Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 125: Chôn cất một thời đại**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:42:15 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 125: CHÔN CẤT MỘT THỜI ĐẠI**

Trời mùa đông năm nay ở U Minh Cấm Địa dường như kéo dài vô tận.

Tuyết không trắng phau tinh khiết như ở những vùng thánh địa tu tiên, mà mang theo một sắc xám tro nhạt nhòa, rơi lả tả trên những mái ngói rêu phong của túp lều tranh và phủ kín những văn bia vốn đã mòn vẹt bởi gió sương mười vạn năm.

Cố Trường An khoác trên mình chiếc áo tơi bằng cỏ bện, ngồi trên bậc thềm đá đã nứt nẻ, tay cầm một ấm trà sứt vòi. Hơi nước từ chén trà bốc lên, hòa cùng sương mù tử khí quanh năm không tan, che lấp đi gương mặt bình thản đến lạ thường của hắn.

Lão Hắc – con hắc quy to lớn như một phiến đá đen, lười biếng rụt đầu vào mai, chỉ để lộ hai con mắt lim dim nhìn về phía lối vào nghĩa trang. Nó đã ở đây với hắn đủ lâu để biết rằng, mỗi khi tuyết tro rơi dày như thế này, thế giới ngoài kia lại sắp có một biến cố lớn.

“Trường An, ngươi nghe thấy không?” Lão Hắc bỗng lên tiếng, giọng khàn khục như hai mảnh đá mài vào nhau. “Tiếng khóc của khí vận. Thiên đạo lại bắt đầu gặt hái rồi.”

Cố Trường An không ngước mắt, chỉ khẽ gạt lá trà trôi lững lờ: “Mười vạn năm, đã thấy chín lần đại thanh trừng. Lần này… có lẽ là lần thứ mười. Người chết thì cần chỗ nằm, ta chỉ là kẻ bán sức lực để đổi lấy bình yên thôi.”

Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn dẫn vào nghĩa trang, một bóng người loạng choạng hiện ra giữa màn sương đỏ thẫm.

Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân.

Vị lão tu sĩ vốn luôn tỏ ra đạo mạo, nay tóc tai rũ rượi, vạt áo bào đầy vết máu đã khô quánh lại thành từng mảng nâu đen. Phía sau lão không còn là chiếc xe gỗ nhỏ quen thuộc mà là một chuỗi pháp bảo dây thừng, buộc chặt lấy hàng trăm chiếc linh cữu bằng gỗ sưa đen, nối đuôi nhau kéo lê trên mặt đất, tạo ra những âm thanh rùng mình giữa không gian tĩnh lặng.

“Cố… Cố tiền bối…” Thanh Huyền quỳ sụp xuống ngay cổng nghĩa trang, giọng lạc đi vì kiệt sức và kinh hãi. “Sập rồi… Thất Tinh Hải sập rồi. Vạn Kiếm Tông, Huyền Nữ Cung, thậm chí cả Đại Hoang Vương Triều… tất cả đều bị tiêu diệt chỉ trong một đêm.”

Cố Trường An đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn lặng lẽ như giếng cổ: “Đại chiến giữa các tông môn sao?”

“Không phải!” Thanh Huyền run rẩy, đôi mắt già nua đỏ ngầu. “Là trời diệt. Thiên kiếp giáng xuống như mưa, linh khí bỗng chốc hóa thành kịch độc. Những vị Hóa Thần đại năng mà chúng ta hằng tôn kính, chỉ trong chớp mắt đều hóa thành tro bụi. Chỉ còn lại những kẻ chưa kịp tan biến hoàn toàn này… Tôi… tôi gom góp thi thể của họ mang đến đây. Xin tiền bối mở lòng, cho họ một chỗ gửi thân.”

Cố Trường An đứng dậy. Chiếc áo tơi khẽ lay động trong gió lạnh. Hắn nhìn ra phía sau Thanh Huyền, nơi hàng trăm linh cữu đang nằm chơ vơ. Trong đó, có những vị từng một thời hô phong hoán vũ, có những vị là tông chủ của những phái lớn đứng đầu một phương.

Hắn chậm rãi bước tới, tay cầm lấy chiếc Trần Hiêu Chổi.

“Mười vạn năm trước, ta chôn cất những anh hùng chiến tử. Mười vạn năm sau, ta lại chôn cất những kẻ thua cuộc dưới tay trời.” Cố Trường An thở dài một tiếng, thanh âm nhỏ nhưng lại vang vọng khắp nghĩa trang, khiến tử khí bỗng chốc lắng xuống. “Thanh Diệp, dậy đi làm việc.”

Từ trong túp lều phía sau, Lâm Thanh Diệp bước ra. Nàng bây giờ đã không còn là vị công chúa yếu đuối ngày nào. Thân thủ nàng nhanh nhẹn, khoác áo vải thô, trên vai vác một chiếc xẻng sắt đen sì. Nàng nhìn thấy đống linh cữu thì hơi sững người, nhưng rồi im lặng gật đầu, đi về phía khu mộ phía Tây.

Hôm đó, Vạn Cổ Nghĩa Trang vang lên những tiếng cuốc xẻng nhịp nhàng.

Cố Trường An không dùng tu vi để dời non lấp bể, hắn vẫn giữ thói quen của một phàm nhân – tự tay đào từng hố mộ. Mỗi nhát xẻng cắm xuống đất là một lần nhân quả được kết nối.

*[Thông báo hệ thống: Chôn cất thi thể của Thiên Hà Kiếm Thủ – Tu vi Nguyên Anh hậu kỳ. Phần thưởng: Kiếm ý Thiên Hà (Tàn quyển), Đạo vận: +100 năm.]*

*[Thông báo hệ thống: Chôn cất thi thể của Hồng Liên Tiên Tử – Tu vi Hóa Thần sơ kỳ. Phần thưởng: Hồng Liên Chưởng Pháp, Đạo vận: +300 năm.]*

Những âm thanh của hệ thống liên tục vang lên trong đầu, nhưng tâm trí Cố Trường An không hề dao động. Với hắn, những công pháp hay bảo vật kia chẳng qua cũng chỉ là mây khói. Thứ duy nhất hắn cảm nhận được là ký ức từ những cái xác kia truyền lại.

Đó là cảnh tượng Thiên Đạo Chi Nhãn mở ra giữa tầng mây, là cảnh tượng mặt đất nứt toác và những vòi rồng lửa nuốt chửng những đô thành hoa lệ. Một thời đại rực rỡ bỗng chốc hóa thành một nấm mồ hoang.

“Sư tôn, tại sao Thiên Đạo lại tàn nhẫn như vậy?” Lâm Thanh Diệp vừa gạt mồ hôi trên trán, vừa hỏi. Nàng vừa chôn cất xong một hài đồng mới chỉ mười tuổi, vốn là linh căn hiếm có của một gia tộc tu tiên vừa diệt vong.

Cố Trường An dừng xẻng, nhìn về hướng chân trời xa xăm, nơi sấm chớp đen ngòm vẫn đang cày xới thế giới bên ngoài.

“Lúa chín thì phải gặt. Linh khí của thế gian là hữu hạn, tu sĩ sống quá lâu, dùng quá nhiều linh khí thì Thiên Đạo sẽ khô kiệt. Thanh trừng… chẳng qua là một cách để Thiên Đạo thu hồi lại những gì nó đã cho mượn.” Hắn điềm nhiên trả lời. “Chỉ có những kẻ chịu nép mình vào bóng tối, không tranh, không đoạt, không kiêu ngạo như nghĩa trang này, mới có thể thoát khỏi lưỡi liềm của kẻ gặt.”

Lâm Thanh Diệp trầm ngâm. Nàng nhìn quanh, thấy hàng ngàn ngôi mộ mới đang dần mọc lên. Những tấm bia đá trơn nhẵn chưa kịp khắc chữ, đứng sừng sững dưới làn tuyết xám. Đây không chỉ là việc chôn cất vài trăm con người, đây là chôn cất tàn dư của một thời đại vừa sụp đổ.

Khi mặt trời lặn – nếu có thể gọi cái quầng sáng đỏ nhạt đằng sau mây mù là mặt trời – toàn bộ số linh cữu mang đến đã được hạ huyệt.

Thanh Huyền Đạo Nhân quỳ trước dãy mộ mới, thắp lên những nén hương cuối cùng. Khói hương nghi ngút, quyện lấy tử khí tạo thành những hình thù kỳ dị. Lão già nua hơn hẳn mười tuổi chỉ sau một ngày, đôi mắt không còn chút sinh khí của một người tu hành.

“Tiền bối, thế gian liệu còn có hy vọng không?”

Cố Trường An thu chổi, quay lưng đi về phía túp lều: “Thế gian lúc nào cũng có hy vọng, chỉ là nó không nằm ở những kẻ đang gào thét ngoài kia. Nó nằm ở đây, dưới những tấc đất này. Chờ đến khi đại kiếp qua đi, mầm xanh sẽ lại mọc từ trên đống tro tàn này thôi.”

Thanh Huyền run rẩy, dập đầu ba cái thật kêu, rồi lặng lẽ lùi ra khỏi cổng nghĩa trang. Lão không dám ở lại lâu, vì lão biết mình vẫn còn vương vấn trần thế, mà trần thế lúc này… chỉ còn là địa ngục.

Đêm đó, Cố Trường An không ngủ.

Hắn thắp một ngọn đèn dầu nhỏ bên cửa sổ, lật mở một quyển sổ cũ nát, ghi chép tên tuổi của những kẻ vừa nằm xuống. Đây là thói quen của hắn mười vạn năm qua. Với hắn, mỗi cái tên là một dấu gạch nối của thời gian.

*[Nhiệm vụ đặc biệt: "Chôn cất một thời đại" hoàn thành.]*
*[Phần thưởng: Thái Sơ Khí của kỷ nguyên trước (Vạn năm tích lũy). Cấp độ tu vi ẩn giấu: Đột phá lên Chuẩn Đế cảnh.]*

Một luồng sức mạnh khủng khiếp cuộn trào trong cơ thể, nhưng Cố Trường An nhanh chóng dùng “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo” trấn áp nó xuống. Hắn không muốn thiên địa phát giác ra tu vi của mình.

Cái danh hiệu Chuẩn Đế ngoài kia có thể làm chấn động bát hoang, nhưng ở đây, hắn chỉ là một lão quét rác bình thường. Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, nhìn ra cửa sổ.

“Lại một thời đại nữa kết thúc. Mai lại phải dậy sớm quét lá rồi.”

Dưới lòng đất, mười vạn anh linh dường như cũng cảm nhận được hơi thở của thời đại mới đang rục rịch, họ xì xào, than khóc rồi lại chìm vào im lặng vĩnh hằng dưới lưỡi chổi của kẻ trông mộ.

Ngoài kia, thế giới đang sụp đổ. Trong này, Vạn Cổ Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8