Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 128: Nghịch thiên mà sống, tất bị trời phạt**
**Chương 128: Nghịch thiên mà sống, tất bị trời phạt**
U Minh Cấm Địa, mười vạn năm qua chưa bao giờ yên tĩnh như lúc này. Sự im lặng không phải là cái tĩnh lặng của bóng đêm hay sự an nghỉ của người chết, mà là cái tĩnh lặng rợn người trước khi cơn bão tận thế ập đến.
Gió đã ngừng thổi. Ngay cả những sợi linh khí mỏng manh vốn vất vưởng trong sương mù cũng đông cứng lại. Trên bầu trời vạn năm không thấy ánh mặt trời, từng tầng mây đen bắt đầu cuộn xoáy, từ hư vô sinh ra, dày đặc và nặng nề như muốn sụp xuống, nghiền nát toàn bộ dãy mộ phần bên dưới.
Cố Trường An đứng đó, bóng dáng gầy gò của hắn in trên nền đất xám xịt. Trên tay hắn vẫn là chiếc Trần Hiêu Chổi đã mòn vẹt theo năm tháng. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ bỗng chốc trở nên sâu thẳm, phản chiếu những tia chớp tím lịm đang luồn lách trong tầng mây như những con mãng xà khổng lồ.
“Rốt cuộc cũng đến sao?”
Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói nhẹ tênh nhưng lại rõ mồn một trong không gian đặc quánh.
Mười vạn năm. Hắn đã ở đây, thủ hộ nghĩa trang này mười vạn năm. Đối với Thiên Đạo, sự tồn tại của hắn chính là một khối u ác tính, một nghịch lý trêu ngươi quy luật sinh tử. Theo lẽ thường, cho dù là Tiên Đế đỉnh cao, thọ nguyên cũng có lúc cạn, nhân quả cũng có lúc tan. Nhưng hắn thì khác, hắn dùng cái chết để nuôi dưỡng sự sống, dùng tử khí để rèn luyện trường sinh.
Đây chính là tội nghiệt lớn nhất: Nghịch Thiên.
“Lão Cố! Chạy thôi! Mau trốn vào trong hầm mộ của vị Chiến Thần kia, nơi đó có cấm chế viễn cổ, có thể che giấu thiên cơ một chút!”
Lão Hắc từ trong bụi cỏ lao ra, bốn cái chân ngắn tũn cuống cuồng chạy về phía Cố Trường An. Cái mai rùa đen nhẻm của nó giờ đây rung lên bần bật, khí tức của Diệt Thế Lôi Kiếp đã khiến bản năng của một con linh thú sống lâu năm như nó cảm thấy sợ hãi tột độ.
Cố Trường An không nhúc nhích. Hắn chậm rãi cúi xuống, phủi đi một lớp lá khô vừa rơi lên nấm mộ của một vị vô danh đệ tử vừa được hắn chôn cất ngày hôm qua.
“Trốn? Lão Hắc, ngươi theo ta bao nhiêu năm, lẽ nào không hiểu? Thiên Đạo Chi Nhãn đã mở, vạn giới không còn chỗ dung thân. Chạy đi đâu cũng là vô ích.”
*Oành!*
Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ vang, chấn động khắp cả vùng U Minh Cấm Địa. Luồng uy áp nặng nề như hàng vạn tòa đại sơn từ trên cao ép xuống. Những bia mộ cổ xưa vốn đã rạn nứt nay lại bắt đầu xuất hiện thêm những vết nứt mới. Khói bụi mù mịt, tử khí tràn lan.
Từ tâm điểm của vòng xoáy mây đen, một con mắt khổng lồ bắt đầu hiện ra. Nó không có đồng tử, không có cảm xúc, chỉ có một màu vàng kim lạnh lẽo bao trùm lấy tất cả. Thiên Đạo Chi Nhãn – ý chí tối cao của thế giới này, kẻ thực thi luật lệ của luân hồi.
Trong mắt Thiên Đạo, Cố Trường An chỉ là một hạt bụi, nhưng là một hạt bụi không chịu tan biến theo gió, trái lại còn muốn hóa thành một hòn đá kê chân cho chính mình.
“Tội nhân Cố Trường An… mười vạn năm trộm lấy thời gian, mười vạn năm tránh né luân hồi… Nay phạt diệt thần hồn, vĩnh bất siêu sinh.”
Một giọng nói vô hình, cổ quái và uy nghiêm vang vọng trực tiếp vào linh hồn của mọi sinh linh trong vùng cấm.
Cố Trường An cười nhạt. Hắn vỗ vỗ lên mai Lão Hắc, đẩy nó ra xa: “Tìm chỗ mà trốn cho kỹ. Nếu ta không trụ được, sau này nhớ chăm sóc mấy cây hoa bỉ ngạn kia, đừng để chúng héo.”
“Lão Cố! Ngươi…” Lão Hắc nghẹn lời, nhìn bóng lưng cô độc của hắn, cuối cùng chỉ biết nghiến răng chui tọt vào một khe đá cổ trấn áp linh hồn.
Lúc này, Thiên Đạo không còn kiên nhẫn nữa.
Một tia sét màu tím vàng, to như một con giao long, mang theo hơi thở của sự hủy diệt từ trên không trung lao thẳng xuống đầu Cố Trường An. Ánh chớp chói lòa làm bừng sáng cả một vùng nghĩa trang u tối, xé toạc không gian, tạo ra những vết rách đen ngòm nơi nó đi qua.
Cố Trường An nheo mắt lại. Hắn không rút kiếm, cũng không sử dụng bất kỳ thần thông hào nhoáng nào. Hắn chỉ đơn giản nâng chiếc chổi trong tay lên, xoay nhẹ một vòng.
“Vạn Cổ Anh Linh, thỉnh linh!”
Hắn trầm giọng quát một tiếng.
*Rầm rầm rầm!*
Đất đá dưới chân hắn rung chuyển dữ dội. Từ những ngôi mộ rêu phong, từ những hố sâu hun hút, hàng vạn luồng khí tức khác nhau đột ngột bốc lên. Đó là tàn niệm của những vị Tiên, Ma, Đế, Hoàng đã nằm xuống mười vạn năm qua.
Bình thường, họ là những cái xác không hồn. Nhưng Cố Trường An đã dùng mười vạn năm để thắp hương cho họ, dùng mười vạn năm để quét dọn nhà cửa cho họ. Giữa hắn và mười vạn bộ xương khô kia đã sớm hình thành một mối nhân quả không thể cắt đứt.
Tử khí cuồn cuộn hóa thành một tấm màn che chắn màu đen kịt, đối chọi trực diện với tia lôi kiếp màu tím vàng.
*Uỳnh!*
Hai luồng sức mạnh va chạm nhau tạo ra một cơn sóng xung kích san bằng mọi thứ trong bán kính mười dặm. Đất đá bay tứ tung, khói trắng bốc lên mù mịt.
Cố Trường An lùi lại một bước, cổ họng ngọt đắng, một dòng máu tươi chảy xuống từ khóe môi. Trần Hiêu Chổi trong tay hắn bùng cháy, tàn lửa bay lả tả.
“Chỉ thế thôi sao?” Cố Trường An lau máu, ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.
Thiên Đạo dường như bị chọc giận bởi sự kháng cự của kẻ phàm nhân. Vòng xoáy lôi vân đột ngột thu nhỏ lại, dồn nén toàn bộ uy lực vào một điểm duy nhất. Lần này không phải một tia sét, mà là chín đạo Cửu Thiên Thần Lôi đồng loạt giáng xuống. Mỗi đạo lôi kiếp đều mang hình dáng của một loại binh khí: Kiếm, Đao, Thương, Chùy… Tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất.
Cố Trường An biết, lần này hắn không thể chỉ dựa vào tàn niệm của tiền nhân nữa. Hắn phải dùng đến vốn liếng thật sự của mình – thứ mà hắn đã âm thầm tích lũy suốt mười vạn năm qua trong hệ thống “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo”.
“Thái Sơ Tiên Thể, mở!”
Trong cơ thể hắn, mười vạn lỗ chân lông đồng loạt nở ra, phát ra thứ ánh sáng trắng ngần thuần khiết, hoàn toàn đối lập với tử khí xung quanh. Xương cốt hắn vang lên tiếng rắc rắc như tiếng rồng ngâm. Tu vi của hắn – thứ mà hắn luôn giấu giếm dưới lớp vỏ bọc một đệ tử ngoại môn bình thường – giờ đây điên cuồng leo thang.
Luyện Khí… Trúc Cơ… Kim Đan… Nguyên Anh… Hóa Thần…
Chưa dừng lại ở đó! Khí thế của hắn xuyên qua Tiên Cảnh, thẳng tới đỉnh phong của Thái Ất, chạm đến ngưỡng cửa của Đại La!
Bóng dáng hắn trở nên to lớn vô cùng trong mắt Lão Hắc. Hắn đứng giữa sấm sét, tay cầm chổi nhưng phong thái lại chẳng khác gì một vị Tiên Đế thống trị vạn cổ.
“Ta quét mộ mười vạn năm, không cầu thăng thiên, chỉ cầu một mảnh đất tịnh thổ. Thiên không dung ta, ta sẽ tự tạo ra thiên địa cho riêng mình!”
Cố Trường An vung chổi, một đạo gợn sóng màu trắng lan tỏa, biến không gian xung quanh thành một vùng vương quốc của sự im lặng tuyệt đối. Chín đạo thần lôi lao vào vùng không gian này bỗng chốc trở nên chậm chạp, uy lực bị bào mòn bởi thời gian.
Hắn quét qua một nhát, đạo Kiếp Lôi hình Kiếm gãy vụn.
Hắn quét qua nhát thứ hai, đạo Kiếp Lôi hình Đao tan biến.
Nhưng Thiên Đạo không dễ đối phó như vậy. Thiên Đạo Chi Nhãn đột nhiên co rút lại, hóa thành một giọt nước mắt màu đen nhỏ xuống. Giọt nước mắt ấy mang theo sự nguyền rủa của toàn bộ thế giới, nhắm thẳng vào linh đài của Cố Trường An. Đây chính là Nhân Quả Chi Kiếp, thứ không thể phòng ngự bằng sức mạnh vật lý hay linh lực.
Cố Trường An khựng lại. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị hàng triệu tiếng gào thét của các thời đại cũ kéo vào vực thẳm. Hắn thấy hình ảnh mình già đi, chết đi, thối rữa và tan biến.
“Vạn cổ trường an… trường an hay là trường vĩnh…” Một tiếng nói thầm thì trong tâm trí hắn.
Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay trắng ngần, lạnh lẽo bất ngờ đặt lên vai hắn từ hư vô.
Đó là một bóng hình mỹ lệ nhưng nhạt nhòa, phát ra khí tức ma mị tuyệt thế. Ma Nữ ở ngôi mộ số chín – người mà hắn vẫn thường trò chuyện hằng đêm.
“Trường An, ngươi còn chưa hái cho ta đóa bỉ ngạn đẹp nhất, sao có thể chết ở đây?” Giọng nói của nàng như hồi chuông tỉnh thế, xua tan bóng tối trong tâm hồn hắn.
Không chỉ nàng, mà từ khắp nghĩa trang, những bóng hình khác cũng dần hiện ra. Vị Kiếm Tiên mất đầu, vị Dược Thần chỉ còn bộ xương tay, vị Đế Vương mất ngai vàng… Họ đứng vây quanh hắn, dùng tàn hồn của mình dệt nên một tấm áo choàng nhân quả khổng lồ, che chở cho hắn khỏi giọt nước mắt đen của Thiên Đạo.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ chấn động cả đại lục nổ ra. Một cột ánh sáng màu xám trắng đâm thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây đen, chém đứt luôn cả sự liên kết của Thiên Đạo Chi Nhãn.
Cơn mưa lôi kiếp đột ngột dừng lại. Mây đen bắt đầu tan đi, để lộ ra những vì sao lấp lánh vốn đã bị che khuất suốt mười vạn năm qua ở U Minh Cấm Địa.
Cố Trường An quỳ một gối xuống đất, hơi thở dồn dập. Trần Hiêu Chổi trong tay hắn cuối cùng cũng vỡ vụn thành cát bụi. Toàn thân hắn đầy rẫy vết thương, máu nhuộm đỏ chiếc áo vải thô kệch. Nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hắn đã thắng. Hoặc nói đúng hơn, hắn đã sống sót sau sự trừng phạt nặng nề nhất.
Lão Hắc từ trong khe đá chui ra, run rẩy bò đến cạnh hắn: “Lão… Lão Cố… Ngươi còn sống không? Ngươi vừa mới… ngươi vừa mới đánh cả ông trời đấy à?”
Cố Trường An cười khổ, cố gắng gượng dậy nhưng rồi lại ngã ngồi xuống bên cạnh một bia mộ. Hắn nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình, cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ.
Hệ thống trong đầu vang lên tiếng báo hiệu khô khốc:
*“Ký chủ vượt qua Diệt Thế Thiên Kiếp mười vạn năm. Phần thưởng: Thái Sơ Tiên Thể viên mãn. Chúc mừng bạn đã bước vào cảnh giới ‘Vô Danh Tiên’. Thọ nguyên: Vĩnh hằng.”*
“Vĩnh hằng sao?” Cố Trường An lẩm bẩm, rồi hắn nhìn xuống đống tro bụi của chiếc chổi quý giá. “Cái giá này, cũng thật đắt.”
Bầu trời đã quang đãng, nhưng không gian quanh nghĩa trang dường như càng trở nên mờ ảo hơn. Thiên Đạo rút đi, không phải là tha thứ cho hắn, mà là chuẩn bị cho một sự bài trừ lớn hơn. Một dấu ấn màu vàng kim nhàn nhạt vẫn còn đọng lại trong không trung, như một lệnh truy nã vĩnh viễn nhắm vào nơi này.
Cố Trường An thở dài một tiếng, nhìn về phía những ngôi mộ đã bị tàn phá sau trận chiến. Nhiều bia mộ đã bị đánh gãy, nhiều linh hồn tiền nhân đã thật sự tan biến hoàn toàn để cứu hắn.
Hắn bò dậy, đi về phía túp lều rách của mình, lôi ra một chiếc chổi mới – một chiếc chổi bình thường hơn, làm bằng tre khô mà hắn đã dự phòng từ lâu.
“Tại sao không nghỉ ngơi chút đi? Ngươi vừa mới đi dạo một vòng ở cửa tử mà!” Lão Hắc hét lên.
Cố Trường An không quay đầu lại, nhát chổi đầu tiên chạm xuống nền đất, phát ra tiếng động sột soạt đều đặn quen thuộc.
“Rác còn nhiều, mộ còn chưa quét xong. Ông trời muốn giết ta là việc của hắn, ta quét mộ là việc của ta.”
Giọng hắn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng cả hai đều biết, thế giới bên ngoài sau đêm nay sẽ không bao giờ yên ổn nữa. Ma Khe dưới đáy nghĩa trang đã bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ hơn khi cảm nhận được sự suy yếu của thiên kiếp bảo vệ. Những đại năng ẩn thế ngoài kia chắc chắn cũng đã cảm nhận được luồng khí tức Thái Sơ vừa xuất hiện.
Nghịch thiên mà sống, tất bị trời phạt.
Nhưng nếu kẻ đó vẫn sống sót sau sự trừng phạt của trời, kẻ đó chính là Tiên trong mắt quỷ, là Thần trong mắt ma, và là một kẻ dọn rác đáng sợ nhất vạn cổ.
Dưới ánh sao xa xôi, một người thủ mộ cô đơn tiếp tục công việc của mình, mặc kệ nhân gian đổi thay, mặc kệ thiên cơ biến hóa. Hắn vẫn ở đó, giữ cho những linh hồn đã khuất một chốn bình yên cuối cùng, dẫu cho cái giá phải trả là chống lại cả thế giới này.