Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 132: Sự trỗi dậy của \”Mộ Trung Tiên\”**
**CHƯƠNG 132: SỰ TRỖI DẬY CỦA "MỘ TRUNG TIÊN"**
Bóng tối không phải là sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới.
Khi cơ thể Cố Trường An chìm dần vào lòng đất mát lạnh của Vạn Cổ Nghĩa Trang, cảm giác đau đớn từ những vết thương do sáu vị Đại Thánh để lại bắt đầu tan biến. Thay vào đó là một sự yên bình đến lạ lùng. Hắn nghe thấy tiếng mạch đập của mặt đất, tiếng thở dài của những anh linh đã khuất từ vạn cổ, và cả tiếng lầm rầm của những đạo vận u minh đang cuồn cuộn chảy dưới lớp phù sa cổ xưa.
Mười vạn năm.
Một khoảng thời gian đủ để núi lở non mòn, đủ để các vương triều hưng thịnh rồi lụi tàn, đủ để những thiên tài kiêu ngạo nhất cũng phải hóa thành nắm đất vàng. Cố Trường An đã đứng đó, cầm chiếc chổi tre, quét đi lớp bụi thời gian của bao nhiêu đời người. Hắn từng tưởng mình chỉ là một kẻ đứng bên lề nhân quả, một kẻ thủ mộ cô độc bị lãng quên.
Nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết này, "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong thức hải của hắn bỗng nhiên bùng phát một luồng sáng xám xịt chưa từng thấy.
"Mười vạn năm quét dọn… Mười vạn năm thắp hương… Mười vạn năm tiễn đưa…"
Một giọng nói trầm đục, như vọng ra từ thời thái cổ, vang vọng trong linh hồn hắn: "Cố Trường An, ngươi thủ hộ vạn cổ anh linh, hay chính là vạn cổ anh linh đang thủ hộ ngươi?"
Oanh!
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ sâu trong đan điền. Linh hồn của Cố Trường An như bị xé rách, rồi lại được bồi đắp bằng một thứ vật chất còn thâm trầm hơn cả linh khí, mạnh mẽ hơn cả nguyên lực. Đó là "Tử khí cực hạn" – thứ khí tức nảy sinh từ cái chết nhưng lại mang trong mình mầm mống của sự trường sinh bất diệt.
Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển.
Xung quanh cổng nghĩa trang, mười vạn ngôi mộ cùng lúc phát ra những tiếng ngân nga trầm thấp. Những luồng khói đen, xám, và cả những đạo tàn hồn rực rỡ từ các ngôi mộ đại năng đồng loạt trào ra, tụ hội về phía mộ cổ trung tâm nơi Cố Trường An đang nằm.
Đó là tàn niệm của một vị Kiếm Tiên từng chém đứt dải ngân hà; là một giọt tinh huyết của Ma Nữ từng làm điên đảo chúng sinh; là một sợi đạo vận của vị Dược Thần từng luyện ra viên đan dược hồi sinh cả một hành tinh… Tất cả những người mà Cố Trường An đã tận tâm quét mộ, thắp hương suốt mười vạn năm qua, giờ đây đang dùng chút tàn dư cuối cùng để đáp lễ.
"Nhân quả… trả cho ngươi."
Luồng sức mạnh khổng lồ này đổ ập vào cơ thể Cố Trường An. Kinh mạch của hắn vỡ nát rồi lại tái tạo ngay lập tức bằng chất liệu vàng ròng. Xương cốt của hắn từ sắc trắng xám của tử khí bỗng hóa thành lưu ly trong suốt, lấp lánh ánh sao. Đây không còn là nhục thân của phàm nhân, mà là "Thái Sơ Vĩnh Hằng Thể" – một thực thể sinh ra từ sự giao hòa giữa sự sống vĩnh cửu và cái chết vĩnh hằng.
Trên bầu trời phía trên nghĩa trang, vốn là sương mù quanh năm, đột nhiên mây đen ùn ùn kéo đến. Không phải là mây đen thông thường, mà là "Cửu Thiên Diệt Thế Lôi" màu tím đen, báo hiệu cho một kẻ đang thực hiện hành vi nghịch thiên cải mệnh.
Thiên đạo cảm nhận được. Một kẻ vốn đã ở trong cõi chết, nay lại muốn dựa vào cái chết để sinh ra một sinh mệnh mới mạnh mẽ hơn cả thần phật. Thiên đạo không cho phép kẻ đó tồn tại.
Độ Kiếp Kỳ!
Cố Trường An, kẻ thủ mộ nghèo hèn, giờ đây đang trực tiếp vượt qua Hóa Thần, bỏ qua Luyện Hư, nhảy qua Hợp Thể, Đại Thừa, để bước thẳng vào cửa ải đáng sợ nhất của tu tiên giả.
"Lão… Lão Hắc…" Cố Trường An khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn tròng trắng, chỉ có một vùng u linh sâu thẳm như hố đen.
Trong tay hắn, con rùa nhỏ Lão Hắc đang dần bình phục. Vết nứt trên mai rùa được những dòng khí tức hoàng kim từ mộ cổ trám lại, khí tức của nó bắt đầu thăng hoa, rũ bỏ vẻ già nua, lười biếng thường ngày. Lão Hắc khẽ cựa mình, đôi mắt nhỏ ti hí nhìn Cố Trường An, trong đó tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn nhẹ nhõm.
"Cố… tiểu tử… ngươi rốt cuộc cũng thức tỉnh rồi sao?" Giọng nói của Lão Hắc vang lên trong tâm trí hắn, không còn là sự mỉa mai, mà là sự tôn kính tự đáy lòng dành cho một vị "Tiên" thực thụ.
Cố Trường An đứng dậy. Đất đá trên người hắn tự động tách ra. Hắn bước lên hư không, mỗi bước chân đều để lại một đóa hoa bỉ ngạn màu đen rực rỡ. Nửa đoạn chổi tre vẫn cầm chắc trong tay, bỗng nhiên rung lên, lớp vỏ tre sần sùi bong ra, lộ ra bên trong là một cốt lõi bằng gỗ hắc am vạn năm, khắc đầy những văn tự tiên cổ. Nó không còn là một cái chổi quét rác, mà đã trở thành "Nhân Quả Phán Quan Trượng".
Bầu trời giận dữ. Một đạo sét tím dài hàng vạn trượng giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Cố Trường An mà bổ. Uy lực của nó đủ để san bằng một đế quốc phàm trần trong chớp mắt.
Nhưng Cố Trường An chỉ ngước nhìn lên, khóe môi khẽ nhếch.
"Ta ở trong mộ mười vạn năm, chưa từng tranh với trời, chưa từng đoạt với đất. Ta chỉ muốn giữ cho người chết được yên ổn, kẻ sống biết kính sợ."
Hắn vung nhát chổi về phía bầu trời.
"Hôm nay Thiên Đạo muốn diệt ta? Vậy thì đổi trời đi!"
Một nhát quét đi. Không phải là chiêu thức kiếm pháp, mà là một quy tắc. "Trần Hiêu Quy Tắc" – quét sạch bụi trần, xóa bỏ thiên kiếp.
Trước sự kinh hoàng của tất cả những tu sĩ đang ẩn nấp theo dõi từ xa bên ngoài U Minh Cấm Địa, đạo Thiên Lôi hung bạo kia khi chạm vào làn sóng xám từ cái chổi của Cố Trường An bỗng nhiên… tan rã. Nó không phải bị đánh nát, mà là bị tiêu biến, như thể quy tắc của nó chưa từng tồn tại trên thế giới này.
Cả bầu trời đang cuồn cuộn lôi vân bỗng chốc im bặt. Đám mây đen kịt bị một lực lượng vô hình xé toạc làm đôi, để lộ ra ánh trăng nhợt nhạt của vùng cấm địa. Thiên đạo tựa hồ cũng đang run rẩy trước thực thể kỳ quái vừa bước ra từ lòng đất.
Cố Trường An đứng giữa tầng không, mái tóc đen dài bay phất phơ, tà áo thô sơ xộc xệch giờ đây toát ra một thứ uy nghiêm áp đảo chúng sinh. Khí tức của hắn vẫn không ngừng tăng tiến.
Độ Kiếp sơ kỳ…
Độ Kiếp trung kỳ…
Độ Kiếp viên mãn!
Chỉ trong một hơi thở, hắn đã đứng ở đỉnh cao nhất của nhân gian này.
Lúc này, từ phương xa, hàng chục đạo quang mang mạnh mẽ đang lao tới. Đó là cường giả của các đại tông môn, những kẻ đứng đầu Ngũ Nhạc và Bát Hoang. Họ bị chấn động bởi Thiên Kiếp vừa rồi và muốn xem thứ chí bảo gì hoặc kẻ nào đang quấy đảo Vạn Cổ Nghĩa Trang.
"Kẻ nào dám đột phá tại địa phận cấm địa?" Một tiếng quát như sấm rền từ phương xa truyền tới. Đó là Minh Dương Chí Tôn của Thái Dương Tông, một lão quái vật đã sống ba ngàn năm.
Đi sau lão là hàng loạt phi thuyền khổng lồ, chiến xa gầm vang, hàng ngàn đệ tử tinh anh và các vị Trưởng lão cao cấp. Họ dừng lại trước ranh giới sương mù của nghĩa trang, nhìn thấy một bóng người cô độc đứng giữa hư không, trong lòng không khỏi kinh nghi.
"Chỉ là một tên tu sĩ trẻ tuổi?" Minh Dương Chí Tôn cau mày, đôi mắt lão quét qua Cố Trường An nhưng không thể nhìn thấu tu vi của đối phương. Trong mắt lão, kẻ này giống như một phàm nhân không có linh lực, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến lão cảm thấy lạnh toát cả linh hồn.
Cố Trường An cúi đầu nhìn xuống. Hắn thấy những gương mặt đầy tham vọng, những đôi mắt tham lam đang nhìn vào các ngôi mộ phía dưới. Họ không quan tâm ai đã nằm xuống, họ chỉ quan tâm trong đó có gì để họ đoạt lấy.
"Cẩu" mười vạn năm, lần đầu tiên Cố Trường An cảm thấy chán ghét sự huyên náo này đến thế.
"Cút đi." Hắn thốt ra hai chữ nhẹ nhàng.
Thanh âm này không lớn, nhưng nó xuyên qua mọi trận pháp phòng hộ trên phi thuyền, vang vọng thẳng vào linh hồn của hàng vạn tu sĩ hiện diện tại đó. Những kẻ tu vi thấp ngay lập tức phun máu ngất xỉu, các phi thuyền bằng linh kim bắt đầu xuất hiện những vết nứt đáng sợ.
"Ngông cuồng! Dù ngươi là ai, hôm nay dám sỉ nhục các đại tông môn, lại còn độc chiếm cơ duyên của nghĩa trang, chết chắc rồi!" Minh Dương Chí Tôn tức giận, lão vung tay ra hiệu cho sáu vị Trưởng lão khác cùng xông lên.
Nhưng khi họ vừa bước vào phạm vi của nghĩa trang, bước chân họ bỗng khựng lại.
Cố Trường An nâng chiếc chổi gãy lên. Lần này, hắn không quét ngang, mà đập nhẹ đuôi cán chổi xuống không trung như gõ cửa.
"Mộ mở."
Ầm! Ầm! Ầm!
Dưới chân các tu sĩ, đất đai nứt toác. Sáu cái quan tài bằng gỗ thối từ trong hư không hiện ra, bay thẳng về phía sáu vị Trưởng lão đang lao tới. Những chiếc quan tài này mang theo tử khí nồng đậm đến mức chỉ cần chạm vào, sinh cơ của các vị cường giả kia ngay lập tức bị héo rũ.
"Đây là cái gì? Không!"
Sáu tiếng thét thảm thiết vang lên. Trong ánh mắt rụng rời của Minh Dương Chí Tôn, sáu người đồng cấp với mình bỗng nhiên bị cuốn chặt vào trong sáu cái quan tài. Nắp quan tài đóng lại "Rầm" một tiếng, rồi tự động chìm sâu xuống đất, biến mất không dấu vết.
Toàn bộ chiến trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Một nhát chổi tiễn sáu vị Đại Thánh vào hố.
Một tiếng "Mộ mở" chôn sống sáu vị Hóa Thần cường giả.
Đây không phải là chiến đấu, đây là một cuộc "thanh lý môn hộ" của kẻ làm chủ vùng đất này.
Cố Trường An nhìn Minh Dương Chí Tôn đang run rẩy, giọng hắn vẫn bình thản như lúc quét rác buổi sáng: "Mười vạn năm trước, tổ tiên của các ngươi khi sắp chết đều lết đến đây cầu xin ta cho một chỗ nằm tốt. Ta nể tình xưa không giết các ngươi, nhưng nghĩa trang là nơi thanh tịnh, kẻ sống không nên vào."
Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng không gian quanh Minh Dương Chí Tôn sụp đổ. Vị Chí Tôn uy chấn thiên hạ giờ đây cảm thấy mình bé nhỏ như một hạt bụi trước một ngọn núi cao vạn trượng.
"Tiền… Tiền bối… Tha mạng!" Minh Dương Chí Tôn quỳ sụp xuống giữa hư không. Lão đã nhận ra rồi. Kẻ đứng trước mặt lão không phải là một tu sĩ mới đột phá. Kẻ này là một sự tồn tại cổ xưa hơn cả lịch sử của Thái Dương Tông, là một "Mộ Trung Tiên" chân chính.
"Ta không giết các ngươi, nhưng phạm quy tắc của ta, phải chịu phạt." Cố Trường An vẫy tay một cái.
Mái tóc của Minh Dương Chí Tôn và tất cả các tu sĩ hiện diện ngay lập tức bạc trắng. Thọ nguyên của họ bị tước đoạt một nửa, đổ dồn vào những đóa bỉ ngạn phía dưới nghĩa trang. Đây là cái giá của việc quấy rầy giấc ngủ của anh linh.
"Cút ngay lập tức. Sau này nếu có kẻ nào dám bước chân vào U Minh Cấm Địa khi chưa đến ngày tận số, ta sẽ đích thân đào mộ cho kẻ đó."
Minh Dương Chí Tôn không dám nói thêm một lời, vội vã điều khiển phi thuyền tháo chạy tán loạn như gặp phải đại họa diệt môn. Trong phút chốc, bầu trời vùng nghĩa trang lại trở về sự tĩnh lặng vốn có của nó.
Cố Trường An từ từ hạ xuống mặt đất. Hắn thu lại khí thế, toàn thân lại trở nên bình thường, vẫn là bộ áo thô màu xám, vẫn là chiếc chổi tre (giờ đã đổi cốt). Hắn bế Lão Hắc lên, nhìn vào túp lều rách đã bị sụp đổ của mình, thở dài một tiếng.
"Lại phải xây lại nhà rồi."
Lão Hắc thò đầu ra, liếm nhẹ vào tay hắn, sủa một tiếng "gâu" (hoặc phát ra tiếng kêu đặc trưng của loài rùa biến dị).
"Đừng có nịnh bợ. Nếu không phải ngươi quá yếu, ta đã chẳng phải động tay động chân như thế này. Mất mười vạn năm tích lũy Đạo vận chỉ để đuổi mấy con ruồi, thật là lãng phí." Cố Trường An lầm bẩm mắng mỏ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp.
Lâm Thanh Diệp từ trong đống đổ nát của một góc nghĩa trang run rẩy chui ra. Nàng đã chứng kiến tất cả. Từ một vị công chúa mất nước mang đầy thù hận, giờ đây trong mắt nàng chỉ còn sự tôn sùng vô hạn đối với vị "Tiền bối quét rác" này.
Nàng quỳ xuống, dập đầu thật mạnh: "Sư tôn! Xin hãy thu nhận đồ nhi!"
Cố Trường An liếc nhìn nàng một cái, rồi cầm chổi, lững thững bước về phía mộ cổ: "Ta không nhận đồ đệ. Muốn ở lại đây thì đi nhặt gạch về xây lại lều cho ta. Làm không tốt thì đi quét mộ khu vực phía Đông một tháng."
Lâm Thanh Diệp không hề cảm thấy tủi thân, ngược lại vô cùng mừng rỡ, vội vã chạy đi nhặt gạch: "Tuân lệnh Sư tôn!"
Ánh trăng trải dài trên những dãy mộ phần nhấp nhô. Nghĩa trang Vạn Cổ lại trở về vẻ thâm trầm vốn có. Nhưng từ hôm nay, tu tiên giới đã biết, tại vùng cấm địa chết chóc ấy, có một vị "Tiên" đang canh giữ.
Hắn không cầu phi thăng, không cầu danh lợi, chỉ cầu được làm một người quét mộ bình phàm qua bao đời tuế nguyệt.
Cố Trường An đứng trước một ngôi mộ mới đào (dành cho sáu vị Đại Thánh lúc trước), lặng lẽ cắm xuống một nén nhang. Khói nhang bay nghiêng, hòa vào sương mù.
"Thắng làm vua, thua làm giặc… Sống lâu nhất mới là tổ tông."
Hắn khẽ cười, một nhát chổi lại đưa ra, quét đi lớp lá rụng vừa rơi xuống trên mộ bia.
"Ngày mai… chắc chắn sẽ có thêm nhiều khách hàng mới đây."
Cố Trường An tự nhủ, rồi thong thả bước vào trong bóng tối của gian lều vừa được dựng lại tạm bợ. Trên cao, Thiên Đạo Chi Nhãn tựa hồ vẫn đang theo dõi, nhưng không còn dám hạ xuống bất kỳ áp lực nào nữa. Mười vạn năm ẩn nhẫn, một ngày rút chổi, cả thế giới phải nghiêng mình kính sợ vị Mộ Trung Tiên ấy.
Sự trỗi dậy này không phải để chinh phạt, mà để nhắc nhở thế gian về một chân lý đơn giản nhất: Phía sau sự huyên náo của quyền lực và tu vi, cuối cùng tất cả đều sẽ trở về với đất mẹ. Và tại đó, luôn có một người cầm chổi chờ đợi họ.
Chương 132 kết thúc bằng hình ảnh Cố Trường An ngồi tựa lưng vào ngôi mộ cổ, uống một hụm trà lạnh, bên cạnh là con rùa đen đang ngáy khò khò. Thế giới bên ngoài có hỗn loạn thế nào, trong nghĩa trang này, vẫn chỉ có hơi thở của thời gian và hương thơm của cỏ cây trường sinh.
—
**Hết Chương 132**