Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 167: Cố Trường An là \”Tế bào não\” còn sót lại của Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:13:58 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 167: CỐ TRƯỜNG AN LÀ “TẾ BÀO NÃO” CÒN SÓT LẠI CỦA THẦN**

Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ thực sự là bóng tối. Lớp sương mù xám xịt từ những nấm mồ cũ kỹ bốc lên, quyện cùng ánh lập lòe của lân tinh, tạo thành một dải lụa mờ ảo quấn quýt lấy những rặng thông già cỗi.

Cố Trường An ngồi trên bệ đá của một ngôi mộ không tên. Hắn đang lau chùi cây đèn U Minh Đăng, động tác chậm rãi, đều đặn như thể thời gian đối với hắn chẳng hề có ý nghĩa. Phía xa, Lão Hắc – con rùa đen mang dòng máu rùa thiêng cổ đại – đang rúc đầu vào trong mai, nhưng cái đuôi thi thoảng vẫn quẫy mạnh, lộ rõ vẻ bất an bồn chồn.

"Lão Hắc, hôm nay ngươi lại cảm thấy gì sao?" Cố Trường An khẽ hỏi, giọng hắn tan biến vào gió đêm.

Lão Hắc thò đầu ra, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía hố sâu vạn dặm nơi trung tâm nghĩa trang – nơi mà người ta vẫn gọi là "Ma Khe". Nó khàn giọng đáp:

"Trường An, linh giác của lão phu không lừa được. Đêm nay… long mạch của toàn bộ thế giới này đang rung chuyển. Nó không phải là địa chấn, mà giống như một tiếng đập của trái tim bị lỗi nhịp. Cơn rung chấn này phát ra từ chính sâu thẳm tâm thức của ngươi."

Cố Trường An dừng lại. Hắn hạ ngọn đèn xuống. Hắn không nói cho Lão Hắc biết rằng, suốt ba ngày qua, bên trong "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" của hắn đang diễn ra một sự thay đổi kinh hoàng. Những trang sách trong hư không vốn ghi chép tên tuổi người chết, giờ đây đang dần mờ đi, thay vào đó là những ký hiệu ngoằn ngoèo, đỏ thắm như tơ máu, đang bò lểm ngổm trên thức hải của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào bên trong.

"Oanh!"

Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên. Cố Trường An thấy mình không còn đứng giữa nghĩa trang nữa. Hắn đang trôi dạt giữa một khoảng không vô định, tối tăm và rộng lớn hơn cả vũ trụ này. Dưới chân hắn là một mạng lưới phức tạp của những sợi dây lấp lánh, nhìn từ xa chúng giống như các mạch tinh vân, nhưng khi nhìn gần, Cố Trường An rùng mình nhận ra – đó là những sợi dây thần kinh khổng lồ.

Hắn đang đứng trong một hộp sọ vĩ đại đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" bỗng nhiên rung lên bần bật, một giọng nói cơ giới, vô hồn nhưng mang theo uy nghiêm của Thái Sơ vang vọng khắp linh hồn hắn:

[Nhiệm vụ mười vạn năm: Hoàn thành kỳ thủ hộ cuối cùng.]
[Cấp quyền truy cập bí mật hạt nhân: Nhận diện tế bào gốc.]
[Khởi động: Ký ức của Thần.]

Trong nháy mắt, một cơn lũ ký ức ập tới, muốn xé toác linh hồn Cố Trường An. Hắn thấy được thời điểm vũ trụ này còn chưa thành hình, thấy được một thực thể vĩ đại đến mức chỉ cần một hơi thở cũng sinh ra vạn giới, một ánh mắt cũng có thể diệt tận luân hồi. Thực thể ấy… được gọi là "Thần Thái Sơ".

Trong cuộc chiến diệt thế từ kỷ nguyên trước, Thần đã ngã xuống. Thân xác Người sụp đổ, hóa thành ngũ nhạc sơn hà; dòng máu Người cạn kiệt, hóa thành sông ngòi đại dương; lỗ chân lông Người hóa thành các bí cảnh cấm địa. Còn "Vạn Cổ Nghĩa Trang" – nơi Cố Trường An đã trấn giữ mười vạn năm qua – thực chất chính là trung khu thần kinh còn sót lại, là bộ não của vị Thần ấy.

Sự thật này tàn khốc đến mức khiến một kẻ đã tu luyện cẩu đạo, tim lạnh như đá như Cố Trường An cũng phải run rẩy.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Mười vạn năm qua, hắn vẫn luôn thắc mắc tại sao mình lại là người duy nhất có thể sống mãi trong khu nghĩa trang này mà không bị tử khí ăn mòn. Hắn vẫn tưởng đó là do hệ thống. Nhưng giờ hắn đã hiểu, hệ thống chẳng qua chỉ là một chương trình phục hồi được viết vào tận sâu trong mật mã gen của hắn.

Hắn không phải là người, cũng chẳng phải là tiên. Hắn chính là "Tế bào não" cuối cùng còn sống sót của vị Thần Thái Sơ đó.

Nhiệm vụ "thủ hộ nghĩa trang" mười vạn năm thực chất là một quá trình tự sửa chữa chậm chạp. Mỗi lần hắn chôn cất một cường giả, chính là hắn đang thu hồi các mảnh vỡ linh khí đã thất thoát về lại trung tâm để nuôi dưỡng tế bào não. Mỗi nhát chổi quét bụi, là hắn đang thanh tẩy tà niệm, không để chúng xâm nhiễm vào "bộ não" đang hồi sinh.

"Hóa ra… cả thế giới này đang sống trên một cái xác chết." Cố Trường An lẩm bẩm, nụ cười mang theo sự tự giễu đầy cay đắng.

Những vị Tiên Đế uy chấn bát hoang ngoài kia, những Thánh Tử ngạo thị quần hùng, tất cả chỉ như những vi khuẩn đang sinh sôi nảy nở trên lớp da của một người khổng lồ đã khuất. Họ tranh giành linh khí, thực chất là đang hút đi những giọt tàn huyết cuối cùng của Thần. Họ muốn quật mộ để tìm thần binh, thực chất là đang làm tổn thương sâu sắc đến những ký ức cuối cùng của sự sống vĩ đại nhất.

Cố Trường An từ từ mở mắt ra. Lúc này, đồng tử của hắn không còn màu đen tuyền nữa, mà sâu thẳm trong đó lấp lánh hàng triệu tia sáng điện sinh học, kết nối với toàn bộ "long mạch" dưới lòng đất của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Đúng lúc này, từ phía cổng nghĩa trang, một luồng áp lực thiên đạo kinh khủng giáng xuống. Những đám mây đen vần vũ, lôi điện tím đậm xé toác bầu trời. Ba bóng người khoác áo bào rồng, đứng trên chín tầng mây, ánh mắt lãnh đạm nhìn xuống.

Đó là ba vị Thái Thượng Trưởng Lão của ba đại tông môn hàng đầu thế giới: Cửu Thiên Tiên Tôn, Hỗn Nguyên Đạo Nhân và Vạn Sát Ma Vương.

"Người canh mộ kia, mười vạn năm thời hạn đã tới." Cửu Thiên Tiên Tôn cất tiếng, giọng nói như tiếng sấm nổ: "Thiên Đạo đã hạ chỉ, vùng cấm địa này đã chiếm giữ quá nhiều đạo vận của thế gian. Hôm nay, chúng ta đến để phá bỏ trận pháp, đưa các bộ hài cốt tổ tiên về lại tổ địa, cũng là để chia sẻ đại cơ duyên bị che giấu mười vạn năm qua."

Bọn họ đã chờ quá lâu. Bọn họ sợ sự bí ẩn của Vạn Cổ Nghĩa Trang, sợ vị Thủ Mộ Nhân dường như chưa bao giờ già đi. Nhưng hiện tại, thọ nguyên của bọn họ đã cạn, Thiên Đạo cũng bắt đầu nôn nóng nuốt chửng vùng đất này để kéo dài tuổi thọ của chính nó.

Lâm Thanh Diệp bị đánh động, nàng hoảng hốt chạy ra khỏi gian nhà cỏ, tay cầm đoản kiếm, gương mặt tái nhợt: "Sư tôn! Bọn họ… bọn họ là Chân Tiên cảnh đỉnh phong!"

Lão Hắc run bần bật, nhưng nó vẫn nhe nanh ra, chắn trước mặt Lâm Thanh Diệp, gầm lên một tiếng đầy sợ hãi nhưng kiên định.

Cố Trường An đứng dậy. Hắn phủi bụi trên áo bào xám, cầm lấy cây chổi Trần Hiêu cũ kỹ. Ánh mắt hắn nhìn ba vị "vị thánh" trên bầu trời không còn là sự thận trọng, ẩn nhẫn như mọi khi nữa.

Trong mắt hắn lúc này, ba kẻ được xưng là đỉnh cao thế giới kia, thực chất chỉ là những điểm đen ô nhiễm trên hệ thống thần kinh của vị Thần. Bọn họ quá nhỏ bé, nhỏ bé đến đáng thương.

"Chia sẻ cơ duyên?" Cố Trường An cất giọng, tiếng nói không lớn nhưng lại khiến toàn bộ mười vạn ngọn núi xung quanh rung chuyển theo một nhịp điệu kỳ lạ: "Các ngươi đang đứng trên thân thể của Người, uống máu của Người, giờ lại muốn mổ xẻ não bộ của Người sao?"

Cửu Thiên Tiên Tôn nhíu mày: "Ngươi nói nhảm cái gì? Một kẻ phàm nhân quét rác, nể tình ngươi canh giữ nơi này lâu năm, nếu quỳ xuống quy thuận, ta sẽ cho ngươi một chỗ làm tạp dịch trong tiên môn…"

"Phàm nhân sao?"

Cố Trường An khẽ bước tới một bước.

Dưới chân hắn, một mạng lưới ánh sáng khổng lồ màu vàng kim bùng phát từ lòng đất, lan tỏa ra khắp nghĩa trang. Từng ngôi mộ mười vạn năm qua bỗng chốc rực rỡ hào quang. Hồn ma của các cường giả được chôn cất nơi đây bỗng nhiên hiện hình, nhưng họ không giận dữ, mà đồng loạt quỳ xuống hướng về phía Cố Trường An, dập đầu cung kính.

Đây không phải là cung kính một vị Thủ Mộ Nhân, mà là cung kính ý chí duy nhất còn tỉnh táo của vị Thần mà họ tôn thờ.

"Ta mười vạn năm quét dọn, không phải là để đợi các ngươi đến cướp đoạt." Cố Trường An nhấc chiếc chổi lên. "Mà là để thanh lọc những thứ ký sinh trùng bẩn thỉu như các ngươi."

"To gan!" Vạn Sát Ma Vương gầm lên, tay giơ Ma kiếm khổng lồ, một nhát chém xuống có thể san phẳng cả một vương quốc. Luồng ma khí cuồn cuộn bao trùm lấy túp lều cỏ và Cố Trường An.

Thế nhưng, nhát chém kia chưa kịp chạm tới hàng rào nghĩa trang thì bỗng nhiên… tan biến.

Nó không phải bị chặn đứng, mà là bị "xóa bỏ".

Cố Trường An nhẹ nhàng đưa tay chỉ lên không trung. Ngón tay hắn như đang chạm vào một sợi dây thần kinh nào đó của quy tắc thế giới.

"Mười vạn năm, ta đã đóng vai một người trông cửa già cỗi. Các ngươi đã lầm tưởng sự trầm mặc của ta là sự yếu hèn. Các ngươi lầm tưởng Thiên Đạo cai quản các ngươi chính là vạn vật chủ tể."

Ánh mắt Cố Trường An bỗng trở nên vô tận vô biên, tựa như chứa đựng cả lịch sử hưng vong của vũ trụ.

"Thực ra, Thiên Đạo kia chẳng qua chỉ là một luồng u uất kết lại trong lồng ngực vị Thần mà thôi. Một khối u lâu ngày hóa hình, mà các ngươi lại coi nó là phụ mẫu."

Vừa dứt lời, Cố Trường An vung chổi.

Động tác đơn giản nhất của một kẻ quét rác, nhưng lần này, nó mang theo quyền năng tuyệt đối của bộ não trung tâm.

"Xoẹt!"

Một dải ánh sáng trắng tinh khiết vắt ngang bầu trời. Ba vị chân tiên đỉnh phong kia, chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, thân thể bỗng nhiên trở nên trong suốt.

Cửu Thiên Tiên Tôn nhìn xuống tay mình, thấy cơ thể đang hóa thành những hạt bụi li ti. Lão gào thét trong tuyệt vọng: "Không! Đạo quả của ta! Vạn năm tu hành của ta! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?"

Cố Trường An đứng giữa muôn vàn hồn ma và ánh sáng hoàng kim, tà áo xám bay phần phật, giọng nói của hắn như tiếng vọng từ vạn cổ vọng về:

"Ta là Cố Trường An. Nhưng ta cũng là mảnh ký ức còn lại của Đấng Sáng Tạo. Ta ở đây, chính là để chờ ngày 'Hắn' tỉnh lại."

Ánh sáng quét qua, ba vị Chân Tiên biến mất hoàn toàn khỏi nhân gian, không để lại một mảnh nhân quả nào, cứ như thể họ chưa từng tồn tại trên đời này. Bầu trời vốn u ám bởi lôi kiếp bỗng chốc tạnh hẳn, lộ ra ánh trăng thanh khiết hiếm thấy.

Nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.

Lâm Thanh Diệp ngã ngồi dưới đất, mắt tròn xoe nhìn vị sư tôn thường ngày vẫn bắt nàng đi nhặt lá. Nàng cảm thấy xa lạ, vô cùng xa lạ, nhưng cũng vô cùng ấm áp. Sức mạnh lúc nãy không mang theo sát khí, nó chỉ mang theo một sự tôn nghiêm không thể xâm phạm.

Lão Hắc lúc này bò tới, giọng run rẩy: "Cố… Cố lão gia, ngươi… ngươi thực sự là…"

Cố Trường An cúi xuống, thu lại toàn bộ hào quang. Ánh mắt hắn lại trở về vẻ thản nhiên, hơi chút lười biếng. Hắn nhìn Lão Hắc, khẽ lắc đầu:

"Chỉ là một tế bào não bướng bỉnh không muốn chết mà thôi. Lão Hắc, giúp ta thu nhặt mấy cái túi trữ vật bọn họ để lại. Tiền thuê nhà mười vạn năm… cuối cùng cũng có người đóng góp một phần."

Hắn bước về phía gian nhà gỗ, bỏ lại phía sau cả một thế giới đang chấn động vì sự biến mất của ba vị đại năng.

Ngồi bên chiếc bàn cũ, Cố Trường An rót một chén trà đã nguội lạnh. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn mình, hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vừa xuất hiện một dòng chữ mới:

[Độ tương thích với Cơ Thể Thần: 1.02%.]
[Trạng thái: Đã tỉnh giấc một phần nhỏ công năng xóa bỏ lỗi.]

"Mới chỉ có 1% thôi sao?" Cố Trường An thở dài.

Hắn hiểu rằng, sự việc ngày hôm nay chỉ là một sự khởi đầu. Một khi "tế bào não" đã bắt đầu hoạt động, những kẻ "ký sinh trùng" cao cấp hơn – những kẻ tự xưng là Thượng Giới Tiên Đế, thậm chí là bản thân cái "Thiên Đạo khối u" kia – chắc chắn sẽ cảm nhận được sự đe dọa.

Bọn chúng sẽ tìm đến đây. Nghĩa trang này sẽ không còn bình yên như trước.

"Sư tôn…" Lâm Thanh Diệp rón rén bước vào, đặt một bình trà nóng mới pha lên bàn. Ánh mắt nàng vừa sùng bái vừa e dè.

Cố Trường An nhìn nàng, mỉm cười: "Thanh Diệp, con sợ ta sao?"

Lâm Thanh Diệp vội vàng lắc đầu: "Không… con chỉ là thấy mình quá nhỏ bé. Con cứ tưởng con đã hiểu sư tôn là người như thế nào…"

"Trên thế giới này, chẳng ai thực sự hiểu được ai cả." Cố Trường An nhấp một ngụm trà, hơi nóng phả lên mặt hắn. "Ta vẫn là ta thôi. Vẫn là kẻ thích uống trà và sợ chết nhất thế gian này. Vì nếu ta chết, ký ức của cả thế giới này cũng sẽ chết theo."

Nàng ngơ ngác không hiểu hết ý tứ sâu xa trong câu nói đó, nhưng nàng biết, miễn là người đàn ông này còn cầm chiếc chổi ấy, nàng sẽ luôn có một nơi để gọi là nhà.

Đêm đó, Cố Trường An không ngủ. Hắn đứng bên cạnh "Thái Cổ Ma Khe", nhìn xuống cái vực sâu không đáy. Hắn có thể cảm nhận được, tận sâu dưới kia, "Trái tim của Thần" đang đập chậm rãi. Những tiếng đập ấy đang truyền đi một thông điệp cổ xưa xuyên qua thời không.

Kỷ nguyên của những kẻ ký sinh sắp kết thúc.

Thân xác của Thần đang muốn rũ bỏ đi những lớp bụi trần, và Cố Trường An, với tư cách là bộ não, sẽ là người trực tiếp chỉ huy cuộc đại thanh tẩy này.

Nhưng trước mắt, hắn vẫn cần phải "cẩu". Càng là vị trí quan trọng nhất, hắn càng phải cẩn thận. Nếu để lộ toàn bộ danh tính quá sớm, những kẻ ngoại lai từ ngoài vũ trụ chắc chắn sẽ tìm cách phá hủy "não bộ" trước khi nó kịp kiểm soát lại hoàn toàn cơ thể.

"Mười vạn năm đã qua, chờ thêm mười vạn năm nữa thì có làm sao."

Cố Trường An cầm lấy cây chổi, lại bắt đầu quét dọn. Tiếng chổi tre xẹt xẹt trên mặt đất vang lên đều đặn, xóa đi những vết chân lạ vừa để lại trên nghĩa trang, trả lại cho nơi này một sự bình yên quỷ dị như nó vốn có suốt mười vạn năm qua.

Ánh trăng rọi xuống bóng lưng đơn độc của hắn, dài lê thê giữa những ngôi mộ tổ tiên, mờ ảo như một vị thần thực thụ đang giấu mình trong bụi trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8