Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 158: Những sinh linh mới tò mò về \”Vùng đất cấm lơ lửng\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:07:32 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 158: NHỮNG SINH LINH MỚI TÒ MÒ VỀ “VÙNG ĐẤT CẤM LƠ LỬNG”**

Hư không mênh mông, vĩnh hằng và lạnh lẽo.

Giữa bóng tối sâu thẳm của vũ trụ bao la, nơi mà các vì sao mới đang dần hình thành từ đám mây tinh vân rực rỡ, có một vật thể khổng lồ đang lẳng lặng trôi dạt. Đó là Vạn Cổ Tiên Chu, một mảnh đất lơ lửng được bao bọc bởi một màn sương mù dày đặc màu xám tro. Màn sương ấy không phải là mây khói bình thường, mà là sự ngưng tụ của vô số sợi tơ nhân quả, đan xen chặt chẽ đến mức ngay cả quy tắc thời gian cũng khó lòng xuyên thấu.

Bên trong Tiên Chu, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt với sự hoang vu của ngoại giới.

Tiếng “xoạt… xoạt…” đều đặn vang lên trên con đường mòn dẫn vào khu mộ trung tâm.

Cố Trường An mặc một bộ đạo bào xám cũ kỹ, mái tóc đen được búi gọn bằng một thanh trâm gỗ đơn giản. Khuôn mặt hắn vẫn trẻ trung như mười vạn năm trước, nhưng đôi mắt thì sâu thẳm như chứa đựng cả một dòng sông lịch sử dài đằng đẵng. Đôi bàn tay vốn đã cầm chổi suốt hơn một vạn kỷ nguyên mới này trông có vẻ thô ráp, nhưng mỗi động tác đưa chổi đều mang theo một loại vận luật khó gọi tên, khiến những chiếc lá bỉ ngạn rụng xuống tự động xoay vần rồi bay vào một góc định sẵn.

“Lão Cố, ngươi xem, Sinh Mệnh Thụ lại nở thêm ba đóa hoa nữa rồi.”

Lão Hắc – con rùa đen với cái mai khắc đầy phù văn cổ xưa – đang nằm bò trên một tảng đá phẳng lỳ cạnh giếng nước. Nó lười biếng ngáp một cái, chiếc đuôi ngắn ngủn thỉnh thoảng lại ngoe nguẩy đuổi mấy con đom đóm tà linh đang lởn vởn xung quanh.

Cố Trường An dừng chổi, ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm nghĩa trang. Ở đó, một cây đại thụ cao chọc trời, tán lá vàng óng ánh như vàng ròng, đang tỏa ra những luồng khí tức thanh khiết đến cực điểm. Đó là Sinh Mệnh Thụ, thứ được hắn vun trồng từ tro tàn của kỷ nguyên cũ.

“Hoa nở là chuyện tốt, nhưng cũng đồng nghĩa với việc nhân quả lại bắt đầu sinh sôi,” Cố Trường An nhàn nhạt đáp, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một chút cảm giác tang thương của năm tháng. “Hương thơm của Sinh Mệnh Thụ đã bắt đầu bay ra ngoài sương mù nhân quả. Đám sinh linh mới ở các giới diện lân cận e rằng sẽ không ngồi yên được nữa.”

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng: “Đám oắt con ấy à? Tuổi thọ của cả tông môn chúng nó cộng lại chắc gì đã bằng một giấc ngủ của ta. Chúng nó mà dám bén mảng đến đây, ta liền há miệng nuốt chửng cả thuyền bay của chúng, coi như thêm chút điểm tâm.”

Cố Trường An mỉm cười không nói. Hắn bước đến bên cạnh Sinh Mệnh Thụ, đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ xù xì của nó. Một luồng ký ức mong manh hiện lên trong đầu.

*“Đinh! Bạn đã thủ hộ nghĩa trang được 112.400 năm. Nhận được phần thưởng: Thái Sơ Tiên Thể tiến hóa – Vạn Pháp Bất Nhập.”*

Tiếng thông báo máy móc của hệ thống vang lên trong thức hải, nhưng Cố Trường An đã sớm chẳng còn rung động. Đối với một người đã chứng kiến cả một thiên đạo sụp đổ và tự tay chôn cất mười vạn cường giả, phần thưởng hệ thống giờ đây chỉ như một chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt. Tu vi của hắn? Chính hắn cũng không rõ mình đang ở cảnh giới nào. Tiên Đế? Hay đã vượt qua cả định nghĩa về Tiên?

Dù sao, chỉ cần ở trong nghĩa trang này, hắn là vô địch. Và chỉ cần hắn còn sống, những người nằm dưới kia sẽ được ngủ yên.

Cùng lúc đó, tại một giới diện mới nảy mầm mang tên Thiên Nguyên Giới, cách Vạn Cổ Tiên Chu hàng triệu dặm hư không.

Trong điện nghị sự của Thái Dương Thần Giáo – tông môn mạnh nhất đương thời, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi đang tụ tập quanh một tấm bản đồ tinh không cổ xưa.

“Vân sư huynh, huynh thực sự tin vào truyền thuyết đó sao? Một vùng đất cấm lơ lửng chứa đựng bí mật của sự trường sinh vĩnh hằng?” Một thiếu nữ mặc váy lụa xanh, mắt ngời sáng đầy vẻ tò mò lên tiếng.

Người được gọi là Vân sư huynh – Vân Triệt, một thiên tài mới nổi của Thiên Nguyên Giới với tư chất hiếm thấy – khẽ vuốt ve thanh kiếm lệnh trên tay, ánh mắt đầy khát vọng: “Muội muội, tổ sư của chúng ta khi sắp lâm chung đã để lại một di ngôn. Ngài nói rằng ở hướng cực Bắc của hư không, có một con thuyền của các vị thần đang ngủ say. Ai tiến vào đó và nhận được sự thừa kế, người đó sẽ trở thành chủ nhân của kỷ nguyên mới này.”

“Nhưng nơi đó được gọi là ‘Vô Sinh Chi Địa’,” một nam tử khác có vẻ thận trọng hơn can ngăn. “Tất cả những tàu thám hiểm từng đi sâu vào vùng sương mù xám đó đều không bao giờ trở lại. Ngay cả một vị Trưởng lão của Kiếm Tông đạt đến độ kiếp cảnh cũng mất tích ở đó mười năm trước.”

Vân Triệt hừ lạnh: “Đó là vì họ chưa có ‘Dẫn Linh Châm’ này. Ta đã tốn trăm năm để rèn đúc nó từ mảnh vỡ của một cổ vật nhặt được ở phế tích thiên ngoại. Lần này, ta sẽ chứng minh cho thế giới thấy, thiên mệnh thuộc về ta.”

Ba ngày sau, một chiến thuyền bằng đồng xanh khổng lồ mang theo khí thế hào hùng, xé tan màng nhĩ của hư không, lao thẳng về phía màn sương xám của Vạn Cổ Tiên Chu.

Vân Triệt đứng ở mũi tàu, nhìn về phía trước. Khi chiến thuyền chạm vào lớp sương mù đầu tiên, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương chợt ùa về, khiến ngay cả hỏa diễm hộ thân của hắn cũng phải chao đảo.

“Cảnh giác! Bật trận pháp hộ tàu cấp cao nhất!” Vân Triệt hét lớn.

Bên trong sương mù, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những tiếng thầm thì hư ảo vang lên bên tai các tu sĩ, như thể có hàng vạn linh hồn đang kể lại những câu chuyện về những thời đại đã qua.

“Nhìn kìa! Có ánh sáng!” Thiếu nữ váy xanh reo lên.

Từ trong sương mù dày đặc, một hòn đảo lơ lửng dần hiện ra. Nó không rực rỡ vàng son như họ tưởng tượng, mà mang một vẻ tịch mịch, thanh bình đến lạ thường. Những dãy mộ đá xám nằm san sát nhau dưới những tán hoa bỉ ngạn đỏ rực. Một con suối nhỏ chảy róc rách, và trên thảm cỏ xanh mướt, một cái lán cỏ đơn sơ dựng cạnh một gốc đại thụ khổng lồ tỏa ánh vàng kim.

“Đây là… nghĩa trang sao?” Một đệ tử run giọng hỏi. “Chúng ta vượt qua hàng vạn dặm chỉ để đến một ngôi mộ?”

Vân Triệt cũng nhíu mày. Hắn cảm nhận được một sự áp chế khủng khiếp, không phải áp chế về tu vi, mà là sự áp chế về linh hồn. Như thể linh hồn của hắn trước hòn đảo này chỉ là một hạt bụi trước ngọn núi cao.

Đột nhiên, chiến thuyền bằng đồng xanh dừng khựng lại như bị một bàn tay vô hình giữ chặt. Một âm thanh khô khốc vang lên từ phía trước.

“Nơi đây là chốn yên nghỉ, không đón khách phương xa.”

Nhóm người Vân Triệt giật mình nhìn xuống. Trên con đường nhỏ lát đá dẫn lên đảo, một nam tử trẻ tuổi đang thong dong cầm chổi quét lá. Bên cạnh hắn là một con rùa đen to bằng cái chậu rửa mặt, đang nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ.

Vân Triệt nén xuống sự kinh ngạc, vòng tay hành lễ, nhưng giọng điệu vẫn không giấu được sự ngạo mạn của thiên tài: “Tiền bối, chúng ta từ Thiên Nguyên Giới đến đây để cầu tìm tiên duyên. Nếu tiền bối là người canh giữ nơi này, xin hãy chỉ dẫn cho chúng ta lối vào cung điện hoặc nơi cất giữ bí tịch. Thái Dương Thần Giáo chúng ta nhất định sẽ trọng tạ.”

Cố Trường An không ngẩng đầu lên, cây chổi trong tay vẫn tiếp tục đưa đều đặn.

“Ở đây không có tiên duyên, chỉ có đất vàng và người chết. Muốn tìm bí tịch, cứ đào một cái hố rồi nằm xuống, mười vạn năm sau có lẽ ngươi sẽ ngộ ra điều gì đó,” Cố Trường An nhàn nhạt nói.

Lão Hắc cười khì khì, tiếng cười ồm ồm như sấm dậy: “Nghe thấy chưa lũ oắt con? Lão Cố bảo các ngươi muốn trường sinh thì trước hết phải tập chết đi đã. Có đứa nào muốn nằm thử không? Ta nể tình các ngươi mang đến một con thuyền bằng đồng đẹp đẽ, ta sẽ chọn cho một chỗ phong thủy tốt, nhìn ra hướng Sinh Mệnh Thụ nhé?”

Nhóm tu sĩ trẻ biến sắc. Vân Triệt cảm thấy bị sỉ nhục, thanh kiếm trên tay hắn phát ra tiếng ngân vang sắc lạnh: “Gã sai vặt kia, ngươi đừng có quá đáng! Ta thấy ngươi tu vi chẳng có bao nhiêu, chẳng qua chỉ là kẻ ăn may tìm được nơi này trú ẩn. Mau tránh ra, nếu không thanh Thái Dương Kiếm này của ta không nể tình đâu!”

Vân Triệt thực sự không cảm nhận được chút linh lực nào từ Cố Trường An. Trong mắt hắn, người trẻ tuổi này có lẽ chỉ là một phàm nhân bằng cách nào đó đã ăn được linh quả trường sinh, nên mới giữ được diện mạo và sống sót qua sương mù.

“Sư huynh, đừng…” Thiếu nữ váy xanh cảm nhận được điều gì đó không ổn, định ngăn cản nhưng đã muộn.

Vân Triệt vung kiếm. Một luồng hỏa long cuồn cuộn từ thanh kiếm phóng ra, thiêu cháy cả hư không, lao thẳng về phía Cố Trường An. Luồng sức mạnh này đủ để san bằng một ngọn núi lớn ở Thiên Nguyên Giới.

Cố Trường An thở dài một tiếng, cuối cùng cũng ngừng chổi. Hắn nhìn luồng hỏa long đang lao đến, ánh mắt không chút gợn sóng.

“Trẻ nhỏ thời nay, tính khí thật là nóng nảy.”

Hắn nhẹ nhàng đưa cây chổi tre lên, giống như đang quét một đống rác bẩn.

*Vù!*

Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Luồng hỏa long bạo liệt kia khi chạm vào những sợi tre của cây chổi đột nhiên giống như ngọn nến trước gió mạnh, tắt ngóm ngay lập tức mà không để lại một chút khói bụi nào. Không những thế, một sức mạnh phản chấn vô hình cực đại truyền ngược lại.

“Răng rắc!”

Thanh Thái Dương Kiếm – thần binh trấn giáo của Thái Dương Thần Giáo – vỡ vụn thành trăm mảnh. Chiến thuyền đồng xanh khổng lồ bị đẩy lùi lại hàng dặm, toàn bộ trận pháp hộ tàu sụp đổ tan tành trong tích tắc.

Nhóm người Vân Triệt bị đánh bật ra sau, máu tươi phun ra từ miệng, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột độ. Họ nhìn nam tử quét rác kia, giờ đây trong mắt họ, hắn không còn là một phàm nhân nữa, mà là một tôn thần đang đứng sừng sững giữa trời đất, khí tức phát ra khiến cả quy tắc của Thiên Nguyên Giới cũng phải rên rỉ.

“Đây… đây là sức mạnh gì?” Vân Triệt run rẩy, quỳ sụp xuống sàn tàu, ý chí kiêu ngạo hoàn toàn tan rã.

Cố Trường An cầm lại cây chổi, thu lại toàn bộ khí thế, trở lại dáng vẻ bình phàm ban đầu. Hắn nhìn nhóm sinh linh mới, nhẹ giọng nói:

“Thế giới ngoài kia vừa mới hồi sinh, linh khí đang nồng đậm, chính là thời điểm tốt để tu hành. Đừng lãng phí thời gian ở những nơi dành cho người chết. Quay về đi.”

Nói xong, hắn phất tay một cái.

Một luồng sương mù xám từ lòng bàn tay hắn trào ra, bao bọc lấy chiến thuyền đồng xanh. Nhóm người Vân Triệt chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, không gian trước mắt nhạt nhòa đi. Đến khi họ tỉnh táo lại, họ đã thấy mình đứng ở biên giới của Thiên Nguyên Giới, cách vùng sương mù xám kia hàng vạn dặm.

Trên mũi tàu, Vân Triệt nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn về hướng phía Bắc hư không. Ở đó, sương mù vẫn che phủ tất cả, như thể vùng đất ấy chưa từng tồn tại.

“Sư huynh… chúng ta còn quay lại không?” Thiếu nữ váy xanh vẫn còn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng.

Vân Triệt lắc đầu, giọng run run: “Không… nơi đó không phải là tiên duyên của chúng ta. Đó là… đó là mộ của Thần.”

Hắn rốt cuộc đã hiểu ra một điều: Vùng đất cấm lơ lửng ấy không phải đang chờ người đến khai phá, mà nó đang đứng đó để giám sát sự vận hành của cả vũ trụ này.

Trở lại trên Tiên Chu.

Lão Hắc lồm cồm bò đến bên chân Cố Trường An, nhìn đống rác vừa mới được quét xong: “Ngươi vẫn hiền quá. Nếu là ta, ta đã giữ chúng lại làm phân bón cho mấy gốc hoa bỉ ngạn rồi.”

Cố Trường An cúi người nhặt một mảnh vỡ của Thái Dương Kiếm còn sót lại, lẩm bẩm: “Chỉ là mấy đứa trẻ tò mò thôi, giết chúng làm gì. Hơn nữa, thế giới mới cần có những kẻ dũng cảm như vậy để phát triển.”

Hắn ném mảnh vỡ vào một ngôi mộ trống chưa có chủ ở góc xa. Mảnh vỡ vừa rơi xuống đã bị tử khí nuốt chửng, biến thành tro bụi.

“Lão Hắc, ngươi có thấy không? Kỷ nguyên này tuy mới bắt đầu, nhưng hơi thở tranh đoạt đã rất nồng đậm. Con người dù qua bao nhiêu mười vạn năm, bản chất vẫn không đổi.”

“Bản chất là cái gì? Với ta, bản chất chỉ có ăn và ngủ,” Lão Hắc hừ hừ. “Nhưng mà này, ngươi nói xem cái quả trên Sinh Mệnh Thụ sắp chín kia, nó chứa đựng thứ gì?”

Cố Trường An nhìn về phía quả nhân quả đang tỏa ra ánh sáng luân hồi dịu nhẹ trên cành cao.

“Đó là sự khởi đầu mới. Khi nó rụng xuống, có lẽ ta sẽ không còn cô đơn nữa,” Cố Trường An nói, ánh mắt nhìn sâu vào hư không.

Hắn lại tiếp tục cúi người, cây chổi tre lướt nhẹ trên mặt đất.

*Xoạt… xoạt…*

Tiếng chổi vẫn đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch. Mười một vạn năm đã trôi qua, mười một vạn năm nữa cũng sẽ tới. Với kẻ thủ mộ trường sinh, thời gian chỉ là một khái niệm dùng để trang trí cho những ngôi mộ xám xịt này mà thôi.

Bên ngoài kia, các anh hùng sẽ nổi dậy, các tông môn sẽ hưng thịnh rồi suy tàn, các đại lục sẽ sụp đổ để nhường chỗ cho cái mới. Nhưng ở đây, trên Vạn Cổ Tiên Chu này, vẫn luôn có một người quét rác, lặng lẽ thu dọn những mảnh vụn của thời gian, giữ cho sự yên bình của mười vạn linh hồn không bao giờ bị phá vỡ.

Cố Trường An dừng lại một chút, khẽ ngẩng đầu.

“Hệ thống, đánh dấu mười một vạn bốn trăm lẻ một năm.”

*“Đinh! Đánh dấu thành công. Nhận được: Luân Hồi Trà Diệp.”*

Hắn khẽ mỉm cười, thu chổi, đi về phía lán cỏ.

“Lão Hắc, dậy đi, nước sôi rồi. Hôm nay chúng ta uống trà mới.”

Tiếng gió rít qua những ngôi mộ, mang theo mùi hương của trà và hoa bỉ ngạn, tan biến vào hư không mênh mông. Truyền thuyết về “Mộ Trung Tiên” một lần nữa bắt đầu lan truyền trong nhân gian mới, như một bóng ma vĩnh hằng, và cũng như một vị thần hộ mệnh tối cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8