Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 154: Thế giới tan rã, chỉ còn nghĩa trang lơ lửng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:04:48 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 154: THẾ GIỚI TAN RÃ, CHỈ CÒN NGHĨA TRANG LƠ LỬNG

Thánh Di Khư Giới, ngày cuối cùng của kỷ nguyên Pháp Thoái.

Bầu trời vốn dĩ mang màu xanh thẳm của mười vạn năm qua, giờ đây giống như một tấm gương khổng lồ bị búa tạ đập nát, chằng chịt những vết nứt đen ngòm. Từ những kẽ nứt ấy, không phải là ánh sáng tiên giới, mà là thứ hư vô hỗn độn, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Những dòng thác quy tắc vỡ vụn từ trên cao đổ xuống, trông như những sợi xích đứt đoạn của hóa thân Thiên Đạo, đang cuồng loạn quất vào mặt đất.

Dưới đất, long mạch gào thét bi thương. Ngũ Nhạc danh sơn vốn là trụ cột của thế gian, nay sụp đổ thành những đống gạch vụn chỉ trong một hơi thở. Những đại tông môn ngàn năm cơ nghiệp, những hoàng triều vạn dặm giang sơn, vào khoảnh khắc này đều mong manh như bọt biển trước cơn sóng thần của thời đại. Tiếng khóc than của hàng tỷ sinh linh vang vọng khắp lục địa, nhưng Thiên Đạo đã già cỗi và tàn độc không còn tai để nghe. Nó đang trong quá trình "thu hoạch" cuối cùng, muốn nuốt chửng toàn bộ tinh hoa linh khí còn sót lại để nuôi dưỡng cho một lần tái sinh không chắc chắn.

Ở trung tâm của sự hủy diệt đó, tại vùng U Minh Cấm Địa, nơi luôn bị người đời coi là tử địa xui xẻo, lại có một sự tĩnh lặng đến mức rợn người.

Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Bức tường gạch rêu phong bao quanh nghĩa trang vẫn đứng vững, dù cho mặt đất bên ngoài đang sạt lở từng mảng lớn. Những làn sương mù nhân quả màu xám trắng cuồn cuộn bên trong cổng, giống như một bức rèm ngăn cách giữa hai thế giới: Một bên là địa ngục của thực tại, một bên là cõi lặng của người chết.

Cố Trường An đứng ở trước túp lều cỏ, trên tay vẫn cầm cây chổi tre cũ kỹ. Tà áo xám của hắn hơi phấp phới dưới áp lực từ bầu trời, nhưng đôi chân hắn giống như đóng đinh vào đại địa. Hắn ngẩng đầu nhìn lên "Thiên Đạo Chi Nhãn" — một con mắt khổng lồ đầy tia máu đang ngự trị giữa những vết nứt không gian, nhìn thấu cả vạn dặm.

"Mười vạn năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày lão nhân gia ngài phát điên." Cố Trường An khẽ lẩm bẩm, giọng nói bình thản như đang bình luận về một cơn mưa chiều.

Bên cạnh hắn, Lão Hắc — con rùa đen lai lịch bất minh — đã thu hồi cái vẻ lười biếng thường ngày. Toàn thân nó phát ra một tầng hắc quang nhàn nhạt, bốn chân trụ vững trên một trận đồ huyền bí xuất hiện dưới đất. Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, giọng khàn đặc:

"Cố小子 (thằng ranh họ Cố), ngươi còn tâm trí mà cảm thán sao? Thiên Đạo kia đã phát điên rồi, nó muốn nuốt chửng cả Thánh Di Khư Giới để lấp đầy hố đen thọ nguyên của nó. Vạn Cổ Nghĩa Trang của chúng ta là miếng mỡ béo nhất, mười vạn đại năng dưới mộ chính là linh dược trường sinh mà nó hừng hực thèm khát đấy!"

Lâm Thanh Diệp đứng phía sau họ, mặt cắt không còn giọt máu. Nàng đã chứng kiến vương quốc của mình sụp đổ năm xưa, nhưng cảnh tượng cả thế giới tan rã trước mắt vẫn vượt xa sức chịu đựng của nàng. "Tiền bối… chúng ta phải làm gì? Thế giới… thực sự sẽ kết thúc sao?"

Cố Trường An không quay đầu lại, hắn chỉ nhạt giọng: "Thanh Diệp, nhắm mắt lại. Có những thứ khi tan đi không phải là kết thúc, mà chỉ là sự bắt đầu của một sự sắp xếp lại. Ngươi hãy ở sát cạnh cái am nhỏ, nơi đó có nhân quả của ta trấn giữ, dù trời sập cũng không chạm được đến gấu áo của ngươi."

"Rắc!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một dải lụa không gian đen ngòm rộng hàng ngàn dặm quét ngang qua vùng ngoại vi U Minh Cấm Địa. Ngay lập tức, toàn bộ phía Tây của cấm địa biến mất vào hư không, không để lại một hạt bụi. Chỉ còn lại mảnh đất nhỏ nhoi nơi nghĩa trang tọa lạc là vẫn đang rung chuyển dữ dội.

Trên bầu trời, Thiên Đạo Chi Nhãn đột nhiên xoay chuyển, tiêu điểm dừng lại ngay trên đỉnh đầu Cố Trường An. Một luồng uy áp mang tính chất hủy diệt khóa chặt lấy toàn bộ khu vực nghĩa trang. Đối với Thiên Đạo, những linh hồn đại năng, những bộ xương khô cấp Đế ở đây là báu vật giúp nó vượt qua đại kiếp.

"Muốn ăn xác của khách nhân của ta sao? Ngươi hỏi qua ta chưa?"

Cố Trường An rốt cuộc động. Hắn không tung người lên trời, cũng không thi triển những thần thông chói lóa. Hắn chỉ đơn giản là khom lưng, nhấc cây chổi tre lên, và thực hiện một động tác vô cùng quen thuộc suốt mười vạn năm qua: Quét rác.

"Xoẹt… xoẹt…"

Mỗi nhát chổi lướt đi trên mặt đất, một luồng Đạo vận vô hình bắt đầu lan tỏa. Từ những ngôi mộ lâu đời nhất, sâu nhất, những làn khói tía bốc lên. Đó là tàn niệm của những vị Tiên nhân, Ma đầu từ kỷ nguyên trước. Họ vốn đã ngủ yên, nhưng khi nhận được tín hiệu từ "Người thủ mộ", tất cả đều cộng hưởng.

Hàng vạn ngôi mộ đồng loạt rung động. Những đạo kiếm quang rỉ sét, những mảnh tàn bào, những âm thanh tụng kinh cổ xưa đồng thanh vang lên, tạo thành một tầng lá chắn kiên cố bao quanh nghĩa trang.

"Trấn!" Cố Trường An thấp giọng hô.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên hồi:
[Ký chủ thi triển 'Vạn Cổ Trấn Hồn Trận', tiêu hao mười vạn năm Đạo vận tích lũy…]
[Kết nối thành công với 108.000 linh hồn anh liệt…]
[Đang thiết lập khu vực cách ly Thiên Cơ…]

Lúc này, Thiên Đạo Chi Nhãn dường như phẫn nộ. Một cột sét màu tím đen, mang theo quy tắc diệt thế, từ chín tầng trời giáng xuống, nhắm thẳng vào mộ trung tâm — nơi chôn cất vị Kiếm Tiên đời đầu.

Cố Trường An ném cây chổi lên không trung. Cây chổi tre vốn bình thường, bỗng dưng hóa thành một thanh trường đao chắn ngang trời. Tiếng va chạm giữa sấm sét và Đạo vận tạo ra những vòng sóng xung kích hất văng mọi mảnh vụn không gian ra xa.

"Cút!" Cố Trường An quát lớn.

Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ tàn niệm của hàng vạn chiến hồn từ dưới đất nhô lên, trực tiếp bóp nát cột lôi kiếp kia giữa hư không.

Đến lúc này, cảnh tượng kinh hoàng nhất mới chính thức bắt đầu.

Mặt đất bao quanh Vạn Cổ Nghĩa Trang hoàn toàn sụp đổ. Không chỉ là sạt lở, mà là toàn bộ lục địa Thánh Di Khư Giới đang bị hút vào tâm của một cái hố đen khổng lồ do Thiên Đạo tạo ra. Những dòng sông máu, những ngọn núi đổ nát, những thành trì hoang phế đều cuộn tròn lại, biến mất vào cõi hư vô.

Trong bóng tối bao trùm của hư không, mảnh đất nhỏ của nghĩa trang, dài rộng không quá mười dặm, bắt đầu bứt khỏi rễ sâu của đại lục. Nó không rơi xuống, mà trái lại, nhờ vào sức đẩy của mười vạn đạo linh hồn và khí trường của Cố Trường An, nó dần dần lơ lửng lên.

Lâm Thanh Diệp bám chặt vào cột am, mắt trợn tròn nhìn xuống dưới chân. Nơi vốn là đất liền, giờ chỉ còn là một vực thẳm đen ngòm không thấy đáy. Cả thế giới đã biến mất. Phía xa, nàng thấy một đại tông môn hùng mạnh — Thánh Sơn của vạn năm trước — bị một vết nứt không gian cắt đôi như cắt một miếng đậu phụ. Tiếng gào thét của các trưởng lão Kim Đan, Nguyên Anh im bặt trong tích tắc khi cơ thể họ bị nghiền thành phân tử cơ bản.

"Nghĩa trang… đang bay sao?" Nàng run rẩy hỏi.

"Không phải đang bay, mà là chúng ta đang bơi." Lão Hắc hiện ra bản thể khổng lồ như một hòn đảo nhỏ, dưới bốn chân nó là dòng Minh Hà chảy ngược lên trời, nâng đỡ toàn bộ nghĩa trang lơ lửng. "Chúng ta đang ở trong kẽ hở giữa các kỷ nguyên. Phía sau là một thế giới chết, phía trước là hư vô. Trận này, thằng nhóc Cố phải chơi lớn rồi."

Cố Trường An đứng ở mép của mảnh đất nghĩa trang. Nhìn từ xa, nghĩa trang lúc này trông giống như một hòn đảo đơn độc lạc lõng giữa đại dương đen kịt của vũ trụ. Phía trên cao, Thiên Đạo Chi Nhãn thấy không thể thôn phệ được nghĩa trang, bắt đầu nhỏ xuống những giọt huyết lệ đen ngòm, hòng làm mục nát trận pháp.

"Mười vạn năm qua, ta quét bụi cho bọn họ, ta canh giấc cho bọn họ." Cố Trường An nhìn vào Thiên Đạo, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm. "Họ đã trả giá cho thế gian này bằng sinh mệnh ở kỷ nguyên trước. Giờ đây, khi họ nằm xuống, ngay cả đất để chôn ngươi cũng muốn cướp?"

Hắn cắm cây chổi tre xuống nền đất đỏ, hai tay bắt ấn: "Thiên Mộ Trường Sinh — Nghịch Chuyển Nhân Quả!"

Một luồng sáng màu vàng kim từ trên người Cố Trường An bùng phát. Đây không phải linh khí, mà là Đạo vận tinh khiết nhất mà hắn có được sau mười vạn năm tĩnh lặng. Luồng sáng ấy lan tỏa tới từng nấm mộ, kết nối thành một mạng lưới rực rỡ.

Bỗng nhiên, từ trong nghĩa trang, âm thanh gầm thét chiến đấu vang lên. Hình bóng mờ ảo của các đại năng hiện thân trên không trung. Có vị Kiếm Tiên tay cụt một bên nhưng vẫn chém ra một nhát kiếm chia tách hư không. Có vị Ma Tôn gầm vang bóp nát những sợi xích của Thiên Đạo. Họ không hồi sinh, họ chỉ là những ký ức anh linh được Đạo vận của Cố Trường An kích hoạt để bảo vệ mái nhà cuối cùng của mình.

Dưới áp lực của hàng vạn anh linh, Thiên Đạo Chi Nhãn rốt cuộc cũng lộ ra vẻ hoảng hốt. Nó bị một kiếm mang theo ý chí mười vạn năm chém thẳng vào con ngươi. Tiếng nổ tung vang dội lấp đầy khoảng không cô tịch.

Thiên Đạo hừ thảm một tiếng, cuối cùng cũng không cam lòng mà biến mất vào mảnh vỡ cuối cùng của thế giới đang tan rã. Nó phải đi nuốt chửng những nơi dễ dàng hơn để duy trì sự tồn tại của mình.

Thánh Di Khư Giới, chính thức đại diệt.

Khi hơi thở cuối cùng của thế giới tan biến, sự im lặng tuyệt đối phủ xuống.

Trong hư không không còn ngày hay đêm, không còn phương hướng. Chỉ có một mảnh đất hình vuông lơ lửng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt bao phủ bởi một màn sương xám. Trên hòn đảo cô độc đó, Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn đứng sừng sững.

Lâm Thanh Diệp lảo đảo đứng dậy, nhìn ra xung quanh. Không có mặt trời, không có mây, không có mặt đất. Chỉ có bóng tối vô tận và những ngôi sao phương xa trông như những hạt cát lạnh lẽo. "Mọi thứ… đã hết rồi sao?"

Lão Hắc thu nhỏ lại thành con rùa nhỏ, thở hồng hộc: "Sống rồi. Phù… Mệt chết lão tổ rồi. Thế giới kia tan rồi, giờ chúng ta là một mảnh 'vỡ' trôi dạt trong hư không. Nếu không tìm được thế giới mới để hạ cánh, chúng ta sẽ cứ lơ lửng thế này cho đến chết."

Cố Trường An đi tới, cầm lại cây chổi tre. Hắn nhìn xung quanh nghĩa trang một lượt. Những ngôi mộ vẫn ở đó, có vài nấm mộ bị xới tung bởi dư chấn nhưng nhìn chung vẫn ổn. Cỏ bỉ ngạn ven đường hơi héo đi một chút vì thiếu linh khí, nhưng rồi chúng sẽ ổn thôi dưới sự chăm sóc của tử khí dồi dào.

"Vẫn còn nhiều lá khô quá." Cố Trường An nói nhẹ tênh, như thể trận diệt thế vừa rồi chỉ là một trận gió mạnh thổi ngang qua nhà.

Hắn bắt đầu lầm lũi cúi xuống, quét những mảnh vỡ quy tắc còn vương vãi trên lối đi vào nghĩa trang.

Lâm Thanh Diệp nhìn bóng lưng đơn độc ấy, trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác an tâm kỳ lạ. Cho dù thế giới có tan biến, cho dù mọi thứ xung quanh chỉ còn là hư không tăm tối, chỉ cần vị Tiền bối này còn cầm chổi, thì thế giới này — hay đúng hơn là mảnh nghĩa trang này — vẫn sẽ tồn tại.

"Tiền bối, chúng ta sẽ đi đâu?" Nàng hỏi nhỏ.

"Ta không đi đâu cả." Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn vào khoảng không vô định nơi vừa rồi còn là một lục địa phồn hoa. "Ta chỉ canh giữ nghĩa trang. Nghĩa trang trôi đi đâu, ta ở đó. Nếu một ngày thế giới mới được hình thành từ tro tàn kia, nghĩa trang này lại sẽ tìm thấy một vùng đất mới để hạ chân."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về một góc nghĩa trang nơi có một ngôi mộ mới được chuẩn bị sẵn, vốn dành cho một vị Đế quân nào đó sắp lâm chung ngoài kia nhưng chưa kịp tới thì thế giới đã sập.

"Tiếc thật." Hắn lẩm bẩm. "Lại mất một món tiền đặt cọc. Thế giới diệt vong nhanh quá, khách hàng của ta chết dọc đường nhiều vô kể. Thật là lãng phí tài nguyên."

Lão Hắc nghe thấy vậy thì suýt chút nữa ngã lộn nhào: "Cố ranh con, cả thế giới chết sạch rồi, ngươi còn tiếc mấy viên linh thạch rẻ rách đó sao?"

Cố Trường An lắc đầu: "Lão Hắc, ngươi không hiểu. Linh thạch là thứ yếu, quan trọng là đạo nghĩa nghề nghiệp. Họ đã trả tiền để được chôn ở đây, mà ta lại không thể thu xác, đó là thất trách."

Hắn lại tiếp tục quét. Tiếng "xoẹt, xoẹt" đều đặn vang lên giữa hư không vô tận.

Trên hòn đảo lơ lửng ấy, bóng của người thủ mộ dài ra dưới ánh sáng từ các đạo vận anh linh. Mười vạn năm trước, hắn là một tên sai vặt quét rác cho một tông môn đã tàn. Mười vạn năm sau, hắn là kẻ cuối cùng còn đứng vững khi cả thế giới đã trở thành hư ảo.

Một mảnh nghĩa trang, một người thủ mộ, một con rùa già, một đệ tử quét rác.

Họ lặng lẽ trôi dạt trong bóng tối của vũ trụ, trở thành minh chứng duy nhất còn sót lại của một thời đại đã mất, và là hạt giống bí ẩn của một kỷ nguyên chưa thành hình.

"Thanh Diệp, đun nước pha trà đi." Cố Trường An chợt dừng lại, nhìn về phía hư không. "Hư không mặc dù buồn chán, nhưng lại là lúc yên tĩnh nhất để thưởng trà. Thế giới mới… có lẽ phải mười vạn năm nữa mới sinh ra. Chúng ta còn nhiều thời gian."

Nghĩa trang, cứ thế cô độc nhưng kiêu hãnh, biến mất vào sâu trong dòng chảy vô tận của hư không thời gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8