Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 127: Thiên Đạo Chi Nhãn mở ra**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:43:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 127: THIÊN ĐẠO CHI NHÃN MỞ RA**

Vạn Cổ Nghĩa Trang đêm nay yên tĩnh đến lạ thường.

Sự yên tĩnh này không giống với cái tĩnh mịch trầm buồn vốn có của chốn chôn cất những kẻ đã khuất, mà nó mang theo một cảm giác ngột ngạt, tựa như bầu không khí trước khi một cơn bão kinh hoàng ập đến. Gió trên các rặng cây héo rũ đã ngừng thổi. Những con côn trùng vốn dĩ hay kêu rả rích trong các bụi cỏ bỉ ngạn cũng bỗng chốc im bặt, như thể chúng vừa cảm nhận được một luồng uy áp từ thượng cổ đang đè nặng lên linh hồn.

Cố Trường An đứng trước túp lều rách, đôi mắt hơi híp lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trên đỉnh đầu.

Ở đó, tầng mây đen kịt bao phủ U Minh Cấm Địa suốt vạn năm qua đang bắt đầu chuyển động theo một quy luật kỳ quái. Chúng không trôi dạt theo gió, mà cuộn xoáy lại thành một vòng xoáy khổng lồ, trung tâm nhắm thẳng vào vị trí của nghĩa trang. Một tia sấm sét màu tím sẫm thỉnh thoảng xẹt qua, không tiếng động, nhưng mỗi khi nó xuất hiện, không gian xung quanh lại bị xé rách thành những vệt đen nhỏ li ti.

"Thằng nhóc… chuyện lớn rồi."

Lão Hắc từ trong đống đổ nát chui ra, cái mai rùa của lão run lên bần bật, những hoa văn cổ xưa trên đó phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Lão nhìn lên bầu trời, giọng nói run rẩy không giấu giếm:

"Ngươi quá đà rồi! Tuế Nguyệt Chi Lực là thứ mà lũ phàm nhân hay tiên nhân ngoài kia có thể tùy tiện chạm vào sao? Ngươi vừa mới đóng băng thời không để ngăn chặn Ma Khe, hơi thở của thời gian đã bị loạn. Thiên Đạo… nó phát hiện ra có một kẻ 'lậu' đang trốn dưới gầm giường của nó rồi!"

Cố Trường An không đáp, hắn lặng lẽ cầm lấy Trần Hiêu Chổi, bàn tay siết chặt cán gỗ đã mòn nhẵn.

Mười vạn năm qua, hắn luôn cẩn trọng, ẩn nhẫn như một hạt cát giữa sa mạc, một giọt nước giữa đại dương. Hắn chưa bao giờ rời khỏi phạm vi của nghĩa trang, cũng chưa bao giờ bộc lộ một tia tu vi nào vượt quá quy tắc của vùng đất này. Thế nhưng, Ma Khe rung động lần này quá mức dữ dội. Nếu hắn không dùng đến Tuế Nguyệt Chi Lực để trấn áp, toàn bộ nghĩa trang sẽ sụp đổ, và cái thứ kinh hoàng bên dưới kia sẽ thoát ra, quét sạch thế gian.

Đó là một sự lựa chọn giữa việc bị Thiên Đạo chú ý hoặc nhìn thế giới sụp đổ sớm hơn dự kiến. Hắn đã chọn cái trước. Và bây giờ, hóa đơn của sự lựa chọn ấy đã được gửi đến tận cửa.

"Ta biết." Cố Trường An bình thản nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Thiên địa không dung thứ cho kẻ sống ngoài luân hồi, cũng không chấp nhận kẻ thao túng quy tắc mà không xin phép. Nó đến để kiểm kê lại sổ sách rồi."

"Kiểm kê cái gì chứ! Đó là Thiên Đạo Chi Nhãn đấy!" Lão Hắc gào lên, hai cái chân trước của lão quẫy đạp loạn xạ vì lo lắng. "Một khi con mắt đó mở ra, tất cả nhân quả, tất cả tội nghiệt, ngay cả hơi thở của ngươi cũng sẽ bị nó ghi lại. Ngươi sống mười vạn năm, thọ nguyên của ngươi là một cái lỗ đen khổng lồ trên tấm bản đồ của nó. Nó sẽ dùng Kiếp Lôi xóa sổ ngươi ngay lập tức!"

Ngay khi lời của Lão Hắc vừa dứt, một tiếng ầm vang dội từ chín tầng mây truyền xuống.

Vòng xoáy mây đen bỗng nhiên tách ra. Từ trong bóng tối sâu thẳm nhất của hư không, một vệt sáng trắng bạc kéo dài nghìn dặm xuất hiện, từ từ hé mở. Đó không phải là một con mắt bằng xương bằng thịt, mà là một vết nứt của quy tắc. Bên trong vết nứt ấy là vô vàn những sợi tơ vàng ròng đan xen vào nhau, mỗi sợi tơ đại diện cho một sợi dây nhân quả của thế gian.

*Vù…*

Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô tình, tuyệt đối khách quan tràn xuống. Luồng khí tức này lướt qua những dãy núi của Ngũ Nhạc, lướt qua ba dòng sông tâm linh, khiến hàng triệu tu sĩ ngoài kia phải quỳ sụp xuống vì kinh hãi. Bọn họ không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng "Trời" đang tức giận.

Tại Vạn Cổ Nghĩa Trang, áp lực tăng lên gấp vạn lần. Những ngôi mộ bằng đá cổ bắt đầu nứt toác, tử khí xám xịt bị ép đến mức ngưng tụ thành chất lỏng trên mặt đất.

"Cái nhìn của nó đang tìm kiếm…" Cố Trường An lẩm bẩm.

Hắn có thể cảm nhận được một thứ áp lực vô hình đang quét qua từng tấc đất của nghĩa trang. Nó giống như một chiếc kính lúp khổng lồ đang soi tìm một con vi khuẩn trên một mặt bàn sạch sẽ. Khi "con mắt" đó quét qua mộ của vị Kiếm Tiên, một tiếng kiếm minh u uất vang lên nhưng nhanh chóng bị đè bẹp. Khi nó quét qua mộ của Ma Nữ, những ảo ảnh quyến rũ cũng tan thành mây khói.

Nhân quả của người chết rất đơn giản: Đã chết, đã hết. Thiên Đạo không quan tâm đến kẻ chết.

Nó tìm kiếm kẻ sống. Kẻ sống duy nhất trong vùng đất của tử vong này.

"Chết tiệc, nó sắp nhìn thấy ngươi rồi!" Lão Hắc thét lên, lão nhanh chóng rúc đầu vào trong mai rùa, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ta chỉ là con rùa, ta chỉ là con rùa đá, đừng nhìn ta, đừng nhìn ta…"

Cố Trường An vẫn đứng yên, bóng dáng hắn trông nhỏ bé đến tội nghiệp dưới bầu trời bị xé toạc. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đôi mắt hắn không có lấy một tia hoảng sợ. Sự thận trọng của kẻ Cẩu đạo suốt mười vạn năm không cho phép hắn không có sự chuẩn bị.

"Mười vạn năm qua, ta quét dọn nghĩa trang, không chỉ là quét đi cát bụi."

Cố Trường An nhẹ nhàng xoay ngược Trần Hiêu Chổi. Hắn dùng đầu cán chổi gõ nhẹ xuống mặt đất ba cái.

*Cộc! Cộc! Cộc!*

"Hồn về chốn cũ, bụi phủ thiên cơ. Vạn Cổ Anh Linh, mượn cho ta một lớp áo che chở."

Ngay lập tức, từ mười vạn ngôi mộ xung quanh, mười vạn đốm sáng màu xanh thẫm bay lên. Đó không phải là hồn ma, mà là hơi thở "tàn dư" của những cường giả đã từng chấn động cổ kim. Những hơi thở này mang theo nhân quả đã kết thúc, mang theo sự tĩnh mịch tuyệt đối của cái chết.

Mười vạn luồng khí ấy hội tụ lại, bao phủ lên người Cố Trường An, biến hắn thành một "điểm mù" về mặt tâm linh. Trong mắt Thiên Đạo lúc này, Cố Trường An không còn là một con người, mà là một khối bụi trần lẫn lộn giữa mười vạn ngôi mộ.

Chưa dừng lại ở đó, Cố Trường An tay trái phất lên, mười hai lá bùa màu xám cũ kỹ bay ra, cắm vào mười hai hướng của nghĩa trang. Đây là "Thập Nhị Thiên Manh Trận" – một loại trận pháp cổ xưa mà hắn nhận được sau khi chôn cất một vị trận pháp đại sư cách đây ba vạn năm. Công dụng duy nhất của nó là: Che giấu.

Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời khẽ chớp.

Vệt sáng vàng từ con mắt ấy tập trung lại vào vị trí của Cố Trường An. Nó dừng lại ở đó rất lâu. Nó cảm thấy ở đây có một sự bất thường, nhưng quy tắc của nó lại báo về rằng ở đây chỉ có xác chết và đất đá. Sự mâu thuẫn này khiến vòng xoáy mây đen trên cao trở nên cuồng bạo hơn.

Một tia sét đỏ như máu – Tru Diệt Tiên Lôi – bắt đầu ngưng tụ giữa con mắt. Thiên Đạo thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nếu không nhìn thấy được, nó sẽ xóa sổ toàn bộ vùng đất này khỏi bản đồ thế gian.

"Khốn khiếp, nó muốn dùng chiêu sau cùng!" Lão Hắc run rẩy quát: "Cố Trường An, nếu ngươi còn bài tẩy nào thì lôi ra ngay đi, nếu không ngày này năm sau không có ai thắp hương cho ngươi đâu… À mà vốn dĩ cũng chẳng có ai!"

Cố Trường An hít một hơi thật sâu. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một thỏi vàng bình thường, nhạt nhẽo. Đây chính là thỏi vàng mà một vị phàm trần hoàng đế đã đưa cho hắn vạn năm trước để mua một chỗ nằm tốt.

Thỏi vàng này không có linh khí, không có pháp lực, nhưng nó mang theo "Phàm Trần Chi Khí" – thứ khí tức nhạt nhẽo và chân thật nhất của thế gian này.

Hắn bóp nát thỏi vàng, rải lớp bụi cám lên đỉnh đầu mình, đồng thời thu lại toàn bộ khí tức, nhắm mắt, ngưng thở. Lúc này, Cố Trường An giống như một xác chết đã nằm trong quan tài cả vạn năm, một kẻ tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.

Kiếp lôi trên bầu trời treo lơ lửng, như một thanh gươm của tử thần đang do dự.

Một giây… mười giây… một phút…

Áp lực khiến không gian như bị đông đặc. Thiên Đạo Chi Nhãn dường như đã quét qua quét lại nghĩa trang hàng vạn lần, tra cứu lại từng dòng ghi chép trong dòng sông thời gian. Cuối cùng, do không tìm thấy một điểm sinh mệnh nào rõ rệt vượt quá quy tắc, và vì sức mạnh của mười vạn anh linh trong mộ đang đồng loạt phản kháng lại sự quấy nhiễu của Thiên Nhãn, "Ông Trời" bắt đầu rút lui.

Quy tắc là vô tình, và quy tắc cũng rất cứng nhắc. Nếu không có chứng cứ rõ ràng, Thiên Đạo sẽ không lãng phí sức mạnh để phá hủy một nơi mang nặng nghiệp quả như nghĩa trang anh linh.

Vòng xoáy mây đen từ từ tản ra. Con mắt khổng lồ khép lại một cách chậm chạp, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, nó vẫn để lại một vệt nhìn sắc lạnh trùm lên toàn bộ U Minh Cấm Địa, như một lời cảnh báo: *Ta sẽ trở lại.*

Khi tia sáng cuối cùng của thiên kiếp biến mất, áp lực nặng nề cũng tan biến như sương khói buổi sớm.

Gió bắt đầu thổi lại. Những con côn trùng bắt đầu cất tiếng kêu run rẩy đầu tiên.

Cố Trường An mở mắt, thở ra một ngụm khí đục. Hắn lảo đảo một bước, chống cái chổi xuống đất để giữ vững cơ thể. Gương mặt hắn tái nhợt, mái tóc dài có thêm vài sợi bạc trắng – cái giá của việc dùng phàm nhân chi khí để che giấu thiên cơ.

Lão Hắc chui đầu ra khỏi mai, nhìn quanh một lượt, thấy bầu trời đã trở lại màu đen quen thuộc mới dám thở phào nhẹ nhõm.

"Thoát… thoát rồi sao?" Lão hỏi, giọng vẫn còn lạc đi.

Cố Trường An lắc đầu, giọng nói khản đặc: "Chỉ là tạm thời thôi. Thiên Đạo đã đặt một dấu ấn vào nơi này. Kể từ nay, mỗi bước đi, mỗi lần ra tay của ta đều sẽ bị nó giám sát kỹ hơn. Khoảng thời gian tĩnh lặng của chúng ta đã hết rồi, Lão Hắc ạ."

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, lớp bụi vàng của vị hoàng đế kia vẫn còn bám trên các kẽ ngón tay.

"Thế giới bên ngoài đang đại loạn, Ma Khe bên dưới đang đòi máu. Bây giờ đến cả Thiên Đạo cũng muốn tìm ta nói chuyện. Xem ra, mười vạn năm tiếp theo sẽ không còn yên ổn để mà uống trà nữa."

Hắn bước chậm rãi về phía túp lều, nhặt ngọn U Minh Đăng đã bị gió thổi tắt từ bao giờ. Lửa xanh bùng lên lần nữa, soi tỏ gương mặt tĩnh lặng của người thủ mộ.

Sau lưng hắn, mười vạn ngôi mộ vẫn lặng im dưới màn đêm, như thể trận đối đầu với Thiên Đạo vừa rồi chưa từng xảy ra. Nhưng ở sâu trong lòng đất, một tiếng thở dài cổ xưa dường như vừa vọng lại, hòa vào tiếng gió thổi qua rặng hoa bỉ ngạn đỏ thẫm như máu.

Ngày mai, hắn vẫn sẽ phải quét rác. Nhưng từ ngày mai, mỗi nhát chổi quét đi sẽ không chỉ là bụi trần, mà là cả một bầu trời nhân quả đang chực chờ bùng nổ.

Cố Trường An lẩm bẩm trong bóng tối: "Cứ đến đi… Ta đã đợi mười vạn năm, không ngại đợi thêm vài vạn năm nữa để xem, cuối cùng là Thiên Đạo xóa sổ ta, hay là ta sẽ tiễn đưa cả cái Thiên Đạo mục nát này vào trong mộ."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8