Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 126: Nhận được \”Tuế Nguyệt Chi Lực\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:42:57 | Lượt xem: 2

**Chương 126: Nhận được Tuế Nguyệt Chi Lực**

Mưa bắt đầu rơi trên vùng U Minh Cấm Địa.

Cơn mưa này không mang theo hơi ẩm của sự sống, mà nồng nặc mùi gỉ sắt và tro tàn của những pháp bảo bị hủy diệt trong trận chiến ngoài kia. Từng giọt nước đen kịt gõ vào mái tranh của túp lều cũ, tạo nên những thanh âm đơn điệu, não nề.

Trong lều, ngọn bấc của U Minh Đăng khẽ chao nghiêng. Cố Trường An vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá mòn vẹt qua năm tháng. Trong thức hải của hắn, thanh âm của hệ thống Thiên Mộ Trường Sinh Khảo không còn là tiếng máy móc khô khốc, mà như tiếng chuông đồng vọng lại từ thuở hồng hoang, xuyên thấu qua lớp lớp sương mù của nhân quả.

[Nhiệm vụ: Chôn cất dư tàn của một thời đại – Hoàn tất.]

[Đang dung hợp phần thưởng chí cao: Tuế Nguyệt Chi Lực.]

Ngay khoảnh khắc dòng chữ ấy hiện lên, toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang đột ngột rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng mưa rơi biến mất. Gió ngừng thổi. Ngay cả hơi thở rùa của Lão Hắc đang nằm phủ phục dưới gốc cây khô cũng đông cứng lại.

Cố Trường An cảm thấy một dòng chảy không thuộc về linh lực, cũng không thuộc về tử khí đang từ trong tâm khảm tuôn ra. Nó lạnh lẽo hơn cả cái chết, nhưng lại bao la như biển cả. Đó là “Thời gian”.

Hắn xòe bàn tay ra, những đường chỉ tay vốn đã mờ nhạt theo năm tháng nay đột ngột phát sáng. Một luồng khí xám xịt, hư ảo như sương khói bắt đầu quấn quýt lấy từng ngón tay hắn. Cảm giác này thật kỳ lạ, dường như chỉ cần hắn bóp nhẹ, cái vẫy tay của hắn có thể khiến một hạt giống nảy mầm thành cổ thụ, hoặc khiến một vị thần linh cao ngạo hóa thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.

“Tuế Nguyệt…” Cố Trường An thì thầm.

Giọng nói của hắn vừa vang lên, không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Một giọt mưa đen đang treo lơ lửng giữa không trung bỗng dưng chuyển động ngược lại, bay ngược lên chín tầng mây, rồi lại rơi xuống, rồi lại bay lên. Nó rơi vào một vòng lặp vĩnh cửu, tách biệt hoàn toàn với dòng chảy thời gian của đại giới bên ngoài.

Đây không phải là thao túng quy tắc của thiên đạo, mà là trực tiếp đứng trên cả quy tắc.

Ở góc sân, Lão Hắc đột nhiên rùng mình một cái, thoát khỏi trạng thái đóng băng. Nó dụi dụi đôi mắt ti hí, nhìn chằm chằm vào Cố Trường An bằng ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. Con rùa đen già đời này đã sống qua mấy kỷ nguyên, thấy qua không ít đại năng nghịch thiên, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể tản phát ra loại khí tức khiến “linh hồn cũng cảm thấy già nua” như thế này.

“Cố tiểu tử… ngươi… ngươi rốt cuộc đã nhặt được cái gì trong đám xác chết vừa rồi vậy?” Lão Hắc run rẩy hỏi, bốn chân thụt vào trong mai, chỉ dám thò cái đầu nhỏ ra quan sát.

Cố Trường An không trả lời ngay. Hắn vẫn đang chìm đắm trong cảm giác điều khiển Tuế Nguyệt Chi Lực. Hắn nhìn thấy phía sau mỗi ngôi mộ trong nghĩa trang đều hiện lên một bóng mờ thời gian. Ngôi mộ của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước đang tỏa ra một luồng kiếm ý héo úa, nhưng khi sợi tơ Tuế Nguyệt từ ngón tay Cố Trường An chạm nhẹ vào, kiếm ý ấy đột ngột bừng sáng, quay trở lại trạng thái sắc lẹm của thời hoàng kim, rồi lại héo tàn trong một hơi thở.

“Chỉ là một chút dư vị của thời gian thôi.” Cố Trường An thu hồi lại luồng khí xám, đôi mắt trở lại vẻ thâm trầm thường ngày. “Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu một kẻ không bao giờ chết, lại nắm giữ cả thời gian trong tay, thì hắn là Tiên, hay là Quỷ?”

Lão Hắc ngẩn người, sau đó nhổ một bãi nước miếng: “Phi! Ngươi là đồ nhát chết! Có được năng lực này, chẳng phải là càng dễ trốn tránh nhân quả sao? Ngươi quan tâm tiên quỷ làm gì, sống lâu mới là tổ tông!”

Cố Trường An nghe vậy thì khẽ mỉm cười. Đúng vậy, tính cách “Cẩu” của hắn vốn dĩ đã ăn vào tận tủy. Có được Tuế Nguyệt Chi Lực, điều đầu tiên hắn nghĩ tới không phải là xưng bá vạn giới, mà là làm thế nào để… giấu mình kỹ hơn.

Nếu có cường giả nào tấn công nghĩa trang, hắn không cần phải động thủ chém giết. Hắn chỉ cần khiến cho thời gian xung quanh kẻ đó trôi nhanh hơn mười vạn lần. Một cái hắt hơi, đối phương đã thành bộ xương khô. Một bước chân, đối phương đã luân hồi qua ba kiếp. Kẻ thù sẽ chết vì tuổi già trước khi kịp nhìn thấy diện mạo thực sự của hắn. Đó mới là cảnh giới cao nhất của sự an toàn.

Hắn đứng dậy, cầm lấy chiếc Trần Hiêu Chổi đã mòn vẹt cán, thong thả bước ra ngoài hiên.

“Tuế Nguyệt Chi Lực vẫn còn chưa ổn định, phạm vi ảnh hưởng hiện tại chỉ có thể bao phủ khoảng mười trượng quanh thân. Nhưng như vậy là đủ rồi.”

Hắn nhìn về phía dãy mộ mới mà Thanh Huyền Đạo Nhân vừa mang đến. Những cái xác của những tu sĩ, phàm nhân chết trong loạn lạc đang nằm im lìm dưới tầng đất lạnh. Một tia thương cảm thoáng qua, Cố Trường An phất chổi.

Một quầng sáng xám nhạt lan tỏa.

Dưới tác động của thời gian cục bộ, lớp đất đá bên trên những ngôi mộ mới mọc lên những nhành cỏ xanh mướt với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong vài nhịp thở, khu mộ hoang tàn, đầy tử khí đã biến thành một mảnh vườn thanh tịnh, như thể chúng đã nằm đó cả ngàn năm chứ không phải mới được chôn cất ngày hôm nay.

Đây chính là sự che giấu hoàn mỹ nhất. Thiên cơ không thể suy diễn ra dấu vết của người vừa chết, bởi vì dấu vết thời gian ở đây đã bị Cố Trường An bóp méo.

“Cái này gọi là ‘Tiễn đưa một thời đại’, cũng là ‘Xóa sạch một thời đại’.” Cố Trường An lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, từ sâu trong khu rừng sương mù quanh nghĩa trang, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh. Luồng tử khí nồng nặc hơn thường lệ bốc lên từ phía hướng Bắc – nơi tọa lạc của “Thái Cổ Ma Khe”.

Lão Hắc lập tức rụt hẳn đầu vào mai, giọng nói truyền ra run rẩy: “Không xong rồi, tiểu tử! Đám ‘người hàng xóm’ bên dưới bắt đầu ngửi thấy mùi vị của kỷ nguyên mới rồi. Cái chết của hàng vạn người hôm nay đã kích thích đến thứ kia!”

Cố Trường An nheo mắt nhìn về phía xa. Ở đó, mặt đất đang nứt ra, những luồng hắc khí hình thù như những cánh tay quỷ quái đang cố gắng cào cấu vào hư không. Ma Khe – nơi trấn giữ những thực thể tà ác từ thời Thái Cổ – đang chịu ảnh hưởng của cuộc đại thanh trừng thiên đạo bên ngoài mà bắt đầu rục rịch tỉnh giấc.

Nếu là trước đây, Cố Trường An sẽ chọn cách củng cố thêm vài lớp trận pháp, rồi tiếp tục rúc trong túp lều chờ sóng gió đi qua. Nhưng hôm nay, trong tay hắn đang nắm giữ sức mạnh của thời gian.

“Muốn phá xích chui lên sao?”

Cố Trường An nhẹ nhàng nhấc chân. Mỗi bước hắn đi, không gian dưới chân đều khẽ rung động. Hắn không bay, nhưng chỉ trong chớp mắt đã vượt qua nghìn trượng để đứng trước miệng vực Ma Khe đen ngóm.

Dưới đáy vực sâu không thấy đáy ấy, một con mắt khổng lồ đỏ ngầu chợt mở ra. Đó là một phân thân ý niệm của Tà Ma Thần Chủ – Cửu U. Nó đã rình rập nghĩa trang này mười vạn năm, chờ đợi kẻ giữ mộ lộ ra sơ hở.

“Cố Trường An… mười vạn năm… ngươi rốt cuộc cũng bước tới đây.” Một giọng nói khàn khàn, như tiếng mài sắt vào đá, vang lên từ vực thẳm. “Giao ra bí mật trường sinh, ta sẽ cho ngươi làm nô bộc dưới chân ta, miễn cho ngươi phải chịu cảnh cô độc vĩnh hằng này.”

Cố Trường An nhìn xuống cái nhìn tà ác ấy, vẻ mặt không một chút gợn sóng. Hắn giơ chiếc chổi tre lên, giọng nói đều đều như đang đọc một bài văn tế:

“Nô bộc? Ta chỉ quen quét rác. Ngươi ở bên dưới làm bẩn nghĩa trang của ta mười vạn năm, giờ lại còn muốn nhảy lên đây quấy rầy người chết ngủ yên?”

“Khặc khặc! Ngươi chỉ có chút trận pháp rách nát kia sao? Thiên đạo đã loạn, phong ấn của Ma Khe sớm muộn cũng tan biến. Ngươi lấy gì cản ta?”

Cố Trường An không nói lời nào. Hắn nhẹ nhàng hạ chổi xuống.

“Tuế Nguyệt: Hóa Đạo.”

Một gợn sóng màu xám mờ ảo từ lưỡi chổi lan tỏa đi, lao thẳng xuống vực sâu. Con mắt khổng lồ dưới đáy ban đầu đầy vẻ kinh thường, nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, nó đột nhiên co rụt lại. Kinh hoàng tột độ bao trùm lấy thần thức của nó.

Nó cảm thấy hắc khí quanh mình không phải bị đánh tan, mà là đang… già đi. Quy tắc của nó đang mục nát với tốc độ nghìn năm mỗi giây. Ý niệm của nó vốn có thể tồn tại vĩnh cửu, nay lại xuất hiện những vết nứt của sự suy tàn.

“Thời gian? Ngươi làm sao có thể… Không! Đây là cấm kỵ của Thiên Đạo! Ngươi dám…”

Tiếng gào thét chưa kịp dứt đã bị chặn đứng hoàn toàn. Luồng Tuế Nguyệt Chi Lực bao trùm lấy cửa Ma Khe, cưỡng ép dòng thời gian của khu vực này quay ngược lại trạng thái mười vạn năm trước – thời điểm phong ấn còn bền chắc nhất.

Vết nứt trên mặt đất tự động khép lại. Hắc khí tiêu tán. Con mắt đỏ ngầu bị đẩy ngược vào bóng tối sâu thẳm.

Mọi thứ diễn ra trong im lặng tuyệt đối, không có nổ tung kinh thiên động địa, không có hào quang rực rỡ. Chỉ là sự xóa nhòa của thời gian khiến cho thực tế phải phục tùng.

Sau khi làm xong, Cố Trường An hơi lảo đảo, sắc mặt có chút trắng bệch. Việc cưỡng ép đảo ngược thời gian của một cấm địa như Ma Khe dù chỉ là một phần nhỏ cũng tiêu tốn của hắn một lượng Đạo vận không nhỏ.

“Hô… xem ra hiện tại vẫn còn hơi quá sức.” Hắn lau mồ hôi trên trán, nhíu mày lẩm bẩm. “Đúng là không nên thể hiện, vẫn là nên quay về uống trà cho ổn định tâm thần.”

Hắn xoay người, thong thả đi bộ trở về. Phía sau lưng hắn, Ma Khe đã hoàn toàn tĩnh lặng, giống như một nấm mồ tổ tiên bình thường không ai dám bén mảng tới.

Lão Hắc từ đằng xa bò tới, đôi mắt to như cái bát nhìn Cố Trường An như nhìn thấy một con quái vật: “Ngươi… ngươi vừa mới đóng băng một góc của luân hồi sao? Ngươi có biết việc này sẽ dẫn tới ‘Thiên Phạt’ không hả? Ông trời sẽ không để yên cho kẻ đùa giỡn thời gian đâu!”

Cố Trường An vác chổi lên vai, hờ hững đáp: “Thiên phạt? Ông trời lúc này đang mải đối phó với cuộc đại loạn bên ngoài kia, nơi nào rảnh rỗi để ý đến một lão già quét rác trong góc tối này? Hơn nữa, ta đã dùng Tuế Nguyệt Chi Lực để che giấu chính nó rồi. Trong mắt Thiên Đạo, mười trượng quanh ta là hư vô, không có quá khứ, không có tương lai.”

Lão Hắc đần mặt ra một lúc, rồi tặc lưỡi: “Cái đồ nhà ngươi… đúng là Cẩu đến mức thành tinh rồi. Ngay cả ông trời mà ngươi cũng muốn lừa.”

Đêm đã về khuya. Cơn mưa đen vẫn rơi ngoài cấm địa, nhưng bên trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, không khí đột nhiên trở nên dịu nhẹ lạ kỳ. Mùi cỏ xanh từ những ngôi mộ mới theo gió thoảng qua, át đi vị gỉ sắt cay nồng.

Cố Trường An trở về túp lều, châm lại ngọn đèn dầu vừa tắt. U Minh Đăng hắt bóng hắn lên vách lều rách nát – một bóng hình đơn độc, mỏng manh nhưng lại mang theo sức nặng của vạn cổ thời gian.

Hắn mở quyển sổ ghi chép, ngòi bút dừng lại ở một trang trắng.

*“Ngày thứ 36.500.000.*

*Trời mưa. Chôn cất 31.204 vong hồn. *
*Nhận được Tuế Nguyệt.*
*Ma Khe rung động, đã dùng chổi bình định.*
*Thế gian sắp đại loạn, cần chuẩn bị thêm một vài quan tài dự phòng.”*

Viết xong, hắn gập sách lại, thổi tắt đèn.

Trong bóng tối vĩnh hằng của nghĩa trang, Tuế Nguyệt Chi Lực vẫn lặng lẽ chảy xuôi qua từng nhành cây ngọn cỏ, bảo vệ lấy giấc ngủ của những anh linh đã khuất và cả sự bình yên của người canh mộ.

Mười vạn năm trôi qua như một cái chớp mắt. Và có lẽ, mười vạn năm tới đối với Cố Trường An, cũng chỉ là một chén trà nóng mà thôi.

Ngoài kia, sóng gió dù có lớn đến đâu, khi đến cổng nghĩa trang này, cũng phải cúi đầu trước thời gian. Vì ở đây, kẻ nắm giữ thời gian đang muốn được ngủ ngon.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8