Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 177: Hồi sinh tất cả bằng quyền năng sáng thế**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:20:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 177: HỒI SINH TẤT CẢ BẰNG QUYỀN NĂNG SÁNG THẾ**

Trong sự tĩnh lặng đến rợn người của hư không, Vạn Cổ Nghĩa Trang lơ lửng như một mảnh lục địa cô độc giữa dòng thác hỗn độn. Phía dưới, Thánh Di Khư Giới đã tan tành từng mảnh, đại lục sụp đổ, đại dương bị bốc hơi bởi ngọn lửa của thiên kiếp. Tiếng gào thét của vạn vật đã tắt lịm, chỉ còn lại sự hư vô đen kịch đang nuốt chửng lấy chút tàn tích cuối cùng.

Cố Trường An đứng trên đỉnh của Anh Linh Đài, nơi cao nhất của nghĩa trang. Gió từ kẽ nứt thời không thổi tới, làm vạt áo thô của hắn phần phật tung bay. Trên tay hắn, cây chổi *Trần Hiêu* đã không còn vẻ xám xịt thường ngày, mà tỏa ra một luồng ánh sáng ôn hòa, mông lung như khởi nguyên của vũ trụ.

Bên cạnh hắn, Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống, đôi mắt đã mờ đi vì nước mắt. Nàng nhìn thấy sư môn mình tan biến, nhìn thấy vương triều cũ nát chỉ còn là tro bụi.

"Sư tôn… tất cả đã hết rồi sao?" Giọng nàng run rẩy, khàn đặc.

Cố Trường An không nhìn nàng, ánh mắt hắn đang dõi theo những đốm linh quang nhỏ nhoi đang dật dờ trôi dạt trong hư không. Đó là linh hồn của những kẻ vừa ngã xuống, và cũng là tàn hồn của mười vạn anh linh trong mộ đang rục rịch chờ đợi một sự kết thúc… hoặc một sự bắt đầu.

"Hết là một khái niệm của kẻ không thấy được luân hồi." Cố Trường An bình thản nói, giọng nói của hắn xuyên thấu qua màn sương mù nhân quả. "Thanh Diệp, ngươi có biết tại sao ta lại quét rác ở đây suốt mười vạn năm không?"

Lâm Thanh Diệp ngẩn người, lắc đầu.

"Bởi vì tro bụi của hôm nay, chính là bùn đất để đóa hoa ngày mai nở rộ."

Cố Trường An bước tới một bước. Theo mỗi bước chân của hắn, dưới mặt đất nghĩa trang hiện lên những gợn sóng màu vàng kim. Hệ thống trong thức hải của hắn đang phát ra những tiếng chuông vang dội, uy nghiêm chưa từng có.

【 Đinh! Mười vạn năm thủ hộ công đức viên mãn. 】
【 Kích hoạt quyền năng tối cao: Nghịch Chuyển Tử Sinh – Sáng Thế Chi Quang. 】
【 Tiêu tốn toàn bộ Đạo vận tích lũy trong mười vạn năm. Bạn có chắc chắn? 】

Cố Trường An khẽ mỉm cười. Mười vạn năm "cẩu" đến mức cực đoan, tích góp từng chút công pháp, từng chút tu vi, từng sợi linh khí… tất cả, chẳng phải chính là để dành cho khoảnh khắc này sao? Hắn không thích đánh nhau, không thích tranh đoạt, nhưng hắn cũng không thích nhìn cái nghĩa trang mà mình đã tốn bao công sức chăm chút bị biến thành một cõi hoang tàn thực sự.

"Xác nhận."

Trong phút chốc, toàn bộ linh hồn của mười vạn đại năng trong nghĩa trang đồng loạt bay vọt lên trời. Kiếm Tiên với thanh kiếm gãy, Ma Nữ với tà áo đỏ rực, Dược Thần cầm bình ngọc nứt… Tất cả những bóng ma mà Cố Trường An từng bầu bạn qua năm tháng, lúc này đều nhìn hắn với ánh mắt tri ân sâu sắc.

"Đi thôi, các lão hữu." Cố Trường An giơ cao cây chổi Trần Hiêu. "Dùng sự im lặng của mười vạn năm để đánh thức một kỷ nguyên mới."

Hắn vung mạnh nhát chổi. Nhưng lần này, hắn không quét đất, mà là quét qua toàn bộ hư không bao la.

"Vạn Cổ Trường An — Sáng Thế!"

Oanh!

Một cột sáng khổng lồ từ trung tâm nghĩa trang bùng phát, xuyên thủng màn đêm của vạn giới. Sức mạnh này không mang tính hủy diệt của lôi kiếp, mà nó ấm áp như tia nắng đầu xuân, tràn đầy sức sống nguyên thủy nhất.

Lâm Thanh Diệp chứng kiến một cảnh tượng chấn động tâm hồn: Những mảnh vỡ của thế giới bắt đầu hội tụ lại. Đất đá vụn nát từ hư không bay về, dưới ánh sáng của Cố Trường An, chúng hàn gắn lại với nhau như những miếng ghép thần kỳ. Các dòng sông khô cạn bắt đầu tuôn trào linh dịch, những dãy núi gãy đôi lại vươn mình sừng sững.

Và quan trọng nhất, đó là sự sống.

Những tàn hồn đang tiêu tán đột ngột dừng lại. Cố Trường An dùng *U Minh Đăng* làm dẫn cốt, dùng mười vạn năm Đạo vận làm da thịt, dùng thiên địa linh khí mới sinh làm kinh mạch. Hắn đang thực hiện một hành động đại nghịch bất đạo đối với Thiên Đạo: Hồi sinh cả một thế giới.

Một tiếng kiếm ngân vang lên xé toác mây trời. Kiếm Tiên mười vạn năm trước, kẻ từng bị Cố Trường An dùng kiếm để thái rau, đột ngột tái tạo lại nhục thân ngay giữa không trung. Lão mở mắt ra, nhìn vào đôi bàn tay đầy thực tại của mình, rồi nhìn về phía nghĩa trang, cúi đầu thật sâu.

"Đa tạ Mộ Tiên tác thành!"

Tiếp sau đó, Ma Nữ tuyệt thế bước ra từ hư vô, nụ cười khuynh quốc khuynh thành tái hiện. Dược Thần vuốt râu, thân hình từ hư ảo dần hóa thành máu thịt. Không chỉ các đại năng, mà cả những sinh linh phàm trần đã tử nạn trong cuộc chiến vừa qua cũng đang từng bước trở về từ cõi chết.

Cố Trường An đứng đó, khuôn mặt vốn trẻ trung của hắn bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn. Mái tóc đen nhánh của vị thủ mộ nhân vạn năm, dưới cái nhìn của Lâm Thanh Diệp, đang dần chuyển sang màu bạc trắng.

"Sư tôn! Người dừng lại đi! Tu vi của người đang cạn kiệt!" Lâm Thanh Diệp gào lên trong đau đớn. Nàng nhận ra, để đổi lấy sự sống cho vạn vật, Cố Trường An đang dùng chính cái "trường sinh" của mình để bù đắp vào.

"Đừng ồn." Cố Trường An ho nhẹ một tiếng, nhưng đôi tay vẫn vững vàng điều khiển luồng sáng sáng thế. "Ta đã sống đủ lâu rồi. Sự trường sinh mà không có người nào sống sót để nhìn thấy thì cũng chỉ là một nhà tù vĩnh cửu. Ta muốn thấy hoa nở, muốn thấy người đi lại, muốn thấy thế gian này… náo nhiệt một chút."

Lúc này, Thiên Đạo Chi Nhãn trên cao đột ngột mở trừng trừng. Nó phẫn nộ. Nó không cho phép một kẻ phạm quy phá hỏng trật tự "tử vong" mà nó đã định ra. Một luồng thiên lôi đen kịt, mang theo ý chí tận diệt của toàn bộ quy tắc vũ trụ, nhắm thẳng đỉnh đầu Cố Trường An mà giáng xuống.

"Lão Thiên, ngươi quản quá nhiều rồi."

Cố Trường An không ngước đầu. Hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng. Lão Hắc – con rùa đen béo ú bấy lâu nay bỗng nhiên biến lớn như một ngọn núi, mai rùa tỏa ra khí tức trấn áp cửu thiên thập địa, chắn ngang trước đạo thiên lôi ấy.

"Cút!" Lão Hắc rống lên một tiếng làm rung chuyển cả trời xanh. Đạo thiên lôi diệt thế va vào mai rùa, tan biến thành những mảnh điện quang nhỏ xíu, chỉ làm mai rùa sứt mẻ đôi chút.

Lão Hắc quay đầu lại, đôi mắt to như cái đình nhìn Cố Trường An, giọng nói trầm đục: "Tiểu tử thối, mau nhanh tay lên, lão tử không trụ được lâu trước sự truy sát của quy tắc đâu!"

Cố Trường An gật đầu. Hắn kết thủ ấn cuối cùng.

"Vạn Cổ Tiên Chu, xuất thế!"

Toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển dữ dội. Những ngôi mộ đá nứt ra, nhưng bên trong không phải là cái xác khô, mà là những đạo mạch của thế giới. Toàn bộ nghĩa trang biến ảo thành một con thuyền ánh sáng khổng lồ, bao bọc lấy tất cả những người vừa được hồi sinh, bay thẳng vào tâm điểm của thế giới mới đang hình thành.

Tại đây, Cố Trường An dùng toàn bộ tàn dư của mười vạn năm Đạo vận để đóng đinh quy tắc mới vào đất trời.

"Hồn về chốn cũ, phách ngự tân thiên. Từ nay về sau, trời cao đất rộng, vạn vật tự sinh tự diệt, thiên đạo không thể can thiệp bằng đại thanh trừng nữa!"

Từng lời nói của hắn hóa thành những kim tự lấp lánh gắn chặt vào hư không. Thiên Đạo Chi Nhãn trên trời rú lên một tiếng thê lương rồi dần dần khép lại, biến mất tăm hơi. Nó đã bị Cố Trường An dùng mười vạn năm công đức để "phong ấn" hoàn toàn khỏi sự vận hành trực tiếp của thế gian.

Ánh sáng rực rỡ dần tắt lịm.

Mây mù tan đi, để lộ ra một bầu trời trong xanh đến thuần khiết. Mặt trời bắt đầu nhô lên ở phía đông, dát vàng lên những cánh đồng cỏ xanh mướt vừa mọc. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, và tiếng huyên náo của con người bắt đầu vang vọng khắp các vương triều vừa hồi sinh.

Tại khu vực vốn là Vạn Cổ Nghĩa Trang, lúc này chỉ còn là một vùng đất bình yên rợp bóng cây cổ thụ.

Cố Trường An ngồi bệt xuống một gốc cây già, chiếc chổi Trần Hiêu nằm lăn lóc bên cạnh, trông chỉ như một mảnh gỗ mục. Hắn không còn là thanh niên trẻ trung như mười vạn năm qua, mà đã trở thành một lão già râu tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo, khí tức suy yếu đến cực điểm.

"Sư tôn…" Lâm Thanh Diệp chạy đến, quỳ bên cạnh hắn, khóc không thành tiếng. Nàng cảm nhận được, tu vi của Cố Trường An đã không còn chút gì. Hắn hiện tại, chỉ là một phàm nhân đang già đi từng giây.

Cố Trường An run rẩy đưa bàn tay già nua lên, lau nước mắt trên mặt nàng, cười khà khà: "Khóc cái gì? Ta nhìn xem… cái thế giới này đẹp biết bao nhiêu. Nhìn kìa, lão Hắc nó đang đi tìm thức ăn đấy."

Từ phía xa, một con rùa đen nhỏ xíu đang chậm chạp bò qua bãi cỏ, dáng vẻ vẫn lười biếng và tham ăn như cũ.

"Người đã mất hết tu vi… người sẽ chết." Lâm Thanh Diệp nức nở.

Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt đục ngầu nhưng đầy minh triết nhìn về phía những ngôi mộ mới đắp của những người bạn cũ đã rời thuyền đi tìm cuộc sống mới.

"Mười vạn năm… ta đã chôn cất quá nhiều người. Nhưng hôm nay, ta đã chôn cất cái chết để cứu lấy sự sống. Đây là nhát chổi sạch sẽ nhất mà ta từng quét trong đời."

Hắn nhấp một ngụm trà sen lạnh ngắt còn sót lại trong chén đá, hơi thở nhẹ dần.

"Thanh Diệp… từ nay, đừng gọi ta là Mộ Tiên. Ta chỉ là một lão quét rác đã hoàn thành công việc của mình mà thôi. Sau này nếu có kẻ muốn quật mộ tìm bí kíp… cứ bảo họ rằng, bí kíp quý giá nhất nằm ở việc sống cho ra hồn mỗi ngày."

Giữa không gian thanh bình của thế giới vừa mới hồi sinh, lão nhân bạc đầu khép mắt lại dưới bóng cây đại thụ. Hắn không chết, hắn chỉ đang chìm vào một giấc ngủ thật sâu, một giấc ngủ mà hắn đã khao khát suốt mười vạn năm ròng rã.

Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy tiếng xào xạc của lá tre, tiếng gõ cửa của những vị khách lạ đến mua đất chôn cất, và tiếng gọi trêu chọc của Lão Hắc.

Cố Trường An mỉm cười. Thế giới đã an bình, và vị tiên trong mộ rốt cuộc cũng tìm thấy cái kết đẹp nhất của một kẻ hành nghề "cẩu đạo": Ẩn dật ngay giữa cõi lòng vạn vật mà hắn đã khai sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8