Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 175: Cố Trường An bộc phát sức mạnh tối cổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:19:01 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 175: TIÊN TRONG MỘ BƯỚC RA, VẠN CỔ LÀM NỀN**

Gió ngừng thổi. Sương mù vốn dĩ bao phủ lấy U Minh Cấm Địa suốt mười vạn năm qua, vào giây phút gót chân của Cố Trường An chạm vào ranh giới bên ngoài, đột nhiên như bị một sức mạnh vô hình xé toạc.

Cái ranh giới ấy, vốn dĩ là một sợi dây vô hình phân định giữa sinh và tử, giữa sự tĩnh lặng của nghĩa trang và sự xô bồ của hồng trần. Cố Trường An đã đứng nhìn sợi dây đó mười vạn năm, chưa từng có ý định vượt qua. Nhưng hôm nay, từng đốt xương ngón tay hắn trắng bệch vì siết chặt cán chổi tre, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu giờ đây sâu thẳm như vực tối, chứa đựng một cơn bão có thể nhấn chìm cả vạn đại vương triều.

"Tiền bối… đừng!"

Lâm Thanh Diệp quỳ rạp dưới đất, hơi thở dồn dập. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp khủng khiếp đang tụ lại, nó không giống linh áp của các hóa thần tu sĩ, cũng không giống thần uy của các vị Chân Tiên nàng từng nghe kể. Đó là hơi thở của thời gian, là sự trầm tích của mười vạn năm bụi trần.

Cố Trường An không quay lại. Hắn nhấc chân bước thêm bước thứ hai.

"Ầm!"

Bầu trời vốn dĩ đang ban ngày, đột nhiên tối sầm lại. Những ngôi sao từ thiên ngoại bắt đầu run rẩy. Trên cao tít của tầng mây, một con mắt khổng lồ bằng sấm sét màu tím – Thiên Đạo Chi Nhãn – đột nhiên hé mở, tràn đầy sự cảnh giác và phẫn nộ. Quy tắc của thế giới này không cho phép một kẻ nắm giữ lực lượng siêu thoát thiên cơ như hắn bước ra ngoài cấm địa.

— "Cố Trường An, quay lại! Ngươi đang nghịch thiên!"

Một tiếng sấm nổ vang trong thức hải của hắn. Đó là tiếng gầm của ý chí thiên địa.

Cố Trường An ngẩng đầu, mái tóc đen bạc trắng đan xen bay loạn trong gió dữ. Hắn lạnh lùng mở miệng, giọng nói không lớn nhưng khiến vạn dặm núi sông phải rúng động:

"Thiên đạo của ngươi, quản được người sống, nhưng không quản được người chết. Mười vạn năm qua, ta thay ngươi chôn cất mười vạn anh linh, nể mặt ngươi mà thủ hộ sự cân bằng này. Nhưng hôm nay, ngươi để cho bọn sâu bọ đó đụng vào người của ta…"

Hắn vung nhẹ thanh chổi tre trong tay.

"Thì cái Thiên đạo này, cũng nên quét dọn lại một chút rồi."

Dứt lời, từ phía sau lưng hắn, Vạn Cổ Anh Linh Mộ bùng nổ. Những đốm sáng màu bạc bay lên như triệu triệu con đom đóm thần thoại. Đó là "Đạo vận" mà hắn tích lũy suốt mười vạn năm. Hệ thống *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo* trong đầu hắn lúc này không còn là những dòng thông báo khô khan, mà biến thành một hồi trống trận cổ xưa, thúc giục huyết mạch.

*“Keng! Thủ mộ nhân phá bỏ cấm kỵ, kích hoạt trạng thái: Vạn Cổ Nhất Nhân!”*

Trong khoảnh khắc, cơ thể của Cố Trường An bắt đầu biến đổi. Pháp tướng thiên địa! Không, đây không phải là pháp tướng thông thường.

Mọi người ở khắp Thánh Di Khư Giới, từ các vị hoàng đế trên ngai vàng đến những kẻ tà tu ẩn náu trong hang sâu, đều đồng loạt nhìn về phía U Minh Cấm Địa. Họ kinh hoàng thấy một bóng người đang lớn dần lên.

Đầu tiên là cao bằng ngọn núi, rồi vượt qua tầng mây. Đôi chân của hắn như hai cột trụ chống trời, vững chãi đạp lên mặt đất khiến các lục địa xung quanh phải chao đảo. Bộ quần áo vải thô cũ kỹ của hắn giờ đây bao trùm bởi một lớp giáp khí xám tro – thứ khí của cái chết và sự trường tồn.

Nhưng sự bộc phát chưa dừng lại ở đó. Thân hình Cố Trường An tiếp tục bành trướng, vượt ra ngoài tầng khí quyển của thế giới. Lâm Thanh Diệp nhìn lên, nàng chỉ còn thấy được những mảng màu xám trắng mênh mông, nàng nhận ra đó chính là… hoa văn trên sợi vải của áo choàng của tiền bối. Nàng nhỏ bé đến mức không bằng một hạt bụi trên gấu áo của hắn.

Ở ngoài không gian sâu thẳm, Cố Trường An hóa thành một người khổng lồ bao trùm cả ngân hà. Các hành tinh xoay quanh hắn chỉ như những viên bi nhỏ. Dải ngân hà lấp lánh chảy qua vai hắn như một dải lụa mỏng. Đôi mắt hắn giờ đây so với hai mặt trời còn rực rỡ hơn, tỏa ra ánh sáng của sự luân hồi.

Hắn cúi xuống, nhìn về phía Thánh Di Khư Giới. Nơi đó, hàng chục vạn tu sĩ của các đại tông môn, bao gồm cả những lão quái vật vừa tham gia vào việc vây hãm nghĩa trang, đang run rẩy như kiến cỏ.

"Kẻ nào… kẻ nào đã sát hại lão Hắc?"

Tiếng của hắn vang lên, xuyên thấu không gian, trực tiếp đánh vào linh hồn của vạn vật.

Thái Thượng Trưởng lão của Kiếm Tông, một kẻ vừa đột phá Đại Thừa cảnh nửa bước, lúc này đang cầm trên tay một mảnh mai rùa của lão Hắc. Hắn vốn dĩ định mang về để luyện chế thần binh. Nhìn thấy người khổng lồ bao phủ thiên địa kia, lão già kiêu ngạo thường ngày bỗng ngã quỵ, mật đắng tràn ra khóe miệng.

"Chuyện… chuyện này không thể nào! Làm sao một kẻ quét rác lại có thể…"

Cố Trường An nhìn thấy mảnh mai rùa đó. Một nỗi buồn vạn năm hòa lẫn với sát khí hóa thành hành động. Hắn không dùng thần thông hoa mỹ, hắn chỉ đưa bàn tay khổng lồ của mình xuống, tay vẫn cầm lấy "Thanh Chổi Tre".

Nhưng lúc này, thanh chổi tre đó đã hóa thành một cột trụ thần bí dài hàng vạn dặm, mỗi sợi rơm trên đó đều là một sợi quy tắc của thời gian.

"Quét sạch trần hiêu!"

Cố Trường An bình thản vung chổi. Một nhát quét đơn giản, nhưng là tích lũy của mười vạn năm tĩnh lặng.

Xoẹt!

Toàn bộ tinh không như bị một bàn tay khổng lồ lau sạch. Sát khí, nhân quả, linh lực… tất cả những gì thuộc về quân đoàn tu sĩ đang bao vây nghĩa trang đều bị xóa sổ trong chớp mắt. Không có tiếng thét, không có máu chảy thành sông, bởi vì ngay cả nguyên tử của họ cũng bị nhát chổi ấy quét thành hư vô.

Thiên Đạo Chi Nhãn giận dữ, nó cảm thấy quyền uy bị thách thức nghiêm trọng. Hàng vạn tia sét màu tím, mỗi tia đủ để diệt một vị Tiên Đế, đồng loạt giáng xuống người khổng lồ.

"Cút!"

Cố Trường An chỉ thốt lên một từ. Tiếng sóng âm chấn động làm sụp đổ hàng loạt lỗ đen ở rìa ngân hà. Những tia sét của Thiên Đạo chạm vào giáp khí xám của hắn liền tan biến như tuyết gặp mặt trời mùa hè.

Hắn là người bảo vệ mười vạn ngôi mộ. Hắn gánh vác nhân quả của mười vạn anh linh. Thiên đạo này so với mười vạn năm oán niệm và ý chí của những vị cường giả thái cổ kia, tính là gì?

Lúc này, từ trong hư không, mười tám viên ngọc đen (mảnh mai rùa của Lão Hắc) bắt đầu xoay chuyển xung quanh cơ thể khổng lồ của Cố Trường An. Chúng giống như mười tám cái vệ tinh vĩ đại, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ để trấn an cơn giận của chủ nhân.

Ánh mắt Cố Trường An dừng lại ở vị trí của Cửu U Tà Ma – thực thể đang ẩn náu dưới vực sâu, kẻ chủ mưu thật sự. Hắn đưa tay ra, xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, bóp nát một vương quốc tà ma chỉ bằng hai ngón tay.

"Mười vạn năm qua, ta vốn muốn sống bình lặng, nhìn mây trôi nước chảy, tiễn đưa các ngươi vào mộ cho tròn nghĩa vụ."

Cố Trường An hạ thấp người xuống, gương mặt khổng lồ áp sát vào tầng khí quyển của Thánh Di Khư Giới. Những đám mây bao quanh sống mũi hắn như những làn khói mỏng.

"Nhưng có vẻ như, ta quá nhân từ nên các ngươi quên mất…"

"Ta mới là chủ nhân thật sự của cái thế giới mục nát này."

Sức mạnh bộc phát đạt tới đỉnh điểm. Cả Thánh Di Khư Giới bắt đầu rạn nứt vì không chịu nổi sức nặng của sự tồn tại của hắn. Các quy tắc vật lý bị bẻ cong. Biển cả đảo điên, núi non mọc ngược lên trời.

Hắn thu hồi pháp tướng. Không phải vì kiệt sức, mà vì hắn phát hiện ra tàn hồn cuối cùng của Lão Hắc đang dao động mạnh trong mai rùa. Hắn sợ sức mạnh của mình sẽ vô tình xóa sạch dấu vết luân hồi cuối cùng của người bạn già.

Bóng dáng người khổng lồ dần thu nhỏ lại, hóa thành một thanh niên áo vải giản dị, chân đi giày cỏ, tay cầm chổi tre đứng trước cổng nghĩa trang.

Nhưng lần này, thế giới nhìn hắn với ánh mắt khác.

Mười vạn năm trước, hắn là một kẻ quét rác vô danh.
Mười vạn năm sau, hắn là vị Tiên duy nhất khiến trời xanh phải cúi đầu.

Cố Trường An cúi xuống nhặt những mảnh mai rùa lấp lánh dưới đất, cẩn thận cho vào túi áo như đang thu thập những mảnh linh hồn quý giá nhất. Hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Diệp đang sững sờ, giọng nói đã khôi phục lại vẻ đạm nhiên vốn có:

"Ta hơi quá tay. Nghĩa trang bị bụi bẩn rồi, đi quét đi."

Nói xong, hắn một mình đi về phía ngôi mộ không tên mới đắp, bóng lưng đơn độc mà vĩ đại đến lạ lùng. Ngoại giới lúc này đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng. Các đại tông môn bị nhát chổi kia quét sạch đến tận gốc rễ, giờ đây không một ai dám ho khẽ.

Cả thiên địa chỉ còn nghe thấy tiếng "xoẹt… xoẹt…" quen thuộc của chiếc chổi tre già cỗi trên nền đất đá. Nhưng lần này, mỗi tiếng quét đều như gõ vào tim của Thiên Đạo, nhắc nhở nó rằng: Vạn cổ trường an, chỉ vì có một người thủ mộ.

Trường sinh? Đó không phải là mục tiêu của hắn nữa. Vì từ khoảnh khắc hắn hóa thân bao trùm ngân hà, hắn đã là định nghĩa của sự trường tồn.

Dưới gốc bỉ ngạn, trà sen vẫn còn hơi ấm. Cố Trường An ngồi xuống, rót một chén đổ xuống đất cho Lão Hắc, một chén cho chính mình.

"Đắng lắm, phải không?"

Hắn hỏi gió, gió không đáp, chỉ có những ngôi mộ lặng lẽ nhìn hắn, như thể mười vạn linh hồn đang mỉm cười chào đón kẻ vừa từ vương tọa đỉnh cao trở về làm một kẻ phàm nhân quét rác.

Chương 175 khép lại trong sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng là sự tĩnh lặng sau một cuộc thanh trừng chấn động cả dòng sông thời gian. Thời đại mới đã bắt đầu, và luật chơi… do Cố Trường An viết lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8