Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 155: Thu nhận những tàn hồn của thế giới cũ**
Hư không không có mặt trời hay trăng sao, càng không có sự phân định giữa ngày và đêm. Giữa một màu đen đặc quánh như mực Tàu đổ vào mặt nước tĩnh lặng, Vạn Cổ Nghĩa Trang tựa như một hạt bụi vàng lơ lửng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt và cô tịch.
Bên trong gian lều cỏ cũ kỹ, hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo một mùi hương thanh khiết, làm dịu đi cái lạnh lẽo của vùng cấm địa hư vô. Cố Trường An ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn đã sờn rách, đôi mắt hơi khép lại, hai tay chậm rãi thực hiện các thao tác pha trà. Mỗi động tác của hắn đều giản đơn đến cực điểm, nhưng nếu một vị cường giả cấp bậc Tiên Đế nhìn thấy, chắc chắn sẽ phải kinh hãi vì trong từng nhịp thở, từng cái nhấc tay của hắn đều hòa hợp hoàn mỹ với quy luật vận hành của đại đạo.
“Xoèn xoẹt… xoèn xoẹt…”
Tiếng chổi tre quét trên lớp lá khô bên ngoài vang lên đều đặn. Lâm Thanh Diệp đang miệt mài làm công việc thường nhật. Nàng giờ đây đã không còn là vị công chúa mảnh mai năm nào, khí chất trên người nàng sắc sảo như một thanh kiếm vừa ra khỏi bao, nhưng khi cầm chổi, nàng lại nhu hòa như một mặt hồ lặng gió.
“Sư tôn, nước đã sôi.” Lâm Thanh Diệp dừng chổi, khẽ lên tiếng báo hiệu.
Cố Trường An không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu: “Thanh Diệp, lòng con hôm nay không tĩnh. Có chuyện gì muốn hỏi?”
Lâm Thanh Diệp buông chổi, đi tới bên lều cỏ, quỳ xuống nhìn về phía ranh giới của nghĩa trang, nơi sương mù nhân quả đang cuồn cuộn giao thoa với bóng tối hư không. Nàng cắn môi, do dự một lúc mới nói: “Sư tôn, người có nghe thấy không? Trong gió hư không… có tiếng khóc.”
Lão Hắc đang nằm phơi cái bụng mai rùa đen bóng cạnh đó, nghe vậy thì ngáp một cái dài, lười biếng nói: “Tiểu nha đầu, đó không phải là tiếng khóc, đó là tiếng gào rống của những kẻ không cam lòng. Cả một kỷ nguyên sụp đổ, hàng tỷ sinh linh hóa thành tro bụi, tàn hồn của chúng bị cuốn vào dòng chảy hư không, không nơi nương tựa, không thể luân hồi. Chúng đang bị sự lạnh lẽo của hư không gặm nhấm, chỉ trong chốc lát nữa thôi, những tàn hồn đó sẽ tan biến hoàn toàn, ngay cả một chút dấu vết cuối cùng về sự tồn tại của họ cũng sẽ chẳng còn.”
Cố Trường An lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ tuế nguyệt, bình thản nhìn về phía bóng tối bao trùm.
Trong bóng tối ấy, đúng như Lâm Thanh Diệp cảm nhận, có vô số đốm sáng nhạt nhòa đang lập lờ trôi dạt. Đó là tàn hồn của những tu sĩ, những phàm nhân, những sinh linh của thế giới cũ vừa bị diệt vong. Họ giống như những con thiêu thân mất phương hướng, bị ánh sáng yếu ớt của nghĩa trang thu hút nhưng lại không cách nào bước vào, vì nơi này có trận pháp vạn cổ ngăn cách giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và hư vô.
“Chết dọc đường là một nỗi khổ lớn nhất của người tu hành.” Cố Trường An thở dài một tiếng, đặt chén trà xuống. “Bên ngoài kia, có không ít kẻ từng là đối đầu với ta, cũng có kẻ từng tôn kính gọi ta là tiền bối. Giờ đây, tất cả đều chỉ còn là một nắm tàn linh.”
“Sư tôn, chúng ta có thể làm gì không?” Lâm Thanh Diệp hỏi, trong ánh mắt nàng thoáng hiện lên vẻ xót thương. Dẫu theo Cố Trường An đã lâu, học được cái tính “cẩu” và sự thận trọng, nhưng trái tim nàng vẫn chưa thể hoàn toàn lãnh khốc như đá.
Cố Trường An đứng dậy, lấy từ trên vách lều ra chiếc *U Minh Đăng* cũ kỹ. Hắn không trực tiếp trả lời nàng, mà lại nhìn về phía Lão Hắc: “Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu ta thu nhận những tàn hồn này, thiên đạo của kỷ nguyên mới sẽ ghi nợ cho ta, hay là sẽ ban thưởng cho ta?”
Lão Hắc thu chân lại, bò dậy, vẻ mặt hiếm khi trở nên nghiêm túc: “Ngươi định làm thật sao? Thu nhận những tàn hồn này đồng nghĩa với việc ngươi gánh vác nhân quả của cả một kỷ nguyên đã mất. Nếu sau này kỷ nguyên mới thành hình, họ sẽ là những 'kẻ lậu vé', là dị số của trời đất. Thiên đạo sẽ tìm đến ngươi mà tính sổ đấy.”
Cố Trường An khẽ cười, một nụ cười có chút tự giễu, có chút ngông nghênh: “Mười vạn năm qua, ta quét bao nhiêu mộ, tiễn đưa bao nhiêu đời đại năng, nhân quả trên người ta đã sớm đắp thành núi rồi. Thêm một ít cũng chẳng sao. Hơn nữa… ta ghét sự ồn ào. Để chúng khóc than ngoài kia, ta uống trà không ngon.”
Nói đoạn, Cố Trường An bước ra khỏi lều cỏ. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống nền đất nghĩa trang đều khiến các trận pháp cổ xưa dưới lòng đất rung động, phát ra những tiếng ngân nga như tiếng chuông chiều từ một ngôi chùa xa xôi.
Hắn đi tới ranh giới của nghĩa trang, nơi một bức màn ánh sáng mỏng manh đang ngăn cách với hư không. Cố Trường An nâng *U Minh Đăng* lên cao. Hắn không dùng linh lực, mà chỉ dùng một hơi thở của “Thủ Mộ Nhân Kinh”.
“Vèo!”
Ngọn lửa xanh biếc trong đèn bùng lên, soi sáng một vùng hư không rộng lớn. Ngay lập tức, hàng vạn, hàng triệu tàn hồn đang vất vưởng ngoài kia như tìm thấy sợi dây cứu mạng, họ cuồng loạn lao về phía ánh sáng.
“Hỗn xược!” Cố Trường An quát khẽ, thanh âm không lớn nhưng lại như thiên lôi giáng xuống tâm khảm mỗi tàn hồn. “Muốn vào nghĩa trang của ta, phải bỏ lại oán hận, buông xuống vinh quang. Kẻ nào còn tâm niệm quấy rối, ta sẽ khiến các ngươi hồn phi phách tán ngay lập tức.”
Chiếc *Trần Hiêu Chổi* trong tay trái của hắn quét nhẹ một nhịp vào hư không. Một vòng sóng ánh sáng lan tỏa, những tàn hồn tà ác, mang theo sát ý mãnh liệt ngay lập tức bị đẩy lui, thậm chí có vài bóng đen rít lên đau đớn rồi tan biến. Những kẻ còn lại, đa số là phàm linh và những tu sĩ tâm trí đã mệt mỏi, liền quỳ thụp xuống giữa không trung, hướng về phía hắn mà dập đầu.
Cố Trường An thu hồi sát khí, giọng nói trở nên trầm buồn và từ bi: “Vạn Cổ Nghĩa Trang mở cửa, không nhận người sống, chỉ thu linh hồn. Từ hôm nay, các ngươi sẽ là dân cư của cõi mộ này, giúp ta chăm sóc hoa Bỉ Ngạn, lau dọn bia đá cho những bậc tiền bối đi trước. Đổi lại, ta cho các ngươi một nơi trú ngụ, bảo đảm các ngươi không bị hư không cắn nuốt, đợi đến ngày kỷ nguyên mới khai mở, có lẽ sẽ có một cơ hội đầu thai.”
Hắn xoay người, vẫy nhẹ tay. Bức màn chắn mở ra một khe hở nhỏ. Những luồng sáng nhạt nhòa bay vào như những bầy đom đóm khổng lồ trong đêm.
Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng này, trong lòng chấn động không thôi. Nàng thấy một vị lão tướng quân cụt tay, giáp trụ nát bươm, khi bước qua ranh giới đã khóc không thành tiếng rồi hóa thành một bóng mờ lặng lẽ ngồi bên cạnh một ngôi mộ vô danh. Nàng thấy một bà lão bế trên tay đứa cháu nhỏ, bóng dáng họ hư ảo đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan, nhưng khi vào đến trong nghĩa trang, được hơi ấm của linh mạch bảo bọc, đứa trẻ bắt đầu ngủ say trên tay bà.
Thậm chí, có cả những linh hồn của yêu thú, của linh vật, tất cả đều tìm cho mình một góc nhỏ trong nghĩa trang khổng lồ này để trú ngụ.
Mười vạn năm qua, Vạn Cổ Nghĩa Trang luôn vắng vẻ, nay bỗng chốc trở nên “đông đúc” theo một nghĩa tâm linh nào đó.
Bỗng nhiên, từ trong đám tàn hồn, có ba luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ bùng phát. Đó là tàn hồn của ba vị Chuẩn Đế của thế giới cũ. Dù thân xác đã mất, dù thần hồn chỉ còn lại chưa đầy một phần mười, nhưng uy thế của những kẻ từng đứng đầu một phương vẫn vô cùng đáng sợ.
“Tiểu tử! Ngươi là ai mà dám ra điều kiện với bọn ta?” Một lão giả mặc bào đen, đôi mắt rực lửa ma quỷ gào lên. “Nghĩa trang này đạo vận sung túc, linh khí tinh khiết, lại có thể che giấu thiên cơ… Đây chính là tiên cơ để bọn ta sống lại! Mau giao ra quyền kiểm soát trận pháp, nếu không đừng trách bọn ta cá chết lưới rách!”
Hai vị Chuẩn Đế còn lại cũng tiến tới, vây quanh Cố Trường An. Họ không cam tâm chỉ làm một tàn hồn bảo vệ nghĩa trang, họ muốn chiếm lấy nơi này để làm cơ sở cho sự tái sinh.
Lão Hắc từ đằng xa cười lạnh: “Đúng là mấy lão già không biết sống chết. Ở ngoài kia hô mưa gọi gió quen rồi, vào đây vẫn tưởng mình là đại ca sao?”
Cố Trường An sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Hắn nhìn ba vị Chuẩn Đế bằng ánh mắt nhìn những người đã chết hẳn.
“Ta đã nói rồi, vào đây là để an nghỉ. Các ngươi lại muốn gây rối.”
“Chết đi!” Lão giả bào đen ra tay trước, một đạo ma trảo khổng lồ bằng tàn hồn đánh xuống, muốn bóp nát thần hồn của Cố Trường An.
Cố Trường An chỉ đơn giản giơ chổi tre lên.
“Tẩy trần!”
Hắn quét một nhát. Nhát quét này không dùng lực, nhưng lại mang theo quy tắc “Thời Gian” và “Cái Chết” tích lũy từ mười vạn năm thủ mộ.
“Xoạt!”
Một đạo gợn sóng màu xám lan qua. Ma trảo của vị Chuẩn Đế kia như tuyết gặp nắng xuân, tan biến không một vết tích. Không chỉ vậy, cơ thể tàn hồn của lão bắt đầu mờ nhạt đi với tốc độ kinh hoàng. Lão lão giả kinh hãi tột độ, hét lên: “Quy tắc thời gian? Ngươi… ngươi là ai?”
“Ta chỉ là một người quét rác.”
Cố Trường An bước tới một bước, áp lực từ thân thể hắn bùng nổ, khiến toàn bộ nghĩa trang rung chuyển. Hình bóng mười vạn ngôi mộ phía sau lưng hắn đồng loạt tỏa sáng, vạn cổ anh linh như đồng thanh quát một tiếng: “Trấn!”
Ba vị Chuẩn Đế đồng loạt quỳ rạp xuống đất, thần hồn suýt chút nữa tan rã. Họ kinh hoàng nhận ra, thiếu niên trông có vẻ bình thường này thực chất là một vị thần linh không thể xâm phạm trong mảnh đất này. Tại nghĩa trang này, hắn chính là Chúa tể, là Diêm Vương, là quy tắc tối cao.
“Muốn sống, hay muốn tan biến ngay lập tức?” Cố Trường An lạnh nhạt hỏi.
“Bọn… bọn ta sai rồi! Xin thủ mộ đại nhân tha mạng! Chúng ta nguyện ý quy thuận!” Ba vị Chuẩn Đế run rẩy dập đầu, sự kiêu ngạo hoàn toàn bay sạch.
Cố Trường An hừ nhẹ một tiếng, chỉ tay về phía khu vực rừng trúc bỉ ngạn phía sau: “Đến đó đi. Từ nay về sau, các ngươi phụ trách trông coi khu vực phía Đông. Hàng ngày phải dọn dẹp lá khô, chăm bón hoa cỏ. Nếu có kẻ nào đột nhập hay tàn hồn khác quấy rối, ta sẽ tính sổ với các ngươi.”
Ba vị Chuẩn Đế lủi thủi bay đi, không dám ngoái đầu lại.
Khi mọi thứ dần ổn định, Cố Trường An cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể. Hệ thống “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo” trong đầu hắn liên tục vang lên những thông báo.
*“Thu nhận mười vạn tàn linh của thế giới cũ, công đức vô lượng. Đạo vận tích lũy tăng thêm 10%. Kích hoạt kỹ năng đặc biệt: Linh Hồn Chi Chủ.”*
*“Nhận được: Kiến Thiết Chi Thạch (Hạng nhất) – Có thể dùng để mở rộng quy mô nghĩa trang trong hư không.”*
*“Nhiệm vụ Thủ Hộ Thế Giới Cũ hoàn thành một giai đoạn. Phần thưởng: Thái Sơ Tiên Thể tiến cấp giai đoạn 2.”*
Cố Trường An hít sâu một hơi. Cảm giác sức mạnh gia tăng không làm hắn quá hào hứng bằng việc hắn cảm nhận được mối liên kết giữa mình và hư không dường như đã trở nên sâu đậm hơn. Nghĩa trang lúc này không còn là một hòn đảo lơ lửng vô nghĩa nữa, mà nó đang thực sự trở thành một “hạt giống”. Những tàn hồn hắn vừa thu nhận chính là linh tính, là tinh hoa của một kỷ nguyên đã qua.
Hắn trở lại lều cỏ, ngồi xuống chén trà vẫn còn ấm.
Lão Hắc bò tới, tò mò hỏi: “Ngươi thực sự định mang theo cái gánh nặng này sao? Ngươi biết đấy, để duy trì sự sống (dưới dạng linh hồn) cho bấy nhiêu kẻ, cái giá về linh khí và quy tắc là không nhỏ đâu.”
Cố Trường An nhấp một ngụm trà, nhìn về phía những bóng mờ đang lẩn khuất giữa các mộ phần, thản nhiên nói: “Lão Hắc, ngươi nói thế giới mới sẽ được hình thành như thế nào?”
Lão Hắc ngẩn ra: “Thì… linh khí ngưng tụ lại từ hư không, các quy tắc hỗn loạn sẽ được sắp xếp lại theo một trật tự mới do Thiên Đạo mới định đoạt. Đó là chuyện của hàng triệu năm sau.”
“Sai rồi.” Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt trở nên xa xăm. “Nếu không có mầm mống, thế giới mới chỉ là một vùng đất hoang sơ không có ký ức. Ta giữ lại những tàn hồn này, giữ lại những bí pháp, những câu chuyện, những nụ cười và tiếng khóc của họ… Chính là ta đang giữ lại linh hồn cho kỷ nguyên tới. Khi thế giới mới ra đời, họ sẽ đầu thai, họ sẽ mang theo những sợi dây nhân quả mờ nhạt từ thế giới cũ để tiếp nối sự sống. Đó mới gọi là Luân Hồi.”
Lão Hắc im lặng hồi lâu, rồi khẽ thốt lên: “Ngươi… ngươi muốn làm Cha đẻ của kỷ nguyên mới? Ngươi muốn điều khiển hướng đi của thế giới tiếp theo sao?”
Cố Trường An cười ha ha, nụ cười hiền lành nhưng lại ẩn chứa dã tâm của một kẻ trường sinh đã thấu hiểu vạn vật: “Ta không điều khiển. Ta chỉ là một người làm vườn. Ta gieo hạt, ta tưới nước, còn nó nở ra hoa gì, đó là việc của nó. Nhưng ít nhất, ta muốn thế giới tiếp theo phải thú vị hơn thế giới vừa bị phá hủy kia.”
Lâm Thanh Diệp ngồi nghe sư tôn luận đạo, trong lòng nàng ngập tràn sự sùng bái. Ở bên ngoài, những vị Tiên Đế chỉ biết tranh giành tài nguyên, đánh nhau để kéo dài thọ nguyên thêm vài ngàn năm. Còn sư tôn của nàng, dù chỉ là một người canh mộ, nhưng mỗi hành động của hắn đều đang âm thầm nhào nặn ra vận mệnh của toàn bộ vũ trụ trong tương lai.
Những ngày sau đó, Vạn Cổ Nghĩa Trang trôi dạt trong hư không một cách yên bình hơn. Các tàn hồn mới vào dần thích nghi với cuộc sống yên tĩnh. Họ nhìn thấy Cố Trường An mỗi ngày đều dậy sớm quét dọn, liền chủ động tranh lấy công việc đó. Họ nhìn thấy Lâm Thanh Diệp tu luyện, liền có những vị đại năng từ thời cổ đại hiện hồn ra chỉ điểm.
Nghĩa trang, vốn dĩ là nơi đáng sợ nhất, u ám nhất, nay lại tràn đầy sự ấm áp kỳ lạ của hy vọng.
Cố Trường An đứng trên đỉnh của ngọn đồi cao nhất trong nghĩa trang, nhìn xuống “Vạn Cổ Tiên Chu” đang dần hoàn thiện nhờ vào việc sử dụng những viên *Kiến Thiết Chi Thạch*. Hắn lấy ra một mảnh gỗ, khắc lên đó hai chữ lớn: **TRƯỜNG AN**.
“Hư không vô tận, tuế nguyệt vô thường. Ta thủ mộ mười vạn năm, tiễn đưa một kỷ nguyên.”
“Giờ đây, ta sẽ đón chào một kỷ nguyên mới. Khách hàng của ta, hãy cứ ngủ yên. Ta vẫn sẽ ở đây, cho đến khi trời đất tái sinh, cho đến khi vạn vật luân hồi một lần nữa.”
Bóng dáng hắn dưới ánh đèn U Minh đổ dài trên mặt đất, cô độc mà vĩ đại. Trên bầu trời hư không phía trên nghĩa trang, một sợi tơ ánh sáng nhỏ nhoi của Thiên Đạo mới bắt đầu nảy mầm, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại dai dẳng bất tuyệt. Sợi tơ đó nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay của Cố Trường An, như một lời hứa hẹn, như một sự thừa nhận.
Trong hư không vĩnh hằng, tiếng chuông cổ trong nghĩa trang lại vang lên. “Boong… Boong…”, tiếng chuông xé toạc bóng tối, báo hiệu cho một hành trình mới bắt đầu từ tro tàn.
Cha đẻ của kỷ nguyên mới, hay chỉ đơn giản là một người canh mộ lười biếng thích uống trà? Có lẽ, với Cố Trường An, điều đó chẳng quan trọng. Điều quan trọng nhất là, hôm nay hoa Bỉ Ngạn lại nở thêm một đóa mới, rực rỡ và đỏ thắm vô ngần.