Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 176: Quét sạch quân đoàn ngoại lai bằng một cái phẩy tay**
**CHƯƠNG 176: QUÉT SẠCH QUÂN ĐOÀN NGOẠI LAI BẰNG MỘT CÁI PHẨY TAY**
Gió lạnh rít qua những khe đá của Vạn Cổ Nghĩa Trang, mang theo mùi vị của máu tươi và bụi bặm vừa lắng xuống. Bầu trời Thánh Di Khư Giới lúc này tựa như một tấm gương vỡ nát, những vết nứt không gian đen ngòm li ti vẫn chưa kịp khép lại sau nhát chổi chấn động ngân hà của Cố Trường An.
Dưới gốc cây bỉ ngạn đỏ rực như lửa, Cố Trường An lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đá sần sùi. Hắn rót một chén trà sen, hơi nước bốc lên lượn lờ che khuất gương mặt đạm nhiên của vị thủ mộ nhân đã sống qua mười vạn năm tuế nguyệt.
Lâm Thanh Diệp đứng cách đó mười trượng, hai tay siết chặt tà áo, đôi mắt vốn đã kiên nghị lúc này tràn đầy sự kính sợ và lạc lõng. Nàng đã thấy sư tôn mình mạnh, nhưng nàng chưa bao giờ tưởng tượng nổi, cái "mạnh" đó lại vượt xa khỏi sự hiểu biết của nhân gian như vậy. Những Tiên Đế cao cao tại thượng kia, dưới nhát chổi của hắn, chẳng khác gì lá khô mùa thu.
"Sư tôn… người…" Lâm Thanh Diệp ngập ngừng, giọng nói run rẩy.
Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi rồi hóa thành dư vị ngọt thanh nơi cuống họng. Hắn nhẹ nhàng ngắt lời:
"Trà nguội rồi thì vị sẽ biến chất. Nhân quả cũng vậy, đã qua rồi thì không cần nhắc lại."
Vừa dứt lời, sắc mặt Cố Trường An bỗng hơi trầm xuống. Hắn không nhìn lên trời, nhưng đôi tai dường như nghe thấy những tiếng "răng rắc" ghê người phát ra từ tầng mây vạn trượng.
Nhát chổi trước đó của hắn quá mạnh, mạnh đến mức không chỉ quét sạch kẻ thù, mà còn vô tình làm rách màng ngăn cách giữa Thánh Di Khư Giới và Hư Không Loạn Lưu. Mà trong cái kẽ nứt vô tận ấy, luôn có những sinh vật tham lam rình rập.
*U u u…*
Một hồi kèn hiệu cổ quái, thê lương đột ngột vang lên từ trong vết nứt không gian phía đông bắc. Tiếng kèn này không tác động vào thính giác, mà đâm thẳng vào thức hải, khiến linh hồn của những tu sĩ còn sống sót quanh nghĩa trang phải run rẩy, máu trong người như muốn đông cứng lại.
Lâm Thanh Diệp biến sắc, nàng cảm nhận được một luồng sát khí cuồn cuộn, lạnh lẽo và tà ác chưa từng có đang từ trên trời đổ ập xuống.
"Kẻ nào?!" Nàng rút ra một thanh đoản kiếm, khí thế bùng nổ, chắn trước mặt Cố Trường An.
"Đừng nhọc công." Cố Trường An đặt chén trà xuống, khẽ thở dài: "Là một đám kền kền ngửi thấy mùi chết chóc nên tìm tới nhặt xác mà thôi."
Từ trong vết nứt không gian đen ngòm kia, một chiến hạm khổng lồ bằng xương trắng chầm chậm nhô ra. Trên mạn thuyền, vô số bóng đen mặc giáp trụ cũ kỹ, cầm trường mâu rỉ sét đứng san sát. Mỗi một tên lính ấy đều tỏa ra tu vi ít nhất là Hóa Thần cảnh, mà dẫn đầu là bốn vị tướng quân mặc huyết giáp, tu vi đã chạm đến ngưỡng Chuẩn Đế.
Chưa dừng lại ở đó, ở trung tâm chiến hạm, một cỗ quan tài bằng đá bay lơ lửng, tỏa ra tử khí nồng nặc đến mức biến mây trắng thành mây đen.
"Vực Ngoại Ma Quân – U Minh Quân Đoàn!" Một lão tu sĩ tàn phế nhận ra lai lịch của chúng, kinh hãi thét lên: "Bọn chúng là quân đoàn chinh phạt từ giới diện khác, chuyên đi cướp bóc các mảnh vỡ thế giới!"
Bốn vị tướng quân huyết giáp đứng trên đầu thuyền, ánh mắt tàn độc nhìn xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang. Bọn chúng không nhìn thấy pháp tướng khổng lồ trước đó, chỉ thấy một mảnh đất đầy rẫy hố sâu, xác chết ngổn ngang và tử khí nồng đậm. Trong mắt chúng, đây là một miếng mồi ngon sau một cuộc nội chiến thảm khốc của bản địa.
"Kẻ trị vì mảnh đất này đâu? Bước ra đây nhận cái chết, hiến tế mười vạn linh hồn linh thiêng, bổn tướng sẽ cho các ngươi được chết toàn thây!" Một tên tướng quân gầm lên, tiếng vang chấn động sơn hà, khiến vài ngọn núi gần đó sụp đổ.
Cố Trường An nhìn lướt qua quân đoàn dày đặc che kín cả bầu trời, rồi lại nhìn xuống những mảnh mai rùa của Lão Hắc trong túi áo. Hắn vốn định lặng lẽ chôn cất bạn già, nhưng đám ruồi nhặng này lại quá ồn ào.
"Thanh Diệp, con thấy không?" Cố Trường An nhẹ nhàng hỏi.
"Dạ, sư tôn?"
"Người chết cần sự yên tĩnh. Đám khách không mời mà đến này, chẳng những không mang theo tiền hương hỏa, còn muốn làm loạn nhà người khác. Đây gọi là vô lễ."
Cố Trường An đứng dậy, thân hình hắn nhỏ bé trước vạn quân đang áp sát, nhưng cái bóng dưới chân hắn dường như trải dài vô tận. Hắn cầm lấy chiếc chổi tre già nỗ, những sợi tre đã mòn vẹt vì thời gian.
"Lùi lại sau ba bước." Cố Trường An dặn.
Lâm Thanh Diệp lập tức lùi lại, nàng biết, một khi sư tôn cầm chổi, thế giới này sắp sửa có sự thay đổi lớn.
Phía trên cao, vị tướng quân dẫn đầu thấy một gã quét rác lôi thôi đứng dậy, tưởng chừng như là sự sỉ nhục, hắn hung tợn vung tay: "Giết sạch bọn chúng! San bằng nghĩa trang này cho ta!"
Vạn tên Ma lính gầm thét, từ trên cao lao xuống như một cơn mưa đen ngòm, hỏa lực của những đạo ma pháp và trường mâu tạo thành một bức màn hủy diệt phủ kín Vạn Cổ Nghĩa Trang.
Cố Trường An không ngẩng đầu, tay trái hắn chấp sau lưng, tay phải cầm chổi, tư thế hời hợt như đang chuẩn bị phủi đi một vạt bụi bám trên bàn gỗ.
Hắn khẽ phẩy nhẹ cái chổi tre về phía bầu trời.
Chỉ là một cái phẩy tay nhẹ nhàng, không có linh áp kinh thiên, không có ánh sáng rực rỡ, thậm chí không có lấy một tiếng nổ.
Nhưng, ngay khoảnh khắc đó, quy tắc của toàn bộ thiên địa dường như bị bóp méo.
Không gian trong phạm vi vạn dặm đột ngột cô đặc lại. Những Ma lính đang lao xuống hung hãn bỗng khựng lại giữa không trung như những con côn trùng bị đúc trong khối hổ phách. Một giây sau, toàn bộ quân đoàn vạn người bắt đầu rạn nứt.
*Rắc… rắc… rắc…*
Dưới cái phẩy tay của Cố Trường An, vạn vật bị đưa vào một dòng chảy "Tuế Nguyệt" cực hạn.
Một cái chớp mắt, chính là mười vạn năm trôi qua trên người quân đoàn ngoại lai ấy.
Ma giáp rỉ sét rồi mục nát thành cát bụi. Những Ma binh trường thọ hàng ngàn năm, trong nháy mắt hóa thành da bọc xương, rồi thành xương trắng, cuối cùng hóa thành tro bụi tàn lụi trong gió. Ngay cả bốn vị tướng quân Chuẩn Đế kia, thậm chí chưa kịp hét lên một tiếng thảm thiết, thần hồn đã bị thời gian gặm nhấm sạch sẽ.
Chiến hạm xương trắng khổng lồ rụng rời từng mảnh, rơi lả tả như những bông tuyết đen giữa không trung.
Cái phẩy tay ấy không chỉ xóa sổ sinh mệnh, mà là xóa sạch "sự tồn tại" của chúng khỏi dòng chảy lịch sử của mảnh đất này. Những kẻ từ bên ngoài đến, không thuộc về nhân quả nơi đây, bị Cố Trường An dùng sức mạnh tuyệt đối trục xuất tận gốc rễ.
Cỗ quan tài đá trung tâm phát ra tiếng kêu thê lương, nắp quan tài hé mở một khe hở nhỏ, một cánh tay đen kịt đầy vảy rồng thò ra, cố gắng chống cự lại sức mạnh tuế nguyệt kia. Đó là một tồn tại cấp bậc Tiên Đế thực thụ của quân đoàn ngoại giới.
Ánh mắt Cố Trường An nhạt nhẽo, hắn lại vung chổi thêm một nhịp, lần này là từ trái sang phải.
"Đã đến rồi, thì ở lại làm phân bón cho hoa đi."
*Bành!*
Chiếc quan tài đá nổ tung. Vị Tiên Đế ngoại lai kia thậm chí chưa kịp lộ mặt hoàn toàn, đã bị một lực lượng vô hình ép chặt thành một viên huyết đan nhỏ xíu bằng hạt nhãn.
Bầu trời trở nên trong xanh đến lạ kỳ. Toàn bộ quân đoàn hung hãn che trời lấp đất chỉ trong chưa đầy ba nhịp thở đã biến mất không còn một mống, cứ như thể bọn chúng chưa từng tồn tại trên thế giới này. Thứ duy nhất còn sót lại là sự yên lặng đến nghẹt thở của các tu sĩ bản địa đang quỳ mọp dưới đất.
Cố Trường An cúi người nhặt viên huyết đan kia lên, nhìn nhìn một chút rồi ném cho Lâm Thanh Diệp như ném một viên sỏi.
"Cái này tính là tiền hương hỏa bọn chúng trả cho người nằm trong mộ. Con giữ lấy, sau này luyện công thì dùng."
Lâm Thanh Diệp đón lấy viên đan dược chứa đựng tinh túy của một vị Tiên Đế, đôi tay nàng run rẩy đến mức suýt chút nữa đánh rơi. Nàng nhìn sư tôn, thấy hắn lại cúi xuống, bắt đầu cầm chổi quét những mảnh gỗ nát của chiến hạm vừa rơi xuống cổng nghĩa trang.
"Sư tôn… người đã đạt tới cảnh giới nào rồi?" Nàng lấy hết can đảm hỏi.
Cố Trường An dừng chổi, nghiêng đầu suy nghĩ một chút. Ánh nắng ban chiều hắt lên mái tóc pha sương của hắn, tạo nên một vòng hào quang mờ ảo.
"Cảnh giới ư? Có lẽ là 'Phàm nhân' chăng?"
Hắn khẽ cười, một nụ cười không có chút khói lửa nhân gian.
"Người ta cầu trường sinh để thoát khỏi luân hồi, thoát khỏi cái chết. Nhưng ta ở đây mười vạn năm, ta nhận ra cái chết không đáng sợ. Đáng sợ là sau khi chết đi, không có ai quét đi lớp bụi trên mộ phần, không có ai nhớ rằng mình đã từng tồn tại."
Cố Trường An tiếp tục công việc của mình: "Thế giới ngoài kia vẫn nghĩ Tiên Đế là đỉnh cao, nhưng họ không biết rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng có lúc phải chết. Ta không cầu thành Tiên, ta chỉ cầu một khoảng trường an cho những người đã khuất."
Lúc này, hệ thống trong đầu Cố Trường An vang lên những âm thanh liên hồi:
【 Đinh! Bạn đã chôn cất "Vực Ngoại Thiên Quân – U Minh Quân Đoàn", thu được: 300.000 năm Đạo vận! 】
【 Đinh! Chôn cất thành công "Hư Không Tiên Đế", nhận được phần thưởng: Thái Cổ Trùng Sinh Pháp (Khuyết)! 】
【 Đinh! Nhận được mảnh vỡ ký ức: Bản đồ tàn của Thủy Nguyên Giới! 】
Cố Trường An thản nhiên lướt qua những phần thưởng mà cả thế giới sẽ phải điên cuồng tranh đoạt kia. Đối với hắn, chúng không quan trọng bằng việc quét sạch đám rác rưởi vừa rơi vãi trên bậc thềm.
"Xong rồi." Hắn vỗ vỗ tay, nhặt lấy chiếc túi áo chứa mảnh mai rùa Lão Hắc, hướng về phía khu mộ sâu nhất mà đi.
"Thanh Diệp, đóng cổng nghĩa trang lại. Từ nay về sau, phàm nhân hay tiên nhân, không có thi thể thì không được bước vào nửa bước. Kẻ nào làm loạn… cứ lấy nhát chổi vừa rồi làm gương."
Bóng lưng Cố Trường An dần mờ nhạt trong sương mù của nghĩa trang. Lâm Thanh Diệp nhìn theo, trong lòng nàng hiểu rõ, kể từ ngày hôm nay, Thánh Di Khư Giới đã không còn như trước. Vạn Cổ Nghĩa Trang này sẽ là vùng đất cấm kỵ nhất, đồng thời cũng là nơi bình yên nhất trong vạn giới.
Bởi vì ở đó, có một kẻ "cẩu" đến mức tận cùng, một vị Tiên giữa những nấm mồ, đang lặng lẽ thủ hộ mười vạn năm cô độc.
Tiếng "xoẹt… xoẹt…" lại vang lên đều đặn.
Bụi trần gian đã sạch, nhưng nhân quả thì vẫn còn dài. Cố Trường An ngồi xuống bên cạnh ngôi mộ mới đắp, rót một chén rượu, đặt bên cạnh những mảnh mai rùa lấp lánh.
"Lão Hắc, lần sau nếu có luân hồi, nhớ làm một con rùa bình thường thôi. Làm đại năng chi cho khổ, cuối cùng cũng phải để ta đi quét rác cho ngươi…"
Hắn thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu ló dạng. Mười vạn năm đã qua, và mười vạn năm tới, hắn vẫn sẽ ở đây. Một cây chổi, một ấm trà, một nghĩa trang – bảo vệ sự bình yên của kẻ chết, nhắc nhở sự vô thường của kẻ sống.
Đó mới chính là đạo của Cố Trường An.
**Vạn cổ trường an, duy hữu mộ tiên.**