Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 171: Trận chiến giữa các vì sao**
**CHƯƠNG 171: TINH KHÔNG CHI CHIẾN – NHẤT CHỔI QUÉT SẠCH NGÀN QUÂN**
Vô tận bóng tối là màu sắc duy nhất của hư không.
Nơi đây không có phương hướng, không có trọng lực, cũng không có khái niệm thời gian rõ rệt. Những dòng thác lũ hỗn độn thỉnh thoảng cuộn trào như những con rồng đen giận dữ, sẵn sàng nghiền nát bất cứ vật thể nào không đủ vững chãi. Giữa cái tĩnh lặng rợn người của vũ trụ ấy, một vật thể kỳ lạ đang lững lờ trôi dạt.
Đó là một hòn đảo đất đá xù xì, bên trên lố nhố những nấm mồ cũ kỹ, một túp lều rách và một vài gốc cây khô héo. Nhìn từ xa, nó giống như một miếng vảy khô của một thực thể cổ đại nào đó bị bong tróc, chẳng có lấy một chút tiên khí hay hào quang của thần binh lợi khí.
Đây chính là Vạn Cổ Tiên Chu – tiền thân của Vạn Cổ Nghĩa Trang lừng lẫy một thời, nay đã trở thành con thuyền cứu thế cô độc nhất giữa đại dương hư không.
Cố Trường An vẫn mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám, mái tóc dài hơi bạc được búi đơn giản bằng một thanh gỗ mục. Trên tay hắn là chiếc chổi tre sứt mẻ, từng nhát, từng nhát, hắn chậm rãi quét những hạt bụi sao lấp lánh đang bám trên bia mộ của một vị chiến tướng đời trước.
"Xoẹt… xoẹt…"
Âm thanh khô khốc ấy vang lên đều đặn, xuyên qua lớp kết giới vô hình của nghĩa trang, vang vọng vào trong không gian hư không rộng lớn. Ở nơi không có không khí để dẫn truyền âm thanh này, tiếng quét chổi của Cố Trường An lại như được trực tiếp gảy lên trên dây đàn của các quy tắc đạo pháp, trầm đục mà uy nghiêm.
"Sư tôn, trà đã pha xong."
Lâm Thanh Diệp bước ra từ phía sau túp lều rách. Sau trận đại biến của thế giới cũ, nàng dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều. Khí chất công chúa kiêu sa trước kia đã được thay thế bằng sự điềm tĩnh và thâm trầm của một tu sĩ đã nhìn thấu sinh tử. Nàng đặt một chén trà bốc khói nghi ngút lên mặt chiếc bàn đá vốn được mài từ một mảnh bia mộ vỡ.
Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn chén trà, rồi lại nhìn ra khoảng không đen ngòm phía trước. Hắn thở dài, một luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ miệng.
"Trà thơm đấy, nhưng tâm của con vẫn còn động." Cố Trường An nhàn nhạt nói, giọng nói không chút gợn sóng: "Có khách tới, đúng không?"
Lâm Thanh Diệp cắn nhẹ môi, đôi mắt rực sáng nhìn về phía xa: "Dạ, cách đây ba vạn dặm về phía Đông Bắc, có dao động linh lực cực mạnh. Là một nhóm tàu chiến đang truy đuổi một vật thể phát sáng. Áp lực rất lớn, có lẽ là cấp độ Hóa Thần, thậm chí là Luyện Hư cảnh của kỷ nguyên mới."
"Khách không mời mà đến, thường là khách quấy rối."
Lão Hắc, lúc này đang hóa thành một ông lão lùn tịt, da dẻ đen bóng như sắt nguội, lười biếng tựa lưng vào một ngôi mộ lớn, tay cầm cái đùi gà không biết đào ở đâu ra mà gặm. Lão ném cái xương đi, phun ra một ngụm khí đục: "Cố小子 (nhóc con họ Cố), ta cảm nhận được mùi của đám 'Thực Linh Tộc'. Đám rác rưởi này chuyên đi quét dọn những mảnh vỡ thế giới để hút lấy tàn dư linh khí. Thuyền của chúng ta dù nhìn rách nát, nhưng khí vận của mười vạn anh linh trong này với tụi nó là miếng mồi béo bở nhất đấy."
Cố Trường An không nói gì, hắn tiến lại gần bàn đá, nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Hương trà thanh tao lan tỏa, tạm thời xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của hư không.
Ngay lúc đó, một tia sáng đỏ rực xé toạc bóng tối của hư không, lao thẳng về phía Vạn Cổ Tiên Chu. Phía sau tia sáng ấy là hàng chục chiến hạm khổng lồ có hình dáng như những con cá mập bọc thép, toàn thân tỏa ra khí tức hung sát tàn bạo. Mỗi con chiến hạm đều dài tới mấy nghìn trượng, trên boong tàu là những khẩu đại pháo tinh thạch đang nạp năng lượng, phát ra những tiếng kêu u u lạnh người.
Vật thể phát sáng chạy trốn thực chất là một chiếc thuyền nan rách nát, trên đó là vài tu sĩ mình đầy thương tích, vẻ mặt tuyệt vọng. Khi nhìn thấy mảnh đất lơ lửng của Cố Trường An, họ như người sắp chết đuối vớ được cọc, dốc hết chút tàn lực cuối cùng lao tới.
"Tiền bối cứu mạng! Chúng ta là đệ tử của Tinh Thần tông, bị Thực Linh tộc truy sát, xin hãy cho chúng ta vào trú ẩn!" Một tiếng kêu cứu thảm thiết được truyền đi bằng thần niệm, rung động cả một vùng không gian.
Cố Trường An nhìn chiếc thuyền nan đang lao tới, rồi lại nhìn đội hình chiến hạm hùng hậu phía sau, lông mày hơi nhíu lại.
"Nhân quả… quả thực là thứ rắc rối nhất thế gian." Hắn đặt chén trà xuống, giọng điệu vẫn bình thản như cũ: "Thanh Diệp, mở một góc kết giới, cho bọn họ vào."
"Sư tôn, như vậy sẽ kéo theo kẻ thù." Lâm Thanh Diệp lo lắng.
"Chúng đã thấy chúng ta rồi, dù không cứu, chúng cũng sẽ tới 'quét dọn' đống xương già này thôi." Cố Trường An khẽ lắc đầu, cầm lấy chiếc chổi tre: "Cẩu mười vạn năm, đôi khi cũng nên quét dọn bụi bặm cho vũ trụ một chút."
Lâm Thanh Diệp tuân lệnh, phất tay một cái, một mảng sương mù màu xám bao quanh nghĩa trang dạt sang hai bên, để lộ một khe hở nhỏ. Chiếc thuyền nan của Tinh Thần tông ngay lập tức lao vào, rơi sầm xuống thảm cỏ bỉ ngạn phía sau khu mộ.
Chỉ vài giây sau, hàng chục chiến hạm của Thực Linh tộc đã bao vây chặt chẽ Vạn Cổ Tiên Chu. Một đạo thần niệm cường đại, đầy rẫy sự kiêu ngạo và tham lam, tràn ngập không gian:
"Hóa ra là một mảnh di tích của một thế giới mục nát nào đó. Không ngờ ở nơi khỉ ho cò gáy này lại có một mảnh linh địa có thể bảo tồn được nhân khí. Hỡi những kẻ thấp kém bên trong, ta là Tướng quân của Thực Linh tộc – Huyết Ngạc. Khôn hồn thì nộp mạng và giao nộp mảnh linh địa này, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!"
Trên boong chiếc chiến hạm dẫn đầu, một sinh vật cao lớn, đầu cá sấu thân người, phủ một lớp vảy màu huyết dụ đứng hiên ngang. Đôi mắt hắn nhìn chăm chằm vào túp lều rách và Cố Trường An, hiện rõ vẻ khinh bỉ. Hắn cảm nhận được, kẻ đang cầm chổi quét rác kia chẳng có chút tu vi nào rõ rệt, có lẽ chỉ là một phàm nhân may mắn sống sót qua vụ nổ thế giới nhờ địa hình đặc thù.
Cố Trường An không ngẩng đầu lên, hắn vẫn thong thả quét đi lớp bụi dưới chân, miệng nói nhỏ: "Chỗ này là nghĩa trang, không tiếp khách sống. Các ngươi nếu muốn vào, hãy tự kết liễu, ta sẽ xem xét chọn cho mỗi kẻ một cái hố tốt."
Lời nói vừa dứt, không gian xung quanh như đóng băng.
Tướng quân Huyết Ngạc sững sờ trong giây lát, sau đó bật cười ha hả, tiếng cười chấn động hư không, làm cho một vài ngôi sao nhỏ ở xa cũng phải rung rinh: "Một lão già quét rác lại dám đòi chôn cất quân đoàn Thực Linh tộc ta? Đúng là nực cười nhất vũ trụ! Toàn quân chuẩn bị, Linh Pháo khai hỏa! San phẳng cái bãi rác này cho ta!"
"Oàng! Oàng! Oàng!"
Hàng trăm đạo hào quang màu huyết sắc từ các khẩu pháo trên chiến hạm đồng loạt bắn ra, hội tụ thành một luồng ánh sáng hủy diệt có thể xuyên thủng cả một hành tinh, nhắm thẳng vào trung tâm nghĩa trang. Ánh sáng mạnh đến mức che lấp cả mặt trời của những thiên hà lân cận.
Lâm Thanh Diệp và những tu sĩ Tinh Thần tông tái mét mặt mày. Sức mạnh này… quá kinh khủng.
Cố Trường An thở dài một tiếng. Tiếng thở dài của hắn nhẹ bẫng, nhưng lại như một bàn tay vô hình khổng lồ, bóp nghẹt cả luồng ánh sáng huyết sắc ấy giữa chừng.
Hắn từ từ nâng chiếc chổi tre lên.
Cái chổi vốn bình thường, thậm chí là rẻ tiền, nhưng khi nằm trong tay Cố Trường An vào lúc này, nó bỗng chốc tỏa ra một tầng u quang thăm thẳm. Mỗi chiếc nan tre đều như được đúc từ những quy tắc cổ xưa nhất của luân hồi.
"Thanh Diệp, con nhìn cho kỹ. Đây là chiêu thứ nhất của Thủ Mộ Kinh: Tẩy Trần."
Cố Trường An không tung người lên không trung, hắn chỉ đứng nguyên tại chỗ, xoay nhẹ cổ tay, và quét một nhát theo chiều ngang về phía hư không trước mặt.
"Xoẹt!"
Một đạo sóng âm màu xám trắng, không gợn một chút bụi bặm, từ đầu chổi bay ra. Nó đi đến đâu, hư không bị quét sạch đến đó. Luồng hào quang của Linh Pháo hủy diệt khi chạm vào đạo sóng âm này liền tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời, không để lại một dấu vết, không phát ra một tiếng nổ.
Vết quét tiếp tục lan rộng. Nó lướt qua mười chiếc chiến hạm ở hàng tiền phong.
Thời gian dường như dừng lại. Những tên binh sĩ Thực Linh tộc trên tàu vẫn còn giữ nguyên nụ cười hung ác trên mặt, Tướng quân Huyết Ngạc vẫn còn đang há miệng định ra lệnh đợt hai.
Sau đó, tất cả biến mất.
Không phải bị nổ tung, mà là bị "quét" sạch hoàn toàn khỏi thực tại. Chiến hạm, sinh mệnh, khí tức, ngay cả tàn tro cũng không còn. Nơi mười chiếc chiến hạm vừa đậu nay chỉ còn là khoảng không đen ngòm, sạch sẽ đến mức đáng sợ, như thể chúng chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
"Cái… cái gì?" Huyết Ngạc rú lên một tiếng kinh hãi, đôi mắt cá sấu suýt chút nữa rơi khỏi hốc mắt. Hắn vốn là Luyện Hư cảnh đỉnh phong, bán bộ vào Hợp Thể, nhưng nhát chổi vừa rồi của lão già kia… hắn hoàn toàn không hiểu nổi đó là cấp độ gì.
"Ngươi… ngươi là ai?" Giọng của Huyết Ngạc đã run rẩy.
Cố Trường An không trả lời, hắn nhìn vào đầu chổi tre, lẩm bẩm: "Dùng lực hơi mạnh, lại tốn mất một nhát chổi tốt rồi."
Lão Hắc cười khẩy, liếc nhìn Huyết Ngạc như nhìn một con kiến: "Kẻ chết thì không cần biết tên người chôn. Tiểu sấu tử (cá sấu nhỏ), ngươi nên thấy vinh dự, mười vạn năm qua, số người được chủ nhân ta đích thân dùng chổi 'tiễn khách' không quá bàn tay đâu."
"Tất cả lui lại! Chạy ngay cho ta!" Huyết Ngạc phát điên gào thét. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi từ linh hồn đang dâng trào. Chiếc chiến hạm của hắn điên cuồng phun ra khói lửa, cố gắng bẻ lái để đào tẩu vào hố đen gần đó.
Cố Trường An lắc đầu: "Đã tới cửa nghĩa trang, lại còn muốn đi tay không về sao? Thế gian làm gì có chuyện tốt như thế."
Hắn bước lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, cả Vạn Cổ Tiên Chu bỗng chốc thu hẹp khoảng cách với hạm đội Thực Linh tộc vốn đang ở cách xa vạn dặm. Nghĩa trang cũ kỹ hiện ra lù lù ngay trên đầu quân đoàn chiến hạm như một tòa núi thần vĩ đại.
Cố Trường An giơ chổi lên cao, lần này hắn chỉ khẽ rung nhẹ cán chổi.
"Thắp hương – Dẫn Hồn."
Từ trong những ngôi mộ đá rêu phong bên dưới, mười vạn đốm lửa xanh lét bỗng nhiên bay vút lên trời. Đó là tàn hồn của mười vạn cường giả từng được Cố Trường An chôn cất và quét dọn suốt mười vạn năm qua. Dù họ đã mất đi thần trí, nhưng dưới sự hiệu lệnh của "Người quản gia", những ý chí chiến đấu của họ bỗng chốc ngưng kết lại giữa tinh không.
Một vị Kiếm Tiên chỉ còn là ảo ảnh mờ ảo đứng trên đỉnh mồ, khẽ búng ngón tay, mười vạn kiếm khí vô hình xé toạc các lớp phòng ngự của chiến hạm Thực Linh tộc.
Một vị Ma Nữ mỉm cười nhẹ nhàng giữa hư không, tiếng cười hóa thành ngàn vạn sợi dây trói buộc, khiến các binh sĩ trên tàu bỗng chốc tự sát trong điên loạn.
Đó là một cảnh tượng hùng tráng và rợn người đến cực điểm. Giữa vũ trụ bao la, một lão già quét rác đứng giữa mười vạn anh linh, thực hiện một cuộc thảm sát lặng lẽ.
Chỉ trong nháy mắt, hạm đội hùng mạnh vừa rồi đã trở thành một đống phế tích rách nát. Tướng quân Huyết Ngạc bị kiếm khí đóng đinh ngay trên boong tàu của chính mình. Thân thể hắn đang dần tan rã thành cát bụi, nhưng linh hồn hắn bị giam cầm trong một khối tử khí, không thể siêu thoát.
Cố Trường An từ trên trời hạ xuống, bước đi trên hư không như đi trên đất bằng. Hắn dừng lại trước mặt Huyết Ngạc, nhìn sâu vào đôi mắt đầy hối hận của hắn.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là… cấp độ gì? Tiên sao?" Huyết Ngạc thều thào hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.
Cố Trường An nhàn nhạt đáp: "Tiên hay Ma, cũng đều là kẻ đi đường. Ta chỉ là một kẻ quét rác, vì sống quá lâu nên hơi sợ bẩn một chút mà thôi."
Hắn khẽ phất tay, linh hồn của Huyết Ngạc bị thu vào trong một bình sứ nhỏ đeo bên hông. Hắn quay đầu nhìn đống đổ nát của hạm đội đang trôi dạt xung quanh.
"Lão Hắc, thu dọn mấy cái xác tàu này đi. Lọc lấy kim loại hiếm, chúng ta cần gia cố thêm cho Tiên Chu. Kỷ nguyên mới này dường như có rất nhiều vật liệu thú vị."
Lão Hắc nhảy cẫng lên, hóa thành hình dáng nguyên bản là một con rùa đen khổng lồ che trời, cái mồm to lớn há ra như một lỗ đen, bắt đầu nuốt chửng những mảnh vỡ của chiến hạm.
Lâm Thanh Diệp đứng trên Tiên Chu, chứng kiến toàn bộ sự việc, lòng tràn đầy ngưỡng mộ. Nàng nhìn thấy bóng lưng của sư tôn, cô độc mà cao vợi, như thể cả vũ trụ này trong mắt hắn cũng chỉ là một góc nghĩa trang cần quét dọn.
Đám tu sĩ Tinh Thần tông thoát chết lúc này mới hoàn hồn, đồng loạt quỳ sụp xuống mặt đất gồ ghề của nghĩa trang, dập đầu liên tục: "Tạ ơn đại năng cứu mạng! Tạ ơn đại năng cứu mạng!"
Cố Trường An đi lướt qua họ, không thèm nhìn một lần, cứ thế đi thẳng về phía túp lều rách của mình. Khi đi ngang qua mặt bàn đá, hắn thấy chén trà lúc nãy đã nguội.
"Thanh Diệp, trà nguội rồi. Đổi ấm khác."
Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vàng đáp: "Dạ! Con làm ngay ạ!"
Sau khi hạm đội Thực Linh tộc biến mất, hư không xung quanh Vạn Cổ Tiên Chu lại trở về vẻ tĩnh mịch như trước. Nhưng sự tĩnh mịch này giờ đây lại mang một cảm giác khác biệt hoàn toàn. Có vẻ như, sau trận chiến này, tin tức về một "lão già quét mộ" bí ẩn trên một hòn đảo trôi dạt sẽ bắt đầu lan truyền trong khắp tinh vực kỷ nguyên mới này.
Cố Trường An lại cầm chổi lên, bắt đầu công việc quét rác muôn thuở của mình. Từng hạt bụi sao được gom lại thành đống, rồi bị một ngọn lửa u minh thiêu rụi.
"Thế giới mới, quy tắc mới, nhưng kẻ chết vẫn cần được nằm yên." Hắn nhìn vào hư không sâu thẳm, ánh mắt chứa đựng sự trầm mặc của mười vạn năm: "Ai dám quấy rầy sự yên nghỉ ở đây, dù là Thiên Đạo mới đi chăng nữa… ta cũng sẽ quét sạch."
Tiếng chổi "xoẹt… xoẹt…" lại vang lên đều đặn.
Trên chiếc Vạn Cổ Tiên Chu đang lặng lẽ lướt đi trong bóng tối, một lão già, một con rùa, một thiếu nữ, tiếp tục hành trình vô định. Họ không tìm kiếm vinh quang, không tìm kiếm sức mạnh, họ chỉ tìm kiếm một mảnh đất đủ bình yên để mười vạn anh linh có thể thật sự nhắm mắt.
Hành trình giữa các vì sao, đối với Cố Trường An, chẳng qua chỉ là đổi một cái nghĩa trang rộng lớn hơn mà thôi.
Trăng của hư không không có, nhưng ánh sáng từ những ngôi mộ rực lên như muôn vàn vì sao bao bọc lấy Tiên Chu. Con thuyền nhỏ cứ thế biến mất vào sâu trong tinh vân, để lại đằng sau một huyền thoại vừa mới bắt đầu chớm nở.
—
*Chú thích của Cố Trường An*:
"Cẩu đạo đỉnh cao, không phải là trốn chui trốn lủi, mà là quét sạch mọi chướng ngại vật cản trở việc ta được lười biếng. Người sống thì khó dạy, chỉ có người chết là nghe lời nhất. Nếu vũ trụ này quá ồn ào, ta sẽ biến nó thành một nghĩa trang yên tĩnh nhất."