Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 133: Chém đứt Thiên Kiếp bằng một nhát chổi**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:48:27 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 133: CHÉM ĐỨT THIÊN KIẾP BẰNG MỘT NHÁT CHỔI**

Trong đêm đen tịch mịch của Nghĩa trang Vạn Cổ, không khí không hề vì sự kết thúc của trận chiến với sáu vị Đại Thánh mà trở nên nhẹ nhàng hơn. Ngược lại, một luồng áp bức nặng nề như cả vòm trời sụp xuống đang dần đặc quánh lại, khiến vạn vật trong vòng ngàn dặm đều lâm vào trạng thái ngạt thở.

Lâm Thanh Diệp vừa mới khuân được mấy viên gạch vỡ từ đống đổ nát của lều cỏ, bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng co rụt lại vì kinh hãi.

Trên đỉnh đầu nàng, bầu trời vốn dĩ đen kịt giờ đây đang bị một lực lượng vô hình xé toạc ra. Những dải mây đỏ thẫm như máu cuộn trào, lồng lộn như những con nộ long đang gào thét trong lồng giam không gian. Giữa tâm điểm của xoáy mây ấy, một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo và vô tình dần dần mở ra.

Thiên Đạo Chi Nhãn.

Nó không mang theo cảm xúc của sinh linh, chỉ có sự phán xét tuyệt đối của quy tắc. Mười vạn năm qua, Cố Trường An ẩn匿 hơi thở quá tốt, cộng thêm trận pháp che giấu thiên cơ của Nghĩa trang Vạn Cổ nên hắn mới thoát khỏi quy luật đào thải của thời gian. Nhưng nhát chổi ở chương trước, nhát chổi đã quét sạch sáu vị Đại Thánh kia, đã vô tình để lộ ra một sợi tơ nhân quả cực kỳ nhỏ nhoi.

Sợi tơ đó đủ để Thiên Đạo nhận ra: Tại góc nhỏ này của thế giới, có một "dị số" đã sống quá lâu, lâu đến mức vượt quá sự dung thứ của luân hồi.

"U u u —"

Tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của quỷ mị. Lão Hắc vốn đang nằm ngáy o o, đột ngột bật dậy, cái đầu rùa già nua rụt lại nửa chừng, đôi mắt hí nhìn chằm chằm lên trời, lẩm bẩm:

"Mẹ kiếp, Cố小子, ngươi lần này chơi lớn rồi! Thiên Đạo lão nhi muốn thanh trừng 'rác rưởi' của thời đại cũ. Cái thứ lôi kiếp này… là Diệt Thế Tử Lôi!"

Cố Trường An vẫn đứng đó, lưng hơi khòm, tay trái cầm cán chổi Trần Hiêu, tay phải vẫn đang nhẹ nhàng vuốt ve nén nhang vừa cắm xuống mộ. Khói nhang dưới áp lực của thiên uy không hề tản đi, mà cứ tụ lại thành một đường thẳng tắp, bướng bỉnh hướng thẳng lên trời cao.

"Ta đã nói rồi, người chết cần sự yên tĩnh." Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm bình thản đến lạ kỳ, "Ồn ào quá mức, sẽ làm họ tỉnh giấc đấy."

"Ầm!!!"

Như thể bị lời nói của hắn khiêu khích, Thiên Đạo Chi Nhãn chợt lóe lên tia sáng tím ngắt. Một đạo lôi đình to lớn như thân cây cổ thụ mười người ôm không xuể, mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật, từ trên chín tầng mây đánh thẳng xuống đầu Cố Trường An.

Ánh sáng lôi điện chiếu rực cả một vùng cấm địa, biến đêm đen thành ban ngày trong chớp mắt. Lâm Thanh Diệp hét lên một tiếng, nàng cảm thấy linh hồn mình như muốn tan rã dưới uy áp đó. Nàng muốn chạy lại cứu sư tôn, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhích lấy một ly.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Trường An cuối cùng cũng cử động.

Hắn không rút kiếm, không kết ấn, cũng chẳng dùng đến bất kỳ bảo vật rực rỡ nào. Hắn chỉ đơn giản là nhấc cây chổi rách trong tay lên, giống như một lão nông đang dọn dẹp đám lá rụng phiền phức trong sân nhà.

"Nhất chổi… Tẩy Trần."

Cố Trường An nhẹ nhàng đưa chổi quét ngang một cái.

Hành động này trông cực kỳ chậm chạp, thậm chí có chút vụng về. Nhưng ngay khi những sợi lông chổi thô kệch chạm vào không trung, một sự kiện rung chuyển tâm can đã xảy ra.

Không gian xung quanh hắn bỗng nhiên vặn vẹo. Những hạt bụi lơ lửng trong không khí, những mảnh lá khô héo, và cả luồng tử khí nồng đậm của nghĩa trang đồng loạt chấn động. Một vệt sáng xám xịt, mờ nhạt như sương mù buổi sớm nhưng mang theo hơi thở của mười vạn năm tuế nguyệt từ cây chổi bắn ra.

"Xẹt!"

Đạo Diệt Thế Tử Lôi hung bạo kia, khi vừa chạm vào vệt sáng xám, bỗng nhiên khựng lại giữa chừng. Nó không nổ tung, không tán đi, mà giống như bị một bàn tay khổng lồ của thời gian vuốt ve, từ từ… héo úa.

Đúng, là héo úa!

Lôi điện vốn là thứ cương mãnh nhất thế gian, vậy mà dưới nhát chổi của Cố Trường An, nó lại giống như một bông hoa tàn tạ, mất đi linh tính, mất đi uy lực, cuối cùng tan biến thành những đốm lửa nhỏ vụn vặt rồi tắt ngấm.

Lâm Thanh Diệp trợn tròn mắt. Lão Hắc thì há hốc mồm, suýt nữa cắn phải lưỡi: "Quy tắc… là quy tắc Mục Nát! Hắn cư nhiên đem quy luật của cái chết áp đặt lên cả lôi kiếp của Thiên Đạo?"

Trên bầu trời, Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cũng sững sờ. Nó rung động kịch liệt, sương mù đỏ máu cuộn trào hung dữ hơn. Ngay sau đó, chín đạo tử lôi liên tiếp giáng xuống, đan chéo nhau thành một tấm lưới tử vong, thề phải xóa sổ kẻ ngang nhiên khiêu khích trật tự thế giới này.

Cố Trường An ngẩng đầu, đôi mắt hắn trong veo như mặt hồ không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó lại chứa đựng sự mệt mỏi của một kẻ đã xem hết mười vạn năm phù hoa.

"Mười vạn năm trước, ta quét rác cho tông môn. Mười vạn năm sau, ta quét mộ cho thiên hạ. Thiên đạo ngươi… chẳng qua cũng chỉ là một lớp bụi già nua che mờ đôi mắt thế gian mà thôi."

Hắn bước ra một bước. Đôi chân trần đạp trên nền đất lạnh, cán chổi trong tay hắn chợt run lên, phát ra tiếng ngân nga như tiếng rên rỉ của một thanh thần binh bị bám bụi bấy lâu.

"Nhị chổi… Quét Nhân Quả!"

Lần này, Cố Trường An không quét ngang, mà là vung chổi bổ dọc từ dưới lên trên.

Một đường kiếm khí… không, đúng hơn là một đường "chổi khí" màu đen tuyền từ mặt đất vọt thẳng lên tận trời xanh. Đường khí này đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn đến đấy. Nó không chỉ cắt đứt chín đạo tử lôi, mà còn mang theo một loại quyền năng cưỡng bách, khiến cho mây đen trên trời bị xé làm đôi, lộ ra một khoảng không thanh tịnh đến lạ lùng.

Thiên Đạo Chi Nhãn bị đường khí xám đen đó sượt qua.

Một tiếng gào thét không bằng âm thanh nhưng chấn động thẳng vào thần thức của mọi sinh linh trong vùng đất này vang lên. Con mắt khổng lồ kia lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi. Lớp sương mù bao quanh nó bị quét sạch, để lộ ra những đường vân quy tắc đang bị mục nát, bị phân hủy dưới tác động của tử khí mười vạn năm.

Cố Trường An thu chổi, đứng chắp tay sau lưng, nhàn nhạt nói:

"Ngươi quản người sống, ta quản người chết. Ngươi đi đường của ngươi, ta thủ ngôi mộ của ta. Nếu còn muốn làm loạn, ta sẽ quét luôn cả cái Thiên Đạo mục nát này vào quan tài, cho ngươi một chỗ nằm phong thủy tốt nhất."

Bầu trời bỗng nhiên lặng thắt lại.

Thiên Đạo Chi Nhãn nhìn trừng trừng xuống bóng hình gầy gò dưới nghĩa trang. Sau một hồi lâu cân nhắc, dường như nó cũng nhận ra rằng kẻ này không dễ trêu chọc, hoặc giả như nó cảm nhận được dưới lòng nghĩa trang này còn có những thực thể khủng khiếp hơn đang bị hắn trấn áp, nên không dám quá phận.

Mây đen bắt đầu tan rã. Con mắt khổng lồ từ từ khép lại, biến mất sau lớp màn bí ẩn của không gian. Ánh trăng lạnh lẽo một lần nữa rủ xuống, bao phủ lên những nấm mồ cô quạnh.

Cơn bão tố khiến cả giới tu tiên phải run rẩy, cư nhiên lại bị một lão quét rác bình thản hóa giải chỉ bằng hai nhát chổi.

Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống đất, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập. Nàng nhìn tấm lưng của sư tôn, trong lòng cảm xúc dâng trào như sóng cả. Đây là loại cảnh giới gì? Chém đứt thiên kiếp, đe dọa thiên đạo… Chẳng lẽ vị sư tôn này đã vượt xa khỏi cấp độ Tiên Nhân mà người đời vẫn hằng mơ ước?

Lão Hắc từ từ bò ra khỏi mai rùa, vỗ vỗ ngực thở phào: "Hù chết lão gia ta rồi! Cố小子, ngươi càng lúc càng biến thái. Ngay cả ông trời mà ngươi cũng dám dọa chôn, sau này chắc chỉ có Diêm Vương mới dám làm bạn với ngươi."

Cố Trường An không đáp lời lão Hắc. Hắn cúi xuống, nhặt một chiếc lá khô vừa mới bị dư chấn của lôi kiếp thổi vào trong nghĩa trang, bỏ vào cái sọt rác mục nát cạnh lều.

"Thanh Diệp, gạch nhặt xong chưa?" Hắn quay đầu lại, giọng nói vẫn trầm thấp như cũ, "Đừng đứng ngây ra đó. Đêm nay gió lạnh, không xây lại lều thì sư tôn ngươi phải ngủ lộ thiên đấy."

Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vã lau nước mắt, lí nhí đáp: "Đệ… đệ tử làm ngay đây ạ!"

Nàng vừa chạy đi vừa nghĩ, trên đời này có lẽ chỉ có sư tôn nàng mới có thể vừa đánh đuổi Thiên Đạo xong đã quay sang lo chuyện… lều dột.

Cố Trường An cầm chổi lững thững đi về phía góc khuất của nghĩa trang, nơi có một ngôi mộ cổ không bia đá. Hắn dừng lại, khẽ gõ cán chổi xuống đất ba cái.

"Các vị tổ tông nằm dưới này, nghe rõ chưa? Ai còn muốn nhân lúc trời loạn mà trốn ra ngoài, đừng trách ta không nể tình mười vạn năm thắp hương cho các vị. Nằm yên, thì có trà có rượu. Cựa quậy… ta liền quét cho hồn phi phách tán."

Từ dưới lòng đất sâu thẳm, dường như có tiếng thở dài của hàng ngàn hàng vạn anh linh, rồi tất cả chìm vào yên lặng tuyệt đối.

Cố Trường An khẽ gật đầu hài lòng. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ mới được Lâm Thanh Diệp dựng lại, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh.

Mười vạn năm ẩn nhẫn, hắn không muốn tranh đoạt với trời, cũng không muốn làm bá chủ thế gian. Hắn chỉ muốn giữ cho nơi này một mảnh thanh tĩnh, giữ cho những linh hồn đã khuất một chốn đi về. Nhưng nếu trời đất không cho hắn thanh tĩnh, hắn sẽ dùng cây chổi rách này, quét sạch cả thiên địa một lần.

Đêm dần tàn, sương muối phủ đầy trên cỏ bỉ ngạn. Nghĩa trang Vạn Cổ vẫn yên lặng như thuở ban đầu, như chưa từng có cuộc chiến kinh thiên động địa nào xảy ra.

Nhưng kể từ ngày hôm nay, nhân quả của Cố Trường An đã bắt đầu chuyển động, và những "vị khách" đáng gờm từ các đại tông môn xa xôi, những kẻ đang thèm khát bí mật của sự trường sinh, chắc chắn sẽ không để yên cho hắn quét rác như vậy mãi.

Cố Trường An đặt chén trà xuống, khẽ khép đôi mắt già nua.

"Trường sinh… vốn là một gánh nặng. Các ngươi cầu nó làm gì chứ?"

Câu nói tan biến vào hư không, chỉ còn tiếng chổi sột soạt của Lâm Thanh Diệp đang miệt mài quét lá dưới ánh trăng.


**Hết chương 133**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8