Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 157: Một vạn năm nữa lại trôi qua**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:06:48 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 157: MỘT VẠN NĂM NỮA LẠI TRÔI QUA

Trong hư không vô tận, không có mặt trời mọc, không có trăng lặn, khái niệm thời gian vốn dĩ đã trở nên mơ hồ. Chỉ có nhịp đập khe khẽ, nhịp nhàng từ rễ của Thái Sơ Sinh Mệnh Thụ truyền vào lòng đất của Vạn Cổ Tiên Chu là thước đo duy nhất cho sự hiện hữu của tuế nguyệt.

Mười vạn năm đầu tiên, Cố Trường An học cách thích nghi với cô độc.

Một vạn năm tiếp theo này, hắn học cách chung sống với hư vô.

Cố Trường An ngồi trên một tảng đá xanh phủ đầy rêu phong, mái tóc đen dài không buộc, xõa tung trên bờ vai. Hắn không già đi, khuôn mặt vẫn giữ vẻ thanh tú của một thiếu niên, nhưng đôi mắt ấy… đôi mắt ấy dường như đã chứa đựng sự sụp đổ của ngàn vạn tinh hà. Trong con ngươi của hắn, không còn thấy sự sắc sảo của một tu sĩ tranh cường hiếu thắng, chỉ còn lại một mặt hồ phẳng lặng đến đáng sợ, không một gợn sóng.

Hắn khẽ nâng tay, một chiếc lá xanh biếc từ trên tán cây Thái Sơ Sinh Mệnh Thụ lơ lửng rơi xuống, đậu nhẹ trên lòng bàn tay hắn.

Mười một vạn năm.

Chính xác là một vạn năm kể từ ngày thế giới cũ tan rã và hắn đưa Vạn Cổ Tiên Chu tiến vào vùng hư không loạn lưu này. Đối với phàm nhân, một vạn năm là trăm thế hệ tang thương hải biến. Đối với tiên nhân, một vạn năm là một lần bế quan dài dằng dặc. Nhưng với Cố Trường An, một vạn năm chỉ đơn giản là thời gian để hắn quét sạch lá rụng trên mười vạn ngôi mộ thêm vài vạn lần, và pha thêm chừng nấy ấm trà xanh.

"Đinh!"

"Ký chủ đã thủ mộ thành công 110.000 năm."

"Nhận được phần thưởng: Thái Sơ Tạo Hóa Khí (100 sợi)."

"Nhận được phần thưởng: Thần thông – Chưởng Trung Thế Giới (Tầng thứ nhất)."

"Nhận được phần thưởng: Thọ nguyên vô tận (Ghi chú: Ngươi vẫn còn sống, đây là lời nhắc nhở định kỳ)."

Âm thanh khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu, nhưng Cố Trường An thậm chí không thèm chớp mắt. Hắn đã quá quen với những món quà từ cõi chết này. Hắn vung tay, một trăm sợi Thái Sơ Tạo Hóa Khí giống như những con rồng nhỏ màu tím nhạt thoát ra, lao vun vút vào thân cây Sinh Mệnh Thụ.

Thân cây rung động nhẹ, những tán lá xào xạc phát ra âm thanh như tiếng tiên nhạc. Nhờ có sự bồi đắp của hắn trong suốt một vạn năm qua, cái mầm nhỏ ngày nào giờ đã vươn cao vạn trượng, tàng cây che phủ gần như toàn bộ nghĩa trang, biến nơi đây thành một ốc đảo xanh mướt giữa sa mạc hư không xám xịt.

"Lại đem thứ tốt cho cây à? Ngươi thật là kẻ hoang phí nhất thế gian này đấy, Trường An."

Một âm thanh khàn khàn, lười biếng vang lên dưới chân tảng đá. Một con rùa đen to bằng chiếc nong, cái mai xù xì như chứa đựng cả một bản đồ sao cổ đại, từ từ thò đầu ra khỏi lớp bùn đất.

Lão Hắc.

Sau một vạn năm trôi qua, trông lão lại càng béo ra, hành động cũng chậm chạp hơn, nhưng đôi mắt híp lại của lão mỗi khi nhìn về phía cây thần đều lộ ra sự thèm thuồng không giấu giếm.

Cố Trường An không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: "Cây lớn thì thuyền mới vững. Hư không không có điểm dừng, nếu Sinh Mệnh Thụ không đủ mạnh để cắm rễ vào hỗn độn, Vạn Cổ Tiên Chu sớm muộn gì cũng bị phong hóa thành tro bụi."

Lão Hắc thở dài một hơi, miệng phun ra một ngụm trần khí: "Ngươi nói gì cũng đúng. Nhưng ta nói này, một vạn năm qua ngươi chỉ ngồi đó, không thấy chán sao? Ít nhất cũng phải lấy cái xác nào đó ra kể chuyện phiếm chứ? Vị Kiếm Tiên nằm ở ngôi mộ số chín kia kìa, linh hồn hắn hình như sắp tiêu tán hoàn toàn rồi, ngươi không vào 'vấn đạo' một chút để lấy nốt bộ Kiếm Kinh cuối cùng à?"

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy cây chổi Trần Hiêu dựa bên cạnh. Hắn chậm rãi bước đi trên con đường mòn nhỏ giữa các dãy mộ.

"Người chết cần sự yên tĩnh," Hắn nhẹ giọng nói, tiếng bước chân sột soạt trên lá khô. "Hắn đã đưa cho ta ba phần tư tinh túy đời mình để đổi lấy một chỗ nằm hướng nam. Ta đã hứa sẽ để hắn ngủ ngon, chẳng lẽ lại vì một chút lợi ích mà đánh thức giấc ngủ của hắn sao?"

Hắn đi đến trước mộ của vị Kiếm Tiên nọ, lặng lẽ cúi người quét đi mấy sợi rêu bám trên bia đá.

Cẩu đạo, không chỉ là trốn tránh kẻ thù. Cẩu đạo của Cố Trường An là hòa mình vào sự vận hành của nhân quả mà không để lại vết tích. Hắn thủ hộ nghĩa trang mười vạn năm, hiểu rõ một điều: Tham lam là khởi đầu của sự diệt vong. Kẻ mạnh ngoài kia chết đi vì muốn sống mãi hoặc muốn có nhiều hơn. Còn hắn sống mãi, vì hắn chẳng muốn gì cả, ngoại trừ việc giữ cho những ngôi mộ này được sạch sẽ.

Bỗng nhiên, Vạn Cổ Tiên Chu rung chuyển dữ dội.

Đây là lần đầu tiên trong suốt một vạn năm, sự tĩnh lặng bị phá vỡ.

Cố Trường An nhướng mày, ánh mắt chiếu xuyên qua lớp sương mù dày đặc của nghĩa trang, xuyên qua tán lá cây thần, nhìn thẳng ra bên ngoài lớp màng bảo hộ của Tiên Chu.

Trong hư không xám xịt, có một vệt sáng khổng lồ đang lao tới. Đó là một mảnh vỡ lục địa còn sót lại từ kỷ nguyên trước, hoặc giả là một khối thiên thạch chứa đựng linh khí của một thế giới đã chết. Trên mảnh lục địa trôi nổi ấy, mờ ảo có những công trình kiến trúc đổ nát và… những luồng khí tức sống sót.

"Có khách sao?" Lão Hắc lật đật bò dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hiếm thấy. "Không đúng, khí tức này… mục nát, tàn độc. Là đám tàn dư của 'Đọa Thiên Giáo' vạn năm trước?"

Cố Trường An nhìn chằm chằm vào mảnh lục địa đang tiến gần. Hắn thấy được trên đó có những bóng người đang gào thét, họ đang điều khiển mảnh lục địa ấy va chạm vào Vạn Cổ Tiên Chu với ý đồ điên cuồng: Cướp lấy sự sống từ Thái Sơ Sinh Mệnh Thụ.

Đúng vậy, giữa hư không chết chóc này, Vạn Cổ Tiên Chu giống như một đĩa thịt mỡ thơm phức thu hút những kẻ đang chết đói trong bóng tối.

"Trường An, đánh không?" Lão Hắc hỏi, móng vuốt dưới chân đã bắt đầu tỏa ra hắc quang.

Cố Trường An lặng lẽ nhìn chổi trong tay, rồi nhìn mười vạn ngôi mộ phía sau lưng. Hắn đã thủ ở đây mười một vạn năm, tiễn đi bao nhiêu vị anh hùng, chôn cất bao nhiêu kẻ điên cuồng.

"Một vạn năm rồi không động tay động chân, thế gian hình như đã quên mất người canh mộ thực chất là làm cái gì."

Hắn khẽ thở dài, nhưng bước chân vẫn không tiến về phía cổng. Hắn chỉ đơn giản là cắm cây chổi Trần Hiêu xuống mặt đất trước ngôi mộ vị Kiếm Tiên nọ.

"Dậy đi thôi, có kẻ muốn quấy rầy giấc ngủ của ngươi đấy."

Lời vừa dứt, một đạo kiếm khí từ trong ngôi mộ vốn đã tĩnh lặng vạn năm đột ngột phóng lên trời xanh. Cả nghĩa trang rung chuyển. Không chỉ một ngôi mộ, mà mười ngôi, trăm ngôi, nghìn ngôi mộ bắt đầu phát ra những âm thanh trầm đục.

Cố Trường An không cần ra tay. Hắn đã nuôi dưỡng, tẩm bổ cho những linh hồn này bằng Thái Sơ Tạo Hóa Khí suốt một vạn năm qua. Nghĩa trang này không còn là nơi của cái chết thuần túy, mà là một pháo đài nhân quả đáng sợ nhất.

Xoẹt!

Đạo kiếm khí của vị Kiếm Tiên kia, dù chỉ là một sợi tàn hồn, nhưng dưới sự gia trì của quy tắc Tiên Chu, nó xé toạc hư không, chém thẳng vào mảnh lục địa đang lao tới.

Tiếng nổ vang trời. Những kẻ sống sót trên mảnh lục địa kia thậm chí chưa kịp nhìn thấy diện mạo của Tiên Chu đã bị một nhát kiếm ấy quét sạch thành hư không.

Cố Trường An đứng giữa cơn mưa bụi mờ, thần sắc không chút thay đổi. Hắn lại cầm chổi lên, tiếp tục quét tước như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Thời gian đúng là con số," Hắn lẩm bẩm. "Nhưng con số này đôi khi cũng thật ồn ào."

Lão Hắc nhìn đống tro tàn ngoài hư không, nuốt nước bọt một cái: "Ngươi… ngươi lại dùng chiêu này. Cứ như thế thì chẳng ai dám tìm đến đây chết để ngươi chôn nữa đâu."

Cố Trường An mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt nhìn về phía một quả nhỏ đang chín mọng trên cành cao của Sinh Mệnh Thụ. Quả đó lung linh huyền ảo, bên trong dường như có tiếng trẻ thơ nô đùa, có tiếng chim hót hoa nở.

"Chết chóc đã quá đủ rồi," Hắn nói, giọng nói chứa đựng một sự kỳ vọng thâm trầm. "Kỷ nguyên tiếp theo, có lẽ ta nên học cách đón chào những sinh mệnh mới thay vì chỉ tiễn biệt những người cũ."

Một vạn năm trôi qua nhanh như một chớp mắt. Nhưng Cố Trường An biết, đây chỉ mới là sự bắt đầu của một vòng lặp dài hơn. Hắn thu chổi, quay người trở về lán cỏ nhỏ của mình. Bên bếp lửa vẫn còn ấm, ấm trà sen đang bắt đầu tỏa hương.

Trên Vạn Cổ Tiên Chu, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ có người canh mộ là vẫn cứ lẳng lặng mà đi, khắc ghi từng dấu chân vào dòng chảy bất tận của hư không. Mười một vạn năm, mười hai vạn năm… đối với Cố Trường An, chúng thật sự chỉ là những hạt cát nhỏ bé trong lòng bàn tay mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8