Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 138: \”Ngươi không thuộc về nơi này, cũng không thuộc về nơi kia\”**
**CHƯƠNG 138: NGƯƠI KHÔNG THUỘC VỀ NƠI NÀY, CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ NƠI KIA**
Trời về đêm, Vạn Cổ Nghĩa Trang chìm trong một màn sương mỏng màu xám bạc. Màn sương này không phải do thời tiết, mà là sự ngưng tụ của tử khí và đạo vận tích tụ suốt mười vạn năm, lạnh thấu xương tủy nhưng lại mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ kỳ.
Cố Trường An ngồi trên một tảng đá xanh nhẵn nhụi ngay trước hiên túp lều cỏ. Trước mặt hắn là một ấm trà sen đã nguội lạnh, nhưng hắn vẫn không buồn rót ra chén. Trong tay hắn là chiếc *Trần Hiêu Chổi* – thứ vũ khí mà thiên hạ nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được uy lực, nhưng lúc này chỉ đơn giản là một cây chổi tre già, trông có vẻ sắp mục nát.
Hắn đang nhìn vào lòng bàn tay mình. Ấn ký Diêm Vương vừa mới ẩn đi sau chuyến đi tới Minh Hà, để lại một cảm giác trống rỗng khó tả.
"Mười vạn năm…" Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm tan biến vào tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ quanh mộ. "Mười vạn năm trước, ta thật sự là một đệ tử ngoại môn của Linh Vân Tông sao?"
Ký ức đó, đối với hắn, giờ đây mỏng manh như một giấc chiêm bao vừa tỉnh. Hắn nhớ mình từng có một vị sư tôn hèn mọn, từng vì một viên linh thạch mà đổ mồ hôi trên sàn tập, từng có những bằng hữu giờ đây chắc đã hóa thành cát bụi từ lâu. Nhưng khi hắn cố gắng nhìn sâu vào tận cùng của những mảnh ký ức đó, hắn chỉ thấy một khoảng không đen ngòm, sâu thẳm và lạnh lẽo.
Càng sống lâu, hắn càng cảm thấy cái tên "Cố Trường An" và thân phận đệ tử ngoại môn ấy giống như một lớp áo khoác quá chật chội, che đậy một thứ gì đó nguyên thủy và to lớn hơn rất nhiều.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. Lâm Thanh Diệp bước tới, trên tay cầm một chiếc áo choàng bằng lông thú tuyết. Nàng nhẹ nhàng choàng lên vai hắn, dù nàng biết tu vi của sư tôn đã đạt đến cảnh giới hàn thử bất xâm.
"Sư tôn, đêm đã sâu, người lại đang suy nghĩ về chuyện gì sao?" Lâm Thanh Diệp nhỏ nhẹ hỏi.
Nàng đứng bên cạnh hắn, ánh mắt nhìn về phía những ngôi mộ san sát nhau dưới ánh trăng mờ. Sau vài năm ở lại nơi này, nàng đã dần quen với việc sống chung với cái chết. Ở đây, nàng cảm thấy an tâm hơn bất kỳ vương cung hoàng hải nào. Có lẽ vì nơi này có Cố Trường An, một người mà dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, bóng lưng ấy vẫn vững chãi như một tòa núi cổ.
Cố Trường An không quay đầu lại, nhàn nhạt nói: "Thanh Diệp, nàng có bao giờ cảm thấy mình là một vị khách lạ trong chính cuộc đời mình không?"
Lâm Thanh Diệp hơi sững sờ. Nàng suy nghĩ một chút rồi khẽ đáp: "Lúc mới đến đây, con cảm thấy mình như một kẻ lưu vong không chốn dung thân. Nhưng từ khi được người cho phép quét dọn những ngôi mộ này, con lại cảm thấy mình đã thuộc về nơi này từ rất lâu. Sư tôn, người là chủ nhân của nghĩa trang, tại sao lại hỏi vậy?"
Cố Trường An im lặng. Hắn đưa tay chạm vào chiếc *U Minh Đăng* treo trên cột hiên. Ngọn lửa màu xanh tím bên trong đèn chợt bùng lên, soi rõ gương mặt hắn – một gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự mệt mỏi của hàng triệu năm tháng.
"Ta phát hiện ra, trong tất cả những ngôi mộ ta từng quét dọn, trong tất cả những linh hồn ta từng trò chuyện, không có ai giống như ta." Hắn nói, giọng điệu mang theo một chút tự giễu. "Kể cả Diêm Vương dưới kia, lão ta nhìn ta với một ánh mắt rất kỳ lạ. Đó là ánh mắt của kẻ đứng trên nhìn một kẻ… không nằm trong quy luật."
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía trung tâm nghĩa trang, nơi có những ngôi mộ cổ xưa nhất, những ngôi mộ không có tên, không có bài vị, chỉ có những phiến đá bị bào mòn bởi tuế nguyệt. Lâm Thanh Diệp lặng lẽ bước theo sau.
Đột nhiên, Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ vô danh nằm lẻ loi bên gốc cây Bỉ Ngạn đen. Đây là ngôi mộ mà hắn chưa bao giờ quét dọn, bởi vì mỗi khi hắn đưa chổi tới gần, một sức mạnh vô hình luôn đẩy hắn ra xa.
Hôm nay, sức mạnh đó dường như đã biến mất.
Cố Trường An giơ tay lên, ngón tay hắn khẽ chạm vào mặt đá xù xì. Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một thứ sức mạnh xám xịt của sự khởi nguyên.
"Oanh!"
Trong tâm trí Cố Trường An, quyển *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* tự động lật mở với tốc độ chóng mặt. Những trang giấy vốn ghi chép về công pháp, bí tịch của những cường giả đã chết giờ đây trở nên trắng tinh, rồi từ những trang trắng đó, một dòng chữ lớn bằng máu dần hiện ra:
**"Ngươi không thuộc về nơi này, bởi vì nơi này chỉ dành cho những kẻ đã chết."**
**"Ngươi cũng không thuộc về nơi kia, bởi vì nơi đó dành cho những sinh linh còn hơi thở."**
**"Cố Trường An, ngươi là khoảng trống giữa hai nhịp đập của thời gian."**
Mắt Cố Trường An bỗng nhiên mất đi tiêu cự. Hắn thấy mình đứng giữa một vùng hư vô vô tận. Không có trời, không có đất, không có âm, không có dương. Trước mặt hắn là một bóng hình mờ ảo, trông giống hệt hắn, nhưng khoác lên mình bộ trường bào kết bằng vô số những mảnh vỡ của các thế giới đã diệt vong.
Bóng hình kia mở miệng, giọng nói vang vọng khắp linh hồn hắn:
"Mười vạn năm chỉ là một hơi thở của ngươi. Ngươi nghĩ mình là kẻ trông mộ, nhưng thực chất, ngươi chính là cái hố đen cuối cùng mà vạn vật đều phải rơi vào. Thiên Đạo không dám chạm vào ngươi, vì ngươi chính là 'Cái kết' của nó."
Cố Trường An run rẩy. Lần đầu tiên trong mười vạn năm, hắn cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ cái chết, mà là sợ sự vô định của bản thân. Nếu hắn không phải là Cố Trường An, không phải là đệ tử ngoại môn của Linh Vân Tông, vậy sự tồn tại mười vạn năm qua là cái gì? Những tình cảm, những chén trà, những nhát chổi này có ý nghĩa gì không?
"Sư tôn! Người sao thế?"
Tiếng gọi lo lắng của Lâm Thanh Diệp kéo hắn trở lại hiện thực. Cố Trường An giật mình thu tay lại, hơi thở dốc. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Hắn nhìn lại ngôi mộ vô danh kia, mặt đá vẫn im lìm như cũ, sương mù vẫn vẩn vơ xung quanh.
Hắn nhìn sang Lâm Thanh Diệp. Nàng đang giữ chặt lấy cánh tay hắn, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Cố Trường An bình tâm lại, hắn đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, mỉm cười gượng gạo: "Không có gì, chỉ là một chút dư chấn của ấn ký Diêm Vương thôi."
Nhưng hắn biết, mình đang nói dối. Những dòng chữ trong *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* không biến mất. Chúng vẫn ở đó, lạnh lùng và chân thực.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời sao. Ở phía xa tít tắp, ngoài ranh giới của Vạn Cổ Nghĩa Trang, linh khí thế giới đang cuộn trào một cách bất thường. Những tia chớp đỏ rực xé toác màn đêm, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp xảy ra. Thiên Đạo đang giãy chết, và những kẻ tham lam ngoài kia đang muốn quật lên những hài cốt cũ để tìm đường sống.
Cố Trường An cầm lấy cây chổi tre, siết chặt.
Dù hắn là ai, dù hắn là "khoảng trống của thời gian" hay là "cái kết của vạn vật", thì lúc này, hắn vẫn muốn là người coi giữ nghĩa trang này. Hắn không thuộc về người sống, không thuộc về người chết, vậy hắn sẽ là kẻ đứng giữa, giữ cho sự cân bằng này không bị phá vỡ.
"Thanh Diệp," Cố Trường An nhẹ giọng nói, ánh mắt trở lại vẻ trầm mặc và sắc sảo vốn có. "Sắp tới sẽ có khách không mời mà đến. Không phải là những kẻ sắp chết đến tìm chỗ nằm, mà là những kẻ muốn sống bằng cách cướp đi sự yên nghỉ của kẻ khác."
Lâm Thanh Diệp buông tay hắn ra, ánh mắt nàng cũng trở nên kiên định: "Con sẽ đi chuẩn bị trận pháp. Dù là ai, muốn quấy rầy nghĩa trang, phải bước qua xác của Thanh Diệp này trước."
Cố Trường An nhìn dáng vẻ quyết tâm của nàng, trong lòng thoáng hiện một tia ấm áp. Có lẽ đây chính là câu trả lời. Hắn không cần thuộc về nơi này hay nơi kia, hắn chỉ cần thuộc về chính khoảnh khắc này, với những nhân quả mà hắn đã tự tay tạo dựng suốt mười vạn năm qua.
Hắn cầm chổi, bắt đầu nhát quét đầu tiên của đêm nay.
*Xoạch… xoạch…*
Tiếng quét lá khô vang lên đều đặn. Mỗi nhát quét như xóa đi một vết nứt trong không gian, như vá lại những lỗ hổng của thực tại. Trên trang sách *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*, dòng chữ máu ban nãy từ từ mờ đi, thay vào đó là một hàng chữ mới, giản đơn nhưng tràn đầy lực lượng:
**"Thủ mộ nhân đệ nhất vạn thế: Cố Trường An. Chế ngự vạn cổ, quét sạch hư vô."**
Dưới bóng đêm, lão hắc cẩu từ trong lều chui ra, ngáp một cái thật dài rồi nhìn về phía Cố Trường An, trong mắt nó không còn sự lười biếng thường ngày, mà là một sự tôn kính sâu thẳm. Nó biết, chủ nhân của nó cuối cùng đã bắt đầu chạm đến sự thật về bản thân.
Thế giới bên ngoài có thể thay đổi, các vị thần có thể ngã xuống, Thiên Đạo có thể sụp đổ. Nhưng tại Vạn Cổ Nghĩa Trang này, mười vạn năm qua thế nào, thì mười vạn năm tới vẫn sẽ như vậy.
Vì kẻ quét rác ở đây, không thuộc về bất cứ quy luật nào của luân hồi.
Cố Trường An húp một ngụm trà lạnh, cảm nhận vị đắng tan trên đầu lưỡi, rồi lại tiếp tục nhịp chổi của mình. Hắn không vội vàng, vì hắn chính là thời gian. Hắn không sợ hãi, vì hắn chính là nơi kết thúc của nỗi sợ.
"Ai cũng muốn trường sinh…" Hắn lẩm bẩm. "Nhưng có mấy ai hiểu được, trường sinh thực sự là khi ngươi dám đứng ngoài cả sinh và tử."
Bình minh sắp đến, nhưng ánh sáng của nó dường như không thể lọt vào vùng cấm địa này. Nghĩa trang vẫn là nghĩa trang, và Mộ Tiên vẫn lặng lẽ canh giữ những linh hồn, đợi chờ một vị khách cuối cùng của kỷ nguyên – kẻ mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu xưng thần.
Nhưng đối với Cố Trường An, kẻ đó… có lẽ cũng chỉ cần một cái hố vừa vặn và một nén hương thơm mà thôi.