Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 170: Cố Trường An dùng cả nghĩa trang làm vũ khí**
Tiếng sấm rền rĩ không còn phát ra từ những đám mây, mà phát ra từ chính tầng không trung đang nứt toác. Bàn tay khổng lồ không mặt kia ép xuống, mang theo hơi thở của sự mục nát và hư vô tuyệt đối, khiến cho quy tắc của cả một phương thế giới này bắt đầu bị bẻ cong.
U Minh Cấm Địa, nơi vốn dĩ quanh năm chìm trong tử khí yên tĩnh, giờ đây đang rung chuyển dữ dội. Những cây ngô đồng cổ thụ mọc quanh nghĩa trang bị áp lực ép cho vỡ vụn thành bột mịn. Ngay cả dòng Minh Hà chảy bao quanh khu mộ cũng bắt đầu sôi sục, nước sông đen ngòm bắn tung tóe, bốc hơi thành những làn khói xám xịt.
Cố Trường An đứng đó, bóng dáng nhỏ bé so với bàn tay che trời kia, nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua. Hắn chậm rãi nhấc bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm rỉ sét lên. Thanh kiếm này, vốn dĩ tên là “Trấn Vạn Cổ”, là thứ hắn đã nhặt được khi mới bắt đầu nhiệm vụ thủ mộ từ mười vạn năm trước. Khi ấy, nó chỉ là một mảnh sắt vụn dùng để kê chân bàn, nhưng sau mười vạn năm được tẩm bổ bởi đạo vận và linh khí của vô số đại năng quá cố, nó đã sớm lột xác.
“Trần ai vạn kiếp, quét sạch không tên.”
Cố Trường An lầm bẩm, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng thấu tận tâm can của mọi sinh linh còn sót lại trong nghĩa trang.
Bỗng nhiên, hệ thống “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo” trong thức hải của hắn rung lên bần bật. Một chuỗi âm thanh cơ khí thánh khiết vang lên, liên tục và dồn dập:
*“Kích hoạt điều kiện cuối cùng: Mười vạn năm thủ hộ công đức viên mãn.”*
*“Bắt đầu trích xuất mười vạn năm Đạo Vận…”*
*“Giải phóng mười vạn linh hồn anh linh… Hợp nhất Nghĩa Trang Ấn!”*
Oành!
Một cột sáng màu vàng kim nhạt, mang theo hơi thở của tuế nguyệt mênh mông, từ đỉnh đầu Cố Trường An phóng thẳng lên trời cao. Cột sáng ấy va chạm trực diện với lòng bàn tay của thực thể không mặt, tạo ra một làn sóng xung kích quét sạch mọi sương mù trong bán kính vạn dặm.
Dưới chân Cố Trường An, toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang bắt đầu biến đổi. Mười vạn ngôi mộ đồng loạt phát ra những tiếng ngân vang trầm hùng. Những sợi xích quy tắc từ sâu trong lòng đất vươn lên, chúng không phải để trói buộc, mà để kết nối. Mỗi ngôi mộ trở thành một trận nhãn, mỗi tấm bia đá trở thành một lá bùa hộ mệnh.
Lão Hắc, con hắc quy to lớn vốn lười biếng, giờ đây đã thu mình lại vào mai, nhưng cơ thể nó đột ngột trương phình, hóa thành một tòa đảo nhỏ đen kịt làm trụ cột cho cả khu đất. Nó gầm lên một tiếng như rồng ngâm:
“Cố tiểu tử, ta đem mạng già này đánh cược vào tay ngươi! Đừng để mười vạn năm của chúng ta tan thành mây khói!”
Cố Trường An không đáp, đôi mắt hắn lúc này đã biến thành hai vòng xoáy luân hồi, một bên chứa đựng sự sống bừng nở, một bên chứa đựng cái chết vĩnh hằng. Hắn cắm mạnh thanh kiếm rỉ sét xuống tâm trận.
“Nghĩa trang làm thuyền, linh hồn làm buồm. Vạn Cổ Tiên Chu, khởi hành!”
Một âm thanh rắc rắc kinh thiên động địa vang lên. Toàn bộ vùng đất U Minh Cấm Địa rộng lớn hàng ngàn dặm bị lực lượng vĩ đại từ bên dưới bốc lên, tách rời hoàn toàn khỏi đại lục Thánh Di Khư Giới. Những mảnh đất đá rơi rụng, để lộ ra bên dưới là một bộ khung thuyền cổ xưa khổng lồ bằng gỗ thần và đồng thau, vốn dĩ đã ngủ yên từ kỷ nguyên Thái Cổ.
Vạn Cổ Nghĩa Trang không chỉ là nơi chôn cất, nó chính là chiếc thuyền cứu thế cuối cùng mà những cường giả thời thượng cổ đã bí mật xây dựng, gửi gắm cho một “người canh mộ” bảo vệ cho đến ngày tận thế.
Lâm Thanh Diệp đứng ở góc sân, nàng nhìn thấy bóng lưng của Cố Trường An. Lúc này, hắn không còn là vị tiền bối ung dung tự tại thường ngày, mà là một vị Thần chiến tranh đang gánh vác cả một thế giới trên vai.
Trên bầu trời, thực thể Vô Diện dường như cảm nhận được sự đe dọa. Bàn tay của nó đột ngột hóa thành vạn nghìn sợi tơ hư vô, quấn lấy con thuyền, muốn kéo cả nghĩa trang vào hố đen vĩnh cửu.
“Muốn ngăn cản ta?” Cố Trường An lạnh lùng thốt lên. “Ngươi đã hỏi ý kiến của những người nằm dưới này chưa?”
Hắn vung chổi Trần Hiêu một nhát hướng lên không trung. Nhát chổi này không mang theo sức mạnh vật lý, mà nó mang theo sự oán hận, hào hùng và ý chí của mười vạn cường giả.
“Vạn cổ kiếm đạo, xuất!”
Từ ngôi mộ của một vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước, một luồng kiếm khí xé toác hư không bay ra.
“U Minh tà thuật, diệt!”
Từ ngôi mộ của Ma Nữ tuyệt thế, một đóa hoa bỉ ngạn đen ngòm nở rộ giữa bầu trời, hút sạch những sợi tơ hư vô kia vào nhụy hoa.
Từng ngôi mộ một bắt đầu hiến tế sức mạnh. Những bóng ma mờ ảo hiện ra, họ có kẻ mặc hoàng bào, kẻ cầm dược đỉnh, kẻ vác búa thần… Tất cả đều đứng quanh Cố Trường An, đồng loạt hướng về thực thể không mặt trên cao mà gầm vang.
Mười vạn đạo thần thông, mười vạn loại đạo tắc, trong phút chốc quy tụ lại thành một điểm, bùng nổ ngay giữa lòng bàn tay thực thể hư vô.
Đoàng!
Bầu trời hoàn toàn sụp đổ. Một nửa khuôn mặt không ngũ quan kia bị đánh nát thành những mảnh vụn tro xám. Thực thể hư vô lần đầu tiên phát ra một tiếng kêu thê lương, một âm thanh không thuộc về tần số của con người, khiến cho những ngọn núi xa xôi ngoài cấm địa đều vỡ vụn.
Nhân cơ hội đó, Cố Trường An dậm chân một nhát. Toàn bộ con tàu khổng lồ chở theo mười vạn ngôi mộ rít lên một tiếng, thoát khỏi lực hút của Thánh Di Khư Giới, lao vút vào khoảng không vũ trụ tăm tối.
Dưới chân họ, thế giới cũ bắt đầu tan rã. Biển cả dâng trào nuốt chửng lục địa, Thiên Đạo bị thối rữa đang gào thét trong tuyệt vọng.
Cố Trường An đứng ở mũi thuyền, vạt áo bào cũ rách bay phần phật trong gió hư không. Hắn nhìn xuống mảnh đất nơi mình đã gắn bó mười vạn năm qua, giờ đây chỉ còn là một khối lửa đỏ ngầu đang nhỏ dần.
Lão Hắc thò đầu ra khỏi mai, thở hổn hển: “Cố… Cố lão già, chúng ta thoát rồi chứ?”
Cố Trường An chậm rãi tra kiếm vào bao, khí thế thần thánh trên người hắn dần dần thu liễm, trả lại hình dáng một lão già bình thường nhưng gương mặt giờ đây đã lộ vẻ già nua hơn trước.
“Thoát khỏi thế giới cũ, nhưng hành trình mới mới chỉ bắt đầu.”
Hắn nhìn vào bàn tay mình, vết thương do áp lực của thực thể không mặt vẫn đang rỉ ra những tia tử khí màu đen. Hắn cười khổ, lắc đầu:
“Mười vạn năm qua đi, cuối cùng vẫn phải đi bụi đời.”
Lâm Thanh Diệp bước tới bên cạnh hắn, đôi mắt nàng vẫn chưa hết kinh hoàng: “Sư tôn, chúng ta sẽ đi đâu? Những linh hồn của tổ tiên… họ biến mất rồi sao?”
Cố Trường An nhìn vào những ngôi mộ đang dần bình lặng trở lại, ánh sáng vàng kim đã lặn sâu vào lòng đất.
“Họ không biến mất, họ chỉ đang ngủ. Họ đã dùng hết sức mạnh để đẩy chúng ta đi. Bây giờ, nghĩa trang này là tất cả những gì còn lại của kỷ nguyên chúng ta. Nhiệm vụ của ta không còn là thủ mộ nữa…”
Hắn quay người lại, cầm lấy chiếc chổi tre đã sứt mẻ sau cuộc chiến, nhẹ nhàng quét đi một lớp tro xám vừa rơi xuống mộ phần của vị Kiếm Tiên.
“Mà là mang theo những ký ức này, tìm một mảnh đất mới để gieo mầm.”
Chiếc Vạn Cổ Tiên Chu lặng lẽ trôi giữa hư không mênh mông, giữa bóng tối dày đặc của chư thiên vạn giới. Nó như một ngôi sao nhỏ cô độc, chở theo linh hồn của một thời đại đã mất, đi tìm một bình minh chưa bao giờ thấy.
Cố Trường An ngồi xuống bậc thềm trước túp lều rách đã được di chuyển nguyên vẹn lên thuyền, bắt đầu nhóm lửa đun trà. Tiếng lửa reo tí tách là âm thanh duy nhất trong sự tĩnh mịch của vũ trụ.
Lão Hắc nằm phục bên cạnh, nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại lầm bẩm: “Lần sau có đánh nhau, nhớ bảo ta trước một câu. Tim rùa của ta không chịu nổi đâu.”
Cố Trường An không đáp, hắn nâng chén trà lên, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong nước. Mười vạn năm thủ hộ, mười vạn năm cẩu đạo, cuối cùng đổi lấy một cơ hội luân hồi cho vạn linh.
Hắn thở dài, ánh mắt xa xăm:
“Sống lâu, đúng là thú vị hơn ta tưởng.”
Phía trước con thuyền, sương mù của hư không đang dần dày lên, hé lộ những thế giới mới đầy lạ lẫm và nguy hiểm. Một chương mới của Mộ Tiên, bắt đầu từ sự kết thúc này.