Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 137: Gặp gỡ Diêm Vương của kỷ nguyên trước**
Đêm sâu thăm thẳm, Minh Hà uốn lượn quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang như một dải lụa đen thẫm, thi thoảng lại phát ra những tiếng rì rầm trầm đục như tiếng gào thét của vạn quỷ dưới đáy sâu. Gió thổi qua những tán cây Bỉ Ngạn, mang theo mùi vị mục nát của thời gian và hơi lạnh thấu xương của âm phủ.
Cố Trường An ngồi trong thảo đình, trên bàn là mảnh xương trắng hắn vừa thu được từ đáy Minh Hà. Mảnh xương này không hề có vẻ gì là tàn tích của một sinh linh bình thường; nó bóng loáng như ngọc thạch, tỏa ra một loại dao động mờ nhạt nhưng lại khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo.
“Luân hồi… đã đứt gãy từ kỷ nguyên trước sao?”
Cố Trường An lầm bẩm một mình. Ánh lửa từ chiếc U Minh Đăng treo bên cạnh chập chờn, hắt lên khuôn mặt hắn những khoảng sáng tối đan xen. Hắn ở đây mười vạn năm, đã chôn cất không biết bao nhiêu cường giả, nhận được vô số truyền thừa, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chạm tay vào một thứ liên quan trực tiếp đến bản nguyên của sự chết – quyền năng của Minh Giới thực thụ.
Lão Hắc, con rùa đen già cỗi, lúc này đang nằm phục dưới chân bàn, đôi mắt đục ngầu nhìn mảnh xương rồi lại nhìn Cố Trường An, khàn khàn lên tiếng:
“Trường An, ta khuyên ngươi đừng có đào sâu vào thứ này. Đó là một đoạn nhân quả của thời đại Thần Ma, kẻ nắm giữ nó thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Ngươi cứ bình yên mà quét mộ, sống thêm vài vạn năm nữa chẳng phải tốt hơn sao?”
Cố Trường An mỉm cười, nụ cười mang chút phiêu hất: “Lão Hắc, ngươi theo ta mười vạn năm, còn chưa hiểu tính ta sao? Ta không muốn dính vào nhân quả, nhưng mảnh xương này tự tìm đến ta dưới đáy Minh Hà, đây không phải là trùng hợp. Thiên Mộ Trường Sinh Khảo đang thôi thúc ta. Ngôi mộ thứ chín ở khu Thập Điện cấm địa… dường như có kẻ đang chờ ta.”
Lão Hắc nghe vậy thì rùng mình, thu cái đầu rùa vào trong mai, không dám nói thêm lời nào. Khu Thập Điện cấm địa là nơi nằm sâu nhất trong nghĩa trang, nơi chôn cất những tồn tại không thuộc về thế giới hiện hữu này.
Cố Trường An đứng dậy, tay cầm lấy chiếc chổi tre bình dị và xách theo ngọn U Minh Đăng. Hắn chậm rãi bước ra khỏi thảo đình. Lâm Thanh Diệp đã ngủ say trong căn lều gỗ bên cạnh, xung quanh căn lều có trận pháp bảo vệ kiên cố, Cố Trường An không lo lắng nàng sẽ bị đánh thức.
Mỗi bước chân của Cố Trường An trên nền đất đá của nghĩa trang đều cực kỳ nhẹ nhàng, không để lại một tiếng động. Những linh hồn lẩn khuất giữa các bia mộ khi thấy ánh sáng xanh của U Minh Đăng đều vội vã lẩn tránh, họ kính sợ vị “Mộ Tiên” này hơn cả kính sợ cái chết.
Hắn đi qua khu vực ngoại môn, nơi chôn cất những tu sĩ luyện khí, trúc cơ.
Hắn đi qua khu vực nội môn, nơi các vị Kim Đan, Nguyên Anh nằm đó dưới những gốc đại thụ nghìn năm.
Hắn đi sâu hơn, vào khu vực của những vương triều bị diệt vong, những vị hoàng đế uy chấn một thời giờ chỉ còn là một nấm mồ xanh cỏ.
Cuối cùng, trước mặt hắn là một rặng đá lớn chắn ngang, phía trên khắc hai chữ đỏ như máu: **Thập Điện**.
Không khí ở đây gần như đông đặc lại. Không còn tiếng côn trùng kêu, không còn gió thổi xào xạc. Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối và chết chóc. Cố Trường An giơ cao ngọn đèn, ánh sáng xanh lách qua màn sương đen dày đặc.
Hắn dừng lại trước một ngôi mộ không có bia, chỉ có một phiến đá đen sần sùi bị xích sắt quấn quanh. Sợi xích dường như được đúc từ thép âm ti, mỗi vòng xích đều khắc đầy những chú văn trấn áp cổ xưa.
Cố Trường An đặt mảnh xương trắng lên phiến đá đen.
*Xoạt!*
Mảnh xương vừa chạm vào đá liền tan chảy, thấm thấu vào bên trong như nước thấm vào cát. Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội, những sợi xích sắt phát ra tiếng kêu “leng keng” rợn tóc gáy rồi đồng loạt đứt gãy.
Một luồng tử khí nồng đậm phun trào, trong khoảnh khắc, Cố Trường An thấy mình không còn đứng trong nghĩa trang nữa. Không gian đảo lộn, hắn thấy mình đang đứng giữa một điện thờ hoang tàn, cao lớn vạn trượng, chung quanh là những cột trụ bị gãy nát, mỗi cột đều to lớn như một ngọn núi.
Giữa đại điện hoang tàn ấy, trên một chiếc ngai vàng mục nát bởi thời gian, có một bóng người đang ngồi.
Bóng người đó mặc trường bào đen thêu hoa văn của bỉ ngạn mười tám tầng địa ngục, đầu đội vương miện của u minh, khuôn mặt mờ ảo sau làn sương khói âm trầm. Áp lực tỏa ra từ người đó khiến cả linh hồn Cố Trường An phải rung rinh, nhưng với thọ nguyên mười vạn năm và Đạo vận từ *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*, hắn vẫn đứng vững, đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào đối phương.
“Ngươi… là người canh giữ của thời đại này?”
Giọng nói vang lên, u uẩn và vang vọng như thể từ sâu thẳm dưới lòng đất truyền tới. Mỗi chữ phát ra đều như có hàng vạn linh hồn gào khóc bên tai.
Cố Trường An chắp tay, cúi đầu thi lễ một cách chuẩn mực: “Vãn bối Cố Trường An, thủ mộ mười vạn năm, bái kiến Diêm Vương tiền bối.”
Kẻ ngồi trên ngai vàng khẽ cử động, dường như ông ta vừa phát ra một tiếng cười nhạt.
“Diêm Vương? Một cái tên thật xa xưa… Đã bao nhiêu kỷ nguyên rồi, kể từ khi thiên đạo cũ vỡ nát, chúng thần của u minh đều đã tan biến thành tro bụi. Ta chỉ là một chấp niệm còn sót lại, một tàn hồn không chịu tiêu tan khỏi dòng lịch sử mà thôi.”
Cố Trường An không hề tỏ ra sợ hãi, hắn bình thản hỏi: “Tiền bối dẫn dắt vãn bối đến đây, chắc không chỉ là để than thở về quá khứ chứ?”
“Thông minh lắm.” Vị Diêm Vương của kỷ nguyên trước từ từ đứng dậy. Mỗi bước chân ông ta bước xuống sàn đại điện đều tạo ra những vòng tròn gợn sóng màu đen. “Ngươi có biết tại sao Luân Hồi lại đứt gãy không?”
Cố Trường An lắc đầu: “Vãn bối chỉ biết củi gạo mắm muối, quét rác thắp hương. Chuyện luân hồi thiên đạo, quá cao siêu đối với một người giữ mộ.”
“Đừng khiêm tốn. Ngươi mang trên mình *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*, thứ công pháp có thể giao thiệp với người chết, hấp thụ đạo vận của kẻ đã khuất. Ngươi chính là người thừa kế của Minh giới, chỉ là ngươi không nhận ra điều đó mà thôi.”
Vị Diêm Vương đưa tay ra, một vòng tròn hư ảo hiện lên trước mặt hai người. Trong vòng tròn ấy, Cố Trường An thấy cảnh tượng những linh hồn không nơi nương tựa, lang thang giữa trời đất cho đến khi bị ánh mặt trời thiêu rụi hoặc bị yêu ma nuốt chửng.
“Luân hồi xưa kia là một cỗ máy hoàn hảo, phân chia thiện ác, gieo rắc sinh mệnh mới. Nhưng thiên đạo quá tham lam, nó muốn kiểm soát cả cái chết để biến tất cả sinh linh thành công cụ cung cấp sức mạnh mãi mãi. Trận chiến kỷ nguyên trước, Minh giới bị phá hủy bởi chính bàn tay của kẻ đứng đầu trời đất. Luân hồi vỡ nát thành sáu mảnh lớn và vạn nghìn mảnh vụn. Cái nghĩa trang này của ngươi… chính là mảnh vỡ trung tâm nhất.”
Cố Trường An nhướng mày: “Tiền bối nói rằng, Vạn Cổ Nghĩa Trang này thực chất là một mảnh của Luân Hồi?”
“Đúng vậy. Ngươi mười vạn năm qua thu nhặt hài cốt cường giả, thực chất là đang giúp Luân Hồi tự vá lại những vết rách. Mỗi người ngươi chôn, mỗi nén hương ngươi thắp, đều là một lần hàn gắn nhân quả.”
Diêm Vương đột ngột tiến sát lại gần Cố Trường An. Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào hắn, như muốn xuyên thấu qua cả da thịt để chạm vào chân linh.
“Nhưng thiên đạo hiện nay đã phát hiện ra điều đó. Nó đang mục nát, nó cần mảnh vỡ cuối cùng này để duy trì sự tồn tại của chính nó. Cố Trường An, ngươi không chỉ là người thủ mộ, ngươi chính là kẻ giữ chìa khóa của cửa sinh tử duy nhất còn sót lại.”
Cố Trường An im lặng hồi lâu. Hắn không muốn làm anh hùng cứu thế, cũng chẳng muốn gánh vác trách nhiệm nặng nề. Hắn chỉ muốn bình yên sống thọ. Nhưng dường như thế gian này không cho hắn lựa chọn đó.
“Vãn bối phải làm gì?” Cố Trường An cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn vẫn bình thản, không có chút gì là nhiệt huyết sục sôi.
Vị Diêm Vương mở lòng bàn tay, một ấn ký màu đen sậm, bên trong có hình dạng một chiếc lục lạc nhỏ dần dần hiện ra và bay về phía Cố Trường An.
“Đây là **U Minh Chân Ấn**. Nó sẽ giúp ngươi nhìn thấu bản chất của linh hồn và quyền kiểm soát sơ khai nhất đối với Minh Hà. Đổi lại, khi thời cơ đến, ngươi phải mở cửa nghĩa trang, cho mười vạn anh linh thoát khỏi sự trói buộc của cái chết để đi vào kỷ nguyên mới.”
Cố Trường An đưa tay đón lấy ấn ký. Ngay khi ấn ký chạm vào da thịt, nó lập tức tan biến vào sâu trong huyệt vị trung tâm của hắn.
*Đing!*
Trong đầu Cố Trường An vang lên tiếng chuông trong vắt của hệ thống.
【 Bạn đã hoàn thành việc quét dọn và nhận được tâm nguyện của "Minh Giới Diêm Vương – Tàn Hồn". 】
【 Phần thưởng: *Luân Hồi Chân Giải* (Pháp tắc chi lực), thọ nguyên tăng thêm 50.000 năm, quyền kiểm soát tầng thứ nhất của Thập Điện. 】
Sức mạnh tràn ngập cơ thể Cố Trường An. Hắn cảm nhận được luồng khí tức tử vong và sinh mệnh đang luân chuyển trong người một cách hài hòa, không còn xung đột như trước. Chiếc chổi tre trong tay hắn dường như cũng phát ra một luồng hắc quang nhàn nhạt.
Bóng hình vị Diêm Vương bắt đầu mờ dần, giống như một đám mây khói chuẩn bị tan đi trước cơn gió đại ngàn.
“Cố Trường An… Đừng để nghĩa trang bị chiếm đoạt. Nếu nơi này sụp đổ, thế gian sẽ không còn ngày mai.”
Giọng nói ấy nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn.
Cảnh tượng đại điện vạn trượng tan vỡ như bọt bong bóng. Cố Trường An giật mình tỉnh lại, hắn thấy mình vẫn đang đứng trước ngôi mộ bị xích sắt quấn quanh trong khu Thập Điện. Sương mù xung quanh đã nhạt đi rất nhiều. Phiến đá đen lúc này hiện lên một vết nứt sâu hoắm, bên trong không còn chút hơi thở của sự sống hay sự chết nào nữa.
Cố Trường An trầm mặc hồi lâu, hắn cầm chiếc chổi, bắt đầu nhịp nhàng quét dọn đống mảnh vụn của xích sắt xung quanh ngôi mộ. Từng động tác tỉ mỉ, như thể đây là công việc quan trọng nhất trên đời.
“Nghĩa trang, vẫn là nghĩa trang mà thôi.” Hắn khẽ thở dài.
Khi bước ra khỏi khu Thập Điện, mặt trời đã bắt đầu ló rạng ở phía Đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù, nhuộm một lớp vàng nhạt lên những bia mộ lạnh lẽo.
Về đến cửa nghĩa trang, hắn thấy Lão Hắc đã tỉnh dậy, đang nằm phơi mình dưới ánh nắng. Thấy Cố Trường An trở về, con rùa đen nháy mắt một cái, dường như nhận ra điều gì đó khác lạ trên người hắn.
“Trường An, ngươi… lại mạnh hơn rồi?”
Cố Trường An mỉm cười không đáp, hắn bước vào lều cỏ, thấy Lâm Thanh Diệp đang lom khom nhóm lửa nấu cháo. Khói bếp bốc lên, hòa vào bầu không khí trong lành của buổi sáng, tạo nên một cảm giác yên bình đến kỳ lạ.
Nàng quay lại, thấy hắn thì cười tươi: “Sư tôn, người lại đi quét mộ sớm thế? Vào ăn cháo đi, con vừa hái thêm ít thảo dược mang từ ngoài vào, rất bổ dưỡng.”
“Được, để ta rửa tay.”
Cố Trường An nhìn bàn tay mình, ấn ký của Diêm Vương ẩn hiện dưới da, mang theo sức mạnh của cả một kỷ nguyên đã mất. Hắn húp một ngụm cháo nóng, cảm nhận cái vị ngọt thanh và ấm áp của trần thế.
Có lẽ Diêm Vương nói đúng, hắn đang giữ chìa khóa của Luân Hồi. Nhưng với Cố Trường An, chìa khóa gì đi chăng nữa, cũng không quan trọng bằng một bữa sáng yên bình bên đệ tử của mình. Hắn không cần trở thành thần linh hay ác quỷ, hắn chỉ cần sống đủ lâu để nhìn thấy mọi thứ kết thúc một cách tử tế.
Tuy nhiên, trong lòng hắn hiểu rõ, sóng gió ngoài kia sẽ không để hắn yên lâu. Thế giới ngoài kia, khi linh khí càng ngày càng cạn kiệt, những kẻ tự xưng là Tiên nhân, Đế vương sẽ tìm đến cái “mảnh vỡ luân hồi” này của hắn như những con thiêu thân lao vào lửa.
“Chậc, nếu bọn họ dám đến quấy rầy sự thanh tịnh này…”
Ánh mắt Cố Trường An thoáng qua một tia u lãnh của Minh Hà sâu thẳm.
“Thì nghĩa trang của ta vẫn còn rất nhiều chỗ trống phong thủy tốt.”
Trong đầu hắn, quyển sách *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* tự động lật sang một trang mới. Một danh sách những cường giả sắp cạn thọ nguyên trong vòng mười năm tới bắt đầu hiện ra, tên tuổi, vị trí và công pháp của họ sáng rực lên.
Hắn khẽ khàng lẩm bẩm: “Lại sắp có nhiều khách hàng mới rồi. Phải bảo Thanh Huyền Đạo Nhân chuẩn bị thêm gỗ quan tài hảo hạng thôi.”
Dưới ánh bình minh rạng rỡ, Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Nhưng ít ai biết rằng, một sự thay đổi kinh thiên động địa đã vừa diễn ra âm thầm, đánh dấu một bước ngoặt mới trên con đường trường sinh cẩu đạo của vị Mộ Tiên này.
Kỷ nguyên luân hồi mới, dường như đã bắt đầu từ nhát chổi quét rác của một kẻ mang danh "người canh giữ".