ở đây cũng thấy lợm giọng."
Cố Trường An dừng chổi, không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp:
"Lá rụng về cội, đó là đạo trời. Chúng muốn đến đây, chẳng qua cũng là tìm một nơi để rụng mà thôi."
Vừa dứt lời, từ phía bìa rừng sương mù, một đạo thần quang màu xám bạc loạng choạng lao tới, phá vỡ sự yên bình vốn có của nghĩa trang. Theo sau đó là hàng chục vệt sáng mang theo sát khí đằng đằng.
Người đi đầu là Thanh Huyền Đạo Nhân. Lúc này, vị đạo nhân vốn phong thái đạo mạo giờ đây áo bào rách nát, khóe miệng còn vương vệt máu khô đen. Lão không bay bằng phi kiếm mà dùng một loại độn thuật tổn hao thọ nguyên để tháo chạy. Phía sau lão là khoảng mười mấy tu sĩ của Thiên Diễn Tông – một tông môn vừa bị đánh sập trong cuộc hỗn chiến giành giật linh mạch cuối cùng của phương Bắc.
"Cố đạo hữu! Cố tiền bối! Cứu mạng!" Thanh Huyền Đạo Nhân vừa chạm chân xuống cổng đá nghĩa trang đã quỳ sụp xuống, hơi thở dồn dập, đôi mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Nhóm tu sĩ theo sau lão cũng đồng loạt hạ xuống. Đi đầu là một trung niên nam tử khí thế bất phàm, dẫu đang trọng thương nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ kiêu ngạo của một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong. Hắn là Thanh Phong Chân Nhân, thủ tọa chấp pháp của Thiên Diễn Tông.
"Thanh Huyền, lão điên rồi sao? Đây là vùng cấm địa U Minh, vào đây khác nào tự tìm đường chết?" Thanh Phong Chân Nhân nhìn lên tấm biển rêu phong đề bốn chữ "Vạn Cổ Nghĩa Trang", cảm nhận được tử khí nồng đậm bao trùm, trong lòng không khỏi run rẩy.
Thanh Huyền không rảnh để giải thích, lão bò tới trước hàng rào gỗ mục nát, nhìn Cố Trường An vẫn đang thản nhiên quét lá phía sau cánh cổng, khóc ròng:
"Tiền bối, phía sau là đám Ma tu của Huyết Hải Giáo đang truy đuổi tận diệt. Xin cho bọn con vào trú ẩn! Thiên Diễn Tông nguyện dâng lên mọi bảo vật tích lũy vạn năm!"
Cố Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Hắn đứng đó, trong bộ áo vải thô sơ, chiếc chổi tre cầm trong tay trông không khác gì vật dụng của một kẻ phàm nhân. Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua nhóm người, tất cả đều cảm thấy một luồng lương khí thấu xương, giống như bí mật sâu kín nhất trong linh hồn đều bị lột trần.
"Nơi này là nghĩa trang, không phải nơi tị nạn." Giọng Cố Trường An nhàn nhạt, không mang theo một chút cảm xúc nào. "Người sống vào đây, sẽ quấy nhiễu sự thanh tịnh của người chết."
"Tiền bối, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp nổi!" Một đệ tử trẻ tuổi của Thiên Diễn Tông không nhịn được, kêu lên đầy căm phẫn. "Ngài thấy chết không cứu, đạo tâm ở đâu?"
Lão Hắc trên bệ đá bật cười khùng khục: "Đạo tâm? Ở chỗ chúng ta, đạo tâm chỉ đáng giá bằng một hố đất sâu sáu thước thôi. Nhóc con, muốn vào đây không dễ thế đâu."
Lúc này, từ xa phía chân trời, một đám mây máu cuồn cuộn đổ về, tiếng la hét chói tai của đám ma đầu áp sát. Áp lực của một vị Hóa Thần đại năng thấp thoáng ẩn hiện trong tầng mây ấy khiến không gian bắt đầu rạn nứt.
Thanh Phong Chân Nhân tái mặt, hắn nhận ra nếu không vào được nghĩa trang này, chỉ trong mười nhịp thở nữa, tất cả sẽ bị biến thành huyết tế. Hắn nhìn Cố Trường An, lớn tiếng:
"Vị đạo hữu này, chúng ta đều là tu sĩ chính thống. Ngươi mở trận pháp cho chúng ta vào, sau này Thiên Diễn Tông tái lập, chắc chắn sẽ có hậu tạ hậu hĩnh. Nếu ngươi còn cố chấp, đừng trách ta cường hành phá trận!"
Cố Trường An khẽ thở dài, nhát chổi cuối cùng gom đống lá khô lại một chỗ. Hắn chậm rãi bước đến trước cánh cổng đá, cách nhóm người chỉ một tầm tay.
"Quy tắc của Vạn Cổ Nghĩa Trang mười vạn năm qua chưa từng thay đổi." Cố Trường An bình thản nói, giọng nói xuyên qua màn sương, vang vọng như tiếng chuông từ cổ đại. "Kẻ sống muốn vào để cầu sự che chở, phải cắt đứt mọi nhân quả với thế giới bên ngoài. Mà thứ ràng buộc nhân quả mạnh mẽ nhất, chính là thứ tu vi mà các ngươi hằng tự hào."
Hắn đưa tay lên, chỉ vào cánh cổng đá:
"Muốn vào, phải phế bỏ tu vi. Trở thành phàm nhân, rửa sạch sát nghiệp, cam nguyện ở lại đây làm kẻ canh mộ. Chỉ có kẻ không còn sức mạnh tranh đoạt, mới không mang theo tai ương vào đây."
"Cái gì?!"
Đám tu sĩ Thiên Diễn Tông sững sờ. Tu hành vạn năm, vượt qua bao sinh tử mới đạt tới Kim Đan, Nguyên Anh, bây giờ lại bảo họ tự phế công lực? Đối với một tu sĩ, việc biến thành phàm nhân còn đau đớn và sỉ nhục hơn cả cái chết.
"Ngươi… ngươi thật điên rồ!" Thanh Phong Chân Nhân gầm lên, thanh trường kiếm trên lưng hắn rung động kịch liệt. "Để ta tự phế tu vi? Thà ta đánh cược mạng sống với đám Ma tu ngoài kia còn hơn!"
"Tiền bối, không còn cách nào khác sao?" Thanh Huyền Đạo Nhân run rẩy hỏi. Lão biết Cố Trường An không đùa. Suốt bao nhiêu năm đưa tin, lão đã thấy quá nhiều thiên tài bỏ mạng ngay tại cánh cổng này vì sự kiêu ngạo.
Cố Trường An không nhìn lão, hắn quay lưng lại, chuẩn bị đi sâu vào trong nghĩa trang.
"Một hơi thở cuối cùng." Hắn nhẹ giọng nói.
Đúng lúc đó, mây máu trên trời giáng xuống một bàn tay khổng lồ cấu thành từ máu tươi, chụp thẳng xuống nhóm người Thiên Diễn Tông.
"Hừ, muốn trốn vào vùng cấm? Chết hết cho ta!" Một giọng nói âm lạnh từ trên cao vang xuống.
"Thanh Vân Thủ, mở!" Thanh Phong Chân Nhân điên cuồng thúc động linh lực, thi triển thần thông mạnh nhất để chống đỡ. Nhưng dưới áp lực của cấp bậc Hóa Thần, linh quang của hắn như ngọn nến trước gió, tan vỡ trong tích tắc. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên, mấy đệ tử yếu hơn bị áp lực nghiền nát thành sương máu ngay tại chỗ.
"Ta… ta đồng ý!" Thanh Huyền Đạo Nhân là người đầu tiên hét lên. Lão vốn là kẻ biết co biết duỗi, tu hành với lão chỉ là để sống lâu hơn. Nếu chết ở đây thì tu vi để làm gì?
Thanh Huyền gầm lên một tiếng, một chưởng vỗ vào đan điền.
"Ầm!"
Linh lực bạo phát cuồng loạn rồi tan biến vào hư không. Kim Đan bên trong vỡ vụn. Tóc của lão trong chớp mắt biến thành bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, khí tức suy sụp đến mức thảm hại. Nhưng ngay khi lão mất đi tu vi, sương mù xung quanh nghĩa trang dường như không còn xua đuổi lão nữa.
Thanh Huyền lết cơ thể già nua qua cánh cổng. Kỳ lạ thay, bàn tay máu khổng lồ phía trên khi chạm vào ranh giới nghĩa trang liền bị một tầng ánh sáng xanh nhạt ngăn lại, không thể tiến thêm nửa thốn.
Nhìn thấy Thanh Huyền vào được, những đệ tử khác hoảng sợ, cũng lục tục tự phế tu vi. Từng tiếng đan điền vỡ nát vang lên, nghe thật chua xót.
Chỉ còn lại Thanh Phong Chân Nhân. Hắn trừng mắt nhìn những đệ tử của mình giờ đây run rẩy bò vào trong như những con sâu, rồi lại nhìn bàn tay máu đang nghiền nát lớp phòng hộ cuối cùng của mình.
"Cố Trường An! Ngươi rốt cuộc là ai mà dám ép người quá đáng như thế!" Thanh Phong gào thét, kiếm quang hóa thành một con thanh long, đâm thẳng vào tấm bình phong vô hình của nghĩa trang. "Ngươi không mở, ta tự mình mở!"
Cố Trường An dừng bước. Hắn quay đầu lại, đôi mắt vốn bình lặng chợt hiện lên một tia tử khí u minh.
"Cường hành đột phá?"
Cố Trường An nhấc chiếc chổi tre lên, chỉ là một động tác quét ngang bình thường.
Nhưng trong mắt Thanh Phong Chân Nhân, nhát chổi kia không phải là tre gỗ, mà là một đạo quy tắc vạn cổ, là dòng sông thời gian cuồn cuộn đang đè ép tới. Thanh long kiếm quang vừa chạm vào khí tức của nhát chổi liền vỡ vụn như gương rơi xuống đá.
"Phốc!"
Thanh Phong Chân Nhân phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như diều đứt dây bị đánh văng ra khỏi phạm vi cổng nghĩa trang, rơi thẳng vào giữa đám mây máu đang áp sát.
"Đã cho ngươi cơ hội, nhưng ngươi chọn nhân quả ngoài kia." Cố Trường An lạnh lùng nói.
Trong đám mây máu, một lão giả mặc bào huyết sắc hiện ra, nắm lấy đầu của Thanh Phong Chân Nhân, cười lạnh: "Thì ra là một lũ phế vật trốn vào mộ địa. Này tên phu quét đường kia, giao những kẻ còn lại ra đây, lão phu sẽ tha cho ngươi một mạng."
Ma uy của Hóa Thần đại năng cuồn cuộn đổ xuống, khiến đất đá xung quanh vỡ vụn.
Cố Trường An nhìn lão giả Ma tu kia, ánh mắt như đang nhìn một vật chết. Hắn không nói gì, chỉ cầm lấy U Minh Đăng đang treo bên cạnh cánh cổng, khẽ thổi một hơi.
"Hù…"
Ngọn lửa xanh biếc bùng lên. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh hoàng, nhưng từ trong nghĩa trang, mười vạn ngôi mộ cổ bỗng dưng rung động nhẹ nhàng. Một luồng tử khí nồng đậm đến mức hóa thành chất lỏng trào ra, tạo thành một con hắc long lao vút lên không trung.
Lão giả Ma tu vừa nhìn thấy con hắc long kia, sắc mặt đại biến: "Cái gì? Quy tắc chi lực? Đây không phải là hạ giới…"
Lời chưa dứt, con hắc long đã nuốt chửng cả lão ta lẫn đám mây máu. Không một tiếng kêu la, không một chút phản kháng. Tất cả đều tan biến vào hư không, sạch sẽ như thể chưa từng tồn tại.
Không gian lại trở về với vẻ tĩnh mịch ban đầu.
Thanh Huyền và đám tu sĩ vừa phế tu vi nằm vật trên đất, trợn mắt nhìn cảnh tượng vừa diễn ra. Một vị Hóa Thần đại năng, cường giả đứng đầu một phương, cứ như vậy bị tiêu diệt bởi một nhát chổi và một ngọn đèn?
Cố Trường An cất chiếc chổi đi, phủi sạch bụi trên áo bào vải thô, rồi thản nhiên nói với những kẻ đang run rẩy:
"Lâm Thanh Diệp, đưa họ đi tắm rửa, giao cho mỗi người một cái xẻng và một chiếc chổi. Từ nay về sau, họ là tạp dịch của nghĩa trang này. Ai dám lén lút tu luyện lại, ta sẽ tự tay chôn kẻ đó vào hố phong thủy tốt nhất."
Từ sau rặng cây bỉ ngạn, Lâm Thanh Diệp bước ra, nhìn những người vốn là trưởng bối, đồng môn của mình với ánh mắt phức tạp. Nàng cúi đầu: "Tuân lệnh Sư tôn."
Lão Hắc ngáp một cái thật dài, liếc nhìn Thanh Huyền đang run bần bật: "Lão già, chúc mừng ngươi đã gia nhập Câu lạc bộ những người sống thọ. Ở đây tuy mất tu vi, nhưng ít nhất không phải nằm dưới đất sớm như thằng nhóc họ Thanh kia."
Thanh Huyền Đạo Nhân nhìn ra phía ngoài cổng – nơi mà Thanh Phong Chân Nhân vừa biến mất, rồi lại nhìn bóng lưng của Cố Trường An đang chậm rãi khuất sau những hàng mộ. Lão bỗng cảm thấy, mất đi tu vi có lẽ là cái giá rẻ nhất mà lão từng phải trả để được nhìn thấy ngày mai.
Dưới màn sương mờ ảo, Cố Trường An lại tiếp tục nhịp điệu của mình.
"Xoẹt… xoẹt…"
Mỗi tiếng chổi vang lên là một hơi thở của thời gian trôi qua. Thế gian ngoài kia dù trời long đất lở, dù thần ma diệt thế, cũng không can hệ gì tới kẻ quét rác trong nghĩa trang này.
Bởi vì hắn biết, sống lâu nhất mới chính là người thắng sau cùng. Và để sống lâu, đôi khi người ta phải biết buông bỏ những thứ phù phiếm nhất.
Cố Trường An lẩm bẩm trong miệng một giai điệu cổ xưa, bước chân hắn giẫm lên lớp lá vàng, hòa mình vào bóng tối bao la của vạn cổ.
Pháp Thoái Kỷ mới chỉ bắt đầu, và cuộc chơi này… hắn mới là người giữ quy tắc.