Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 129: Dùng mười vạn ngôi mộ làm khiên chắn**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:45:19 | Lượt xem: 1

Trời đất rung chuyển, hư không vặn xoắn như một tấm vải lụa bị bàn tay khổng lồ vò nát. Trên bầu trời Vạn Cổ Nghĩa Trang, Thiên Đạo Chi Nhãn không còn là một hư ảnh mờ nhạt nữa mà đã hoàn toàn ngưng tụ thành một nhãn cầu đỏ rực như máu, con ngươi đen kịt chất chứa sự lạnh lẽo vô tình của quy tắc vạn cổ.

Những tia lôi điện màu đen, mang theo hơi thở hủy diệt, điên cuồng nhảy múa xung quanh nghĩa trang. Mỗi một tia sét rơi xuống đều khiến không gian nứt vỡ, vạn vật thành tro bụi.

"Trường An, đi mau! Đây không phải là thiên kiếp bình thường, đây là Quy Tắc Diệt Sát! Ông trời muốn xóa sổ sạch sành sanh nơi này!" Lão Hắc gào lên, thân hình to lớn của nó run lẩy bẩy, cái mai rùa vốn đen bóng giờ đây tỏa ra luồng sáng mờ mịt để chống chọi với uy áp nặng nề.

Cố Trường An đứng giữa trung tâm nghĩa trang, tay nắm chặt cán chổi bằng tre già đã sần sùi. Gương mặt hắn vẫn bình thản, nhưng trong đôi mắt vốn lặng như mặt hồ vạn năm ấy đang cuộn trào những tia sáng Thái Sơ. Hắn biết mình đã tính toán kỹ, chuẩn bị hàng ngàn trận pháp, nhưng sức mạnh của Thiên Đạo khi thực sự muốn thanh trừng một "nghịch số" như hắn lại vượt xa mọi dự liệu.

"Ta đi đâu được?" Cố Trường An khẽ nói, giọng nói tan vào trong tiếng sấm rền. "Nghĩa trang còn đây, mười vạn ngôi mộ còn đây. Ta vừa là người canh mộ, cũng là một phần của nghĩa trang này. Ta đi, ai sẽ dọn cỏ? Ta đi, ai sẽ thắp hương?"

Bỗng nhiên, từ sâu trong lòng đất, một tiếng rền rỉ âm u vang lên, rồi nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ nghĩa trang.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Mười vạn ngôi mộ đồng thời chấn động. Những bia mộ vốn đã mòn vẹt vì tuế nguyệt giờ đây phát ra những đạo hào quang rực rỡ, đâm toạc màn sương mù u minh.

Ngôi mộ ở góc phía Đông, nơi chôn cất Thanh Phong Kiếm Chủ từ tám vạn năm trước, bất ngờ nổ tung một đạo kiếm ý xanh thẳm. Một bóng người hư ảo, lưng mang trường kiếm, chậm rãi bước ra từ trong nấm mồ. Lão không nhìn Cố Trường An, mà ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Đạo Chi Nhãn trên cao, môi nở một nụ cười ngạo nghễ.

"Thằng nhóc quét rác, mươi vạn năm qua ngươi quét mộ cho lão phu, nhổ cỏ cho lão phu, lại còn thường xuyên kể chuyện nhân gian cho lão phu nghe… Món nợ này, hôm nay lão phu trả cho ngươi một nửa."

Nói xong, bóng người Kiếm Chủ hóa thành một đạo thanh quang rực rỡ, lao thẳng lên chín tầng trời, nghênh tiếp tia lôi điện đen ngòm đầu tiên.

*Oanh!*

Kiếm khí tan biến, linh hồn Kiếm Chủ cũng mờ đi thấy rõ, nhưng tia lôi điện kia cũng bị đánh tan thành vô số đốm sáng li ti.

Như một hiệu lệnh được phát ra, từ những ngôi mộ khác, những bóng người hào hùng lần lượt bước ra.

Đó là Tuyệt Thế Ma Nữ với mái tóc dài tung bay như thác lũ, nàng liếc nhìn Cố Trường An một cái đầy ẩn ý: "Tiểu gia hỏa, ngươi thường nói ta nằm đây lâu quá sẽ bị ẩm mốc, hôm nay để ta ra ngoài sưởi nắng một chút."

Nàng vung tay lên, một màn sương hồng sắc bao phủ lấy túp lều rách của Cố Trường An, ngăn cách hoàn toàn uy áp từ bầu trời.

Đó là Dược Thần già nua, người từng chỉ điểm cho Cố Trường An cách trồng thảo dược bên cạnh quan tài. Lão cười ha hả, râu tóc bạc phơ: "Trường Sinh Khảo của ngươi còn chưa viên mãn, chết lúc này thì uổng công lão phu dạy bảo bấy lâu."

Dược Thần hóa thân thành một dòng sinh mệnh lực khổng lồ, luồn lách dưới lòng đất, gia cố cho toàn bộ trận pháp hộ sơn của nghĩa trang.

Từng người, từng người một. Những vị Tiên Đế, Ma Tôn, những bậc vĩ nhân của các kỷ nguyên đã mất, những cái tên vốn đã bị dòng thời gian xóa sạch khỏi trí nhớ của nhân gian, giờ đây đồng loạt hiển linh.

Mười vạn ngôi mộ, mười vạn linh hồn. Họ không phải là những xác chết vô tri, mà là mười vạn anh linh được nuôi dưỡng bởi hơi ấm từ nhát chổi và nén hương của Cố Trường An suốt mười vạn năm qua.

"Các vị…" Cố Trường An khàn giọng. Hắn nhìn thấy những linh hồn vốn đã yếu ớt nay đang dùng toàn bộ bản nguyên của mình để kết thành một tấm khiên ánh sáng khổng lồ bao trùm lấy hắn.

Mười vạn ngôi mộ lúc này như mười vạn vì tinh tú giữa màn đêm tăm tối. Họ xếp thành một trận pháp chưa từng có trong lịch sử tu tiên giới – Vạn Cổ Anh Linh Trận.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cũng cảm thấy bị khiêu khích. Con ngươi của nó thu nhỏ lại, một luồng ánh sáng vàng kim mang theo quy tắc "Xóa Bỏ" rủ xuống, dường như muốn biến toàn bộ mảnh cấm địa này thành hư vô.

*Răng rắc!*

Tấm khiên ánh sáng của các linh hồn bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Tiếng thét gào, tiếng va chạm đạo pháp vang dội trời đất.

Cố Trường An đứng đó, nhìn thấy một vị cường giả mà hắn vừa chôn cất ba ngàn năm trước đang tan biến ngay trước mắt. Vị cường giả ấy trước khi biến mất hoàn toàn vẫn kịp ngoái đầu lại, mỉm cười gật đầu với hắn một cái, như thể muốn nói: "Quét mộ cho kỹ nhé."

Lòng ngực Cố Trường An thắt lại. Một cảm giác cay nồng trào dâng trong mũi – cảm xúc mà đáng lẽ ra một kẻ cầu đạo trường sinh, tâm như bàn thạch như hắn không nên có.

"Cẩu đạo của ta… là để sống lâu hơn." Cố Trường An lẩm bẩm, tay nắm chặt chiếc chổi tre đến mức khớp xương trắng bệch. "Nhưng nếu nhìn các ngươi tan biến mà không làm gì, vậy thì trường sinh mười vạn năm qua của ta còn ý nghĩa gì?"

Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước, nhưng khí thế trên người hắn đột ngột đại biến.

Hệ thống trong đầu hắn điên cuồng vang lên cảnh báo: *"Ký chủ đang bộc lộ tu vi! Nhân quả đang bám riết! Thiên Đạo sẽ khóa chặt mục tiêu! Đề nghị lập tức ẩn nấp!"*

"Câm mồm!" Cố Trường An lạnh lùng quát lên trong thức hải.

Hắn giơ chiếc chổi tre lên trời. Lúc này, chiếc chổi bình thường ấy lại tỏa ra một luồng hắc bạch nhị khí của Âm Dương. Luân Hồi Nhãn trong mắt hắn mở rộng đến cực hạn, xuyên thấu qua màn mây đen, nhìn thẳng vào con mắt của trời xanh.

"Mười vạn năm trước, ta nhặt xác cho thiên hạ. Hôm nay, các ngươi bảo vệ cho ta." Cố Trường An gầm lên, thanh âm chấn động khắp cả Thánh Di Khư Giới. "Hỡi anh linh vạn cổ, hãy mượn cho ta một chút đạo lực!"

Theo lời mời gọi của hắn, mười vạn đạo linh quang còn sót lại từ các ngôi mộ bỗng nhiên quay cuồng, điên cuồng rót vào cơ thể Cố Trường An. Mái tóc đen của hắn trong phút chốc hóa thành trắng xóa như tuyết, da thịt vốn trẻ trung giờ đây tràn ngập những cổ văn u uẩn của thời gian.

Cố Trường An vung chổi. Nhát chổi này không quét đất, mà quét ngang bầu trời.

"Trần Hiêu Tẩy Luyện!"

Một đạo sóng năng lượng màu xám bạc, mang theo sức mạnh của sự lãng quên và tuế nguyệt, va chạm trực diện với luồng ánh sáng vàng kim của Thiên Đạo.

Toàn bộ thế giới như rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Ánh sáng trắng xóa che phủ tất cả tầm nhìn.

Lão Hắc vùi đầu vào trong mai, không dám nhìn thêm. Nó cảm nhận được sự sụp đổ của các quy tắc cơ bản nhất xung quanh mình. Những ngôi mộ xung quanh nó đang nứt vỡ, mảnh đá văng tứ tung.

Khi ánh sáng tan đi, Thiên Đạo Chi Nhãn trên trời đã trở nên mờ mịt, dường như bị đòn tấn công vừa rồi của Cố Trường An làm bị thương, buộc phải rút lui vào sâu trong lôi vân. Những tia lôi điện cũng bắt đầu tan rã.

Thế nhưng, cái giá phải trả cũng cực kỳ thảm khốc.

Vạn Cổ Nghĩa Trang tiêu điều sơ xác. Mười vạn linh hồn vừa rồi giờ đây chỉ còn lại rải rác vài bóng hình hư ảo nhất, mờ đến mức dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

Cố Trường An quỳ một gối xuống đất, dùng chiếc chổi gãy làm điểm tựa. Hơi thở hắn dồn dập, máu tươi từ khóe miệng nhỏ xuống lớp đất bùn đen. Tu vi của hắn đang tụt dốc thê thảm, từ "Vô Danh Tiên" rớt xuống không rõ cảnh giới nào, mái tóc trắng lòa xòa che khuất gương mặt mệt mỏi.

Hắn nhìn xung quanh. Những bia mộ vốn ngay ngắn giờ đổ nghiêng đổ ngả. Ngôi mộ của Kiếm Chủ đã nứt toác, không còn chút kiếm ý nào. Ngôi mộ của Tuyệt Thế Ma Nữ chỉ còn lại một đống gạch vụn.

Một linh hồn già nua hiện lên bên cạnh hắn – đó là Dược Thần. Hình bóng lão chỉ còn là một đốm sáng nhỏ như ngọn đèn dầu sắp cạn.

"Trường An… đừng buồn." Dược Thần khẽ nói, giọng nói yếu ớt vô cùng. "Bọn ta… vốn dĩ đã chết rồi. Được bảo vệ người quét mộ cho mình một lần… cũng là một loại… giải thoát."

Nói xong, đốm sáng nhỏ ấy tan thành những hạt bụi lấp lánh, rồi biến mất vĩnh viễn vào trong hư không. Linh hồn của các vị đại năng kia, sau trận chiến này, phần lớn đều đã chân chính hồn phi phách tán, không còn khả năng luân hồi hay thức tỉnh nữa.

Cố Trường An vươn tay ra như muốn bắt lấy những hạt bụi ấy, nhưng tay hắn chỉ xuyên qua khoảng không lạnh lẽo.

Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy nghĩa trang. Chỉ còn tiếng nức nở nhỏ xíu của Lão Hắc ở phía xa.

Cố Trường An im lặng rất lâu, lâu đến mức dường như hắn đã hóa thành một pho tượng đá. Sau đó, hắn lảo đảo đứng dậy, dùng bàn tay run rẩy nhặt lấy nửa đoạn chổi tre còn lại.

Hắn đi đến trước mộ của Thanh Phong Kiếm Chủ, bắt đầu dùng tay không bới đất, đắp lại ngôi mộ cho phẳng phiu. Hắn tìm lại những mảnh bia đá vỡ, ghép chúng lại với nhau dù không còn nguyên vẹn.

"Rác còn nhiều… mộ còn chưa quét xong."

Cố Trường An lẩm bẩm lại câu nói cũ, nhưng giọng nói lần này mang theo một sự kiên định đến rợn người.

Hắn quét rất chậm, rất tỉ mỉ. Từng nhát chổi đi qua, lớp bụi trần bị xóa bỏ, nhưng lòng hắn thì dường như nặng thêm ngàn cân.

Mười vạn năm qua, hắn luôn nghĩ mình là người bảo vệ nghĩa trang này. Nhưng đến ngày hôm nay hắn mới hiểu, chính mười vạn linh hồn nằm dưới kia mới là những người đã bảo vệ trái tim của hắn, bảo vệ sự bình yên duy nhất của hắn giữa thế giới tàn khốc này.

"Hôm nay, ta lấy mười vạn mộ làm khiên. Mai này, ta sẽ lấy cả thiên địa này để tạ tội cho các ngươi."

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu sau cơn bão, một bóng lưng trắng tóc cô độc lặng lẽ cúi người giữa những ngôi mộ đổ nát. Từ hôm nay, Cố Trường An không còn chỉ là một kẻ thủ mộ đơn thuần. Hắn đã gánh vác lên vai nợ nhân quả của mười vạn anh linh, và món nợ ấy, hắn sẽ đòi lại từ chính Thiên Đạo này.

Bên ngoài nghĩa trang, những luồng hơi thở mạnh mẽ của các đại năng vùng lân cận đang từ từ tiến tới để thăm dò bí mật của trận thiên kiếp kinh thiên động địa vừa rồi. Nhưng khi họ đứng trước ranh giới của U Minh Cấm Địa, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương từ bên trong tỏa ra khiến tất cả đều phải dừng bước, run rẩy trong sợ hãi.

Bên trong sương mù, chỉ có tiếng *sột soạt, sột soạt* của tiếng chổi tre trên nền đất đá, đều đặn như nhịp đập của thời gian.

Cố Trường An biết, trận chiến thực sự bây giờ mới chỉ bắt đầu. Những kẻ muốn quật mộ, những kẻ muốn tìm bí mật trường sinh, và cả Thiên Đạo tham lam ngoài kia… Tất cả, sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt với một "người quét rác" đang vô cùng giận dữ.

"Trường An, ngươi không sao chứ?" Lão Hắc rụt rè bò lại gần.

Cố Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn đưa nhịp nhàng: "Lão Hắc, đi nấu nồi cháo. Mai chúng ta phải dọn lại toàn bộ khu mộ phía Tây. Ở đó có nhiều tiền bối đã hy sinh… chúng ta không được để mộ của họ bị cỏ dại mọc đầy."

Lão Hắc thở dài, đôi mắt rùa già nua thoáng hiện tia xót xa, nhưng nó không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng quay về phía túp lều. Nó hiểu, bắt đầu từ giây phút này, Cố Trường An đã thật sự trở thành "Mộ Trung Tiên" – vị tiên đứng giữa lằn ranh sinh tử, canh giữ niềm kiêu hãnh cuối cùng của vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8