Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 156: Trồng lại cây sự sống từ tro tàn**
CHƯƠNG 156: TRỒNG LẠI CÂY SỰ SỐNG TỪ TRO TÀN
Hư không mênh mông vô định, không có khái niệm đông tây nam bắc, cũng chẳng có lấy một tia sáng mặt trời hay trăng sao làm điểm tựa. Vạn Cổ Nghĩa Trang giờ đây giống như một hòn đảo đơn độc, hay đúng hơn là một chiếc thuyền lớn bằng đá cổ xưa, lặng lẽ trôi dạt trong màn đêm vĩnh cửu. Sau khi Thiên Đạo sụp đổ và kỷ nguyên cũ bị quét sạch, những gì còn sót lại chỉ là những mẩu vụn của các đại lục đã tan vỡ và những tàn tro xám xịt của quy tắc nhân quả.
Cố Trường An tay cầm Trần Hiêu Chổi, chậm rãi quét qua từng bậc đá xanh dẫn lên chính điện của nghĩa trang. Mỗi nhát chổi đi qua, một lớp bụi mỏng mang màu sắc xám trắng của ký ức tan biến đều được gom lại một chỗ. Đống "bụi" này, nếu rơi vào tay bất kỳ một vị Chân Tiên nào ở thời đại cũ, có lẽ sẽ khiến họ phải phát điên mà tranh đoạt, bởi đó chính là mảnh vỡ của Đạo vận, là dư âm của một thế giới đã chết.
Nhưng ở đây, chúng chỉ là bụi bẩn cần được dọn dẹp.
Lão Hắc – con rùa đen mang trên mình lớp mai như những phiến thạch cổ, đang nằm gối đầu lên một bia mộ đã mòn vẹt. Nó lim dim đôi mắt, lười biếng nhìn bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp của Cố Trường An, rồi ngáp dài một cái:
"Trường An à, ngươi quét suốt ba ngày rồi. Cái thứ bụi bẩn của trời đất đã chết này, có quét thêm mười vạn năm nữa cũng không sạch được đâu. Huống hồ, giờ này ngoài chúng ta và những kẻ đang ngủ dưới kia ra, làm gì còn ai để mà giữ sạch sẽ cho xem?"
Cố Trường An không dừng tay, giọng nói của hắn trầm mặc như nước hồ sâu:
"Quét dọn không phải để cho người khác xem. Người chết cần sự thanh thản, mà ta… cũng cần sự bình tâm. Hơn nữa, những tàn tro này là 'phân bón' tốt nhất cho việc chúng ta sắp làm."
Lão Hắc vừa nghe đến hai chữ "phân bón", đôi mắt ti hí bỗng sáng rực lên:
"Ngươi quyết định rồi sao? Thực sự muốn trồng cái thứ đó? Ngươi có biết cái giá phải trả để đánh thức một kỷ nguyên từ trong hư vô là gì không?"
Cố Trường An dừng chổi, đứng lặng giữa hàng nghìn ngôi mộ trắng. Ánh sáng từ chiếc U Minh Đăng treo lơ lửng phía sau lưng hắn hắt ra một quầng sáng xanh nhạt, bao phủ lấy một khoảng nhỏ trong bóng tối đặc quánh. Hắn nhìn về phía trung tâm nghĩa trang, nơi có một khoảng đất trống bấy lâu nay vẫn luôn là "vùng cấm" ngay cả với Lâm Thanh Diệp.
"Mười vạn năm trước, ta nhặt được một hạt giống khô héo trong miệng một vị Tiên Đế khi hắn tự tay đào hố chôn mình." Cố Trường An khẽ nói, ký ức xa xăm ùa về. "Vị ấy trước khi nhắm mắt đã nói rằng: 'Nếu một ngày thiên địa không còn, nếu vạn vật chỉ còn là tro tàn, hãy gieo hạt giống này. Nó không cần nước, không cần ánh sáng, nó cần sự kết thúc để bắt đầu'."
Hắn thò tay vào tay áo rộng thùng thình, lấy ra một hạt giống nhỏ màu đen xám, không có một chút sức sống nào tỏa ra, trông không khác gì một mảnh than đá bị đốt dở.
Đúng lúc này, Lâm Thanh Diệp bước tới từ phía hậu đường. Nàng mặc một bộ đạo bào giản dị, mái tóc buộc gọn sau gáy, khí chất của một nàng công chúa kiêu sa ngày nào giờ đã được thay thế bằng sự trầm tĩnh của một người đã chứng kiến ngày tàn của thế giới. Nàng bưng một khay trà nhỏ, bước chân nhẹ tênh, cung kính đứng sau lưng Cố Trường An:
"Sư tôn, nước từ suối Hoàng Tuyền đã được đun nóng bằng tàn lửa của U Minh Đăng. Người dùng một chút để tịnh tay chứ?"
Cố Trường An quay đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng:
"Thanh Diệp, lại đây. Hôm nay ta không uống trà. Ta muốn nàng cùng ta chứng kiến sự khởi đầu của một thế giới mới."
Lâm Thanh Diệp sững sờ. Nàng nhìn hạt giống trên tay hắn, rồi nhìn xung quanh nghĩa trang vắng lặng. Một thế giới mới? Giữa một nghĩa trang trôi dạt trong hư không không có lấy một hơi ấm sinh mệnh sao?
Cố Trường An tiến về phía tâm điểm của nghĩa trang – nơi mà mười vạn năm qua, hắn chưa bao giờ đặt chân lên quá lâu để tránh quấy rầy long mạch cuối cùng của giới này. Hắn cúi người, dùng bàn tay không hề có vết chai sạn của mình, từ từ bới từng lớp đất màu tím sẫm. Lớp đất này đẫm "tử khí", nhưng kỳ lạ thay, khi đôi tay hắn chạm vào, tử khí ấy bỗng trở nên ôn nhu như nước, tựa hồ đang vui mừng chào đón chủ nhân của nó.
Khi một cái hố nhỏ được đào xong, Cố Trường An không gieo hạt giống ngay. Hắn quay sang bảo Lâm Thanh Diệp:
"Thắp mười vạn nén hương quanh đây cho ta. Nhớ kỹ, mỗi ngôi mộ một nén, không được thiếu, cũng không được thừa. Dùng hơi thở của mười vạn linh hồn làm chất dẫn, dùng ký ức của họ làm ánh sáng."
Lâm Thanh Diệp không hỏi thêm, nàng hiểu rằng mỗi lời sư tôn nói đều ẩn chứa thiên cơ mà nàng chưa thể chạm tới. Nàng bắt đầu di chuyển như một làn khói giữa những dãy mộ. Cứ mỗi lần nàng thắp lên một nén hương, một sợi khói mảnh dẻ lại bay lên, không tan vào hư không mà lờ lững trôi về phía trung tâm, tạo thành một mạng lưới sương mù mờ ảo.
Trong lúc đó, Cố Trường An lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ. Bên trong không phải đan dược quý giá, mà là những giọt nước mắt của sự nuối tiếc mà hắn đã thu thập được từ linh hồn những vị cường giả trước khi họ tan biến hoàn toàn. Hắn đổ từng giọt vào cái hố nhỏ, sau đó mới đặt hạt giống vào giữa.
"Cái hạt giống này…" Lão Hắc lồm cồm bò tới, giọng run run: "Lẽ nào là 'Trường Sinh Mẫu Thụ' trong truyền thuyết?"
Cố Trường An không xác nhận, cũng không phủ nhận. Hắn bắt đầu tụng niệm một loại ngôn ngữ cổ xưa, không phải ngôn ngữ của loài người, cũng chẳng phải của thần ma. Đó là âm thanh của thời gian, là tiếng rì rào của những dòng sông nhân quả đã cạn khô.
Ngay khi hạt giống được lấp đất, mặt đất của nghĩa trang đột ngột rung chuyển dữ dội. Mười vạn nén hương mà Lâm Thanh Diệp vừa thắp bỗng nhiên cháy rực rỡ, khói hương cuồn cuộn đổ về trung tâm như vạn sông đổ về biển lớn.
Dưới lòng đất, những linh hồn đại năng bấy lâu nay im hơi lặng tiếng bỗng nhiên đồng loạt phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Vị Kiếm Tiên từ một ngôi mộ xa xôi tỏa ra một luồng kiếm ý thuần túy nhất để bảo vệ không gian. Vị Ma Nữ tuyệt thế rải ra những sợi tơ u minh để bao bọc lấy mầm sống. Dược Thần hiến dâng những dư vị thuốc cuối cùng còn đọng lại trên bộ xương khô của mình.
Tất cả bọn họ, dù đã chết mười vạn năm hay chỉ vừa mới nằm xuống, vào lúc này đều đang dốc hết những gì còn lại để tưới bón cho một hy vọng.
Cố Trường An đứng ở trung tâm của cơn bão khí vận đó, vạt áo hắn bay phần phật nhưng biểu cảm vẫn bình thản lạ thường. Hắn đưa Trần Hiêu Chổi lên trời, vạch một đường mạnh mẽ vào hư không.
"Khách của Vạn Cổ Nghĩa Trang, hãy cho hạt giống này mượn một chút tuế nguyệt của các ngươi!"
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên sâu trong tâm linh của mọi thực thể hiện hữu. Từ đống tro tàn xám xịt mà Cố Trường An đã quét được trước đó, những tia sáng lấp lánh bắt đầu bay ra, tụ hội thành một vầng hào quang rực rỡ.
Chậm rãi, từ mặt đất cằn cỗi và tử khí nồng nặc, một mầm xanh bé nhỏ, yếu ớt như thể một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay, bắt đầu nhú lên.
Lâm Thanh Diệp nín thở. Nàng chưa bao giờ thấy màu xanh nào đẹp đến thế. Trong cái thế giới đen trắng và u ám này, mầm xanh ấy rạng ngời như một viên ngọc bảo bối. Nó mang theo hơi thở của mùa xuân, của sự sống, và của một khởi đầu mà mười vạn năm qua thế giới này chưa từng được biết tới.
Cây sự sống lớn dần, không phải theo cách của những cái cây bình thường. Mỗi một giây, nó lại hấp thụ một lượng tử khí khổng lồ, chuyển hóa thành sinh khí tinh khiết. Thân cây chuyển từ màu xanh nhạt sang màu vàng ròng, trên cành lá bắt đầu xuất hiện những đường vân phức tạp, đó chính là những đạo tắc mới đang dần được hình thành.
"Trời ạ…" Lão Hắc thốt lên, bốn chân rùa bủn rủn: "Ngươi thực sự đang tạo ra một Thiên Đạo mới bằng cách… dùng người chết để nuôi người sống?"
Cố Trường An thu chổi lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đây là lần đầu tiên trong mười vạn năm qua hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực hơn bao giờ hết.
"Kẻ sống làm khổ kẻ sống, kẻ mạnh bóc lột kẻ yếu, Thiên Đạo cũ vì thế mà thối rữa. Nhưng những người nằm ở đây, họ đã buông bỏ tất cả tranh giành, chỉ còn lại sự thật và những khát vọng thuần túy nhất. Dùng khát vọng của người chết để gieo mầm cho người sống, cái cây này sẽ không có tham lam, không có tàn độc."
Cây nhỏ nay đã cao bằng người, tán lá xòe rộng bao phủ lấy khu vực trung tâm. Những đóa hoa Bỉ Ngạn quanh nghĩa trang vốn dĩ mang màu đỏ của máu, nay bỗng chốc rùng mình, dần dần chuyển sang một màu trắng thanh khiết, như thể được rửa sạch khỏi tội lỗi và oán hận.
Cố Trường An bước tới gần cây, đặt tay lên lớp vỏ ấm áp của nó. Hắn cảm nhận được nhịp đập của sự sống đang lan tỏa từ tâm trái đất của Vạn Cổ Tiên Chu đi khắp mọi ngõ ngách. Chiếc thuyền đá khổng lồ đang trôi dạt trong hư không bỗng nhiên định vị được phương hướng. Nó không còn là một mảnh vỡ mục nát nữa, mà đã trở thành một "Tế bào sinh mệnh" giữa cơ thể tàn héo của vũ trụ.
"Sư tôn," Lâm Thanh Diệp đi tới cạnh hắn, giọng nói run rẩy vì xúc động: "Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Thế giới bên ngoài… liệu có còn ai thấy được cái cây này không?"
Cố Trường An nhìn ra màn đêm vĩnh hằng phía trước, nơi xa xa dường như có những điểm sáng mờ nhạt của các mảnh vỡ thế giới khác đang bị hút về phía này.
"Hữu xạ tự nhiên hương. Sự sống có sức hút mạnh hơn cái chết rất nhiều. Chúng ta chỉ cần 'cẩu' ở đây, chờ đợi những vị khách cuối cùng của kỷ nguyên cũ tìm tới. Người tốt ta sẽ cho họ một chỗ ngồi dưới gốc cây này để bắt đầu lại. Kẻ xấu…"
Hắn liếc nhìn về phía hàng nghìn ngôi mộ đang rung động vì hưng phấn:
"Kẻ xấu muốn đến đây quật mộ cướp hạt giống, thì mười vạn linh hồn này đang thiếu phân bón để cây ra hoa kết trái đấy."
Lão Hắc cười khì khì, rút đầu vào mai tìm một tư thế ngủ mới dưới bóng râm của cái cây vừa mọc:
"Đúng đúng, cứ tiếp tục 'cẩu' thôi. Ta thích cái triết lý này. Có ăn, có chỗ ngủ, có bóng mát, mà lại còn là tổ tông của cả một kỷ nguyên tương lai. Trường An, ngươi thực sự là kẻ âm hiểm nhất mà ta từng gặp."
Cố Trường An không để ý đến lời trêu chọc của con rùa già. Hắn lấy bình trà cũ ra, rót một chén, hương thơm của trà hòa quyện với hương vị của sự sống mới lan tỏa trong không gian. Hắn nhìn lên tán lá rậm rạp, nơi một trái nhỏ đang dần hình thành. Trong trái đó, dường như lấp lánh hình ảnh của núi non, sông ngòi, và bóng dáng của những sinh linh sắp sửa được tái sinh.
Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thanh thản chưa từng có.
Mười vạn năm thủ mộ, cô độc là thật, khô khan là thật. Nhưng vào lúc này, nhìn cái mầm xanh kia hiên ngang giữa hư không, Cố Trường An biết rằng mình đã thắng. Hắn không thắng bằng cách tiêu diệt kẻ thù, mà thắng bằng cách sống lâu hơn cả sự sụp đổ của thế giới, thắng bằng cách kiên nhẫn nhặt nhạnh từng mẩu vụn của cái chết để ghép lại thành một bức tranh sự sống hoàn mỹ.
Cơn gió từ cây sự sống thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của mười vạn linh hồn. Họ không còn oán than về cái chết, họ đang hát về sự hồi sinh.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của hư không, Vạn Cổ Tiên Chu tỏa sáng rực rỡ, giống như một ngọn hải đăng duy nhất trong biển tối, chở theo hy vọng của quá khứ đi tới tương lai.
Và người canh mộ, vẫn như thường lệ, đứng dậy, cầm lấy cây chổi.
"Mầm cây đã mọc, lá đã ra. Lại có thêm việc để làm rồi."
Cố Trường An khẽ lẩm bẩm, rồi chậm rãi bước về phía những ngôi mộ phía tây, nơi những chiếc lá rụng từ cây sự sống đang dần phủ lên bia mộ của một vị Ma Đế, mang lại cho nơi đó một hơi ấm kỳ lạ giữa mùa đông vĩnh cửu của vũ trụ.
Mười vạn năm trước, hắn bắt đầu bằng việc chôn cất.
Mười vạn năm sau, hắn bắt đầu bằng việc trồng cây.
Nhân quả một vòng luân chuyển, cuối cùng cũng chỉ quay về một chữ: Đạo.
Chương này khép lại bằng bóng lưng của Cố Trường An hòa lẫn vào bóng cây, cao vời vợi mà cũng bình dị đến nao lòng. Thiên địa có thể diệt, vạn cổ có thể tan, nhưng chỉ cần người canh mộ còn đó, sinh mệnh sẽ không bao giờ là đường cùng.