Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 135: Tìm thấy mảnh vỡ linh hồn của Lão Hắc**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:50:07 | Lượt xem: 2

Tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh phát ra những âm thanh “xào xạc” đều đặn, phá vỡ bầu không khí u tịch của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An khoác trên mình bộ đạo bào xám cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, đôi mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, chậm rãi dọn dẹp những chiếc lá khô héo vừa rụng xuống từ tán cây bỉ ngạn. Mỗi nhát chổi của hắn dường như đều mang theo một loại luật động kỳ lạ, không nhanh không chậm, tột cùng của sự giản đơn nhưng lại chứa đựng đạo vận mênh mông.

Đã mười vạn năm trôi qua.

Hắn đã tiễn đưa không biết bao nhiêu vị thiên tài tuyệt thế, bóp chết không biết bao nhiêu dã tâm của những vị bá chủ muốn quật mộ tìm bảo. Thế gian đổi thay, vương triều sụp đổ, ngay cả những ngọn núi hùng vĩ nhất cũng đã mòn thành bình địa, nhưng Cố Trường An vẫn ở đây. Hắn như một pho tượng đá hóa thân giữa cõi vĩnh hằng, lặng lẽ canh giữ giấc ngủ cho mười vạn anh linh.

Nhưng hôm nay, tâm境 (tâm cảnh) vốn luôn bình lặng của hắn lại có một tia dao động nhỏ.

Hắn liếc nhìn về phía góc túp lều tranh, nơi có một phiến đá đen sần sùi đang nằm im lìm dưới gốc cây liễu già. Đó không phải là một phiến đá bình thường, mà là xác thân của Lão Hắc — con hắc quy đã đồng hành cùng hắn qua ba kỷ nguyên luân hồi.

Trong một trận đại chiến bảo vệ nghĩa trang cách đây ba vạn năm, Lão Hắc đã dùng tấm lưng dày cộp của mình để ngăn cản một nhát chém từ thượng giới, cứu lấy trận cơ của vạn mộ. Kết quả là linh hồn nó bị xé toác thành chín mảnh, tản mát khắp nơi trong cõi u minh này.

Cố Trường An đã tìm thấy tám mảnh. Hôm nay, nhát chổi của hắn đột nhiên dừng lại trước một ngôi mộ không bia nằm ở khu vực phía Tây Nam — nơi được mệnh danh là “Táng Thần Khâu”.

“Khí tức này… cuối cùng cũng xuất hiện sao?” Cố Trường An khẽ lẩm bẩm.

Đúng lúc này, Lâm Thanh Diệp bước tới từ phía xa. Nàng vác trên vai một bó củi khô, trán lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt thì rạng rỡ. Sau vài năm tu luyện công pháp “quét rác” mà sư tôn truyền thụ, khí chất của nàng đã hoàn toàn lột xác, thoát tục và đầy kiên nghị.

“Sư tôn, nước đã đun sôi, trà búp đắng cũng đã ngấm. Người có muốn dùng chút không?” Lâm Thanh Diệp lau mồ hôi, nhẹ giọng hỏi.

Cố Trường An không quay đầu lại, hắn nhìn chằm chằm vào đống đất vàng xám xịt trước mặt, trầm giọng nói: “Thanh Diệp, hôm nay đừng pha trà nữa. Ngươi lui ra ngoài cổng nghĩa trang, thắp lên mười hai ngọn Định Hồn Đăng ở mười hai phương vị. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được để lửa tắt.”

Lâm Thanh Diệp hơi sững người. Nàng đi theo sư tôn đã lâu, hiếm khi thấy người có vẻ nghiêm túc như vậy. Bình thường, dù có vị giáo chủ nào đó dẫn quân đến gây rối, sư tôn cũng chỉ vừa ngáp vừa phẩy chổi tiễn khách. Nhưng lần này, hơi thở của người dường như đang ngưng tụ lại, tạo thành một áp lực vô hình khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

“Sư tôn… người tìm thấy thứ đó rồi ạ?” Nàng khẽ hỏi, ánh mắt liếc về phía phiến đá đen dưới gốc liễu.

“Mảnh vỡ cuối cùng.” Cố Trường An gật đầu. “Lão Hắc lười biếng quá lâu rồi, đã đến lúc phải gọi nó dậy để quét rác cùng ta.”

Lâm Thanh Diệp nghe vậy, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Nàng tuy chưa từng gặp Lão Hắc lúc còn sống, nhưng qua lời kể của sư tôn, nàng biết đó là một con rùa già cực kỳ thú vị và cũng cực kỳ trung thành. Nàng lập tức khom người hành lễ: “Đệ tử tuân mệnh, nhất định bảo vệ đèn không tắt!”

Đợi bóng dáng Lâm Thanh Diệp biến mất sau màn sương mù, Cố Trường An mới chậm rãi buông cây chổi xuống. Hắn đưa tay chạm vào không trung, từng vòng tròn gợn sóng màu vàng kim lan tỏa.

“Thiên Mộ Trường Sinh Khảo, khai mở cho ta!”

Trong đầu hắn, một bảng hệ thống cổ xưa hiện lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng trầm mặc.

*【 Nhiệm vụ ẩn: Hồi sinh chứng nhân vạn cổ. Tiến độ: 8/9 mảnh vỡ linh hồn. Địa điểm mục tiêu: Mộ của Hoang Cổ Kiếm Tôn. 】*

Ngôi mộ trước mặt Cố Trường An vốn dĩ bằng phẳng, lúc này bắt đầu rung chuyển nhẹ nhàng. Lớp đất bên trên nứt ra, một luồng kiếm ý sắc lẹm đột nhiên xé toác sương mù, đâm thẳng lên trời xanh. Kiếm ý đó mang theo hơi thở của sự hủy diệt, dường như muốn trảm đứt mọi nhân quả trên thế gian.

Cố Trường An không hề né tránh. Hắn khẽ vẫy tay, một đạo hoàng quang từ tay áo bay ra, biến thành một cái chuông đồng nhỏ bé treo trên đỉnh đầu. *“Trấn Tiên Chung”* — một bảo vật hắn nhặt được từ mộ của một vị Tiên vương từ sáu vạn năm trước.

“Keng —”

Tiếng chuông ngân vang, đem toàn bộ kiếm ý cuồng bạo kia trấn áp xuống trong tích tắc.

“Hoang Cổ, năm đó ngươi lâm chung, là ta tự tay đưa ngươi vào quan tài, chọn cho ngươi một mảnh đất phong thủy bậc nhất này để an nghỉ.” Cố Trường An nhàn nhạt nói, giọng nói như từ cõi xa xăm truyền về. “Ta cho ngươi mượn một hơi thở để giữ lại tàn niệm, không phải để ngươi lấy linh hồn của bạn ta ra làm đồ chơi.”

Dưới lòng đất sâu thẳm, một tiếng thở dài già nua vang lên. Mặt đất sụp xuống, lộ ra một quan tài bằng gỗ dâu tằm cổ xưa, bên trên quấn chi chít những xích sắt màu đen. Trên nắp quan tài, có một tia sáng màu đen xanh nhỏ như hạt đậu, đang không ngừng xoay tròn và phát ra những tiếng kêu “chíp chíp” yếu ớt.

Đó chính là mảnh vỡ linh hồn cuối cùng của Lão Hắc. Nó bị kẹt vào bên trong tàn niệm kiếm ý của vị Kiếm Tôn nằm dưới mộ kia.

Năm xưa, khi Lão Hắc gặp nạn, một mảnh linh hồn này vô tình bị cuốn vào đây đúng lúc Cố Trường An đang chôn cất Hoang Cổ Kiếm Tôn. Kiếm ý của vị này quá mạnh, vô tình trở thành một cái lồng giam, khóa chặt mảnh hồn của Lão Hắc suốt hàng vạn năm.

“Mộ nhân… cuối cùng ông cũng đến…” Một cái bóng mờ ảo hiện ra bên trên nắp quan tài. Đó là tàn niệm của một lão già khoác áo bào thêu hình rồng, tay cầm một thanh kiếm gãy. “Vạn năm qua, ta dùng linh hồn này để mài kiếm… nó rất dẻo dai, thật sự rất dẻo dai.”

Cố Trường An nheo mắt lại, trong lòng dâng lên một tia sát ý hiếm hoi. “Ngươi dùng linh hồn nó để mài kiếm?”

“Đúng vậy. Chỉ có linh hồn chịu qua mười vạn năm tử khí thanh lọc của nghĩa trang này mới đủ tư cách giúp ta đột phá nhát kiếm cuối cùng trước khi hoàn toàn tiêu biến.” Bóng ma Kiếm Tôn cười khàn đặc. “Mộ nhân, ông tuy mạnh, nhưng ở trong khu mộ này, ta chính là chúa tể của kiếm đạo. Muốn lấy lại mảnh hồn này? Bước qua kiếm của ta!”

Cố Trường An đột nhiên bật cười. Tiếng cười của hắn không mang theo sự tức giận, mà là một nỗi chua xót. Những kẻ này, dù đã chết đi hàng vạn năm, vẫn không buông bỏ được cái gọi là “vô địch”, cái gọi là “kiếm đạo đỉnh phong”. Bọn họ đâu biết rằng, trước mặt thời gian, mọi sự tranh chấp này chỉ là một trò đùa trẻ con.

“Ngươi muốn thấy nhát kiếm đỉnh cao nhất sao?” Cố Trường An bước tới một bước.

Hắn không rút kiếm, vì hắn không dùng kiếm. Hắn nhặt lấy cây chổi tre vừa bỏ xuống lúc nãy.

“Mười vạn năm qua, ta chưa bao giờ tranh với đời. Nhưng không có nghĩa là ta không thể sát sinh.”

Hắn giơ cây chổi lên, động tác chậm đến mức một người phàm cũng có thể thấy rõ. Nhưng trong mắt Hoang Cổ Kiếm Tôn, thế giới xung quanh bỗng nhiên biến mất. Không còn nghĩa trang, không còn sương mù, chỉ còn lại một cây chổi khổng lồ đang che phủ cả bầu trời nhân quả.

“Quét bụi trần, quét sạch nhân quả, quét hết thảy u minh!”

Đây là chiêu thức mạnh nhất của Cố Trường An: *“Vạn Cổ Tẩy Trần”*.

Nhất quét định càn khôn!

Sóng thần linh lực bùng nổ, nhưng kỳ lạ là nó không hề phá hủy một ngọn cỏ nào xung quanh. Toàn bộ sức mạnh chỉ tập trung vào tàn niệm của Kiếm Tôn.

“Không thể nào! Đây là loại kiếm đạo gì?” Kiếm Tôn hét lên thất thanh, thanh kiếm gãy trong tay ông ta tan vụn từng mảnh trước sức mạnh gột rửa của cây chổi tre.

“Đây không phải kiếm đạo.” Cố Trường An thản nhiên bước qua làn khói xám. “Đây là sự giản đơn của thời gian. Ngươi dù có mạnh đến đâu, cũng chỉ là một vốc cát trong dòng sông dài đằng đẵng này. Ta quét dọn mười vạn năm, những gì ta thấy không phải là kiếm, mà là bụi.”

“Bùm!”

Tàn niệm của Hoang Cổ Kiếm Tôn hóa thành ngàn vạn đốm sáng rồi tan biến hoàn toàn vào không trung, trả lại sự yên bình cho ngôi mộ không bia. Mảnh sáng màu đen xanh kia lập tức mất đi sự kìm kẹp, lao vút về phía Cố Trường An như một đứa trẻ lạc mẹ tìm thấy người thân.

Cố Trường An đưa bàn tay nhăn nheo ra đón lấy mảnh hồn nhỏ bé. Cảm nhận được sự ấm áp và chút khí tức quen thuộc “lười biếng, tham ăn” của Lão Hắc, khóe môi hắn khẽ cong lên một độ cong nhỏ.

“Đồ rùa già này, cuối cùng cũng đủ bộ rồi.”

Hắn nắm chặt mảnh hồn, không hề nghỉ ngơi, lập tức quay người đi về phía gốc cây liễu già. Lúc này, bầu trời phía trên nghĩa trang bỗng nhiên nổi lên sấm chớp đùng đoàng. Thiên Đạo dường như cảm nhận được có một sinh linh đã chết từ lâu đang tìm cách quay trở lại thế gian, muốn giáng xuống trừng phạt.

“Cút!”

Cố Trường An ngẩng đầu, một chữ “Cút” thốt ra mang theo sức mạnh chấn động trời đất. Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển, mười vạn ngôi mộ đồng loạt tỏa ra u quang, hình thành một lá chắn khổng lồ ngăn cách hoàn toàn với ý chí của trời xanh.

Sấm sét tan biến trong tức khắc. Trời quang mây tạnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đây chính là uy nghiêm của vị Thủ Mộ Nhân đã tồn tại mười vạn năm. Ngay cả ông trời, cũng phải nể mặt hắn vài phần.

Cố Trường An đi đến trước phiến đá đen. Hắn lấy ra tám mảnh hồn đã thu thập trước đó từ trong một cái lọ ngọc làm từ vạn năm huyền băng. Chín mảnh hồn lúc này gặp nhau, bắt đầu cộng hưởng mạnh mẽ, phát ra những tiếng ngân nga như sáo thổi.

Hắn ngồi bệt xuống đất, không màng đến hình tượng, bắt đầu kết ấn. Những ngón tay của hắn chuyển động nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

“Lấy xác làm nhà, lấy hồn làm chủ. Ngưng tụ bát phương linh khí, triệu hồi vạn cổ anh linh. Lão Hắc, còn không mau tỉnh lại!”

Một luồng sáng màu đen bùng nổ rực rỡ từ phiến đá, lan tỏa ra khắp nghĩa trang. Lâm Thanh Diệp ở ngoài cổng nhìn thấy luồng sáng này, đôi bàn tay giữ ngọn đèn của nàng càng thêm chặt, mắt không chớp lấy một cái. Nàng cảm nhận được một sự sống vô cùng mạnh mẽ đang trỗi dậy.

Bên trong luồng sáng, phiến đá đen bắt đầu rạn nứt. Từng mảng đá rơi rụng, để lộ ra lớp vảy đen lánh, sần sùi nhưng chứa đựng sức mạnh kinh người. Một cái đầu rùa từ từ vươn ra khỏi mai, đôi mắt lim dim chậm rãi mở.

Nó nhìn nhìn xung quanh với vẻ ngơ ngác, sau đó hướng về phía Cố Trường An, há miệng ra và… ngáp một cái thật dài.

“A… Trường An tiểu tử… ta ngủ bao lâu rồi?”

Giọng nói ồm ồm, khàn khàn nhưng lại đầy vẻ giễu cợt quen thuộc.

Cố Trường An thở hắt ra một hơi, áp lực đè nặng trong lòng suốt ba vạn năm qua bỗng chốc tan biến. Hắn đưa tay gõ mạnh lên cái đầu rùa một phát “cốp” rõ to.

“Ngủ đủ rồi chứ? Ba vạn năm qua ngươi nợ ta bao nhiêu nhát chổi quét mộ, có biết không?”

Lão Hắc co đầu vào trong mai theo bản năng, sau đó lại ló ra, híp mắt nhìn quanh: “Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi vẫn trẻ trung thế này à? Mà khoan, sao nghĩa trang lại nhiều mộ hơn thế kia? Kia là mộ của ai? Đẹp thế kia mà sao không có bia?”

“Đó là mộ của kẻ vừa mới định dùng hồn của ngươi để mài kiếm đấy.” Cố Trường An cười nhạt.

Lão Hắc run lên một cái, sau đó leo lên khỏi đống vụn đá, vươn vai rồi bò lạch bạch xung quanh chân Cố Trường An. Nó hít hà mùi đất, mùi tử khí mà nó yêu thích, rồi nhìn về phía Lâm Thanh Diệp đang hớt hải chạy lại.

“Ơ, nha đầu kia là ai? Đệ tử mới của ngươi à? Trông xinh xắn đấy, nhưng tư chất quét rác hình như hơi kém một chút.” Lão Hắc bĩu môi nhận xét.

Lâm Thanh Diệp đứng khựng lại, tròn mắt nhìn con rùa đen nhỏ xíu (sau khi thu nhỏ cơ thể) đang nói tiếng người. Nàng lắp bắp: “Sư… Sư tôn, đây chính là… Hắc quy tiền bối ạ?”

“Tiền bối cái gì? Gọi là Lão Hắc là được.” Lão Hắc nghênh mặt lên trời. “Nhìn cái gì? Chưa thấy rùa đẹp trai bao giờ à? Đi, đi lấy cho lão gia một ít linh đan bồi bổ coi. Ba vạn năm không ăn gì, ruột ta teo hết lại rồi đây này.”

Cố Trường An lắc đầu cười khổ. Quả nhiên là bản tính không đổi. Hắn nhìn bầu trời đang dần ngả sang màu hoàng hôn, nhuộm đỏ cả cánh đồng hoa bỉ ngạn, trong lòng cảm thấy một sự viên mãn kỳ lạ.

Mười vạn năm qua, hắn đã nhìn thấy quá nhiều cái chết, quá nhiều sự chia ly. Nhưng hôm nay, tại vùng đất của cái chết này, hắn lại tìm thấy một sự khởi đầu mới.

Hắn nhặt cây chổi tre lên, đưa cho Lão Hắc một cái chổi nhỏ hơn mà hắn đã chuẩn bị từ trước (vốn làm từ cành liễu già).

“Đừng có nói nhảm nữa. Vừa mới hồi sinh thì vận động một chút đi. Dãy mộ phía Đông đang bị lá che kín rồi, dọn xong chỗ đó thì mới có cơm ăn.”

Lão Hắc nhìn cây chổi nhỏ xíu, mặt nhăn như trái mướp đắng: “Cái gì? Ta vừa mới tỉnh dậy từ cõi chết mà ngươi đã bắt ta làm việc? Ngươi có còn là người không Trường An?”

“Ta là người thủ mộ.” Cố Trường An thản nhiên đáp. “Và ngươi là rùa thủ mộ. Làm việc đi.”

Thế là, dưới ánh hoàng hôn tĩnh lặng của Vạn Cổ Nghĩa Trang, người ta có thể thấy một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ: Một đạo sĩ trẻ tuổi thanh tú, một cô gái xinh đẹp thoát tục, và một con rùa đen bé nhỏ, cả ba đang cặm cụi quét dọn giữa những ngôi mộ đá cổ xưa.

Tiếng chổi tre “xào xạc” vang vọng trong gió, mang theo sự ấm áp hiếm hoi len lỏi qua những linh hồn đang ngủ say.

Mười vạn năm đã qua, và có lẽ mười vạn năm tới, tiếng chổi này vẫn sẽ còn vang mãi. Trường sinh không phải là sống mãi với nỗi cô đơn, mà là có những người bạn cũ bên cạnh, để cùng nhau quét sạch bụi trần, cùng nhau uống bát trà đắng dưới gốc liễu già, mặc kệ thế gian ngoài kia phong vân biến đổi thế nào.

Trong một góc tối của nghĩa trang, linh hồn của vị Kiếm Tôn vừa tan biến dường như vẫn còn vương lại một câu nói nhỏ nhoi trong không gian: “Thì ra… nhát kiếm mạnh nhất… chính là nhát chổi bình dị kia sao?”

Cố Trường An không nghe thấy, hoặc giả có nghe thấy hắn cũng chẳng quan tâm. Với hắn lúc này, được thấy Lão Hắc lẩm bẩm chửi thề khi quét lá, chính là đạo quả lớn nhất sau mười vạn năm trường sinh.

Đêm dần buông xuống, mười hai ngọn Định Hồn Đăng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Nghĩa trang lại trở về với sự im lìm tuyệt đối của nó. Nhưng bên trong túp lều tranh nhỏ bé, tiếng cười nói và hơi trà thơm nồng đã bắt đầu sưởi ấm vùng đất lạnh lẽo này.

“Lão Hắc, đừng có ăn vụng bánh hoa bỉ ngạn của Thanh Diệp!”

“Cái gì mà ăn vụng? Ta là thử độc giúp con bé thôi! Ngươi keo kiệt quá đấy Trường An!”

Tiếng cãi vã trôi xa theo làn sương, chìm vào lòng đất mẹ vĩnh hằng. Cuộc hành trình thủ hộ vẫn còn dài, nhưng từ nay, con đường của Cố Trường An đã không còn độc hành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8