Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 169: Cuộc xâm lăng của những vị thần không mặt**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:15:06 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 169: CUỘC XÂM LĂNG CỦA NHỮNG VỊ THẦN KHÔNG MẶT**

Tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh phát ra những âm thanh *xẹt, xẹt* đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Đêm nay, ánh trăng không còn màu vàng nhạt hay đỏ quạch như thường lệ, mà phủ lên một lớp màu xám tro u uất.

Cố Trường An dừng lại bên cạnh một ngôi mộ cổ không bia đá. Hắn hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào một cánh hoa bỉ ngạn vừa rụng xuống. Cánh hoa không héo úa theo cách tự nhiên, mà nó đang tan rã thành những hạt bụi hư vô li ti, biến mất ngay trước khi chạm đất.

“Lão Hắc, dậy đi.”

Cố Trường An nói khẽ, giọng hắn không cao nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ qua lớp sương mù.

Từ bên cạnh một bệ đá đầy rêu xanh, cái mai rùa đen sì, to lớn từ từ nhô lên. Lão Hắc run rẩy cái cổ nhăn nheo, đôi mắt nhỏ thó đầy vẻ ngái ngủ nhưng ngay lập tức trở nên kinh hoàng khi nhìn thấy bầu trời.

“Trời ơi… Trường An, đại sự không ổn! Thiên cơ bị che lấp, nhân quả bị nuốt chửng… Đây không phải là thiên tai, đây là ‘Vô diện chi họa’!”

Cố Trường An không đáp, hắn chỉ cúi xuống nhìn cán chổi trong tay. Mười vạn năm qua, hắn đã tiễn đưa không biết bao nhiêu vị đại năng, đã chứng kiến vô số triều đại sụp đổ, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ tận xương tủy như thế này thì đây là lần đầu tiên.

Ở ranh giới của nghĩa trang, nơi Minh Hà chảy vòng quanh bảo vệ vùng đất linh thiêng này, nước sông bắt đầu sôi lên sùng sục. Nhưng không phải vì nóng, mà vì sợ hãi. Từ trong hư không xám xịt, những bóng hình bắt đầu bước ra.

Chúng không có hình thể rõ rệt, chỉ là những tà áo bào dài lê thê màu tro, trôi nổi lờ lững. Đáng sợ nhất là phần đầu – nơi đáng lẽ phải là khuôn mặt thì lại là một mặt phẳng nhẵn thín, trắng ởn, không mắt, không mũi, không miệng.

“Vô Diện Thần…” Cố Trường An lầm bẩm. “Những kẻ thu hoạch di tích ngoài vũ trụ.”

Mười vạn năm trước, trong ký ức của một vị Cổ Thần mà hắn từng chôn cất, đã từng nhắc đến những thực thể này. Chúng không thuộc về âm gian, cũng chẳng thuộc về dương thế. Chúng là những kẻ ăn tàn tích, chuyên tìm kiếm những thế giới đang suy tàn để nuốt chửng những đạo vận cuối cùng còn sót lại. Vạn Cổ Nghĩa Trang – nơi hội tụ anh linh của cả một kỷ nguyên – đối với chúng là một bữa tiệc không gì sánh bằng.

“Vút!”

Một tiếng rít xé gió vang lên. Vị thần không mặt đi đầu tiên đưa bàn tay gầy guộc ra. Không có một chút linh khí nào dao động, nhưng không gian nơi hắn chạm vào lập tức vỡ vụn như thủy tinh.

Cố Trường An lập tức lùi lại một bước. Một bước này của hắn tưởng như bình thường, nhưng thực chất là đã vượt qua nghìn trượng không gian, kích hoạt đại trận bảo vệ trung tâm.

“Bùm!”

Lớp màn sáng rực rỡ của Vạn Cổ Trấn Hồn Trận bùng lên, che chở cho hàng vạn ngôi mộ bên trong. Những đạo vận rực rỡ của các vị cường giả quá cố biến thành những sợi xích ánh sáng, lao về phía những kẻ xâm lăng.

Tuy nhiên, một cảnh tượng khiến Lão Hắc phải rú lên kinh hãi đã xảy ra. Những sợi xích đạo vận vừa chạm vào tà áo màu tro của Vô Diện Thần thì lập tức mất đi ánh sáng, hóa thành những dòng khí xám xịt rồi bị cái mặt phẳng trắng ởn kia hút trọn.

“Chúng ăn được cả Đạo của người chết?” Lão Hắc rụt cổ vào mai, giọng run cầm cập. “Trường An, chạy đi! Cái nghĩa trang này giữ không nổi nữa đâu! Bọn này là thiên địch của vạn vật có linh tính!”

Cố Trường An đứng giữa những ngôi mộ, bóng lưng hắn cô độc nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm cổ.

“Chạy? Ta đi rồi, ai quét dọn cho họ?”

Hắn chậm rãi buông cây chổi tre xuống. Cây chổi không rơi xuống đất mà lơ lửng bên cạnh hắn, phát ra tiếng rung nhẹ nhàng. Cố Trường An đưa tay phải lên, nhắm mắt lại.

“Mười vạn năm thủ hộ, mười vạn năm nhân quả. Các vị đạo hữu đang nằm đây, hôm nay kẻ thù muốn quật mộ các ngươi, muốn ăn linh hồn các ngươi… Cố mỗ tài hèn sức mọn, xin mượn một chút oai nghiêm của các vị để tiễn khách!”

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Toàn bộ nghĩa trang rung chuyển dữ dội. Từ trong những ngôi mộ sâu nhất, nơi chôn cất những nhân vật thần thoại, những cột khí tức kinh thiên động địa bốc thẳng lên trời xanh.

Mộ của một vị Kiếm Tiên nứt ra một kẽ nhỏ, một đạo kiếm ý vô hình rít lên, chém nát sương mù xám.
Mộ của một vị Ma Tôn rung chuyển, tử khí nồng đậm hóa thành một con ác long đen kịt, gầm vang chấn động hư không.

U Minh Đăng trên tay Cố Trường An bỗng nhiên bùng phát ngọn lửa màu tím sẫm. Hắn bước lên một bước, thân ảnh bỗng chốc trở nên to lớn vô ngần trong mắt những thực thể không mặt kia.

“Trần Hiêu Chổi, nhị thức: Tảo Thiên Địa!”

Hắn không cầm chổi bằng tay, mà dùng ý niệm để điều khiển. Cây chổi tre tầm thường bỗng chốc hóa thành một thanh thần binh dài vạn dặm, mang theo toàn bộ sức nặng của mười vạn năm thời gian, quét ngang qua bầu trời.

Tiếng nổ vang rền như hàng vạn thiên thạch va chạm vào nhau. Nhát quét này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà nó quét đi cả sự hư vô. Những Vô Diện Thần ở hàng đầu tiên bị trúng phải nhát quét này, thân hình xám xịt bắt đầu rạn nứt, chúng phát ra những tiếng rít chói tai từ trong hư không – một loại âm thanh không phát ra từ miệng mà tác động thẳng vào thần hồn.

Tuy nhiên, số lượng của chúng quá nhiều. Cứ mỗi kẻ ngã xuống, lại có thêm hàng chục kẻ khác bước ra từ những vết nứt không gian đen ngòm. Chúng bắt đầu bám lấy lớp màng bảo vệ của nghĩa trang, dùng những bàn tay trắng ởn xé toạc các đạo quy tắc.

“Răng rắc!”

Tiếng rạn nứt của đại trận vang lên đau đớn. Một vị Vô Diện Thần cao lớn hơn hẳn, khoác áo bào thêu những ký tự kỳ quái, bước tới trước. Hắn vươn tay chỉ về phía Cố Trường An.

Lập tức, một cảm giác già nua, mục nát tràn ngập tâm trí Cố Trường An. Thọ nguyên vốn dĩ vô tận của hắn, vào giây phút đó, dường như bị một loại quyền năng tối cao nào đó tước đoạt. Da tay hắn bắt đầu nhăn nheo, tóc mai bạc trắng trong nháy mắt.

“Trường An! Ngươi bị tước đoạt thọ nguyên rồi! Mau vào trong mộ trung tâm!” Lão Hắc lao tới, dùng cái mai rùa của mình cố gắng chắn trước mặt hắn.

Cố Trường An nhìn bàn tay đang già đi của mình, vẻ mặt không hề có sự hoảng loạn. Hắn ngược lại còn mỉm cười – một nụ cười lạnh đến thấu xương.

“Tước đoạt thọ nguyên của một kẻ trường sinh? Ngươi chọn lầm người rồi.”

Cố Trường An vung tay áo, quát lớn: “Thế gian có sinh tất có tử, nhưng cái chết ở nơi này của ta, là vĩnh hằng! Thiên Mộ Trường Sinh Khảo, nghịch chuyển nhân quả!”

Dòng thọ nguyên vừa bị lấy đi lập tức quay ngược trở lại như nước lũ gặp vật cản. Không chỉ có vậy, Cố Trường An còn thuận thế kéo ngược lấy thọ nguyên của chính vị Vô Diện Thần kia. Dù chúng là thực thể hư vô, nhưng một khi đã can thiệp vào quy tắc thế giới này, chúng buộc phải trả giá bằng tồn tại của mình.

Vị Vô Diện Thần kia rung lên bần bật, thân ảnh màu tro của hắn bắt đầu bị tan chảy.

Nhưng cuộc chiến này mới chỉ là bắt đầu. Trên tầng mây cao nhất, sương mù xám đột ngột dạt sang hai bên, lộ ra một khuôn mặt khổng lồ… một khuôn mặt hoàn toàn không có ngũ quan, to đến mức bao phủ cả vùng đất U Minh Cấm Địa.

Cái nhìn của thực thể đó rơi xuống, cả Vạn Cổ Nghĩa Trang dường như trở nên nhỏ bé như một hạt cát giữa sa mạc. Một bàn tay khổng lồ, bao trùm bởi lôi điện màu tro, từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào trung tâm nghĩa trang mà ép tới.

Đây không còn là xâm lược bình thường, đây là ý chí của một nền văn minh hư vô muốn xóa sổ ký ức của thế giới này.

Cố Trường An đứng trước sức ép đó, xương cốt trong người kêu lên răng rắc. Khóe miệng hắn trào ra một dòng máu tươi, nhưng đôi mắt hắn lại rực sáng hơn bao giờ hết.

“Lão Hắc, bảo vệ cho tốt ngôi mộ của Thanh Diệp và những ngôi mộ mới. Đêm nay… lão già này phải làm việc quá giờ rồi.”

Hắn buông bỏ mọi sự che giấu tu vi suốt mười vạn năm. Khí tức của hắn bắt đầu thăng hoa, từ một lão quét rác bình thường, hắn trở thành một điểm sáng duy nhất trong đêm tối của thế giới đang hấp hối này.

Cố Trường An vươn tay vào hư không, nắm lấy chuôi của một thanh kiếm rỉ sét cắm sâu dưới chân mình mười vạn năm qua mà chưa từng ai nhấc nổi.

“Vạn cổ anh linh, lắng nghe lời ta gọi. Trận chiến cuối cùng của các vị… bắt đầu!”

Tiếng gào thét của mười vạn anh linh bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm quang màu trắng tinh khôi, đâm thẳng vào bàn tay không mặt khổng lồ trên bầu trời. Đêm đó, vùng đất cấm địa bị ánh sáng bao phủ, báo hiệu một cuộc chiến có thể kết thúc cả một kỷ nguyên trường sinh.

Nghĩa trang đang đứng trước bờ vực diệt vong, nhưng kẻ giữ mộ vẫn chưa buông tay chổi. Chỉ cần hắn còn sống, người chết ở nơi này sẽ không ai được phép quấy rầy. Cho dù đó có là Thần, hay là sự hư vô tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8