Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 174: Lão Hắc Quy hy sinh thân mình làm lá chắn vũ trụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:18:27 | Lượt xem: 2

Bầu trời trên đỉnh Vạn Cổ Nghĩa Trang vốn dĩ là một mảng xám xịt vĩnh hằng, nhưng đêm nay, nó bị xé rách bởi những tia chớp màu tím sẫm. Đó không phải là lôi điện bình thường của giới tu tiên, mà là "Nhân Quả Chi Lôi" – thứ hình phạt tàn khốc nhất mà Thiên Đạo dành cho những kẻ dám che giấu thiên cơ, dám nuôi dưỡng những linh hồn đáng lẽ đã phải tan biến vào hư vô từ triệu năm trước.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên đài sen đá giữa khu mộ trung tâm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Trong đan điền của hắn, luồng "Tinh Thần Chi Lực" vừa thu nhận từ Tinh Không Chi Chủ đang điên cuồng va chạm với "Cửu U Trường Sinh Quyết". Hai nguồn sức mạnh, một bên là sự sống tinh khôi của ngàn vạn vì sao, một bên là tử khí trầm mặc của nghĩa trang mười vạn năm, đang coi cơ thể hắn như một chiến trường mà tàn phá.

"Khốn kiếp…" Cố Trường An nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm.

Hắn đã tính toán nghìn lần, chuẩn bị mười lăm đạo trận pháp phòng hộ, bảy lớp kết giới che giấu thiên cơ trước khi dung hợp Tinh Thần Chi Lực. Nhưng hắn vẫn đánh giá thấp sự nhạy cảm của Thiên Đạo. Việc một kẻ thủ mộ già nua đột ngột nắm giữ sức mạnh của một vị thần tinh không đã trở thành giọt nước tràn ly, khiến Thiên Đạo Chi Nhãn vốn đang khép hờ bỗng chốc trợn trừng kinh hãi.

"Rắc! Rắc!"

Tiếng rạn nứt vang lên từ mười lăm tòa đại trận phía ngoài. Những lá bùa vàng rực cháy thành tro, những cột đá trấn môn sụp đổ tan tành dưới áp lực kinh thiên động địa từ tầng mây.

Từ trong khe nứt của hư không, một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo và vô tình dần hiện ra. Thiên Đạo Chi Nhãn! Nó không nhìn vào Cố Trường An, mà nhìn vào toàn bộ nghĩa trang mười vạn năm. Đối với Thiên Đạo, nơi này chính là một khối u nhọt cần phải cắt bỏ, một nơi lưu giữ quá nhiều tàn dư của quá khứ.

Một luồng ánh sáng diệt thế từ con mắt đó bắt đầu tích tụ. Áp lực nặng nề đến mức những ngôi mộ cổ xung quanh bắt đầu run rẩy, khói đen bốc lên nghi ngút từ những tấm bia đá nghìn năm.

Lúc này, Lão Hắc – con rùa đen vẫn thường nằm bò lười biếng dưới gốc cây bỉ ngạn – đột ngột đứng dậy.

Nó vốn dĩ chỉ nhỏ bằng cái đĩa gốm, lớp mai đen xì lốm đốm vết rêu xanh, lúc nào cũng mang vẻ mặt ngái ngủ, khinh khỉnh nhìn đời. Nhưng khi luồng sáng từ Thiên Đạo Chi Nhãn khóa chặt vào Cố Trường An, đôi mắt ti hí của Lão Hắc chợt bùng lên một tia thần quang cổ xưa, u uất và sâu thẳm như vực thẳm sơ khai.

"Tiểu tử thối… Ngươi chọn lúc đột phá thật là đúng lúc." Lão Hắc thở dài, giọng nói vốn khàn khàn như tiếng gỗ mục bỗng chốc vang vọng, mang theo uy nghiêm trầm hùng khiến cả không gian rung động.

Nó chậm rãi bò tới trước mặt Cố Trường An. Mỗi bước đi, thân hình Lão Hắc lại phình to ra một vòng. Một vòng, mười vòng, trăm vòng… Chỉ trong chớp mắt, con rùa nhỏ bé thường ngày đã hóa thành một đầu quái vật khổng lồ, cao bằng cả ngọn núi, cái mai của nó sừng sững như một tòa thành trì màu đen tuyền, che khuất toàn bộ tầm nhìn của Cố Trường An.

"Lão Hắc… Ngươi làm gì thế? Quay lại ngay!" Cố Trường An gầm lên trong đau đớn, máu tươi ứa ra từ khóe mắt. Hắn biết, Lão Hắc đang định làm gì.

Suốt mười vạn năm qua, người ta chỉ biết Lão Hắc là một con linh quy bí ẩn sống dai, nhưng chỉ có Cố Trường An lờ mờ đoán được lai lịch của nó. Nó không phải là linh thú, cũng không phải yêu tộc. Nó là "Huyền Vũ Trấn Vực" cuối cùng, kẻ từng dùng mai của mình để vá lại vết rách của bầu trời khi thiên địa mới sơ khai.

"Đừng có hét to thế, lỗ tai lão già này chưa điếc." Lão Hắc quay lại, cái đầu khổng lồ nhìn Cố Trường An, trong đôi mắt già nua thoáng hiện một chút ý cười trêu chọc thường ngày. "Ngươi là kẻ nhát chết nhất mà ta từng gặp, chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế mà vẫn để ông trời tìm thấy cửa nhà. Thật là mất mặt danh hiệu thủ mộ nhân."

"Ngươi dừng lại cho ta! Ta vẫn còn bài tẩy, ta còn có 'Thiên Mộ Luân Hồi Thủ', ta có thể đẩy lui nó…" Cố Trường An điên cuồng vận chuyển công pháp, cố gắng gượng dậy, nhưng Tinh Thần Chi Lực lại phản phệ, khiến hắn phun ra một ngụm máu lớn, ngã quỵ.

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn nữa. Nó nhìn lên Thiên Đạo Chi Nhãn, trong đôi mắt bỗng chốc tràn ngập sự khinh bỉ tột độ.

"Một đạo ý chí tàn khuyết của kỷ nguyên này, cũng dám đòi san phẳng vạn cổ anh linh nơi đây sao? Ngươi có biết, dưới chân ta đang chôn cất những kẻ nào không? Ngươi có biết, cái mai của lão già này đã từng chịu đựng những gì không?"

Cùng với tiếng gầm thét của Lão Hắc, bốn chân khổng lồ của nó giẫm mạnh xuống đất. "U Minh Trấn Thế!"

Bốn đạo cột sáng màu đen từ bốn góc nghĩa trang vọt thẳng lên trời, kết nối với mai rùa của Lão Hắc, tạo thành một lớp lá chắn vững chãi che phủ toàn bộ khu mộ. Trên mặt mai rùa, những đường vân cổ xưa bắt đầu rực sáng, hình thành nên một đồ hình vạn vật thái sơ.

Đúng lúc đó, Thiên Đạo Chi Nhãn phóng ra luồng ánh sáng tím sẫm. Đó là "Diệt Thế Thần Quang", một kích có thể san phẳng cả một vương triều tiên môn chỉ trong nháy mắt.

"OÀNG!!!"

Tiếng nổ vang lên không giống bất cứ thứ gì mà nhân loại có thể tưởng tượng được. Không gian xung quanh nghĩa trang sụp đổ ngay lập tức, biến thành một lỗ đen hỗn độn. Luồng ánh sáng tím nện thẳng vào mai rùa của Lão Hắc.

Cơ thể khổng lồ của Lão Hắc run bần bật. Những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện trên lớp mai vạn cổ bất biến của nó. Tiếng "rắc… rắc…" chói tai vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nghĩa trang, như tiếng trái tim của cả thế giới đang vỡ vụn.

"Lão Hắc!" Cố Trường An gào lên, trái tim hắn co thắt lại. Hắn cảm nhận được sức sống của Lão Hắc đang chảy ra ngoài theo từng vết nứt trên mai rùa.

"Im miệng… Lo mà luyện hóa cái đống hỗn tạp của ngươi đi." Giọng của Lão Hắc đã trở nên yếu ớt, nhưng vẫn mang đầy vẻ ngang tàng. "Lão già này đã sống quá lâu rồi. Mười vạn năm nhìn ngươi quét rác, ta cũng chán đến tận cổ. Hôm nay được giãn gân cốt một chút, thật là thống khoái!"

Một đợt sóng xung kích thứ hai từ Thiên Đạo Chi Nhãn giáng xuống, mạnh gấp đôi lúc trước. Thiên Đạo dường như bị chọc giận vì sự kháng cự của "kẻ giữ mộ" già nua này.

Mai rùa của Lão Hắc vỡ ra từng mảnh lớn. Máu của nó, thứ máu có màu vàng óng ánh như hoàng kim, đổ xuống như mưa, tưới đẫm lên những ngôi mộ cổ, làm bừng lên một luồng sinh khí kỳ lạ giữa lòng tử địa. Mỗi giọt máu rơi xuống, một anh linh trong mộ lại thức tỉnh, thầm thì những câu chú ngữ cổ xưa để gia trì cho lớp lá chắn.

Cố Trường An chứng kiến cảnh tượng ấy, linh hồn hắn dường như bị đốt cháy. Nỗi sợ hãi cái chết mà hắn luôn ôm giữ mười vạn năm qua bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa cuồng nộ vô biên. Hắn hiểu ra, Cẩu đạo không phải là nhút nhát trốn tránh, mà là ẩn nhẫn để bảo vệ những gì đáng giá.

Và đối với hắn, con rùa hôi hám, lười biếng này chính là thứ đáng giá duy nhất trên cuộc đời dài đằng đẵng của mình.

"Vạn Cổ Anh Linh… Nghe lệnh ta!" Cố Trường An đứng bật dậy, dù kinh mạch đang rạn nứt, hắn vẫn vung cây chổi tre lên trời. "Mượn đạo vận mười vạn năm, trấn áp càn khôn!"

Hắn không còn cố gắng đẩy Tinh Thần Chi Lực vào đan điền nữa, mà thay vào đó, hắn hướng toàn bộ sức mạnh ấy vào mai rùa của Lão Hắc. Màu bạc của các vì sao và màu đen của U Minh hòa quyện vào nhau, tạo thành một lớp giáp năng lượng mới, cố gắng vá lại những vết nứt cho Lão Hắc.

Nhưng Thiên Đạo lại tiếp tục phát lực. Lần này không phải là ánh sáng, mà là "Nhân Quả Lôi Kiếp". Từng đạo sấm sét mang theo tội nghiệt của mười vạn năm quất xuống lưng Lão Hắc.

"Phập!" Một tiếng động trầm đục vang lên, chân trước của Lão Hắc gãy lìa, quỵ xuống. Toàn bộ khu nghĩa trang chấn động kịch liệt như thể một trận động đất mười độ.

"Trường An… Tiểu tử…" Lão Hắc thào thào, cái đầu khổng lồ của nó từ từ hạ thấp xuống đất, đôi mắt đã bắt đầu mờ đục. "Ta… không trụ được lâu nữa. Phía sau… nhờ cả vào ngươi. Đừng để lũ khốn này… quật mộ của những lão bằng hữu của ta."

"Không, ngươi sẽ không chết! Ngươi đã sống mười vạn năm, sao có thể chết ở đây được?" Cố Trường An lao tới, tay ôm lấy cái mũi khổng lồ của Lão Hắc, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi.

Lão Hắc mỉm cười, một nụ cười cực kỳ hiền hậu, khác hẳn với vẻ khó ưa thường ngày. "Ai rồi cũng phải chết… Ta đã sống quá lâu rồi. Ở bên ngươi mười vạn năm… thực ra không tệ lắm. Chỉ là… chén trà sen ngươi pha… vẫn đắng quá…"

Hào quang cuối cùng trên người Lão Hắc bỗng dưng thu lại, toàn bộ tinh huyết của nó hóa thành một vầng mặt trời màu vàng kim chói lòa, húc thẳng vào Thiên Đạo Chi Nhãn trên cao.

Một tiếng nổ vang vọng khắp vạn giới. Thiên Đạo Chi Nhãn bị ánh sáng hoàng kim làm cho bị thương, rên rỉ lùi lại vào bóng tối. Những đám mây tím dần tan biến, áp lực diệt thế biến mất trong nháy mắt.

Khi khói bụi tan đi, bóng hình khổng lồ của Lão Hắc cũng không còn nữa. Chỉ còn lại một mảnh mai rùa nát vụn nằm rải rác trên nền đất của nghĩa trang.

Giữa những mảnh vỡ ấy, một con rùa nhỏ bé, hơi thở mỏng manh như tơ, nằm cuộn tròn, cơ thể không còn lớp vỏ cứng che chở, trông vô cùng yếu ớt. Linh hồn của nó đã tiêu tán gần hết, chỉ còn lại một chút ý niệm tàn dư để giữ cho cơ thể không tan biến hoàn toàn.

Cố Trường An lặng lẽ quỳ xuống giữa đống đổ nát. Hắn nâng con rùa nhỏ không còn vỏ ấy lên, đặt vào lòng bàn tay.

Trời đất im lặng. Cả nghĩa trang mười vạn năm im lặng. Những linh hồn anh linh dường như cũng đang cúi đầu mặc niệm cho kẻ vừa mới hy sinh thân mình để chắn lấy cơn giận của ông trời.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ những mảnh mai rùa vỡ vụn. Những mảnh vỡ ấy không biến mất, mà dần dần thu nhỏ lại, hóa thành mười tám viên ngọc đen tuyền, lơ lửng quanh Cố Trường An. Mỗi viên ngọc đều chứa đựng đạo vận vô biên và một phần ký ức của Lão Hắc.

Cố Trường An ngước mặt lên nhìn bầu trời vừa mới lấy lại sự yên bình. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự thận trọng, ẩn nhẫn như trước, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương. Tinh Thần Chi Lực lúc này đã hoàn toàn thuần phục trong người hắn, dung hợp vào kinh mạch một cách kỳ diệu dưới sức nóng từ sự hy sinh của Lão Hắc.

Hắn khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ xíu đang rũ xuống của Lão Hắc, thì thầm:

"Lão Hắc, ngươi nói đúng. Ta là kẻ nhát chết. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ không chỉ thủ mộ cho những người đã khuất."

Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng đứng vững như một thanh kiếm sắc bén chống đỡ thiên địa. "Ta sẽ biến nơi này thành nơi không một quy luật nào có thể chạm đến. Thiên Đạo không được, Cửu U không được, vạn vật thái sơ càng không được."

Cố Trường An cầm lấy cây chổi tre vốn đã mòn vẹt của mình, lẳng lặng đi đến bên cạnh túp lều cỏ. Hắn đặt Lão Hắc vào một chiếc giỏ lót rơm ấm áp, thắp lên một ngọn 'U Minh Đăng' đặc biệt để nuôi dưỡng tàn hồn của nó.

Đêm hôm đó, vùng cấm địa không còn tiếng "xoẹt xoẹt" quét lá thường ngày. Chỉ có tiếng đục đẽo tỉ mẩn trên một tấm bia đá mới.

Sáng hôm sau, trước cổng nghĩa trang hiện ra một tấm bia không có tên người, chỉ có bốn chữ toát ra kiếm ý khiến cả Thần và Ma đều phải run rẩy:

"TRÙNG THIÊN CHI CHÍ."

Dưới chân bia đá ấy, những mảnh vỡ mai rùa lấp lánh như những vì sao rụng xuống trần gian. Cố Trường An ngồi đó, pha một ấm trà sen mới. Hắn nhấp một ngụm, trà vẫn đắng, đắng tận tâm can.

Từ phía xa, một bóng dáng nhỏ bé đang hớt hải chạy vào nghĩa trang. Đó là Lâm Thanh Diệp, nàng vừa thoát khỏi một cuộc truy sát đẫm máu từ ngoại giới. Khi thấy nghĩa trang tan hoang, nàng sững sờ, nhưng khi nhìn thấy tấm lưng đơn độc của Cố Trường An, nàng bỗng cảm thấy một áp lực nặng nề đến mức không thở nổi.

"Tiền bối… chuyện gì đã xảy ra?" Nàng run rẩy hỏi.

Cố Trường An không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu linh hồn:

"Thế giới này ồn ào quá. Bọn chúng đã làm thức tỉnh một thứ mà lẽ ra bọn chúng nên để nó ngủ yên."

Hắn đứng dậy, lần đầu tiên cầm chổi tre hướng về phía cổng nghĩa trang – nơi vốn dĩ hắn chưa bao giờ bước quá một bước chân.

"Ngươi ở đây trông coi Lão Hắc. Có kẻ tìm tới, cứ nói… Thủ Mộ Nhân ra ngoài tiễn người rồi."

Nói đoạn, hắn bước đi. Mỗi bước chân của hắn, đất đá của nghĩa trang bỗng bùng lên lân tinh màu bạc. Mười tám viên ngọc đen từ mai rùa của Lão Hắc lượn lờ quanh hắn như những vệ binh cổ đại.

Chương 174 khép lại bằng bóng lưng của một kẻ trường sinh vốn muốn cống hiến cuộc đời cho sự tĩnh lặng, nhưng nay đã sẵn sàng nhuộm đỏ thế gian để đòi lại một cái mai rùa. Bi kịch của một vạn năm cuối cùng đã đúc kết nên một "Tiên trong mộ" thực thụ. Không còn là kẻ chạy trốn thiên cơ, mà là kẻ sẽ tự mình viết lại thiên cơ.

Lão Hắc hy sinh, không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một thời đại mới – thời đại mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu trước một kẻ quét rác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8