Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 124: Một vị đại năng tự phế công lực để cầu sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:41:33 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 124: MỘT VỊ ĐẠI NĂNG TỰ PHẾ CÔNG LỰC ĐỂ CẦU SINH**

Gió lạnh rít qua những khe đá hẹp trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, mang theo mùi hăng nồng của linh khí vừa tan rã và mùi tử khí nhàn nhạt đặc trưng của vùng đất cấm.

Tro tàn của Thanh Phong Chân Nhân – một vị Hóa Thần kỳ đại năng vừa mới đây thôi còn oai phong lẫm liệt, muốn lật nhào thiên địa – lúc này chỉ còn là một vệt bụi xám nhạt dưới chân Cố Trường An. Nhát chổi của hắn quét qua, vệt tro ấy hòa lẫn vào đất cát, không để lại lấy một dấu vết nhỏ nhoi. Một vị cường giả trấn giữ một phương, cứ thế mà tan biến như bọt xà phòng, sạch sẽ đến mức tàn nhẫn.

Cố Trường An dừng chổi, bóng lưng hắn mảnh khảnh trong bộ áo bào vải thô xám, nhìn từ phía sau chẳng khác gì một gã thư sinh nghèo khó đang cố công quét dọn từ đường cũ nát. Thế nhưng, trong mắt Thanh Huyền Đạo Nhân và nhóm tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất, bóng lưng ấy lại giống như một ngọn núi vạn trượng đang đổ ụp xuống linh hồn họ.

Sự im lặng bao trùm không gian. Một sự im lặng chết chóc.

Thanh Huyền Đạo Nhân cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của nỗi sợ hãi tột cùng. Lão đã sống tám trăm năm, đã trải qua bao nhiêu trận huyết chiến, đã từng đứng trên đỉnh cao nhìn xuống chúng sinh như kiến cỏ. Thế nhưng lúc này đây, lão mới thấu hiểu thế nào là cảm giác của một con kiến khi đối diện với ý chí của trời xanh.

Thanh Phong Chân Nhân chết rồi. Một chiêu, không, thậm chí không thể gọi đó là một chiêu. Đó là một sự xóa sổ mang tính quy luật.

"Các ngươi…"

Giọng nói của Cố Trường An vang lên, bình thản, không có lấy một chút sát khí, nhưng lại khiến cả đám tu sĩ run bắn lên như gặp phải lôi đình.

Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt lãnh đạm lướt qua Thanh Huyền: "Ngươi nói muốn xin một con đường sống?"

Thanh Huyền Đạo Nhân run rẩy, trán chạm sát vào lớp lá rụng lạnh lẽo, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng: "Tiền bối… vãn bối có mắt không tròng, bị mỡ mê tâm mới dám mạo phạm tịnh thổ của người. Xin tiền bối đại từ đại bi, nể tình vãn bối tu hành vất vả mấy trăm năm, xin hãy tha cho vãn bối một con đường sống… vãn bối nguyện làm trâu làm ngựa, đời đời kiếp kiếp trấn giữ nghĩa trang này!"

Lão Hắc ngồi chồm hổm bên cạnh một gốc bỉ ngạn, cái mõm chó đen ngòm nhếch lên một nụ cười giễu cợt: "Làm trâu làm ngựa? Ngươi nhìn xem lão tử ở đây mười vạn năm còn chưa dám tự xưng là làm trâu làm ngựa. Ngươi là cái thá gì mà muốn đoạt công việc của lão tử?"

Thanh Huyền Đạo Nhân không dám đáp lời Lão Hắc, lão chỉ có thể dùng hết sức bình sinh mà dập đầu, tiếng xương sọ va chạm với mặt đất nghe chát chúa giữa màn đêm.

Cố Trường An thu chổi lại, tựa thân chổi vào cánh tay, trầm ngâm một lúc lâu. Trong thâm tâm hắn, việc giết hay không giết Thanh Huyền và đám người này vốn không quan trọng. Đối với một kẻ có thọ nguyên vô tận, mỗi một sinh mệnh lướt qua đời hắn chỉ như một hạt bụi trong gió. Thế nhưng, nghĩa trang này quả thật có chút hiu quạnh. Mười vạn năm, những anh linh nằm dưới đất cần sự tĩnh lặng, nhưng hắn – kẻ canh mộ – thỉnh thoảng cũng cần những đôi tay để quét tọn những nơi sương mù nhân quả quá đậm đặc mà ngay cả hắn cũng lười phải bước tới thường xuyên.

"Muốn sống?" Cố Trường An nhướng mày.

"Vâng! Xin tiền bối thành toàn!" Thanh Huyền kêu lên, trong mắt ánh lên một tia hy vọng mỏng manh như sợi tóc.

Cố Trường An gật đầu, thản nhiên nói: "Được. Ở chỗ ta, người chết thì nằm dưới đất, người sống thì phải có ích. Nhưng kẻ mạnh thường hay sinh tâm phản nghịch. Ngươi là Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ kém Hóa Thần một bước chân. Giữ một kẻ có tu vi như ngươi bên cạnh, ta thấy rất phiền phức. Mỗi ngày phải canh chừng ngươi có lén lút mưu đồ gì không, quá tốn tâm tư."

Hắn khựng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên thâm thúy: "Muốn sống, thì hãy vứt bỏ cái thứ làm ngươi sinh ra ảo tưởng rằng mình mạnh mẽ kia đi."

Thanh Huyền Đạo Nhân sững người. Toàn thân lão như bị đông cứng.

Vứt bỏ thứ làm lão mạnh mẽ? Ý của Cố Trường An đã quá rõ ràng: Tự phế công lực.

Tám trăm năm khổ tu.
Tám trăm năm uống gió nằm sương, tìm kiếm linh dược, vượt qua trăm ngàn lần sinh tử để ngưng kết ra Nguyên Anh, để đạt đến cảnh giới vạn người kính ngưỡng. Nếu bây giờ tự phế, lão sẽ trở thành một lão già phế thải, thọ nguyên sẽ sụt giảm nghiêm trọng, địa vị biến mất, tôn nghiêm hóa thành tro bụi. Từ một kẻ hô phong hoán vũ trở thành một tên lão nô quét rác, cái giá này… quá lớn!

"Sao? Không nỡ à?" Cố Trường An nhẹ nhàng nói, tay hắn bắt đầu nâng chiếc U Minh Đăng lên. Ngọn lửa màu u lam trong lồng đèn khẽ đong đưa, tỏa ra một lực hút linh hồn khủng khiếp.

"Tiền bối! Vãn bối… vãn bối làm!"

Thanh Huyền Đạo Nhân hét lớn, mồ hôi hột tuôn ra như mưa. Lão nhận ra, nếu lão không tự phế, giây tiếp theo lão sẽ giống như Thanh Phong Chân Nhân, ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có. Danh vọng, tu vi, tôn nghiêm… tất cả đều là hư vô nếu linh hồn bị xóa sổ. Sự hèn nhát trước cái chết – bản năng nguyên thủy nhất của sinh linh – lúc này đã đánh bại hoàn toàn sự kiêu ngạo của một tu sĩ đại năng.

Thanh Huyền nghiến răng đến mức bật máu, lão vận chuyển luồng chân khí cuối cùng trong kinh mạch, nhưng không phải để tấn công, mà là để tàn phá chính mình.

"Phốc!"

Một tiếng động trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể lão. Thanh Huyền rên lên một tiếng thảm thiết, khuôn mặt lão vặn vẹo đến mức dị dạng. Trong đan điền, vị tiểu nhân bằng năng lượng – Nguyên Anh của lão – đang bị chính lão bóp nghẹt. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt Nguyên Anh, linh khí màu tím sẫm thoát ra cuồn cuộn qua lỗ chân lông.

"Aaaaa!"

Tiếng gào thét của Thanh Huyền xé toạc bầu không khí yên tĩnh của nghĩa trang. Đám tu sĩ đi cùng lão chứng kiến cảnh này đều hồn siêu phách lạc. Họ nhìn thấy trưởng lão mà họ tôn kính nhất đang tự đánh nát tu vi của mình.

Linh khí thoát ra tạo thành những cơn lốc nhỏ xung quanh Thanh Huyền, thổi bay lá bỉ ngạn rơi lả tả. Mỗi một vệt linh quang biến mất là một trăm năm khổ tu của lão tan thành mây khói. Cơ bắp vốn săn chắc của lão nhanh chóng teo tóp lại, làn da vốn còn bóng loáng bỗng chốc trở nên nhăn nheo, khô héo như vỏ cây già. Tóc lão từ xám bạc biến thành trắng xóa và rụng xuống từng mảng.

Đây chính là sự tàn khốc nhất của tu tiên giới. Khi mất đi sức mạnh, thời gian sẽ lập tức đòi lại món nợ mà nó đã cho vay.

Mất đến nửa canh giờ, quá trình ấy mới kết thúc. Thanh Huyền Đạo Nhân nằm vật ra đất, hơi thở thoi thóp, cơ thể lão thu nhỏ lại chỉ còn một nhúm, trông chẳng khác gì một phàm nhân đang cận kề cái chết. Luồng khí tức uy nghiêm của Nguyên Anh đại năng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự mục ruỗng và yếu ớt.

Lão cố sức ngước nhìn Cố Trường An, giọng nói khản đặc không còn ra tiếng: "Tiền… tiền bối… vãn bối đã… làm xong…"

Những tu sĩ còn lại thấy vậy, không cần Cố Trường An phải lên tiếng lần thứ hai, họ đồng loạt phát ra những tiếng nổ "bùm bùm" bên trong cơ thể. Những Kim Đan, Trúc Cơ lần lượt vỡ vụn. Một đám cường giả vừa rồi còn khí thế bừng bừng, giờ đây nằm la liệt như một đám dân phu chết đói, không còn lấy một chút sức phản kháng.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà lòng không khỏi chấn động. Nàng vốn là công chúa của một vương triều, đã từng thấy quân vương sụp đổ, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh các tiên nhân – những người được coi là thần thánh trong mắt phàm nhân – lại có thể hèn mọn và thảm hại đến mức này để đổi lấy một hơi tàn.

Nàng nhìn sang Cố Trường An. Hắn vẫn đứng đó, sắc mặt không một chút gợn sóng. Sự đau đớn thấu tận tâm can của những kẻ kia, trong mắt hắn, hình như chẳng khác gì một vở kịch nhàm chán.

"Tốt."

Cố Trường An nhẹ nhàng hạ đèn xuống. "Sống là một bản năng, hèn nhát trước cái chết không có gì là sai. Ít nhất các ngươi cũng trung thực với chính mình."

Hắn quay sang Lâm Thanh Diệp, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự chỉ thị không thể chối từ: "Thanh Diệp, đưa họ đi xuống Minh Hà bên dưới, dùng nước sông tẩy rửa bớt uế khí trong cơ thể họ. Sau đó phát cho mỗi người một bộ đồ gai, một cái xẻng. Từ nay, phân khu phía Tây nghĩa trang, nơi chôn cất các tu sĩ vô danh, giao cho họ quét dọn."

"Sư tôn, nước Minh Hà… phàm thân của họ liệu có chịu nổi không?" Lâm Thanh Diệp lo lắng hỏi. Nước Minh Hà cực kỳ giá lạnh, lại chứa đựng sức mạnh ăn mòn linh hồn, ngay cả tu sĩ cũng không dám chạm vào, huống chi lúc này họ chỉ còn là phế nhân.

Cố Trường An đi lướt qua nàng, gõ nhẹ chiếc chổi xuống đất: "Chịu được thì sống tiếp, không chịu được thì tự chọn lấy một cái hố mà nằm xuống. Ở đây không nuôi phế nhân, chỉ nuôi những kẻ biết quý trọng sự sống."

Lâm Thanh Diệp rùng mình, nàng cúi đầu: "Vâng, đệ tử đã hiểu."

Cố Trường An đi dần vào trong màn sương mù mờ ảo. Phía sau hắn, tiếng khóc than của đám tu sĩ mới phế tu vi vang lên thảm thiết, nhưng hắn không ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Lão Hắc từ từ đứng dậy, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, đi đến bên cạnh Thanh Huyền đang run rẩy: "Lão già, nghe đây. Ở chỗ này, chủ nhân của ta là trời, lời của hắn là sấm sét. Đừng có ý định phục hồi tu vi hay liên lạc với bên ngoài. Khí vận của các ngươi từ giây phút bước chân vào đây đã thuộc về nơi này rồi. Nếu các ngươi làm việc tốt, biết đâu chủ nhân vui lòng, sẽ cho các ngươi được chết già một cách yên ổn. Còn nếu không…"

Lão Hắc nhìn vào hố sâu nơi Thanh Phong vừa tan biến, ý vị thâm trường mà khịt mũi một cái.

Cố Trường An trở về túp lều tranh quen thuộc của mình. Hắn ngồi xuống chiếc ghế trúc cũ kỹ, rót cho mình một chén trà thanh đạm. Hương trà thơm dịu lan tỏa, xua bớt cái mùi máu huyết còn vương lại trong không trung.

"Mười vạn năm rồi…" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt nhìn vào bóng tối sâu thẳm của khu mộ trung tâm.

Hắn nhớ lại năm xưa, khi hắn còn là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé, vị sư tôn già khọm của hắn trước khi lâm chung đã nắm chặt tay hắn mà nói: "Trường An, thế giới bên ngoài rất ồn ào, rất nguy hiểm. Ở lại đây quét dọn cho tổ tiên, cho dù không có ai biết đến ngươi, nhưng ít nhất ngươi sẽ thấy được cái giá thực sự của mỗi linh hồn."

Lúc đó hắn chưa hiểu, nhưng mười vạn năm qua đi, hắn đã hiểu rõ hơn ai hết. Những kẻ mạnh nhất, kiêu ngạo nhất, cuối cùng cũng chỉ muốn đổi lấy một giây phút được hít thở không khí, cho dù đó là không khí nặc mùi tử khí của nghĩa trang.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo khô khốc:
*[Nhiệm vụ: 'Thanh lọc tạp chất khu mộ phía Tây' đã bắt đầu tiến triển. Nhân quả thu thập: +500. Thọ nguyên: Vô tận (Đã khóa).]*

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể. Ngày mai, trời lại sáng, sương mù lại lên, và những ngôi mộ kia vẫn cần được quét dọn.

Thế gian ngoài kia đang bắt đầu dậy sóng vì sự biến mất của một vị Hóa Thần và một vị Nguyên Anh đại năng? Kệ họ đi. Đất trong nghĩa trang này đủ rộng để chứa thêm mười vạn, hay một triệu cái xác nữa.

Cố Trường An đứng dậy, tắt ngọn nến nhỏ, túp lều chìm vào bóng tối.

"Xoẹt… xoẹt…"

Tiếng chổi lướt trên đất bỗng vang lên từ phía xa. Đó là Lâm Thanh Diệp đang bắt đầu dạy đám "tạp dịch" mới cách quét mộ. Thanh Huyền Đạo Nhân, vị đại năng từng lẫy lừng một thời, giờ đây đang cầm một cây chổi tre với đôi bàn tay run rẩy, nước mắt hòa lẫn mồ hôi rơi trên nền đất đá. Lão vừa quét, vừa lẩm bẩm những lời sám hối mà tám trăm năm qua lão chưa từng nghĩ mình sẽ phải nói.

Tiếng chổi quét rác, một cách kỳ lạ, bỗng hòa nhịp với nhịp đập của vạn cổ nghìn năm, tạo nên một bản nhạc trầm buồn và vĩnh hằng của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8