Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 172: Mỗi ngôi mộ là một quả pháo đại bác đạo vận**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:17:02 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 172: MỖI NGÔI MỘ LÀ MỘT QUẢ PHÁO ĐẠI BÁC ĐẠO VẬN

Hư không mênh mang, vô tận và lạnh lẽo. Vạn Cổ Tiên Chu giống như một chiếc lá rụng giữa hồ thu, lặng lẽ lướt đi trong bóng tối dày đặc của tinh vực mới. Trên boong thuyền, những hàng mộ dài dằng dặc nằm im lìm dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn U Minh Đăng.

Lâm Thanh Diệp nâng ấm trà, chậm rãi rót một dòng nước trong vắt vào chén sứ thanh hoa. Hương trà nhàn nhạt tỏa ra, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của tử khí bao trùm nơi đây. Nàng liếc nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Trường An đang thong dong cầm chổi quét lá rụng, trong lòng trào dâng một cảm giác quái dị.

Rõ ràng vừa rồi họ đã đẩy lui cả một hạm đội Thực Linh tộc, nhưng nhìn sư tôn, dường như người vừa chỉ là quét đi vài hạt bụi không đáng kể trên kệ sách.

"Sư tôn, trà đã pha xong." Lâm Thanh Diệp khẽ giọng.

Cố Trường An dừng chổi, xoay người lại, mái tóc trắng lay nhẹ trong gió hư không. Hắn mỉm cười, một nụ cười hiền lành như ông lão hàng xóm, hoàn toàn không có vẻ gì là một "Mộ Tiên" trấn áp vạn cổ.

"Nghĩa trang này, càng yên tĩnh càng tốt." Cố Trường An ngồi xuống ghế bành, nhấp một ngụm trà, rồi nheo mắt nhìn về phía xa xăm của tinh không: "Nhưng có vẻ, khách không mời mà đến vẫn còn rất nhiều."

Lão Hắc đang nằm phủ phục bên góc mộ đột nhiên ngóc cái đầu rùa già nua lên, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ: "Cố小子 (nhóc con họ Cố), đám ruồi nhặng này so với Thực Linh tộc còn phiền phức hơn. Bọn chúng tự xưng là 'Thần Khuyết Cung', cai trị tinh vực phụ cận này. Có vẻ như tiếng động lúc nãy đã thu hút mấy tên tham lam."

Lão Hắc vừa dứt lời, từ trong làn sương mù màu bạc của hư không, từng đợt sóng dao động dữ dội truyền tới. Mười hai chiến hạm hoàng kim khổng lồ, mỗi chiếc dài vạn trượng, từ từ hiện ra. Trên cánh buồm của chúng chạm khắc hình ảnh một tòa cung điện nguy nga nằm trên chín tầng mây – biểu tượng của Thần Khuyết Cung.

So với những chiến hạm quái dị của Thực Linh tộc, hạm đội này mang theo một luồng khí tức "chính thống" và bá đạo của tu tiên giới đương thời. Linh áp từ mười hai chiếc chiến hạm ép xuống, khiến không gian xung quanh Vạn Cổ Tiên Chu bắt đầu rạn nứt như gương vỡ.

"Người trên thuyền nghe đây!"

Một giọng nói âm vang, chứa đựng tu vi Hóa Thần đỉnh phong truyền ra từ chiếc chiến hạm dẫn đầu. Một nam tử trung niên mặc trường bào dát vàng, tay cầm ngọc bối, đứng trên mũi thuyền nhìn xuống Tiên Chu với ánh mắt rực lửa tham lam.

"Vùng tinh vực này thuộc về Thần Khuyết Cung quản lý. Các ngươi mang theo tà vật âm u, quấy nhiễu linh mạch hư không. Mau chóng hạ trận pháp, để bản tọa kiểm tra. Nếu giao nộp mảnh đất phù đảo này, Thần Khuyết Cung sẽ ban cho các ngươi tư cách làm đệ tử ngoại môn, bảo vệ mạng sống của các ngươi trong kỷ nguyên loạn lạc này!"

Lâm Thanh Diệp đứng phắt dậy, thanh kiếm trên tay run nhẹ vì phẫn nộ: "Sư tôn, bọn chúng rõ ràng là muốn cướp đoạt Tiên Chu!"

Cố Trường An vẫn thong thả uống trà, ánh mắt thậm chí còn chẳng buồn liếc lên hạm đội hoàng kim đang che lấp cả bầu trời kia. Hắn chỉ nhàn nhạt hỏi: "Lão Hắc, ngươi nói xem, đất nghĩa trang của chúng ta còn chỗ trống không?"

Lão Hắc ngáp một cái, để lộ hàm răng vàng khè: "Chỗ thì nhiều, nhưng đa số đều là mộ cho bậc Đế giả, Tiên nhân. Mấy cái loại tạp nham này chôn xuống chỉ tổ làm hôi đất, tốn công dọn dẹp."

Cố Trường An gật đầu, đặt chén trà xuống bàn đá. Tiếng chén chạm mặt bàn phát ra một âm thanh "cạch" rất nhỏ, nhưng vào lúc đó, toàn bộ Vạn Cổ Tiên Chu đột ngột chấn động.

"Đã không muốn làm phân bón, vậy thì biến thành bụi trần đi."

Cố Trường An đứng dậy, tay cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi* bình thường. Hắn không bay lên trời, không vận dụng pháp tướng huy hoàng, mà chỉ lững thững đi về phía những ngôi mộ cũ nằm ở phía tả ngạn con thuyền.

Người của Thần Khuyết Cung thấy mình bị phớt lờ, vị cao thủ Hóa Thần kia nổi trận lôi đình: "Lão già ngông cuồng! Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Toàn quân khai hỏa, bắn nát cái nghĩa trang thối nát này cho ta!"

Mười hai chiến hạm hoàng kim đồng loạt rực sáng. Những họng pháo linh thạch khổng lồ tập trung năng lượng, bắn ra những cột sáng hủy diệt hướng thẳng về phía Tiên Chu.

Lâm Thanh Diệp nín thở. Áp lực của mười hai phát đại pháo cấp bậc Hóa Thần cộng lại, dù là một tiểu hành tinh cũng sẽ bị bắn thành bột mịn trong nháy mắt.

Thế nhưng, Cố Trường An chỉ khẽ gõ cán chổi xuống đất một cái.

"Ngủ say mười vạn năm, các vị cũng nên tập thể dục một chút."

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới lòng đất của Tiên Chu. Đột nhiên, mười hai ngôi mộ đá ở phía rìa ngoài bùng phát ra những cột khí tức màu xám đen, xông thẳng lên chín tầng trời.

Mỗi một cột khí tức không phải là pháp lực bình thường, mà là Đạo Vận – thứ sức mạnh được chắt lọc từ cả đời tu luyện và sự giác ngộ của những cường giả đã khuất.

"Đó là… cái gì?" Vị thống lĩnh Thần Khuyết Cung trợn tròn mắt.

Hắn thấy một ngôi mộ mang tên "Thái Cổ Thương Đế" đột ngột run rẩy. Từ trong nấm mộ, một bóng hình hư ảo của một người đàn ông cầm thương hiện ra. Bóng hình đó chỉ vung tay một cái, Đạo vận ngưng tụ thành một mũi thương xuyên thấu không gian, đâm thẳng vào cột sáng linh thạch của chiến hạm dẫn đầu.

*Oành!*

Pháo đài linh thạch nổ tung ngay lập tức. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Cố Trường An lẩm bẩm: "Trận pháp mười vạn năm tích lũy, mỗi ngôi mộ đều là một điểm nút đạo vận. Hôm nay, ta lấy mộ làm pháo, lấy xác làm ngòi, tiễn các ngươi đi một đoạn."

Lần lượt, những ngôi mộ cổ đại bắt đầu "khai hỏa".

Ngôi mộ của "Vạn Yêu Vương" phát ra một tiếng gầm vang vọng linh hồn, âm ba biến thành những luồng đại bác vô hình, quét qua một chiếc chiến hạm, khiến toàn bộ tu sĩ trên đó lập tức vỡ vụn linh hồn, chết mà không kịp hiểu tại sao.

Ngôi mộ của "Thái Ất Kiếm Tiên" phóng ra một đạo kiếm ý trường hà, dài hàng vạn dặm, cắt đôi hai chiếc chiến hạm hoàng kim như cắt một miếng đậu phụ thối.

Lâm Thanh Diệp đứng sững sờ. Nàng nhìn thấy một cảnh tượng hùng vĩ và điên rồ nhất đời mình. Nghĩa trang vốn dĩ tĩnh mịch giờ đây biến thành một pháo đài chiến tranh đáng sợ nhất vũ trụ. Mỗi ngôi mộ là một quả pháo đại bác Đạo Vận, mỗi tiếng nổ là một đạo pháp tắc tối cao được thi triển.

Cố Trường An không hề dùng một chút pháp lực bản thân nào. Hắn chỉ đóng vai trò là "người mồi lửa". Hắn dùng cây chổi của mình, dẫn dắt Đạo vận tồn đọng mười vạn năm thoát ra khỏi những phong ấn, biến sự tĩnh lặng của người chết thành sự phẫn nộ của thiên địa.

"Không! Chuyện này không thể nào! Các ngươi chỉ là những cái xác!" Vị thống lĩnh Hóa Thần thét lên kinh hãi. Hắn nhìn hạm đội vô địch của mình đang tan rã nhanh chóng dưới những đòn tấn công từ người chết.

Một luồng ánh sáng màu tím từ ngôi mộ "Tử Hà Tiên Tử" bắn tới, biến chiến hạm của hắn thành một khối băng tinh khổng lồ giữa hư không, rồi vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh.

Trận chiến kết thúc trong chưa đầy mười nhịp thở.

Mười hai chiến hạm hoàng kim rực rỡ, giờ đây chỉ còn là những đống phế liệu trôi nổi dập dềnh trong hư không đen tối. Những mảnh vụn lấp lánh ánh vàng bao quanh Vạn Cổ Tiên Chu, trông giống như một chiếc vòng cổ làm từ vàng ròng nhưng chứa đầy máu thịt của những kẻ tham lam.

Cố Trường An đứng đó, nhìn những ngôi mộ dần dần thu lại hào quang, trở về trạng thái đá tảng im lìm như cũ. Hắn thở dài, lại cầm chổi bắt đầu quét những mảnh vụn vàng ròng vừa bay lạc vào boong tàu.

"Làm phiền các vị tiền bối rồi. Để các người phải động thủ với lũ tiểu bối này, thật là ngại quá." Hắn nói nhỏ với các nấm mộ, như thể đang trò chuyện với những người bạn già.

Lão Hắc từ từ thu đầu vào mai, hừ một tiếng: "Đã bảo rồi, lũ này không đáng làm phân bón. Nhìn xem, làm bẩn hết lối đi của chúng ta rồi."

Lâm Thanh Diệp lúc này mới lấy lại được giọng nói, run rẩy hỏi: "Sư tôn… mỗi ngôi mộ ở đây, đều có thể… phát hỏa như vậy sao?"

Cố Trường An dừng chổi, liếc nhìn nàng một cái đầy thâm thúy: "Mười vạn năm, ta không chỉ quét rác. Ta đã sửa lại từng trận văn, chôn giấu vào mỗi ngôi mộ một phần 'nhân quả' của thiên địa. Ở đây không có người sống, nhưng mỗi người chết nằm xuống đều mang theo một đạo chấp niệm."

Hắn chỉ tay về phía khu mộ trung tâm vẫn đang chìm trong sương mù dày đặc: "Những ngôi mộ ở vòng ngoài chỉ là pháo hạng nhẹ. Nếu một ngày nào đó ta kích hoạt những ngôi mộ ở trung tâm, ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ bị bắn thành một cái lỗ thủng."

Lâm Thanh Diệp rùng mình. Nàng bắt đầu hiểu ra tại sao sư tôn lại kiên trì với "Cẩu đạo" như vậy. Khi bạn sở hữu sức mạnh có thể tiêu diệt cả một thế giới bằng cách gõ cán chổi, thì việc sống lặng lẽ là sự khoan dung lớn nhất đối với thế gian này.

"Thanh Diệp, đừng ngẩn người nữa." Cố Trường An đẩy nhẹ một cái thúng gỗ về phía nàng: "Đi gom hết linh hồn còn sót lại của đám người Thần Khuyết Cung kia vào đây. Tuy không làm được phân bón hạng sang, nhưng trộn với tro cốt của quỷ lùn hôm trước, đem bón cho hoa Bỉ Ngạn cũng tạm được."

Lâm Thanh Diệp gật đầu, vội vàng xách thúng chạy đi làm việc. Nàng biết, sau ngày hôm nay, cái tên "Vạn Cổ Tiên Chu" sẽ trở thành một vùng cấm địa đáng sợ nhất trong mắt các thế lực tinh không mới.

Cố Trường An nhìn đống xác chiến hạm đang dần trôi xa, đôi mắt hắn không hề có chút vui mừng chiến thắng. Hắn thấy được sự bất ổn của kỷ nguyên này. Khi linh khí khô cạn và quy tắc cũ sụp đổ, sự tham lam của con người sẽ dẫn họ tìm đến cái chết một cách nhanh chóng hơn.

"Thế giới thay đổi, nhưng bản chất con người mười vạn năm qua vẫn thế."

Hắn tiếp tục cúi đầu quét rác. Tiếng "xoẹt… xoẹt…" khô khốc vang lên giữa không gian tịch mịch. Trên Vạn Cổ Tiên Chu, tử khí lại một lần nữa lắng xuống, bao phủ lấy những bí mật kinh thiên động địa dưới lòng đất.

Những ngôi mộ kia, vẫn im lặng nằm đó. Chúng như những họng pháo khổng lồ đang nạp đạn, chỉ chờ đợi kẻ nào đó đủ ngu xuẩn để đến gõ cửa "nghĩa trang" một lần nữa.

Mà Cố Trường An, người mồi lửa già nua nhất thế gian, chỉ mong trà mình pha sẽ không bao giờ bị nguội bởi tiếng pháo nổ.

Bởi vì, mỗi khi "đại bác Đạo Vận" khai hỏa, nghĩa là giấc ngủ của những người bạn của hắn đã bị quấy rầy. Mà người canh mộ, thì ghét nhất là ai quấy rầy giấc ngủ của người chết.

Đêm dài của hư không vẫn còn tiếp diễn, và bước chân của kẻ trường sinh vẫn đều đặn trên mảnh đất âm u ấy. Chân lý của mười vạn năm vẫn chưa bao giờ thay đổi: Sống lâu nhất là tổ tông, nhưng người nằm xuống… đôi khi lại là kẻ mạnh nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8