Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 168: Kẻ thù thực sự: Những thực thể từ ngoài vũ trụ (Outer Gods)**
Chương 168: Thiên Ngoại Lai Khách, Của Nợ Của Thần
Vạn Cổ Nghĩa Trang đêm nay tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Cố Trường An ngồi trước túp lều cỏ, trên tay là một chiếc bình gốm cũ kỹ đựng thứ rượu trái cây mà hắn tự ủ từ những quả dại mọc quanh mộ phần các vị Dược Thánh. Hắn nhấp một ngụm, cảm giác vị ngọt thanh xen lẫn chút chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ở phía đối diện, Lão Hắc – con hắc quy có lớp mai sần sùi như vỏ cổ thụ – đang thu mình lại, đôi mắt hí vốn thường ngày lười biếng giờ đây lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tận phía trên đầu.
"Trường An, ngươi có cảm thấy không?" Giọng Lão Hắc trầm đục, mang theo một chút run rẩy hiếm thấy.
Cố Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn chậm rãi xoay nhẹ chén rượu: "Cảm thấy cái gì? Cảm thấy đêm nay sương muối hơi nặng, hay là cảm thấy lão già chôn ở hố số ba trăm lẻ chín đang rục rịch đòi trồi lên vì đất chôn hơi chật?"
"Không phải!" Lão Hắc bò tới gần, chiếc đầu rùa vươn dài ra, thầm thì: "Khí vị… Cái khí vị thối rữa của sự hư vô. Nó không phải tử khí của người chết trong thế giới này, mà là thứ gì đó… kinh tởm hơn nhiều."
Ngay khi lời nói của Lão Hắc vừa dứt, bầu trời của Thánh Di Khư Giới bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một tiếng rắc chói tai vang lên, giống như tiếng mặt gương bị nứt toác.
Cố Trường An rốt cuộc cũng đặt chén rượu xuống. Hắn từ từ đứng dậy, đôi mắt bình thản mười vạn năm qua bỗng hiện lên một vệt sáng mờ ảo. Trên cao, dải ngân hà vốn êm đềm bị xẻ dọc bởi một vết nứt tím sẫm, lộ ra một khoảng không tối tăm, đặc quánh như hắc ín.
Từ vết nứt ấy, những sợi tơ mỏng manh màu bạc rủ xuống, nhẹ nhàng như lông hồng nhưng lại mang theo áp lực có thể khiến một vị Hóa Thần tu sĩ lập tức nổ tung thành sương máu.
Lâm Thanh Diệp từ trong điện thờ chạy ra, khuôn mặt nàng tái mét, hơi thở dồn dập: "Sư tôn! Thiên tượng bị hủy hoại, quy tắc của đại đạo đang gào thét! Đó là cái gì?"
Cố Trường An đứng đó, chiếc áo gai cũ kỹ phần phật bay trong gió lạnh. Hắn nhìn lên vết nứt kia, thở dài một tiếng: "Kẻ thu hồi rác thải đến rồi."
"Kẻ thu hồi rác thải?" Lâm Thanh Diệp ngơ ngác.
Cố Trường An không giải thích trực tiếp. Trong đầu hắn, âm thanh của hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vang lên liên tục, đỏ rực như máu:
【 Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập của các thực thể từ vùng hư không ngoài vũ trụ (Outer Gods). 】
【 Mục tiêu: Thu hồi xác Thần – Nguyên thể của Thánh Di Khư Giới. 】
【 Cấp độ đe dọa: Diệt Thế. Ký chủ hãy giữ vững vị trí, không được rời khỏi nghĩa trang. 】
Từ vết nứt tím thẫm kia, một thực thể bắt đầu chui ra. Nó không có hình dáng cố định, tựa như một khối sương mù đặc quánh được kết tấu từ hàng vạn con mắt nhung nhúc và những chiếc xúc tu trong suốt. Nó không bay, mà như đang "trượt" trên chính không gian của thế giới này.
Mỗi nơi nó đi qua, linh khí của thế giới lập tức bị đồng hóa, biến thành một loại vật chất xám xịt, không có sự sống. Các quy tắc vật lý bắt đầu sụp đổ: nước chảy ngược lên trời, lửa tỏa ra cái lạnh thấu xương, và những ngọn núi xa xa bỗng chốc uốn lượn như dải lụa.
"Chúng ta gọi nơi này là thế giới," Cố Trường An nhẹ nhàng nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nghĩa trang, "nhưng đối với chúng, đây chỉ là một cái xác thần đang trong quá trình phân hủy. Và chúng chính là những con kền kền tìm đến để dọn sạch chút tàn dư cuối cùng."
Thực thể kia – một vị "Giám Sát Giả" từ hư không – rốt cuộc cũng hạ lâm. Nó khổng lồ đến mức che khuất cả một phương trời, che khuất cả ánh trăng bàng bạc. Một âm thanh vô hình truyền thẳng vào thần thức của tất cả sinh linh trong thế giới này:
"Vật… chủ… đã… chết… Thu… hồi… bắt… đầu…"
Âm thanh ấy không chứa đựng cảm xúc, chỉ có một sự lãnh lẽo máy móc, biến vạn vật thành những con số khô khan trên bàn tính của thần linh phương xa.
Lâm Thanh Diệp quỵ xuống, đôi tai nàng rỉ máu. Áp lực từ thực thể kia quá lớn, vượt xa nhận thức của một tu sĩ bình thường. Thậm chí cả Lão Hắc cũng phải thu mình vào trong mai, dùng bí pháp bảo mệnh mạnh nhất để chống chọi lại sự ăn mòn của hư không.
Chỉ có Cố Trường An là vẫn đứng vững. Hắn cầm lấy chiếc *Trần Hiêu Chổi* tựa vào vách túp lều, lững thững tiến ra cổng nghĩa trang.
"Đã bảo rồi mà, người chết cần sự yên tĩnh," Cố Trường An lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự phiền muộn, "Mười vạn năm qua ta quét dọn chỗ này, khó khăn lắm mới giữ được chút tôn nghiêm cho những người nằm xuống. Các ngươi vừa đến đã định phá dỡ nơi này, bảo ta làm sao ăn nói với những người dưới kia?"
Vị Giám Sát Giả dường như cảm nhận được sự tồn tại của Cố Trường An. Hàng vạn con mắt trên thân hình khổng lồ của nó đồng loạt xoay chuyển, nhìn về phía mảnh nghĩa trang nhỏ bé – nơi duy nhất trong thế giới này vẫn còn giữ được màu sắc bình thường, không bị xám hóa.
"Vật… cản… không… có… trong… danh… mục… Xóa… sổ…"
Một chiếc xúc tu khổng lồ, mang theo năng lượng phân rã phân tử, quất thẳng xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang. Đòn tấn công này không đánh vào vật chất, mà đánh thẳng vào nhân quả, định xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của nghĩa trang này khỏi dòng lịch sử.
Cố Trường An khẽ thở dài, hắn giơ chiếc chổi tre lên, nhắm vào chiếc xúc tu đang lao tới, quét một nhát ngang không trung.
"Tẩy Trần!"
Xoẹt!
Một dải sáng mờ ảo, nhìn qua cứ ngỡ là bụi bặm dưới ánh nắng, nhưng lại mang theo lực lượng của mười vạn năm tĩnh lặng. Chiếc xúc tu của vị thần hư không vừa chạm vào dải sáng ấy liền lập tức bị "quét" sạch. Không phải là bị cắt đứt, mà là bị bụi hóa, biến thành những hạt li ti tan biến vào hư vô.
Thực thể kia lần đầu tiên phát ra một tiếng gào thét siêu thanh, chấn động cả thiên địa. Những con mắt trên người nó đỏ rực lên, lộ ra sự kinh ngạc cực độ. Trong logic của nó, không có bất cứ thứ gì trong "xác thần" này có thể chống lại lực lượng thu hồi của hư không.
"Lùi lại, hoặc là chui vào một hố mộ nào đó ở đây, ta sẽ chừa cho ngươi một chỗ phó thác," Cố Trường An lạnh nhạt nói, bước chân hắn vẫn không dừng lại.
Từ bên trong nghĩa trang, mười vạn ngôi mộ bắt đầu rung chuyển. Những luồng khói xanh nhạt bốc lên từ các mộ phần, ngưng kết thành hình bóng của những vị đại năng, anh linh xưa cũ. Họ không ra tay, nhưng sự tồn tại của họ dưới sự dẫn dắt của Cố Trường An tạo thành một bức tường nhân quả kiên cố không thể phá vỡ.
"Hóa… ra… não… bộ… còn… sống…" Giám Sát Giả lẩm bẩm, một xúc tu khác vươn ra, nhưng lần này không phải để tấn công, mà là để thăm dò, "Vật… chứa… ký… ức… Chúng… ta… sẽ… mang… ngươi… đi…"
"Mang ta đi?" Cố Trường An bật cười, một nụ cười không có chút hơi ấm, "Ta sống ở đây mười vạn năm, đã quen với hơi đất, quen với mùi hương khói, quen với sự tĩnh lặng của cái chết. Thế giới bên ngoài của các ngươi, ta chẳng có chút hứng thú nào."
Hắn đột nhiên nắm chặt cán chổi, toàn bộ "Tử khí" và "Tuế nguyệt khí" tích lũy suốt mười vạn năm bùng nổ. Phía sau lưng Cố Trường An hiện lên hình ảnh một chiếc đồng hồ cát khổng lồ đang chảy ngược.
"Ta nói lại lần cuối, người chết cần sự yên tĩnh. Mà ta, là người canh mộ cho họ."
Cố Trường An giơ cao *U Minh Đăng*. Ánh đèn leo lét xanh biếc bỗng chốc rực rỡ như một mặt trời đêm. Ánh sáng của đèn chiếu tới đâu, không gian xám xịt bị chiếm đóng bởi thực thể hư không lập tức phục hồi tới đó. Quy tắc của Thánh Di Khư Giới được ánh đèn này "sửa chữa", những vệt nứt trên bầu trời bắt đầu khép lại dưới sức mạnh của một ý chí tối cao.
Giám Sát Giả dường như cảm thấy nguy hiểm thực sự. Nó không còn cố gắng "thu hồi" nữa mà bắt đầu co rụt lại. Đối với nó, một vật chủ đã chết bỗng nhiên mọc ra một cái "móng vuốt" sắc lẹm như thế này là điều không hợp logic.
"Rác rưởi của thần linh, hãy biến về nơi của các ngươi đi."
Cố Trường An quét thêm một chổi nữa. Nhát chổi này không chỉ quét đi xúc tu, mà là quét thẳng vào vết nứt không gian trên bầu trời. Một cơn lốc nhân quả cuồng bạo cuốn lấy vị Giám Sát Giả khổng lồ, đẩy ngược nó vào trong hư không đen tối.
"Trở… lại… Chúng… ta… sẽ… trở… lại… với… quân… đoàn… đông… đảo… hơn…" Tiếng gào thét của thực thể kia lịm dần sau vết nứt.
Bầu trời rạn nứt khép lại. Ánh trăng xanh lại rọi xuống mặt đất. Không gian xám xịt biến mất, thay vào đó là màn đêm thanh bình của vùng ngoại ô nghĩa trang.
Lâm Thanh Diệp ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa. Nàng nhìn bóng lưng của sư tôn mình, thấy sao mà vĩ đại nhưng cũng thật cô đơn. Một kẻ một mình đứng lại giữ gìn một cái xác cũ, chống lại cả thế giới và cả những thứ đáng sợ bên ngoài thế giới ấy.
Cố Trường An quay người lại, hơi thở có chút dồn dập, nhưng hắn nhanh chóng che giấu đi. Hắn đi tới bên cạnh bình rượu gốm, thấy rượu bên trong vẫn chưa nguội hẳn, liền ngồi xuống nhấp thêm một ngụm.
"Sư tôn… chúng là ai?" Lâm Thanh Diệp giọng run run hỏi.
"Những kẻ không có nhà," Cố Trường An đáp ngắn gọn, "Chúng thấy nhà của người khác sụp đổ, liền muốn đến nhặt nhạnh chút gì đó còn sót lại. Một lũ hèn nhát khoác lên mình lớp áo thần linh mà thôi."
Hắn nhìn ra ngoài ranh giới nghĩa trang, nơi bóng tối vẫn đang bao phủ lấy thế giới bên ngoài. Hắn biết, trận chiến hôm nay chỉ là một sự dằn mặt. Những thực thể ngoài vũ trụ đã phát hiện ra thế giới này không hẳn là một cái xác chết khô, mà là một cái bẫy chứa đựng một ý chí trường tồn mười vạn năm.
"Lão Hắc," Cố Trường An gọi.
Lão rùa từ từ thò đầu ra, thở phào một hơi: "Lão già, suýt chút nữa là ta biến thành rùa hầm hư không rồi. Ngươi mạnh thật đấy, nhưng mà… dùng sức mạnh ấy, thọ nguyên của ngươi…"
"Ta có gì nhiều nhất?" Cố Trường An cắt lời, mỉm cười nhạt nhẽo, "Ta có thời gian nhiều nhất. Chúng muốn thi gan về sự trường tồn với một kẻ thủ mộ mười vạn năm? Để xem ai gục trước."
Nói xong, hắn lại cầm lấy cây chổi tre. Tiếng *xẹt xẹt* quen thuộc lại vang lên trong đêm. Cố Trường An lầm lũi quét từng lá bỉ ngạn rụng trên lối đi. Hắn vẫn là kẻ cẩu đạo, vẫn là lão quét rác bình thường, nhưng trong thâm tâm hắn hiểu rõ, hòa bình thực sự đã không còn.
Từ ngày hôm nay, hắn không chỉ giữ mộ cho người chết của thế giới này, mà còn phải canh giữ cả thế giới này khỏi sự dòm ngó của những con kền kền ngoài vũ trụ.
Mười vạn năm trước là khởi đầu, mười vạn năm sau có lẽ vẫn chỉ là màn dạo đầu cho một trò chơi vạn cổ lớn hơn nhiều.
Cố Trường An ngẩng đầu nhìn vì sao vừa tắt trên trời, khẽ lẩm bẩm một mình:
"Muốn cướp đồ của ta sao? Đợi các ngươi chết rồi, ta sẽ tự tay đào hố cho từng đứa một. Còn bây giờ… biến đi."
Trong bóng tối sâu thẳm của nghĩa trang, dường như có tiếng cười khẽ của vị Kiếm Tiên đã mất, tiếng thở dài của nàng Ma Nữ, và cả tiếng vỗ tay tán thưởng của những linh hồn đại năng. Nghĩa trang này là lãnh địa của họ, và Cố Trường An là vị vua không ngai duy nhất ngồi trên đống tro tàn của vinh quang xưa cũ.
Đêm vẫn dài, và tiếng chổi vẫn đều đặn vang lên dưới trăng.
—
Hết chương 168.